Bách Yêu Phổ 5 - Chương 3: Đế Hôi 3
Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:50:53
Lượt xem: 66
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Trên núi Nguyên Khâu mọc cây Bất Tử, ba trăm năm mới kết trái một , ăn thể khiến kẻ c.h.ế.t sống , sống tăng thọ. Ngoài gốc cây là sông Xích bao quanh, mang độc tính, đại xà Đế Hôi, vảy đỏ như rồng, canh giữ núi và cây, thể đến gần.”
Không rõ ràng cả , tại những con yếu đuối chịu nổi một đòn vẫn cứ cố chấp đến đây như ?!
Y thử đủ cách, nhưng vẫn thể cứu nổi kẻ phàm nhân mắt đang đầy thương tích, xác mục rữa .
Vì mấy gốc cây đó, núi Nguyên Khâu xem là nửa vùng đất của thần giới. Thiên giới và Côn Luân vì giữ hòa khí, mỗi bên phiên cai quản một nghìn năm. Tộc Đế Hôi sinh tại vùng , từ Yêu quái ban phong Xà Thần, nhưng cũng chỉ là danh hiệu suông mà thôi, bọn họ thể lên thiên giới thần tiên, cũng chẳng xuống nhân gian hưởng phúc, đời đời kiếp kiếp chỉ một việc: đảm bảo từng trái cây Bất Tử, từ lúc hình thành cho đến khi hư thối, một quả nào rời khỏi núi Nguyên Khâu.
Thế nhưng, luôn những kẻ tự cho mệnh lớn, cố sống cố c.h.ế.t vượt qua tầng tầng yêu khí, hy vọng kịp hái một quả lúc cây kết trái. Những quả treo lủng lẳng cành, phát sáng như ngọc trai là giấc mộng xa xỉ nhất trong đời họ.
Từ khi y sinh đến nay. Cứ mỗi ba trăm năm, nhân loại đến đây tìm đường c.h.ế.t. Dù nhiều, nhưng cũng đủ phiền phức. Nếu vì lệnh bên , tổn thương mạng sống con thì y và tộc nhân chẳng buồn đưa đám lạc phương hướng yêu khí cho nửa sống nửa c.h.ế.t về nơi an , nuốt một cái là xong, nhanh gọn.
Bọn họ sống lâu, vì thế chẳng mấy bận tâm đến chuyện tuổi thọ. Còn đối với loài , dẫu thực sự hái quả, sống cái c.h.ế.t, thì cũng chỉ là thêm mấy chục năm tuổi thọ. Trên đúng là keo kiệt, cho họ lấy cũng , mấy chục năm mà thôi, với thần mà thì còn ngắn hơn cả cái chớp mắt.
còn cách nào khác, quy củ là quy củ. Tộc Đế Hôi Xà yêu bình thường, mà là Xà thần. Một chữ “thần” chỉ mang vinh quang tối thượng, mà còn là gông xiềng thể thoát.
Từng một tộc nhân vì lỡ tay trong lúc xua đuổi kẻ xâm nhập, khiến đối phương chặt đứt tay chân. Năm đó đúng dịp Thiên giới phụ trách quản lý, kết cục là tộc nhân nọ phạt hai mươi roi Thần côn, mất nửa cái mạng, dưỡng thương lâu mới lết qua cửa tử.
Đứt tay đứt chân chịu hai mươi roi… nếu c.h.ế.t thì ?
Người trẻ tuổi mắt e là đến hai mươi, chỉ trẻ tuổi, mà còn là duy nhất trong suốt bao năm qua thể dựa bản lĩnh của mà vượt qua lớp sương độc bên ngoài núi Nguyên Khâu, theo đường tìm đến tận bờ sông Xích, chỉ một bước nữa là chạm đến triền núi nơi cây Bất Tử.
Hơn nữa, thực sự bản lĩnh, thanh kiếm chân mà thể đưa bay lên trời.
, tuyệt đối thể để bất cứ kẻ nào vượt qua sông Xích.
Hắn cảnh báo trẻ tuổi , hy vọng đối phương hiểu nguy hiểm mà điều rời . Người trẻ quỳ xuống mặt , rằng cả đời lương thiện, cuối cùng c.h.ế.t oan uổng, chỉ cầu một quả Bất Tử, thậm chí sẵn sàng dùng chính mạng sống để đổi lấy.
Thật là một đứa trẻ … chân thành. Vừa giống đám ôm dã tâm khác. … vẫn thể.
Ngay cả khi dập đầu đến rách trán, cũng cho phép. Cuối cùng, hai bên động thủ. Phi kiếm, bùa chú, cả thuật hóa long, trẻ đó như đem bộ bản lĩnh cả đời thi triển. mặt , chẳng khác gì một đứa trẻ dùng hết sức b.ú đ.á.n.h lớn một cái.
