Bách Yêu Phổ 5 - Chương 3: Song thân 3

Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:51:33
Lượt xem: 91

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cuối cùng cũng , trấn Phụng Vỹ lâu gặp.

Lụa đỏ bay phấp phới, rõ đang mừng cái gì.

So với khi rời , nơi dường như chút đổi, trở nên rộn ràng, tưng bừng hơn. Các cửa hiệu và hàng ăn ven đường đều treo giấy màu rực rỡ. Đào Yêu thò đầu khỏi cửa sổ xe, tò mò quan sát cảnh tượng dọc đường: “Không lễ tết gì mà rộn ràng ?”

“Thiếu chủ của Bạch gia bảo thành .” Tư Đồ Minh Đăng đáp.

“Bạch gia là hào phú địa phương, mấy chục năm dựng nên Bạch gia bảo ở ngoài hai trấn, gia nghiệp đồ sộ. Trong mấy con trai của Bạch lão gia, còn hai quan ở kinh thành, thể lên tiếng mặt hoàng thượng. Cho nên trong mắt bản xứ, Bạch gia gần như là ‘Hoàng đế đất’ của hai trấn .

Bảy tám năm , bộ Bạch gia dọn về phía nam, chỉ để vài gia nhân trông coi cố trạch. họ quy củ: hậu nhân của Bạch gia, hễ đến tuổi cưới gả, đều về tổ trạch bái tổ, lễ thành hôn cũng nhất định tổ chức tại đó.

Mười mấy ngày , Bạch gia bảo bắt đầu chuẩn hôn lễ cho thiếu chủ, giấy màu lụa đỏ cũng là do họ mang tới lúc phát thiệp mời. Mọi đều vui vẻ treo lên, dù đây cũng là chuyện vui của Bạch gia, thể diện nhất định nể.”

“Thì .” Đào Yêu chặc lưỡi: “Không sống ở đây nữa mà còn thể rình rang đến mức cả trấn treo đèn kết hoa vì họ.”

Tư Đồ Minh Đăng mỉm , thêm gì.

Liễu Công Tử cảnh tượng rộn ràng khắp phố, thản nhiên chêm một câu phá vỡ khí: “May mà họ xây bảo ở ngoài hai trấn, nếu đặt ở trấn Long Vỹ, e rằng đám cưới tổ chức nổi .”

“Phải ha, lúc đó chắc Hộ Môn chặn .” Ma Nha phụ họa, đồng tình.

Nghe đoạn đối thoại , Tư Đồ Minh Đăng sang hỏi: “Các cũng gặp sự cố ở trấn Long Vỹ ?”

“Đại nhân cũng .” Đào Yêu hỏi , đúng là chuyện lớn như chắc chắn báo tin cho .

Tư Đồ Minh Đăng gật đầu: “Ta mới nhậm chức lâu, đang bận sắp xếp đống hồ sơ tồn đọng trong phủ, còn thời gian tuần tra. Vài ngày đến báo rằng ở trấn Long Vỹ Xà yêu quấy phá, cả trấn giam cầm. Khi đến nơi thì khủng hoảng giải quyết. Lý trưởng kể mấy việc kỳ quái xảy trong những ngày đó, đúng là khó tin.

Khi rời , lão Mặc, nghề buôn lạc đà trong trấn đến tìm , phát hiện khả năng là phạm nhân truy nã. Ta sợ sơ suất, nên cùng ông suốt dọc đường tới khách điếm nghi phạm lưu trú, kết quả nửa đường thì chạm mặt các ngươi.”

“Lão già đó chỉ vì ăn với chúng nên cố tình gây sự đó.” Đào Yêu nghĩ tới thấy tức: “Trên đời đúng là những kẻ tâm địa trời sinh nhỏ nhen, chỉ thích mấy việc tổn chẳng lợi . Miễn là khiến khác bực , cho dù thu gì, cũng thấy hả .”

Tư Đồ Minh Đăng lắc đầu: “Chắc Mặc đại thúc cũng như ngươi . Ông lớn tuổi, khi chỉ nhầm thật. Hơn nữa, nếu nhờ ông , cũng gặp các ngươi.”

