Bách Yêu Phổ 5 - Chương 2: Song thân 2

Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:51:32
Lượt xem: 94

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thời gian ở sa mạc nóng rực dường như trở nên mơ hồ và chậm chạp một cách kỳ lạ.

Rõ ràng chạy gần nửa ngày, mà khung cảnh bên ngoài vẫn y hệt, khiến ảo giác như đang giậm chân tại chỗ.

Tư Tĩnh Uyên sớm trở , co ro ngủ gật trong góc xe, cả xe đều mơ mơ màng màng.

“Chúng nửa đường ?” Đào Yêu cuối cùng nhịn , thò đầu khỏi cửa sổ.

“Chưa." Tư Cuồng Lan đáp: “Giữa sa mạc, ngựa bằng lạc đà. Tính cả thời gian nghỉ ngơi, e là hai ba ngày nữa mới đến trấn Phụng Vỹ.”

“Ồ…”

Đào Yêu ngáp một cái, đúng lúc một cơn gió thổi tới, khiến miếng nàng đầy ngậm cát, nhổ mãi xong.

Tư Cuồng Lan nhíu mày, ấn đầu nàng trở trong. Đào Yêu chịu thua, ló đầu , còn đưa cả bình nước ngoài: “Nhị thiếu gia, đ.á.n.h xe vất vả, uống chút nước . Ở đây khô quá, thật sự sẽ thành khô mất.”

Tư Cuồng Lan vẫn nhíu mày, nhưng cũng đưa tay nhận lấy uống một ngụm lớn.

“Nhị thiếu gia, để đ.á.n.h xe cho? Ngươi nghỉ ngơi một chút, mệt cả nửa ngày mà.” Đào Yêu hí hí.

“Chúng hiện đang theo hướng nào trong bốn phương tám hướng thế?” Tư Cuồng Lan hỏi.

“À?” Đào Yêu gãi đầu: “Phía đông?”

“Về ngủ tiếp .” Tư Cuồng Lan thở dài: “Ngươi mà cầm cương, sang năm cũng đến trấn Phụng Vỹ.”

“Ơ kìa, ngươi phân biệt rõ ràng như chứ? Ta thấy bốn phía trông y như , điểm đ.á.n.h dấu gì .”

“Chỗ nào cũng dấu hiệu.”

“Dạy xem thử ?”

“Đừng để đ.á.n.h xe phân tâm khi xe đang chạy.”

“Vậy đợi dừng ngươi dạy nhé.”

“Được.”

“Ủa, nhị thiếu gia dạo với hẳn? Ta tưởng ngươi sẽ lạnh lùng từ chối cơ đấy.”

“Không dạy công, một chữ một văn tiền, trừ tiền công.”

“Chúng giờ chỉ còn quan hệ tiền bạc thôi ?”

“Không ngươi đó , đơn giản rõ ràng.”

“Sao ngươi nhỏ nhen thế chứ!”

“Ha ha.”

“Ngươi…” Đào Yêu định cãi một trận, nhưng đột nhiên thứ gì đó thu hút sự chú ý: “Ơ? Nhìn kìa, phía tới ?”

Nàng giơ tay chỉ về phía , nheo mắt kỹ. Quả nhiên, một đoàn lạc đà đang vội vã tiến .

Đi suốt chặng đường dài, cuối cùng cũng thấy sinh vật sống khác ngoài họ, cảm giác thật gần gũi.

Tư Cuồng Lan lập tức giảm tốc độ đ.á.n.h xe, ánh mắt cảnh giác đoàn lạ đang đến gần, với Đào Yêu: “Gọi mấy trong xe dậy .”

“Ừ.” Đào Yêu nhanh chóng rụt đầu trở .

Không lâu , đoàn lạc đà dừng mặt họ. Nhìn bề ngoài thì giống lạ tình cờ gặp gỡ, mà rõ ràng là đến vì họ.

Dẫn đầu là một nam tử để râu quai nón, đội khăn, mặc áo dài, mặt mày cứng rắn, đeo kiếm bên hông. Tuổi tác khó đoán, râu ria già , cạo sạch khi cũng xấp xỉ tuổi Tư Cuồng Lan. Dù thì thoạt là ba phần nho nhã, bảy phần thô ráp, dáng vẻ lạnh lùng khó gần, nhưng hợp với vùng đất hoang mạc .