Đối phương sát ý, thì . Từ đầu đến cuối, chỉ đuổi kẻ khỏi địa giới thuộc về.
Hắn chỉ quẫy nhẹ cái đuôi, lẽ mạnh tay một chút, bèn thấy một tiếng “bùm” nhỏ, đứa trẻ rơi lên bờ sông như dự liệu, mà rơi thẳng xuống sông Xích sâu thấy đáy.
Khoảnh khắc đó, đầu như nổ tung. Hắn dùng tốc độ nhanh nhất cả đời để lao xuống cứu, nhưng độc tính của nước sông Xích… tuyệt đối thứ mà một phàm thể chịu .
Lúc lâm chung, đứa trẻ đó một câu cuối cùng: “Mười ngày nữa thôi, áo quần mới sẽ may xong .”
Hắn còn kịp hiểu ý câu đó thì ngừng thở.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-5/chuong-3-de-hoi-3.html.]
Lần đầu tiên đối mặt với cái c.h.ế.t như thế, cảm thấy khó chịu. Dù luôn tự nhủ thể trách , nếu lời rời thì xảy chuyện gì.
Cùng lắm thì chịu đòn thôi. Năm mươi roi? Hay một trăm?
Hắn Thiên giới xưa nay xử lý những việc như tuyệt nương tay, nhưng sợ. Hắn còn nghĩ sẵn giải thích với bọn họ, rằng đây chỉ là một t.a.i n.ạ.n ngoài ý , bản ác ý. Với kết cục của đứa trẻ đó, chỉ cảm thấy tiếc nuối, chứ hối hận.
đồng tộc của thì lo cuống cả lên.
Nhất là vương của tộc Đế Hôi, một con rắn già mọc râu trắng, mấy đêm liền ngủ ngon, tức giận đến mức râu rụng từng nhúm. Dù gây đại họa cũng là kẻ chọn Xà vương kế nhiệm. Nếu xảy sơ suất, trong đám ứng cử viên còn e rằng ai tư cách tiếp quản ngôi vị bằng .
Hắn còn trẻ, pháp lực mạnh, đầu óc linh hoạt hơn hẳn đồng lứa.
Họ mất bao công sức khảo nghiệm mới chọn mầm non . Nếu vì một sơ suất vô tình mà mất tư cách kế vị, thậm chí mất mạng, bọn họ chắc chắn sẽ đau lòng đến c.h.ế.t.
Có kẻ tự cho là khôn ngoan là tìm cách ém chuyện , dù Thiên giới lúc nào cũng để mắt tới núi Nguyên Khâu, tránh một kiếp. lập tức Xà vương quát mắng.
Kỳ phụ trách giám sát núi Nguyên Khâu là Lôi Thần. Làm chuyện mờ ám mắt chẳng khác nào tìm đường c.h.ế.t.
Huống hồ sinh mệnh con đều Phủ Quân Thái Sơn ghi chép , thời điểm sinh tử, cả cuộc đời, nguyên nhân cái c.h.ế.t, lão quỷ ghi sổ từng sai sót. Một khi phát hiện mạng mất ở nhân gian mà là tại Nguyên Khâu, tất sẽ bẩm báo Thiên giới. Đến khi đó chẳng những tội chồng thêm tội, còn thể cứu vãn.
Giờ chỉ còn cách dùng cái mặt già cầu xin. Không mong miễn phạt, chỉ cầu giữ mạng sống cho , nể tình tộc Đế Hôi bao năm tận tụy canh giữ cây Bất Tử, để lọt ngoài một quả nào.
Đồng tộc càng lo, càng thấy oan, nhưng vẫn sợ. Nếu vì chuyện mà c.h.ế.t, đối diện chẳng là thần minh đáng kính, mà là kẻ hồ đồ bất minh. Đã là liều mạng, chọn đ.á.n.h một trận c.h.ế.t.
May mà kết cục tệ như tưởng tượng.
Lôi Thần phán xử: miễn tội c.h.ế.t, giam cầm năm mươi năm.
Xà vương vốn định liều cầu xin, nhưng cuối cùng đến cả mặt Lôi Thần cũng gặp . Nghe khi kết quả, lão Xà vương già nước mắt giàn giụa, quỳ lạy ba cái rõ kêu bên ngoài điện Lôi Thần.
Là Lôi Thần đang vui? Hay thật sự là mở lòng từ bi?
Phạt giam năm mươi năm, so với phạt cũng chẳng khác là bao.
lâu , lão Xà vương giậm chân cửa mà mắng: “Dập đầu sớm quá !”
Giam năm mươi năm ở ngục Thiên giới bất kỳ nhà giam nào trong núi Nguyên Khâu, mà là do Lôi Thần chỉ định nơi giam giữ ở nhân gian. Mà “nơi” … là thể một phàm.
Năm mươi năm, rút ngắn một ngày. Nếu dám trốn thoát, lập tức xử tử.