Bách Yêu Phổ 5 - Chương 4: Mục Hoàng 4
Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:51:25
Lượt xem: 54
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nó đổ mồ hôi đầm đìa, bệt sàn thư phòng, xung quanh vương vãi đầy những sách vở rối bời hỗn độn, dáng vẻ uể oải đến cực điểm.
Hồ Bất Nan và Hồ Bất Sầu tựa lên khung cửa sổ, lo âu trong.
Từ ngày viếng mộ về đến nay hơn hai tháng, tiểu nha đầu Như Ý , từng chịu mở lời nhiều hơn, chịu đùa, chịu cùng bọn họ nghêu ngao mấy khúc tiểu ca, nay trở về dáng vẻ cũ kỹ năm nào: ba ngày nổi mười câu, ngoài ăn với ngủ, thì cả ngày giam trong thư phòng, lật hết từng quyển sách một, vài lượt. sách càng nhiều, tinh thần của nó càng sa sút.
Hỏi nó rốt cuộc đang tìm gì, nó cũng chẳng chịu .
Cứ tiếp tục thế , e là trong đạo quán Tùy Ý sắp kẻ mất mạng , , là mất Yêu. Cái cảm giác u uất và tuyệt vọng rõ ràng đến nỗi ai cũng , còn kèm theo nỗi sợ hãi giấu nổi, như thủy triều trào khỏi thể nó.
“Không ngờ con nhóc đó tình cảm với lão già đến thế…” Hồ Bất Sầu thở dài. Có lẽ, đây là lời giải thích hợp lý nhất .
Hồ Đại Lực rời , là một vết thương trong lòng mỗi ởđạo quán Tùy Ý, chỉ là ai nấy đều tự hiểu ngầm, , cũng chẳng cố tình bi lụy thêm. Hồ Đại Lực còn nữa, nhưng đạo quán Tùy Ý do chính tay lập nên vẫn còn, mà còn tiếp tục tồn tại như bản vốn , nếu để cho thê lương phủ lấp, mới là sự bất kính lớn nhất đối với Hồ Đại Lực, vớiđạo quán Tùy Ý.
… thể trách một đứa trẻ đang liều mạng ghi nhớ yêu khuất ?
Vì thế, bọn họ cũng bất lực. Trong thời gian thử bao nhiêu cách, hy vọng kéo nó khỏi trạng thái , nhưng đều vô ích, nó như thể khóa kín bản , .
Hồ Bất Nan cũng thở dài: “Nếu đến tình cảm sâu nặng, chẳng nên là mới đúng ? Rõ ràng là kéo nó từ ranh giới cái c.h.ế.t trở về.”
“ ngươi c.h.ế.t.”
“Haiz, đáng tiếc là ngay cả di thể của sư phụ cũng còn... Nếu , chúng thể giống như với Ngưu tẩu, để sư phụ về gặp cuối. Có lẽ chỉ như mới thể gỡ khúc mắc trong lòng Như Ý.”
“Đừng mấy chuyện viển vông như thế nữa.”
“Ngươi xem, Như Ý bệnh ? Không cứ đau đầu cảm sốt mới gọi là bệnh, bệnh trong lòng còn khó chữa hơn chứ. Nhớ hồi đó chúng cùng sư phụ chữa cho một ‘ tà nhập’, thực trúng tà gì, chỉ vì quá đau buồn mà sinh chứng bệnh, uống vài thang t.h.u.ố.c là đỡ hẳn . Bài t.h.u.ố.c vẫn còn giữ mà.”
“ Như Ý là Yêu quái, t.h.u.ố.c của dùng cho nó ? Huống chi chúng cũng chẳng giỏi y thuật, đừng để chuyện càng càng rối.”
“Vậy… tìm trị bệnh cho Yêu quái đến xem thử?”
“Ngươi cũng hồ đồ , đời lấy như ?”
“Ngươi quên sư phụ từng nhắc đến một nơi gọi là Đào Đô ? Ở đó một đại phu chuyên trị bệnh cho Yêu quái, là một cô nương mặc đồ đỏ, cổ tay buộc một chiếc chuông vàng. Tên gì thì quên mất, nhưng chắc chắn sư phụ từng nhắc tới.”
“Sư phụ uống vài chén , thể coi là thật . Huống chi nếu thật Đào Đô, thì tìm ở phương nào, đông tây nam bắc đều mờ mịt.”
Lại một tiếng thở dài vang lên, hai uể oải chống cằm ngoài cửa sổ.
Những lời thì thầm to nhỏ , Như Ý đều thấy, nhưng trong lòng chẳng gợn chút sóng nào. Nó bệnh, nó chỉ đang tìm một đáp án, một đáp án vô cùng quan trọng.
Tới bữa tối, nó ăn. Tiểu Vương xem, lắc đầu trở , bảo đừng đợi nữa, ngủ gục đống sách .