Đi là mấy đàn ông trẻ trung cường tráng, bên cạnh còn một đàn ông trung niên gầy nhom như khỉ, từ ngoại hình đến khí chất đều hợp với đám .

Người khác thì quen, nhưng riêng gã trung niên vẻ quen mặt.

“Sao ?”

“Họ là ai?”

“Không quen.”

Sau lưng Tư Cuồng Lan, bốn cái đầu cộng thêm đầu hồ ly cùng chen chúc ngoài cửa sổ, tò mò quan sát đám chặn đường họ.

“Tư Đồ đại nhân, là bọn họ.” Nam trung niên lách qua cạnh râu quai nón, chỉ tay về phía Tư Cuồng Lan và những còn : “Lúc đầu thấy bọn họ mờ ám, mới nhớ truy nã mà các vị dán khắp nơi, mấy tên tội phạm đó trông giống bọn .

Ngài xem, ba nam một nữ cộng thêm một đứa nhỏ, cũng đúng .”

liếc thêm mấy : “Chỉ là thêm một con chó?”

Người gọi là đại nhân chau mày, ánh mắt lạnh lùng dừng mặt Tư Cuồng Lan hồi lâu, chuyển sang nhóm Đào Yêu, đó chìa tay về phía một thanh niên bên cạnh.

Người lập tức hiểu ý, lấy một xấp giấy đưa cho , dường như là mấy bức họa chân dung.

Người râu quai nón cầm lấy, ánh mắt lượt so sánh giấy và .

Đào Yêu vẻ mặt mờ mịt: “Hắn ? Truy nã? Tội phạm?”

“Chúng từ bao giờ trở thành tội phạm truy nã ?” Tư Tĩnh Uyên chọc chọc Liễu Công Tử: “Các ngươi cùng Lam Lan chuyện gì mờ ám trái pháp luật lưng hả?”

“Ta còn hỏi ngươi đó, một chạy rong ngoài bao lâu, ai ngươi .” Liễu Công Tử hừ nhẹ một tiếng, bất chợt chằm chằm mặt gã trung niên nọ, nghĩ một hồi : “Ồ! Con khỉ đó chẳng tên gian thương chúng từ chối lúc thuê lạc đà ?”

đúng, là !” Ma Nha đập tay lên đầu: “Không mối ăn với chúng , khi đó còn c.h.ử.i bới om sòm nữa.”

Tư Cuồng Lan nhíu mày.

“Phải , là !” Đào Yêu cũng nhớ : “Chẳng qua kiếm tiền từ chúng thôi, đến mức bụng hẹp hòi đến nỗi vu khống chúng là tội phạm chứ.”

Tên trung niên cũng chẳng quan tâm bọn họ đang thì thầm gì, chỉ sang với gã râu quai nón: “Không mấy tên tội phạm hung hãn ? Chúng dùng trẻ con lá chắn, giả vờ là một gia đình bình thường, chuyên mấy chuyện bắt cóc, lừa đảo, g.i.ế.c , cướp bóc, thấy nguy hiểm . Dạo thấy mấy lạ là thấy quen mặt, tuy dám chắc chắn, nhưng thà bắt nhầm còn hơn bỏ sót, nhất định bẩm báo với đại nhân một tiếng. Ngài xem, trông họ giống trong bức họa ?”

“Này, ngươi báo thù kiểu thì lắm .” Đào Yêu nhịn bèn hét lên với tên trung niên: “Chỉ là thuê lạc đà của ngươi thôi mà, tội phạm gì chứ, chúng qua đường trong sạch rõ ràng, vu khống khác là sẽ đ.á.n.h roi đấy!”

“Ta nào vu khống! Ta chỉ thấy giống thôi chắc?” Gã trung niên vênh cổ hét .

“Đại nhân…” Mấy thanh niên họ bức họa, thì thầm: “Cũng giống lắm.”

Gã râu quai nón thu bức họa , nhảy xuống lạc đà, bước tới mặt Tư Cuồng Lan, lạnh lùng : “Tất cả trong xe xuống hết cho .”

Tư Cuồng Lan cũng lạnh lùng trả lời: “Các hạ lấy phận gì mà lệnh cho chúng ?”