Hắn đầu về phía Tư Cuồng Lan, lớn: “Phải , Cuồng Lan , nếu bỏ lỡ , chẳng bao giờ mới gặp .”

“Huynh vẫn dịu dàng và thiện lương như xưa.” Tư Cuồng Lan mỉm , ánh mắt đầy cảm xúc : “Bấy nhiêu năm trôi qua, bản tính của chẳng đổi chút nào.”

Tư Đồ Minh Đăng ngượng ngùng gãi đầu: “Đâu , chỉ là xử sự công bằng mà thôi.”

Ở phía , khóe miệng Tư Tĩnh Uyên kéo lê đất, kéo tay áo Đào Yêu, bực bội : “Nghe , từng khen như ! Cũng từng bằng ánh mắt thiết đó! Hệt như coi tên ngoài là đại ca ruột !”

“Ngươi thì gì đáng khen chứ!” Đào Yêu ghét bỏ hất tay : “Nợ tiền còn trả, đừng quên đấy!”

“Hu hu hu, ngươi cũng vô tình như ! Hu hu hu, còn , cũng còn nữa !”

“Ngươi dám ‘hu’ thêm tiếng nữa thử xem! Ta sẽ ném ngươi xuống xe ngay đấy!”

“Oa oa oa!”

Tư Cuồng Lan nhịn .

Đi thêm một đoạn nữa, đột nhiên đầu hỏi Tư Đồ Minh Đăng: “Huynh tin đời yêu quái ?”

Tư Đồ Minh Đăng sững , bật : “Thế giới lớn như , chuyện gì mà chẳng thể xảy .”

Nếu mở miệng tin! Nhảm nhí! Làm gì yêu quái!” thì chuyện sẽ phiền phức lắm. trả lời như , trong lòng Tư Cuồng Lan cũng yên tâm phần nào.

Đi qua vài con phố nữa, Tư Đồ Minh Đăng chỉ về phía : “Đến nơi !”

Trước mắt là phủ Giám Trấn, còn đơn sơ hơn tưởng tượng nhiều. Căn nhà trông chẳng giống nơi xây riêng cho chức quan chút nào, tám phần là sửa từ một ngôi miếu nhỏ, treo tấm biển “Phủ Giám Trấn” lên là xong, chút khí thế nào của quan phủ cả.

Mọi còn bước thấy tiếng ồn ào náo loạn. Một ông lão tóc tai rối bù, áo quần rách nát, tay cầm nửa cái bánh mì bẩn thỉu, từ cổng phủ Giám Trấn lao như điên. Hai thanh niên trẻ phía mặt mày bất lực đuổi theo, mỗi một tay kéo lão .

“Ông Tề, cái bánh đó hỏng , ăn !” Một trẻ giành lấy cái bánh trong tay ông lão: “Ông thể cứ lục thùng rác mãi như thế !”

“Không, !” Ông lão ôm chặt cái bánh lòng, cả thụp xuống đất, mắt đờ đẫn lẩm bẩm: “Để dành cho Tiểu Phi ăn... Nó về bụng đói...”

Thấy , Tư Đồ Minh Đăng nhíu mày, bước nhanh lên phía . Hai thanh niên vội vã hành lễ với , nóng nảy : “Đại nhân xem, ông đến gây chuyện. Chúng cũng hết cách .”

Tư Đồ Minh Đăng hiệu cần tiếp, chỉ dặn: “Đi lấy chút đồ ăn sạch sẽ mang tới, đưa ông về .”

“Lại là bọn …” Hai tỏ vẻ tình nguyện: “Đại nhân, cho ông bao nhiêu cũng vô ích, ông ở nhà mấy hôm chạy tới gây chuyện.”

Tư Đồ Minh Đăng ông lão thần trí còn rõ ràng , thở dài: “Ông tới thì cứ để tới. Có ảnh hưởng gì , cùng lắm chỉ tốn vài bước chân đưa về. Ông già cô độc, chúng đừng chấp nhặt nữa. Đi .”

“Vâng!” Hai trẻ tuổi đành mỗi bên đỡ một tay ông lão, khuyên can mãi mới đưa ông .

