Bách Yêu Phổ 5 - Chương 2: Nguyệt Đồng 2

Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:51:17
Lượt xem: 71

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Các con đúng .” Hồ Đại Lực bực lo, bèn vuốt bộ râu dài chấm ngực, vuốt đầu về ổ ch.ó ở góc phòng. Đó là ổ của Hồ Tiểu Nhị, một con ch.ó đen từ nhiều năm chạy từ bên ngoài quán, tuổi tác lớn nhưng thể cứng cáp, tự do, ăn uống thoải mái. Dù nó chỉ coi nơi đây là nhà trọ miễn phí, nhưng vẫn lấy quần áo cũ may cho nó cái ổ thật ấm. Có điều hôm nay, thứ trong ổ Hồ Tiểu Nhị, mà là một con… Yêu quái sừng.

“Nhìn đáng thương quá nên tiện tay mang về.” Hồ Bất Náo cúi đầu bên cạnh, hai tay giấu trong tay áo, khịt mũi một cái, lắp bắp : “Sư phụ, bọn con cũng gì quá đáng, chẳng chỉ là tỷ thí công bằng thôi . Họ thua , chẳng lẽ chịu thừa nhận?”

Là đại sư của đạo quán Tùy Ý, Hồ Bất Náo lúc nào cũng ngơ ngác như tỉnh ngủ, nhưng đ.á.n.h cực kỳ giỏi. Chỉ cần ăn no, một quyền thể khiến đối thủ ngủ mê tám canh giờ chắc tỉnh , sức lực tương xứng với vẻ ngoài.

, kỹ thuật bằng , thua thì chịu thôi.” Hồ Bất Sầu đang lục lọi tìm kiếm ngăn kéo cũng đầu , hỏi: “Sư phụ, con nhớ còn mấy mảnh vải vụn lúc may khăn cho Hồ Tiểu Nhị, để ? Trời bắt đầu lạnh, con may cho nó cái chăn nhỏ.”

Hồ Bất Sầu là nhị sư tỷ của đạo quán Tùy Ý, chữ , kiếm thuật còn giỏi hơn, khâu vá thì bình thường thôi nhưng chịu khó thử. Tâm trạng vui là cầm kim chỉ may những thứ kỳ lạ, cái khăn quàng cổ cổ Hồ Tiểu Nhị thêu tên nó, mấy cái đệm ghế, gối ôm hình thù kỳ quái trong quán, đều là kiệt tác của nàng.

“Vải vụn ở trong hộp kim chỉ ở ngăn thứ hai.” Hồ Đại Lực thuận miệng trả lời, vỗ bàn một cái: “Giờ đang chuyện vải vụn hả!”

“Sư tỷ, là tỷ may thêm cho nó cái áo , thấy nó cứ run mãi.” Hồ Bất Nan xổm xuống bên ổ chó, đặt cái lò sưởi đang ôm trong lòng ổ. Hữu Khuyết ban đầu còn tránh sang bên, nhưng khi cảm nhận ấm thì mới rón rén nhích gần, nheo mắt vẻ hưởng thụ.

Hồ Bất Nan là tiểu sư của đạo quán Tùy Ý, chuyện gì cũng một chút nhưng chẳng giỏi cái gì cả, thường viện cớ còn nhỏ tuổi, đường còn dài nên việc gì cũng chậm rãi. Trừ việc ăn, lúc đồ ăn ngon thì nhanh như chớp. Ngoài còn thích sách và thổi sáo trúc, mà thổi tệ, gần như chẳng lệch tông bao giờ.

“Không cần, năm ngoái may cho Hồ Tiểu Nhị một cái , nó chịu mặc, giờ cho con Yêu quái nhỏ luôn.”

“Cái đó to, mặc cứ như con gà mái hoa …”

“Hoa văn đó chọn kỹ càng đấy!”

“Mấy đưa đang hả!”

“Nghe , . Sư phụ, bọn con chọc giận lão Trương nữa là . Người sợ họ tới gây chuyện ?”

“Ta sợ cái rắm ! Ý là, đám lão Trương chỉ là đồng đạo, mà còn là trưởng bối của các con, các con dùng mấy trò bịp để thắng , thế là thất lễ, quang minh chính đại.”

“Sư phụ, nào bọn con tham gia đại hội cũng dùng trò vặt để thắng mà?”