Không đợi râu quai nón mở miệng, con khỉ tranh , vẻ mặt đắc ý: “Đây là vị giám trấn đại nhân mới nhậm chức! Trấn Phụng Vỹ, trấn Long Vỹ, kể cả chỗ các ngươi đang , đều trong quyền quản lý của ngài !”

“Thì là giám trấn đại nhân, thất lễ .” Tư Cuồng Lan mỉm , gõ gõ cửa sổ xe: “Mọi , xuống .”

Chờ đều xuống khỏi xe ngựa, râu quai nón dò xét họ một lượt, hỏi: “Các vị đến từ ?”

“Kinh thành.” Tư Cuồng Lan trả lời.

“Vì tới đây?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-5/chuong-2-song-than-2.html.]

“Du sơn ngoạn thủy.”

“Chỉ để du sơn ngoạn thủy ư?”

“Chỉ du sơn ngoạn thủy.”

Râu quai nón vô thức quanh sa mạc, ngờ vực: “Giữa mùa hè nắng gắt, đến sa mạc du sơn ngoạn thủy ư?”

“Phong cảnh nơi đại mạc cũng thú vui riêng mà.” Đào Yêu hì hì chen lời.

“Luật pháp triều đình cũng quy định nào cấm mùa hè đến sa mạc chơi.” Liễu Công Tử bĩu môi.

“Đại nhân, chúng tuyệt đối tội phạm. Vị đại thúc nhầm .” Ma Nha nghiêm túc giải thích, còn cố tình ghé sát mặt : “Ngài kỹ xem, trong tranh khác chúng nhiều lắm đúng ?”

, ngài kỹ . Chúng ai như trong hình đó chứ!” Tư Tĩnh Uyên cũng tức giận .

Con khỉ vẫn buông tha, rõ ràng là cố tình gây sự, sang râu quai nón mà : “Đại nhân, vẫn nên cẩn trọng thì hơn.”

Râu quai nón suy nghĩ một chút, bèn dặn vài thanh niên: “Các ngươi xem trong xe gì khả nghi .”

Trong xe thì thể gì khả nghi chứ, chẳng lẽ tra tang vật? Không đúng, còn Trịnh Vũ Lương đang hôn mê trong xe!

Không đợi Đào Yêu lên ngăn cản, mấy thanh niên nhanh tay lẹ chân mở cửa xe.

“Đại nhân! Trong xe bất tỉnh, sống c.h.ế.t rõ!” Giọng hét của thanh niên to đến mức khiến tai Đào Yêu cũng đau nhói.

Sắc mặt râu quai nón lập tức căng thẳng, bước nhanh tới. Con khỉ còn kích động hơn ai hết, phấn khích kêu lên: “Ta mà, bọn họ vấn đề!”

Khi thấy Trịnh Vũ Lương trong xe, con khỉ dùng một giọng như thể đang đó là cha ruột mà hét lên: “Đây chẳng là Trịnh tiểu ca của đoàn Đắc Thú ?!”

Râu quai nón dùng dò thở Trịnh Vũ Lương, xác nhận chỉ là đang hôn mê, bèn hỏi: “Ngươi nhận ?”

“Nhận nhận ! Người trong đoàn Đắc Thú ở trấn Long Vỹ đó, thường ngày trưởng đoàn sai việc.” Con khỉ hưng phấn đến mức tưởng như sắp tiễn cả bọn ngục: “Người của trấn Long Vỹ bất tỉnh trong xe của mấy ngoại lai chứ? Nhất định là họ âm mưu! Không chừng là bắt cóc Trịnh tiểu ca đòi tiền chuộc đó!”

Càng càng quá quắt, nào ai bịa chuyện đến mức . Hay là dùng chút t.h.u.ố.c cho bọn chúng xỉu hết, nhanh gọn đỡ phiền...

“Các vị e là thể tiếp tục du sơn ngoạn thủy nữa .” Râu quai nón tay đặt lên chuôi kiếm bên hông, giọng điệu chừa đường thoái lui: “Theo về nha môn.”

Đã mà, chuyện thể suôn sẻ như ! Đã tên Trịnh Vũ Lương xui xẻo thể nào cũng gây chuyện!

Khi tay nàng vô thức đưa đến túi vải bên hông, Tư Cuồng Lan tự nhiên nắm lấy cổ tay nàng, lặng lẽ kéo tay nàng xuống.