Tư Cuồng Lan theo, khẽ: “Chuyện là…”

“Cha con lão Tề và Tiểu Phi vốn là gia nhân trong Bạch Gia Bảo. Nghe mấy năm , từ đường trong bảo xảy hỏa hoạn, Tiểu Phi vì lao cứu bài vị của chủ nhân mà bỏng nặng. Sau đó, Bạch gia cho lão Tề một khoản tiền đuổi hai cha con khỏi bảo. Hai dọn về trấn Phụng Vĩ, lúc vết thương của Tiểu Phi còn lành, tiền phần lớn cũng tiêu hết việc chữa trị, tiếc rằng thương thế càng lúc càng khá lên, chẳng bao lâu thì qua đời.

Sớm mất vợ, cuối đời mất con, cú sốc quá lớn khiến lão Tề chịu nổi, trở nên ngơ ngơ ngẩn ngẩn. Nghe lúc mới nhậm chức, lão c.h.ế.t gục ngoài cổng nha môn.”

“Có lúc còn gây rối khắp nơi, đ.á.n.h mấy cũng nhớ gì.” Tư Đồ Minh Đăng thở dài: “Mọi cũng chẳng hiểu lão oán hận điều gì, chắc là cảm thấy cái c.h.ế.t của con trai quá oan uổng mà chẳng trút giận ai. Cũng thật đáng thương. Từ khi tiếp quản trấn , chỉ trong thời gian ngắn mà lão đến mấy , nào cũng như các thấy , cũng chẳng còn cách nào, chỉ đành mỗi đến là đưa .”

“Ta hiểu .” Tư Cuồng Lan gật đầu, đầu những dải lụa đỏ và giấy màu bay phấp phới đường, bỗng nhiên thấy vô cùng chói mắt.

“Sao thể như thế ... Cứu tổ tiên nhà bọn họ xong đuổi .” Ma Nha nhíu mày lẩm bẩm.

“Nhân gian khổ nạn.” Đào Yêu lắc đầu.

“Nếu là thì chắc chắn gom hết bài vị tổ tiên họ ném lửa thiêu luôn .” Liễu Công Tử bĩu môi.

Tư Tĩnh Uyên cũng : “Một gia đình thất đức đến thế, vẫn treo lụa đỏ chúc mừng cho … Mấy ở đây đúng là nông cạn.” Dứt lời giận dỗi mà cố tình lắc cho Trịnh Vũ Lương đang cõng lưng xóc mạnh, mắng: “Tên cũng thật thiếu đạo đức, chỉ thiếu đạo đức, mà còn nặng c.h.ế.t !”

“Chuyện cũ đừng nhắc nữa.” Tư Đồ Minh Đăng dường như tiếp tục chủ đề , bèn chỉ về phía : “Mời chư vị theo tới tiền sảnh nghỉ ngơi, công việc là công việc, hết hãy giải thích rõ ràng chuyện cho .”

Tất nhiên là rõ với . Trong sảnh phụ, Tư Tĩnh Uyên vứt Trịnh Vũ Lương như một con ch.ó c.h.ế.t xuống đất, buồn liếc lấy một cái, chỉ ôm vai than thở liên tục.

“Có nên đ.á.n.h thức ?” Tư Đồ Minh Đăng đến mặt Trịnh Vũ Lương, yên tâm nên cúi xuống kiểm tra thở.

“Chưa đến lúc.” Đào Yêu thẳng: “Đợi dẫn đến nơi cần đến, sẽ đ.á.n.h thức .”

“Rốt cuộc là chuyện gì ?” Tư Đồ Minh Đăng qua nàng, về phía Tư Cuồng Lan. Hắn chỉ tin lời từ miệng Tư Cuồng Lan.

“Lúc nãy , thế giới rộng lớn, chuyện gì cũng thể xảy .” Tư Cuồng Lan nghiêm túc : “Ta hy vọng đó là lời thật lòng.”

Tư Đồ Minh Đăng ngạc nhiên: “Tất nhiên là lời thật lòng .”

“Vậy thì .”