Nam Cung bày bát đũa , lật xem những cuốn sách mà nó thường . Toàn là sách phổ thông thôi, sách dạy thuật pháp, dạy dưỡng sinh, dạy nấu ăn, dạy đạo lý . ... lộ vẻ khó hiểu, rằng nó còn dùng bút đ.á.n.h dấu một đoạn, song cũng chẳng nội dung gì cao thâm, là những thứ liên quan đến cường kiện thể, kéo dài tuổi thọ, ngay cả “Ngũ Cầm hí” cũng nó vẽ lên đầy hình.
Mọi đưa mắt , Nam Cung hiểu, bọn họ cũng hiểu, nhưng đây lẽ là một đầu mối quan trọng.
Vì , một buổi sáng vài ngày đó, khi Như Ý lết hình mệt mỏi khỏi phòng, định bắt đầu một ngày u ám nặng nề khác, thì thấy năm “con vật” hình dáng kỳ lạ đang giữa sân vẫy tay vui vẻ với nó, ba , hai yêu, đều đeo mặt nạ giấy, mặt là hổ, hươu, gấu, khỉ, chim, mỗi một vẻ, thêm bộ đồ sặc sỡ , tạo thành một khung cảnh trông buồn ngớ ngẩn.
Nó , chỉ sững sờ họ.
“Ngũ Cầm hí lợi ích lớn với việc cường kiện thể, cho nên từ giờ mỗi sáng sớm, chúng đều sẽ cùng luyện vài lượt. Muội cũng vắng mặt đấy.” Hồ Bất Sầu gỡ mặt nạ xuống, hí hí với nó.
Như Ý mấp máy môi, nhưng vẫn một lời.
“Biết là quen, hôm nay cứ xem là .” Hồ Bất Nan chỉnh mặt nạ, hô lớn: “Mọi , bắt đầu nào!”
Thế là một nhóm trông tràn đầy sức sống bắt đầu nhảy nhót giữa ánh sáng ban mai, rõ ràng là cũng chẳng quen thuộc gì mấy với Ngũ Cầm hí, Hồ Đại Lực cũng từng dạy họ, nhưng từng động tác vẫn cố gắng thực hiện nghiêm chỉnh. Thân thể Tiểu Vương linh hoạt nhất, nàng ở đó, Ngũ Cầm hí hẳn nên thêm một loại cá nữa mới đúng; Nam Cung thì cứng nhắc nhất, đối với mà , động tác uốn lượn như chim thực sự khó, nhưng vô cùng nghiêm túc, cố gắng đúng từng động tác.
Ánh nắng lâu xuất hiện, bèn xuyên qua cành lá của cây lớn trong sân, dịu dàng rơi xuống từng . Mặt nạ vẽ tuy cẩu thả, nhưng tấm nào cũng là khuôn mặt tươi , trong ánh sáng sớm chan hòa toát lên một luồng sức sống chân thực.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-5/chuong-4-muc-hoang-4.html.]
Hồ Tiểu Nhị cũng hóng hớt, con ch.ó già hôm nay vẻ khoẻ, còn bắt chước động tác của bọn họ mà nghiêng đầu lắc chân, học theo chẳng hình thù gì nhưng cũng cố gắng.
Như Ý cứ mãi, viền mắt đỏ lên, thế giới từng c.h.ế.t hơn phân nửa trong lòng nó, giây phút trở nên rạng rỡ. Ánh sáng và gió dịu dàng, cùng những bóng dáng ngốc nghếch nghiêm túc , bèn nhuộm màu sắc cho một thế giới trắng đen trong lòng nó.
Những luôn ở bên như , thật bao.
Nó bỗng mềm nhũn chân, phịch xuống đất, òa một tiếng lớn.
Mọi giật , vội vã chạy .
“Sao thế?” Hồ Bất Nan lật mặt nạ lên, ngượng nghịu : “Bọn múa khó coi đến mức đó ? Làm sợ luôn ?”
“Đã bảo đừng vặn vẹo như mà!” Hồ Bất Sầu trừng Tiểu Vương: “Ngươi thế chẳng giống hươu gì cả, rõ ràng là giun đất uống nhầm thuốc!”
“Ta đúng theo sách dạy đó nhé! Giun đất gì dáng vẻ đáng yêu như !”
“Không ... nhưng thật sự giống giun đất.”
“Nam Cung ngươi cũng chẳng khá hơn, cứng như một củ gừng .”
“Gừng mà cứng... thì cũng là bình thường thôi.”
“Trời ơi, tư chất các ngươi tệ quá , dùng một tay còn đ.á.n.h hơn các ngươi nhiều. Haiz.”
Càng , nó càng thấy khó chịu, một lúc mới ngẩng đầu lên, đôi mắt sưng đỏ : “Ta đang tìm cách để các ngươi thể sống thật lâu, thật lâu.”
Mọi đều sững sờ.
"Nếu chỉ là vì sư phụ rời đột ngột thì quả thật đau lòng. điều khiến đau lòng hơn nữa… là chợt nhận , các ngươi cũng sẽ giống như , từng từng một rời bỏ ." Nó rưng rưng nước mắt từng trong bọn họ: “Mỗi nghĩ đến việc trong đạo quán Tùy Ý sẽ ngày càng ít , nghĩ đến một ngày nào đó Ngũ Cầm Hí thể đủ năm để cùng biểu diễn… nghĩ đến việc chúng sẽ thể gặp nữa, lòng đau đến chịu nổi."