Đào Yêu trừng , giải thích gì, chỉ điềm nhiên thẳng mắt râu quai nón, mở miệng gọi: “Tư Đồ Minh Đăng?!”

Chỉ bốn chữ ngắn ngủi khiến râu quai nón sững tại chỗ, hồi lâu mới hồn: “Sao… ngươi tên ?”

“Nhiều năm , sông U Lan, vinh hạnh cùng đồng thuyền.” Tư Cuồng Lan mỉm .

Râu quai nón trợn tròn mắt, kinh ngạc đ.á.n.h giá gương mặt Tư Cuồng Lan từ xuống , còn cảm thấy rõ, bèn quanh mấy vòng, cuối cùng bất chợt túm chặt lấy vai , mừng rỡ kêu lên: “Đây… chẳng là Cuồng Lan ?!”

Tư Cuồng Lan gật đầu: “Lâu gặp.”

“Không thể tin ! Lại thể gặp ngươi ở chốn !” Gã râu quai nón kích động đến mức đỏ cả mắt, ôm chầm lấy, vỗ mạnh lưng : “Suýt nữa thì nhận ! Không ngờ ngươi vẫn còn nhớ đến !”

“Ta nhớ rõ.” Tư Cuồng Lan mỉm vỗ nhẹ vai gã: “Chỉ là để râu dài như nên khó nhận , bằng thì nhận ngay từ ánh mắt đầu tiên , Minh Đăng đại ca.”

“Haha, bận bịu lo việc công suốt ngày, chẳng còn thời gian quan tâm đến râu tóc nữa.” Đối phương vẫn vui mừng khôn xiết, túm lấy Tư Cuồng Lan hỏi han đủ chuyện, còn chút nào vẻ mặt lạnh lùng nghiêm nghị như ban nãy, cứ như quên mất bản đến đây là vì chuyện gì.

Những khác . Đào Yêu khẽ đụng Tư Tĩnh Uyên: “Không ngươi Lan Lan nhà ngươi bạn bè ?”

Tư Tĩnh Uyên gãi đầu: “Ta cũng nữa, từng nhắc đến việc quen ai ở cái nơi heo hút cả.”

“Nhị thiếu gia thiết như , vỗ vai nữa.” Ma Nha cũng thấy kỳ lạ: “Đối phương nhiệt tình như thế, cũng tỏ vẻ phản cảm… chẳng giống với phong cách thường ngày của Nhị thiếu gia chút nào.”

“Còn gọi là đại ca nữa…” Liễu Công Tử liếc Tư Tĩnh Uyên: “Thân thiết hơn cả với đại ca ruột ngươi nữa đấy.”

“Đừng giày vò nữa…” Tư Tĩnh Uyên rên rỉ.

Mọi đều thấy khó hiểu cuộc hội ngộ bất ngờ . Đợi đến khi cảm xúc của gã râu quai nón dịu xuống, mới nhớ đến Trịnh Vũ Lương trong xe ngựa.

“Nói mới nhớ, là…” Gã buông Tư Cuồng Lan , chỉ trong xe ngựa, giọng điệu đầy tò mò: “Ngươi hạng bắt cóc tống tiền.”

“Huynh tin ?” Tư Cuồng Lan hỏi.

“Ba tuổi định tám mươi. Việc ngươi từng sông U Lan năm cho thấy ngươi kẻ sẽ con đường tà đạo. Ta tin mắt của .” Gã , ánh mắt đầy cảm khái Tư Cuồng Lan: “Thời gian trôi nhanh thật, chớp mắt ngươi trưởng thành. Khá lắm, cao hơn cả !”

“Cao hơn thì vẫn gọi một tiếng đại ca.” Tư Cuồng Lan cũng đùa một câu, về phía xe ngựa: “Người đúng là chúng bắt, nhưng để tống tiền. Chuyện thì dài.”

“Vậy đến chỗ từ từ .” Gã choàng vai Tư Cuồng Lan: “Huynh gặp , uống một trận mới ! Tuy chẳng rượu ngon gì…”

“Dù mời cũng định ghé nhà phiền.” Tư Cuồng Lan nghiêm túc : “Người liên quan đến một mạng vô tội. Ban đầu định áp giải về quan phủ, giờ giữa đường gặp , mà là quan phụ mẫu ở vùng , thì tiện quá .”