Chưa đầy một chén , Tư Cuồng Lan thuật vắn tắt ân oán giữa Lợi Thừ và hai Trịnh Vũ Lương theo những gì từ Đào Yêu.

Hắn dứt lời một lúc mà miệng của Tư Đồ Minh Đăng vẫn còn há hốc, chén đưa đến môi mãi mà uống .

Thật Đào Yêu nãy giờ vẫn thầm toát mồ hôi. Nhìn thì vẻ như Tư Cuồng Lan với thiết như ruột thịt, nhưng gặp mỗi ngày còn chắc hiểu rõ lòng , huống chi là một mối duyên nước chảy bèo trôi từ nhiều năm … Nếu bọn họ thật mà Tư Đồ Minh Đăng rộng lượng và tầm mắt như vẻ bề ngoài, thì sẽ kết tội họ vu cáo bịa chuyện, bắt cóc vô tội. Đến lúc đó đ.á.n.h một trận mới thoát thì phiền toái lắm.

Cuối cùng, chén chạm môi của Tư Đồ Minh Đăng, uống , chỉ thấy chậm rãi đặt chén xuống bàn, trầm mặc hồi lâu mới lên tiếng: “Vụ án Trịnh Vũ Lương của trấn , từng xem qua hồ sơ. Trịnh gia kiện của tội g.i.ế.c , cuối cùng vì mất tích mà chẳng điều tra gì… Không ngờ nội tình như .”

Hắn im lặng một lát, đợi đến khi sự kinh ngạc trong lòng dịu đôi chút mới tiếp: “Chuyện quá ly kỳ, thể chỉ lời các ngươi mà vội kết luận Trịnh Vũ Lương là kẻ ác.”

Đào Yêu thở phào, lập tức : “Cái dễ thôi, cách để tự chứng minh với ngài.”

“Chứng minh thế nào?” Tư Đồ Minh Đăng nhíu mày khuôn mặt sưng vù của Trịnh Vũ Lương: “Bức cung bằng tra tấn thì .”

Đào Yêu vội xua tay: “Không ! Chúng đều là lương dân tuân thủ pháp luật, một ngón tay cũng đụng đến , đại nhân cứ yên tâm một trăm phần.”

“Vậy còn vết thương mặt … Thôi , chuyện sẽ truy cứu nữa.” Tư Đồ Minh Đăng nghiêm nghị : “ về , tuyệt đối động thủ!”

“Được , chắc chắn !” Đào Yêu toe toét: “Đại nhân đúng là vị quan thanh liêm chính trực, nhân phẩm như , chẳng trách thể trở thành với nhị thiếu gia nhà .”

“Cô nương quá lời , chỉ mong kẻ tội chịu trừng phạt thích đáng thôi.” Tư Đồ Minh Đăng vẫn nghiêm túc như cũ, hỏi Tư Cuồng Lan: “Vậy các ngươi định để tự chứng minh thế nào?”

Tư Cuồng Lan sang Đào Yêu, nàng ngước sắc trời, suy nghĩ một chút nở nụ ranh mãnh: “Bây giờ trời còn tối, đợi đến khi đêm khuya vắng vẻ, mời đại nhân cùng chúng đến một nơi.” Nàng còn cố ý nháy mắt: “Đại nhân sợ tối chứ?”

“Tất nhiên là sợ .” Tư Đồ Minh Đăng hiểu con nhóc đang bày trò gì, nhưng thấy Tư Cuồng Lan phản đối thì đành đồng ý: “Đi ?”

Nụ mặt Đào Yêu thu , bình thản phun hai chữ: “Trịnh gia.”

“Được!” Tư Đồ Minh Đăng gật đầu: “Ta sắp xếp bữa tối , no bụng mới việc.”

“Tuyệt quá! Dọc đường gặm lương khô, cuối cùng cũng ăn bữa cơm đàng hoàng !” Đào Yêu vỗ tay reo lên.

“Cô nương đừng kỳ vọng quá, chúng bình thường ăn uống cũng giản dị, mong các vị đừng chê bai.” Tư Đồ Minh Đăng thành thật .

Hắn định ngoài thì Tư Cuồng Lan gọi .