“Ờ... Ý là chỉ nên lấy giải thưởng thôi, chuyện khác đừng xen nữa.”

chẳng sư phụ thường : ‘Đạo pháp tự nhiên’ ? Con chỉ là tùy tiện ngoài vệ sinh thì tình cờ gặp nó, thấy nó đáng thương quá. Rồi tùy tiện liếc mắt một cái thấy lão Trương định luyện hóa nó thành đồng tiền. Lại bọn con khả năng cứu nó, sớm muộn, cố ý, cứ thế mà gặp thôi. Ngài ý trời, chẳng bọn con cũng là một phần của ý trời ? Ý trời nó biến thành một đồng tiền trong tay lão Trương mà. Dù cũng mang về , lẽ nào trả ?”

“Hồ Bất Nan! Con thật lắm lời! Ăn nhiều, ngủ nhiều, mà cũng nhiều!”

“Vậy sư phụ định gì ạ?”

“Ta... Ta sẽ may áo cho nó! Tay nghề của nhị sư tỷ các con tệ quá.”

“Vậy còn đế giày may xong ? Người sinh nhật bọn con nhất định sẽ giày mới cơ mà!”

“Sao con may! Thấy các con về nên tranh thủ dạy dỗ mấy câu thôi. Phải , mấy giải thưởng mang về sắp xếp thỏa ?”

“Đều để trong bếp , đủ cho chúng ăn nửa năm! Lần chỉ gạo với bột, còn một hũ mật ong to nữa!”

“Tính họ cũng hào phóng thật, hê hê.”

“Vậy cứ để Hữu Khuyết ở đây ?”

“Chứ còn nữa? Chờ Hồ Tiểu Nhị về thấy ổ của chiếm, chắc chắn sẽ đ.á.n.h nó một trận. Các ngươi mau giải thích với Hồ Tiểu Nhị , sắm cho nó cái ổ mới.”

“Vậy thì lấy cái áo bào cũ của đại sư cho Hồ Tiểu Nhị .”

“Sao là đồ của ? Các ngươi ?”

“Không , tại Hồ Tiểu Nhị thích đồ mùi mà, còn lạ gì nữa.”

“...”

“Được , nấu cơm ! Tiểu Vương và Nam Cung vẫn còn đang đói đấy, thắng bọn Lão Trương, hai đứa chúng nó cũng vất vả lắm.”

“Biết , .”

“Đại sư , nấu nhiều chút nha, cũng góp công mà! Mấy món quà đều do một kéo về đó.”

“Lắm lời! Mau nấu cơm, sư phụ mấy ngày nay bữa nào tử tế, ăn no thì lấy sức mà giày cho các ngươi!”

Trên đây là bộ thành viên của đạo quán Tùy Ý, dẫn đầu là Hồ Đại Lực, theo là ba đồ Bất Náo, Bất Sầu, Bất Nan.

Trong mắt ngoài, một đạo quán xây giữa hoang mạc mà điều kiện khắc nghiệt vẫn duy trì đến nay, còn bốn sống là kỳ tích. điều ngoài là, cuộc sống hằng ngày trong đạo đạo quán Tùy Ý còn rộn ràng hơn họ tưởng nhiều…

Hiện giờ, Hữu Khuyết cuộn tròn trong ổ ch.ó ấm áp, lắng bốn huyên náo om sòm, cảm thấy phiền, còn áp lực và nặng nề quẩn quanh trong thể bao lâu cũng dần xoa dịu bởi tiếng ồn ào . Song, vận may giữa lúc tuyệt vọng cũng khiến nó trở nên vui vẻ hơn, mà trái còn đưa nó trở về chốn cũ, để theo thói quen bắt đầu lo lắng cho ngày mai tới.

Thế nhưng ổ ch.ó quả thật quá thoải mái, tâm trạng nó dù kém mấy thì mí mắt vẫn dần sụp xuống, thể vốn luôn căng chặt cũng thả lỏng từng tấc một. Mãi đến lúc , nó mới mơ màng nhận , bản , lâu một giấc ngủ ngon.

Thật nó cũng quá phản kháng tuyệt vọng với chuyện biến thành một đồng tiền, bởi từ nhỏ các họ hàng ngừng kể cho nó về bi kịch gia tộc, ngừng nhấn mạnh rằng Hữu Khuyết là loài yêu nghiệt xui xẻo nhất trời đất, trời sinh vô duyên với phúc khí và may mắn. Bất cứ điều ước nào, dù cố gắng đến mấy, cũng thể thành hiện thực. Cuộc đời chúng như cái tên và hình hài khi sinh , đều định sẵn là tàn khuyết, trọn vẹn.

Trong chúng cũng từng những kẻ cam lòng khuất phục mệnh “trời sinh”, dành nửa đời khổ luyện, mong như những Yêu quái khác, thể một ngày vươn đến vị trí hơn. Chuyện thành thành tiên, chúng dám mơ, mục tiêu tu luyện của chúng… chỉ là hóa thành Yêu quái khác.