Bọn họ , ai nghĩ an ủi thế nào con Yêu quái ngốc nghếch đang chuyện “sinh ly tử biệt” cho buồn bã, đúng , trong lòng mỗi bọn họ, kể cả Hồ Đại Lực, điều quan trọng nhất luôn là hôm nay vui vẻ , chứ ngày mai còn sống . Thì căn bệnh mà nó mắc , nguyên nhân đơn giản đến mức như … đơn giản đến nỗi ai trong họ từng nghĩ nó sẽ trở thành một “căn bệnh”.
Nó lau mắt, cúi đầu, trầm mặc lâu mới khẽ : “Hữu Khuyết cả đời, định sẵn là trọn vẹn. những ngày tháng ở đạo quán Tùy Ý từng khiến ảo tưởng rằng thể thoát khỏi mệnh bi thảm. Mãi đến khi sư phụ rời … mới bừng tỉnh…”
Nó chậm rãi ngẩng đầu lên, nước mắt ánh sáng ngày càng rực rỡ vẫn ngừng lấp lánh: “Thì vốn dĩ từng thoát khỏi vận mệnh. Vận mệnh trọn vẹn của … là sẽ lượt mất từng một trong các ngươi, những nhất, tuyệt vời nhất mà từng gặp trong đời.”
Thì nút thắt trong lòng nó ở đây. Rõ ràng là chuyện trẻ con mới lo nghĩ, nhưng từ miệng nó như một đòn giáng trúng trái tim . Lúc đầu cứ tưởng đến mức đau lòng, mà vết thương đó suýt nữa x.é to.ạc cả thể.
Tưởng là hiểu rõ nó, tưởng là thấu nó, nhưng hề nhận điều nó để tâm nhất là gì… Thì , nó vẫn luôn triệu hồi Nguyệt Đồng, vì bản nó yếu kém, mà là vì bọn họ từng thấy điều .
Hồ Bất Sầu và Tiểu Vương đau lòng ôm lấy nó, những khác mắt cũng đỏ hoe, ngay cả Hồ Bất Náo vốn mạnh mẽ cũng cố hết sức mới nhịn nước mắt.
Thế nhưng, sinh lão bệnh tử là con đường mà bất cứ phàm nào cũng qua, cho dù đau lòng luyến tiếc đến , cũng thể đổi gì. Nỗi buồn của nó, thật sự cách nào giải .
Nghĩ đến đó, trong lòng càng thấy khó chịu.
Cuối cùng vẫn là Nam Cung giữ lý trí, xoa đầu nó, : “Không , chúng chăm sóc thể cho , ba họ Hồ thể sống tới trăm tuổi, nếu tu luyện thành công, còn sống tới hai trăm tuổi, trở thành mấy con Yêu quái già hai trăm tuổi cũng chừng. Vận khí hơn nữa, thành tiên cũng thể. Hơn nữa chẳng còn và Tiểu Vương đây ? Tuy rằng chúng đại Yêu quái sống mấy triệu năm, nhưng cũng dễ gì già c.h.ế.t . Biết còn sống lâu hơn cả ngươi chứ. Giờ ngươi buồn bã như , lỗ vốn ? Ở đạo quán Tùy Ý, mỗi ngày đều vui vẻ mới đúng chứ.”
Rất lý, nhưng ba chữ “Yêu quái già” vô cùng chói tai. Hồ Bất Sầu nước mắt còn khô bật , đ.ấ.m Nam Cung một cái: “Tin , dù hai trăm tuổi vẫn còn sức đ.á.n.h mi đấy?”
“Tin chứ. Mà thôi, đừng đất nữa, lạnh đấy. Mau dậy ăn sáng thôi. Hôm nay món bánh gạo thịt vụn mà các ngươi thích đó.”
“Sáng sớm mà ăn sang thế ?!”
“Còn canh gà nấu đậm đặc thơm lừng nữa.”
Không ai thêm lời nào, tất cả vụt chạy biến mất. Đâu còn ai rảnh ôm nó than xuân bi thu nữa, chạy nửa đường đầu gọi to: “Mau lên nào! Ăn nhiệt tình là vấn đề đấy! Đừng ngẩn đó nữa!”
“Ừ…” Nó dậy, lau nước mắt, hít sâu một , giống như , nhanh chóng đuổi theo.
Giá như họ thật sự thể sống đến hai trăm tuổi thì mấy. Nó chấp nhận mỗi ngày đều họ luyện Ngũ Cầm Hí, chấp nhận họ lải nhải, cãi , chấp nhận họ ném giấy màu đầy , càng chấp nhận chạy theo lưng họ cứ như thế , hết đến khác để sống cùng qua bữa sáng, bữa trưa, bữa tối… và cả ngày mai nữa.