Cánh cổng lớn nhà họ Uông giữa đêm đen mang theo vẻ cao sang phô trương, khác hẳn với bộ dáng ban ngày.
Niềm vui khi giành miếng thịt ở cổng lúc , giờ đây hóa thành những mảnh vỡ sắc nhọn trong lòng , chạm là m.á.u chảy.
Vài qua đường ngang, ai cũng liếc mắt đầy tò mò, một công tử áo đỏ từng xuất hiện trong thành, từ khuôn mặt cho đến dáng , chỗ nào tuấn tú, yên lặng nơi góc phố tối om, sáng rực như một ngọn lửa.
Đây mới là bộ dạng vốn của , Đế Hôi hóa thành hình thì gì xí. Nếu A Sửu thấy bộ dạng thật của “Phúc tinh thúc” , chắc sẽ ngất mất thôi... Khóe môi nhếch lên lập tức cụp xuống, A Sửu mãi mãi còn cơ hội để dọa ngất nữa .
Trăng khuyết lúc ẩn lúc hiện mây, bước nhà họ Uông như chốn .
Bên trong tường cao viện rộng là một thế giới khác rực rỡ ánh đèn, tiếng đàn sáo khi ngâm trong mùi rượu thịt trở nên xa hoa phù phiếm, khó mà lọt tai. Những kẻ giường ấm chăn êm trong phủ , e rằng mãi mãi thể tưởng tượng ngoài bức tường , vô đêm đông giá rét, bao nhiêu sinh linh đói rét rách rưới, liều mạng mới mong thấy mặt trời ngày hôm .
Tấm lệnh bài mà con ch.ó hoang giành giật đến c.h.ế.t để giữ , giờ trong tay , như một lưỡi d.a.o bén ngót.
Trên lầu cao nhất, một bàn uống đến nghiêng ngả. Cầm đầu là Uông công tử, mắt say lờ đờ nâng chén rượu, chỉ tay mâm thức ăn đầy bàn, tự đắc với những còn : “Đám thường dân ngoài mơ cũng thấy mấy món , xếp hàng mang tới tận cửa cho nhà .”
Những kẻ khác lập tức nịnh bợ, khen nhà họ Uông tiền tài thế lực đều , đầu thiên hạ, khen Uông công tử là con trai độc nhất, tất sẽ nên đại nghiệp, khen đời chẳng chuyện gì nhà họ Uông nổi. Tóm , lời ý đời bọn họ đều moi hết, nịnh nọt mặt, sợ ăn tiệc gọi.
“Biết công tử Uông, ... mới thật sự mở mang tầm mắt!” Một trong đó mặt đỏ bừng, say đến mức hai mắt hoa lên, lưỡi líu cả : “Chỉ cần công tử hứng, mạng cũng thể đem … chơi đùa… Cũng đúng, đám ăn mày ngoài … mạng còn chẳng bằng ch.ó giữ cửa nhà họ Uông…” Câu dứt, cả bàn bật nghiêng ngả.
“Ngươi đúng là… chẳng gì. Mạng của ăn mày mà cũng gọi là mạng ?”
“Haha, các ngươi còn nhớ chuyện năm ? Chúng dùng thịt mồi, để mấy đứa ăn mày cá, chúng nó giành lấy giành để… đến cả lưỡi câu cũng nuốt luôn, đúng là tưởng là cá thật mà! Hahaha!”
“Nhớ chứ nhớ chứ, buồn c.h.ế.t mất!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-5/chuong-3-an-tong-3.html.]
Uông công tử ợ một cái, chỉ , hài lòng : “Các ngươi theo bao lâu , thế mà chẳng nghĩ trò vui nào mới lạ, vẫn dựa …” Nói chìa tay : “Phải , tiền hôm các ngươi thua cá cược còn đưa nhỉ? Hôm đó ai nấy như thấy ma, chạy toán loạn. Ta , chẳng qua là một đứa ăn mày c.h.ế.t đuối, thì gì to tát? Đừng là ai để tâm, dù thật sự báo quan thì ? Chỉ cần cha dậm chân một cái, ai dám điều tra chứ. Các ngươi đúng là nhát gan.”
Hai trong đó lộ vẻ lúng túng, đồng loạt chắp tay với Uông công tử: “Không sai, qua lâu như , chuyện gì xảy … Là chúng thua… giờ sẽ đưa tiền.” Nói liền đưa tay túi tiền bên hông.
“Thôi, ai thèm mấy đồng đó của các ngươi. Cá cược chẳng để vui .” Uông công tử liếc bọn họ một cái, nhớ chuyện gì đó khiến tức tối: “Chỉ trách con ch.ó đó… dám c.ắ.n … đá c.h.ế.t nó để nó chạy mất … đáng tiếc cái lệnh bài của , viên ngọc khảm đó đắt lắm cơ mà!”
“Công tử đừng giận, con súc sinh đó điều, chắc chắn sẽ kết cục .”
“Phải đấy, là mấy hôm nữa tụi bờ hồ tìm xem?”
“Lười chẳng buồn tìm nữa, loại lệnh bài đó cả đống. Nào nào, tiếp tục uống, lâu chúng mới tụ họp mà.”
Ăn như hổ đói, bát đĩa vỡ vụn, một đêm trăng bọn chúng giày xéo tanh bành. cũng , đến sớm bằng đến đúng lúc, chẳng cần ép cung, chúng tự miệng khai sạch, khỏi hỏi han gì nhiều.
Nắm tay siết chặt, khớp xương vang lên răng rắc. Nếu vì cảm thấy đám quá dơ bẩn, thì chỉ giây tiếp theo thôi, chúng thành bữa tối của .
Rõ ràng là , giống ác quỷ?
Hắn nhớ tới cảnh tượng cổng nhà họ Uông khi xưa. Khi Uông công tử mặt mày tươi , nho nhã lễ độ, ngừng nhắc đám ăn mày chen chúc vì miếng ăn bố thí rằng hãy cẩn thận kẻo xô ngã, kẻo thương… Con thế nào mà thể chuyển đổi hảo giữa "" và "ác quỷ" như ?
Chẳng trách lão Xà vương cứ nhắc mãi, rảnh thì đừng qua nhân giới. Một khi lòng ác lên, còn độc hơn cả nọc rắn gấp vạn . Rắn ghét ai thì c.ắ.n một cái là xong, che giấu cũng chẳng giả vờ. Còn , trong lòng mong đối phương c.h.ế.t cho , mà ngoài mặt vẫn xưng gọi , , thứ “độc” như , phòng cũng phòng nổi.
Trước hôm nay, vẫn cho rằng lão Xà vương quá. Với thực lực của Đế Hôi, đám thể là đối thủ? Chắc lão sợ bọn họ ham chơi, chừng mực, gây họa cho nhân giới thì .
giờ đây, ngay tại phủ loài , giữa một yến tiệc bẩn thỉu, hiểu là trách oan lão .
Một cơn yêu phong ào qua, lầu cao chỉ còn chén bát vỡ nát, còn bóng nào.