“Còn chuyện gì ?” Hắn hỏi.

Tư Cuồng Lan chỉ sang bên cạnh: “Ngay từ đầu đến giờ vẫn hỏi mấy kẻ hình thù kỳ dị bên là ai.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-5/chuong-3-song-than-3.html.]

“Đã thể cận với ngươi đến , lẽ nào là kẻ ?” Hắn bật : “Hơn nữa ánh mắt ngươi thi thoảng liếc bọn họ cũng mang theo ý . Kẻ thể khiến ngươi thái độ như , đều xem là bạn bè, cần hỏi nhiều. Trừ khi điều tra các ngươi thật sự là tội phạm truy nã, đến lúc đó cần ngươi mở miệng, cũng sẽ lật tung gốc gác của bọn họ.”

Tư Cuồng Lan mỉm , thêm gì nữa.

Chờ rảo bước rời , Đào Yêu mới tiến lên chọc chọc Tư Cuồng Lan: “Huynh trưởng hoang dã của ngươi cũng thú vị đấy, tuy là trong quan môn, nhưng giữa sự nguyên tắc nghiêm chỉnh vài phần hào khí giang hồ. Chả trách ngươi hợp ý với đến .”

“Huynh .” Tư Cuồng Lan theo bóng lưng , suy nghĩ bất giác chìm ký ức nhiều năm về : “Khi đó chúng tình cờ cùng chung một con thuyền sông U Lan, vốn liên hệ gì, nào ngờ con sông ẩn chứa hiểm nguy, thêm đó là gió to mưa lớn nổi lên bất ngờ, sóng dữ cuộn trào khiến thuyền lật. Hơn mười thuyền đều rơi xuống nước, trong đó ít già yếu phụ nữ trẻ con bơi. Ta và đều cố hết sức cứu , nhưng trong tình cảnh như , việc cứu thể khiến chính mất mạng.

Ta cứu , nhưng cũng tính toán theo năng lực của bản . thì , màng sống c.h.ế.t của , cứu hết đến khác, đến khi kiệt sức, đến bờ cũng bơi nổi. Khi , cũng chỉ còn một thở, nắm một sợi dây leo trôi đến, quăng cho , may mà kéo về phía , cuối cùng cùng dìu bò lên bờ, giữ mạng sống.”

Giọng bình thản, chuyện năm xưa ngàn cân treo sợi tóc chỉ kể bằng mấy câu nhẹ nhàng như gió thoảng: “Lúc chúng hong khô áo bên bếp lửa, mới thật sự quen . Huynh lớn hơn bốn tuổi, là đến vùng khác tìm thích, thấy chúng duyên, vì hiếm khi gặp cùng họ.

Hắn bảo là ân nhân cứu mạng, chỉ là khéo dây leo trôi đến, bằng cũng đành bất lực. Hắn chẳng màng, sẽ ghi nhớ ân tình suốt đời.

Thân thủ tệ, bắt thú rừng nướng chín, mời ăn. Hôm chúng như đôi thiết nhất trần gian, ăn chuyện trò suốt đêm bên ánh lửa. Ta vốn ít khi chuyện ăn ý với mới quen, nhưng là ngoại lệ.

Huynh kiến giải trong việc nuôi ngựa, cũng từng nhiều nơi, gặp ít chuyện lạ kỳ thú vị, kể say sưa.

Ta từng nghĩ như , tương lai nhất định sẽ là một hiệp khách giang hồ tiêu dao. với , thi đậu công danh, quan.

Ta khó hiểu, thì , chỉ quan mới thể nhiều việc hơn, giúp nhiều hơn.

Mỗi mỗi chí hướng, cảm thấy như , cho dù quan cũng sẽ là một vị quan .

Sáng hôm , chúng chào tạm biệt, mỗi một ngả. Ta từng nghĩ rằng chúng sẽ còn gặp .”

Đào Yêu chăm chú lắng sót một chữ, sang gương mặt nghiêng của Tư Cuồng Lan: “Khi đó ngươi suýt c.h.ế.t chìm ở con sông đúng ?”