“Liên quan đến tính mạng vô tội ư?” Gã biến sắc: “Vậy thì thể trì hoãn nữa. Từ đây đến nha môn ở trấn Phụng Vỹ vẫn còn một đoạn đường.” Dứt lời, ngoái đầu gã trung niên gầy gò như khỉ đang lúng túng, lớn tiếng : “Mặc đại thúc, đúng là ngươi nhầm . Bọn họ đám tội phạm truy nã , ngươi yên tâm .”

“À? Vậy ? Là nhầm ?” Gã khỉ phần thất vọng: “Đại nhân … thì tất nhiên là .”

“Ngươi sự cảnh giác cũng là điều . về cẩn trọng hơn, nếu sẽ mang tiếng vu khống, tự chuốc lấy họa đó.” Hắn ý trách phạt, chỉ phất tay : “Không , ngươi thì cứ , chuyện còn để lo.”

“Dạ, !” Gã mặt khỉ vội gật đầu, nhanh chóng nhảy lên lưng lạc đà, giật dây cương chạy như trốn, sợ đổi ý mà bắt tội vu cáo thật .

“Này ! Ông bỏ chạy như thôi ! Không xin chúng một tiếng ?!” Đào Yêu hét to về phía . Đáp nàng chỉ là bóng lưng của con lạc đà cuốn bụi mù bay xa.

“Tên thật đáng ghét!” Nàng tức tối: “Báo án bậy thì ít nhất cũng đ.á.n.h năm mươi trượng! Cứ thế mà để chạy thoát !”

“Cô nương, lệnh truy nã là thật, hành tung của các cũng quả thực đáng nghi. Mặc đại thúc tuy nhận nhầm , nhưng tính là báo án giả.”

Tư Đồ Minh Đăng nghiêm túc với Đào Yêu: “Hơn nữa, khi các phận kẻ đang hôn mê trong xe, thì vẫn thể xem là ‘ qua đường trong sạch’.”

“Đại nhân, ngài mới Nhị thiếu gia nhà hạng điều !” Đào Yêu từ đầu đến chân, cúi thi lễ: “Ngài còn một mực đòi uống rượu ôn chuyện với , giờ chúng trong sạch?”

“Là hai chuyện khác .” Tư Đồ Minh Đăng nhã nhặn: “Ta cảm thấy , là chuyện của . Còn nữa, với giao tình giữa , dù hôm nay thật chuyện , vẫn uống rượu ôn chuyện với . Công là công, tư là tư.”

“Quả là công tư phân minh thật đấy.” Đào Yêu đảo tròn mắt.

“Đó là điều nên .” Tư Đồ Minh Đăng tưởng nàng đang khen , bèn chỉ về phía : “Đi thôi, dẫn đường. Có một lối tắt để tới trấn Phụng Vỹ nhanh hơn.”

“Đi thôi.” Tư Cuồng Lan gọi trở xe ngựa.

Có bốn con lạc đà quen đường dẫn lối phía , đoạn đường còn trở nên suôn sẻ hơn hẳn.

Trên đường, Đào Yêu mấy thò đầu hỏi Tư Cuồng Lan xem và Tư Đồ Minh Đăng quan hệ thế nào. Tư Cuồng Lan nàng phiền mãi, bèn qua loa rằng đó là tình cờ gặp khi năm xưa xa tìm đàn Vô Huyền.

Đàn Vô Huyền?! Vậy chẳng là từ năm mười ba tuổi quen Tư Đồ Minh Đăng ?

Đào Yêu cây đàn Vô Huyền đặt trong một góc xe ngựa, lòng đầy tò mò. Rốt cuộc là cuộc gặp gỡ tình cờ kiểu gì mà khiến hai xa cách nhiều năm vẫn thể gặp như từng rời xa? Nhất là với Tư Cuồng Lan, kẻ quen với cảnh đời, lạnh lùng với , thể dành sự xem trọng khác thường cho một viên quan nhỏ ở vùng biên cương trông chẳng gì nổi bật như thế?

Chuyến xem như viên mãn.

Hiện tại, tâm trạng của những còn cũng giống hệt nàng, chỉ mong nhanh chóng đến nơi, giải quyết chuyện, xong câu chuyện, đừng để xảy thêm chuyện gì nữa!

 

Loading...