Năm nay tu thành Thỏ yêu dễ, thì dốc sức thành thỏ.

Vài năm tu thành Hoa yêu dễ hơn, thế là sang hoa.

Chúng luôn nghĩ, chỉ cần thể thành công, chừng sẽ thoát khỏi vận mệnh Hữu Khuyết, một cuộc “yêu sinh” bình thường, cố gắng đền đáp, sống tiếng , c.h.ế.t nuối tiếc.

Nghe buồn đáng thương, khi Yêu quái khác còn chê xác quá tầm thường, thể hóa thành tiên, thì xác chê là mục tiêu cao nhất mà bao đời Hữu Khuyết dùng cả đời để đạt đến. dù là mục tiêu giản dị như thế, đến nay vẫn ai thành công.

Chúng hoặc là đang tu luyện thì gặp hạn, thiên thời địa lợi đủ, nước nhấn, lửa đốt, sét đ.á.n.h giữa đường; hoặc là thiếu “nhân hòa”, c.h.ế.t bất đắc kỳ tử. Nguyên nhân thường là bắt đem luyện thành công cụ, giống như nó Lão Trương bắt, đem hóa thành các loại pháp khí, trở thành vật dẫn vô danh trong tay thuật sĩ khi xem tướng đoán mệnh.

Nó còn nhớ, họ hàng lớn tuổi từng thất bại nhiều nhất nhà, : “Nếu thật sống những ngày thuận buồm xuôi gió, cách duy nhất là sớm giao phó cái mạng , cầu ông trời cho đầu thai sang kiếp khác. Dù kiếp vẫn yêu, cũng đừng loài yêu sinh từ hung khí ở nơi vô phúc như chúng . Dù chỉ là con sâu nhỏ cũng còn hơn mang cái ‘sinh tàn khuyết’ .”

Lời tuy bi quan, nhưng dường như đúng là cách nào hơn.

Cho nên, khi Lão Trương đột nhập ngôi cổ mộ chẳng rõ từ triều đại nào, cũng là nhà của nó, những họ hàng còn sót cũng chẳng mấy ai cố gắng tránh né. Trốn thoát thì bắt cũng , chừng cuộc đời còn hơn sống lê lết như hiện tại. Chỉ cần khi đưa đừng quá đau đớn là .

Nó chạy chậm nhất, Lão Trương dùng một tấm lưới phát sáng bắt . Những họ hàng khác nhân lúc hỗn loạn mà trốn sâu huyệt đạo, chui xuống đất hoặc nấp trong tường đá, lúc đó bắt cũng khó. May là Lão Trương tham, một con Hữu Khuyết là đủ, đó lập tức mang nó rời khỏi cổ mộ, rời khỏi nơi nó sinh từng rời .

Lão Trương là chưởng môn đạo quán Thanh Phong, tay đến mấy chục đồ , danh vọng cực cao trong giới tu đạo. Mỗi năm ở “Thái Bình Hữu Hội”, bọn họ đều đầu.

Cái gọi là “Thái Bình Hữu Hội” như tiệc tụ tập ăn uống trò chuyện, thực là đại hội tranh tài giữa các đạo quán, na ná như đại hội võ lâm trong giang hồ, chỉ là so tài thì đơn giản là đ.á.n.h bằng d.a.o kiếm nắm đ.ấ.m mà còn phô diễn nhiều năng lực khác , vô cùng náo nhiệt.

Ban đầu tổ chức hội là để tiện bề kết bạn, thu đồ , lập đồng minh, mở rộng thế lực. Mặt khác cũng là để tạo thanh thế, cảnh cáo yêu ma tà đạo rằng: “Thế gian vẫn canh giữ.”

Bên nào giành thứ hạng cao sẽ xem trọng, danh tiếng lan xa, việc cũng thuận lợi hơn.

Tuy nhiên, mỗi năm trong dự hội, lẽ chỉ đạo quán Tùy Ý là màng danh tiếng. Họ chỉ nhắm phần thưởng. Thông thường, ba hạng đầu nhận pháp khí giỏi, từ hạng bốn đến mười chỉ ít lương thực, vải vóc, giấy bút... Đạo quán Tùy Ý mỗi đều trong top bảy đến mười.

Hồ Đại Lực hài lòng với thứ hạng đó. Dù điều trông mong lớn nhất ở mấy đứa đồ chỉ là đem chút lương thực miễn phí về cho đạo quán…

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-5/chuong-2-nguyet-dong-2.html.]

Câu cửa miệng của luôn là: “Thi thố tùy hứng là , thi quan trọng, quan trọng là tham gia và phần thưởng!”