“Ừ. Nước sâu sóng dữ, khi tuổi còn nhỏ, sức lực đủ.” Tư Cuồng Lan hờ hững đáp: “ danh là tiểu Diêm Vương, mệnh chắc cũng cứng lắm.”

Nói xong, chỉ Trịnh Vũ Lương đất: “Tìm chỗ nào nhốt , để đây chướng mắt. Ta hỏi xem chỗ nhà giam .”

“Tư Cuồng Lan!” Đào Yêu đột nhiên gọi giật .

“Không để trốn .” Tư Cuồng Lan liếc mắt: “Dù thấy, nhưng trói chung thế cũng thoải mái lắm.”

Không chuyện dây trói!

Ngươi chỉ là con , m.á.u thịt bình thường, c.h.ế.t là c.h.ế.t thật, ngày nào cũng trưởng ngươi lời, cần mạng, bản ngươi chẳng cũng ?

Đừng tưởng rằng đầu óc và thủ hơn thì mạng sống cũng dài hơn khác.

Đừng lúc nào cũng âm thầm vác lấy những gánh nặng thuộc về ngươi, đầy thương tích mà vẫn giả vờ như gì,

Đào Yêu vốn định dằn từng chữ mặt , nhưng mỗi chữ đều nghẹn lúc thốt .

Nàng như con cá trí nhớ kém, há miệng nửa ngày, cuối cùng phun một câu cách xa ý định ban đầu mười vạn tám ngàn dặm: “Ngươi… mệnh khắc thủy thì đừng mà suốt ngày nhào xuống sông nữa.”

Tư Cuồng Lan đầu, như nàng: “Mệnh khắc thủy ư? Xưa nay tin mấy thứ . Nếu thật , thì chắc ngươi càng khắc thủy hơn đấy.”

“Ta?” Đào Yêu chỉ , khẽ rít một tiếng…

Tên thật sự từng vớt nàng từ sông lên, thêm Liễu Công Tử mượn rượu khai luôn nhược điểm của nàng… c.h.ế.t tiệt, phản bác nổi!

Tư Cuồng Lan lắc đầu, bỏ mặc họ rảo bước .

Haiz, Đào Yêu chỉ tự vả mấy cái vì cái miệng đột nhiên ngọng nghịu của , tiện thể tát luôn cái miệng của Liễu Công Tử.

Đợi đến khi bóng dáng khuất hẳn ngoài cửa, Liễu Công Tử mới sán gần tặc lưỡi: “Hai đó tình nghĩa sinh tử ?”

Đào Yêu ném cho một ánh mắt sắc bén, dọa nhảy dựng lên, vội giơ tay phòng thủ: “Ngươi định gì đó?!”

“Muốn tháo cái lưỡi của ngươi !”

“Ta chọc gì ngươi ?”

“Ngươi thích bán lắm ?”

“Có ? Ngươi chẳng thường bán với tiểu hòa thượng ?”

“Bán các ngươi bao nhiêu các ngươi vẫn ở cạnh đấy thôi!”

“Thì cũng thật sự bán ngươi mà… À, cái ngươi giả say! đó giúp các ngươi mà! Không tăng hiểu tăng tình cảm? Đáng giận là các ngươi chẳng ai ơn, uổng phí một tấm lòng của .”

“Đừng giúp kiểu đó nữa thì .”

“Không cảm ơn còn trách ? Ma Nha, ngươi , vì nàng mà lo lắng đến bạc cả tóc ? Ta lòng bụng ?”

“Các ngươi một kẻ suốt ngày tính bán , một kẻ suốt ngày ăn , còn bắt lời công bằng ư?”

Bọn họ cãi ầm ĩ, nhưng Tư Tĩnh Uyên ở một bên một lời, cả đờ ghế, dường như thấy họ đang gì, thần sắc cũng trầm trọng hiếm thấy.

Đào Yêu thấy , bước đến, giơ tay quơ quơ mặt : “Đại thiếu gia?”

Tư Tĩnh Uyên phản ứng.

“Đại thiếu gia!” Đào Yêu vỗ vai : “Hồn phách lạc mất ?”

Lúc Tư Tĩnh Uyên mới như từ trong mơ tỉnh , nhưng vẻ mặt mất vẻ cà lơ phất phơ thường ngày, ngơ ngác : “Đệ từng kể với chuyện .”

Đào Yêu ngẩn : “Chuyện tìm đàn Vô Huyền ?”

Môi Tư Tĩnh Uyên run nhẹ, trong mắt là sự tự trách cách nào che giấu: “Ta , suýt vì mà mất mạng…”

Liễu Công Tử và Ma Nha cũng vây , thấy Tư Tĩnh Uyên đột nhiên thành thế , vội dùng ánh mắt hỏi Đào Yêu: trúng tà ?

Đào Yêu nghĩ một lúc, : “Đó chỉ là ngoài ý thôi.”

Tư Tĩnh Uyên cũng nàng, khóe môi hiện lên một nụ khổ: “Ngươi , kể chuyện đó nhẹ nhàng như thể dạo phố mua cái áo, mà thì ngu ngốc tin suốt bao năm nay.

Ta quen với việc một cái gì cũng , cái gì cũng , quen đến mức quên mất cũng chỉ là phàm, chỉ một mạng sống.”

Hắn ngừng một chút, nụ càng thêm ủ rũ: “Ta hình như thật sự xứng ca ca của .”

“Đại thiếu gia…” Liễu Công Tử và Ma Nha ngờ Tư Tĩnh Uyên luôn cẩu thả bông đùa đột nhiên rơi trạng thái tự trách như .

Bộ dạng ủ rũ thật hiếm thấy, hai gì đó để cắt đứt tâm trạng sa sút , nhưng nghĩ lời nào hợp nhất, chỉ đành hiệu với Đào Yêu, dù cũng là kết nghĩa với ngươi, an ủi một câu , trông cũng đáng thương quá.

Nào ngờ Đào Yêu nhướng mày, bất ngờ đập một phát trán .

“Aiyo!” Tư Tĩnh Uyên đau đến nhảy dựng lên: “Đánh gì!”

“Sống chứ?”

“Đau quá! Tay ngươi mạnh thế!”

“Cây đàn tìm nhiều năm , giờ ngươi tự trách thì ích gì.” Đào Yêu trừng mắt : “Sau đừng mấy chuyện cần mạng như thế nữa, thể thì càng đối xử với nó. Tư Cuồng Lan nhà các mạo hiểm, chịu khổ, chẳng là để thấy ngươi cứ ngâm trong mấy thứ cảm xúc vô dụng mãi. Ngươi chỉ cần sống cho , thì tất cả những gì gánh chịu đều uổng phí.”

Mắt Tư Tĩnh Uyên đỏ, dấu tay in trán càng đỏ hơn. Một lúc lâu , mới gật đầu: “Biết .”

“Thật sự ?”

“Biết !”

“Vậy ngươi vẫn thể tiếp tục đại ca . Hắn sẽ chê ngươi, cũng .”

“Đào nha đầu…”

“Không nhè!”

Kết quả là Tư Tĩnh Uyên bèn ôm chầm lấy Đào Yêu: “Có ngươi đến nhà chúng , thật .”

Lần , Đào Yêu đẩy . Có lẽ, cơ hội để họ ôm như một nhà cũng chẳng còn nhiều.

“Chúng đến nhà các ngươi thì ?” Liễu Công Tử phục, chui .

“Ta cũng ôm ngươi một cái nhé?”

“Tránh xa một chút.”

“Khi nào mới ăn cơm ? Cổn Cổn đói đến nỗi bụng réo mấy .”

“Khoan ! Vừa nãy Tư Cuồng Lan chúng là một đám kỳ quái ?”

“Đào nha đầu, cái tát của ngươi đáng lẽ nên vả ngay miệng …”

Bầu khí trong sảnh nhỏ, từ sự trầm lắng ban nãy, trở đúng như bản chất vốn của nó.

Lúc bên ngoài là hoàng hôn, nhưng gió mạnh hơn, cát vàng bay tán loạn đường, đường vội vã, chỉ sợ trời tối quá nhanh thì khó mà kịp về nhà. Chỉ Đào Yêu là chê trời tối quá muộn.

 

Loading...