Ba đồ nhà nghèo, ngày thường chỉ trông việc đặt tên, đổi tên, xem phong thủy, bát tự cho , cũng kiếm bao nhiêu. Những chuyện thu phục yêu ma cho nhà giàu để nhận hậu tạ đối với họ mà chỉ là truyền thuyết. Có thu phục Yêu quái gây hại thì nạn nhân cũng nghèo hơn cả họ, chẳng những thu tiền, còn để ít bạc cho sinh sống.

Vì cuộc sống như , nên tất nhiên sư phụ sẽ thèm thuồng phần thưởng. May mà ba đứa cũng chí, từ khi bắt đầu dự hội đến nay nào tụt khỏi top mười.

năm nay bất ngờ, vì Hữu Khuyết.

Ban đầu họ với phía Lão Trương qua gì nhiều, cùng lắm là chào hỏi xã giao, gọi một tiếng “sư bá” cho phép, Lão Trương cũng chỉ gật đầu cho , vài câu xong thì ai lo việc nấy. Dù bận đại sự như họ chẳng mấy khi để mắt tới đạo quán nhỏ bé vô danh như Tùy Ý.

Mọi chuyện vốn nhẹ nhàng như thế, nếu Hồ Bất Nan chọn đúng lúc nhà xí, đụng Hữu Khuyết đang trốn khỏi phòng của đám Lão Trương, hoảng hốt nhảy tay áo , ôm cánh tay run cầm cập.

Hồ Bất Nan sách nhiều, nhận nó là Yêu quái gì.

Lúc đó đám tử của Lão Trương cũng đuổi theo, thấy Hữu Khuyết đang Hồ Bất Nan ôm trong ngực.

Từ cửa phòng đang mở, Hồ Bất Nan trông thấy một lò luyện đang cháy. Lò lớn, tiện mang theo, nhưng để luyện hóa một Hữu Khuyết thì đủ.

Một tên tử của Lão Trương chìa tay : “Trả đây.”

Hồ Bất Nan nhúc nhích, hỏi: “Sư bá định luyện hóa con Hữu Khuyết ?”

“Liên quan gì đến ngươi?” Tên tử nhíu mày: “Mau giao đây!”

Hồ Bất Nan chỉ tiểu yêu trong ngực: “Người giỏi như sư bá chắc cần dùng đến loài Yêu quái thế nhỉ?”

Sắc mặt Lão Trương thoáng mất tự nhiên, nhưng với vai trò bề , ông tiện nổi nóng, chỉ trả lời: “Bắt dọc đường thôi.”

“Vậy thả nó cũng mà, dù gì cũng chỉ là một tiểu yêu hại gì.”

Hồ Bất Nan nghiêm túc tiếp: “ Hữu Khuyết hình như loài yêu thể ‘tiện tay’ bắt ? Không chúng luôn trốn trong nơi hiểm trở, kín đáo ?”

Mặt Lão Trương đỏ lên, vội đổi chủ đề: “Ngươi là tiểu đồ của Lão Hồ đúng ?”

“Vâng.” Hồ Bất Nan về đề tài cũ: “Hay để con giúp sư bá thả nó nhé!”

“Chuyện của chúng , tự chúng xử lý, đến lượt ngươi lên tiếng ?” Đệ tử của Lão Trương tiến lên một bước, giọng nghiêm : “Đừng nhiều lời nữa, giao đây!”

Hồ Bất Nan lùi một bước, bộ kinh ngạc : “Ồ! Ta ! Mấy định dùng nó để gian lận chứ gì! Ta nhớ trong kỳ tỉ thí năm nay một đề mục là trong thời gian ngắn nhất tìm kẻ từng phạm tội tù trong mười .”

Hắn vẻ ngây ngô: “Chỉ là xem tướng thôi mà, sư bá, với bản lĩnh của mấy , chẳng lẽ còn đường tắt ?”

“Một thằng nhãi ranh mà cũng dám mạo phạm sư phụ !” Cái tát của tử lão Trương gần như vung tới mặt Hồ Bất Nan.

“Dừng tay!” Tiếng quát của lão Trương dứt, tay tử Hồ Bất Náo chặn giữa trung. Chẳng ai thấy rõ xuất hiện lưng tiểu sư từ lúc nào, vì thật sự nhanh.

“Buông tay! Buông !” Đệ tử lão Trương đau tới nhe răng trợn mắt, sức giằng khỏi bàn tay đang giữ chặt cổ tay .

“Sao nhà xí tí mà đ.á.n.h ?” Hồ Bất Sầu từ phòng chậm rãi bước , tay còn cầm nửa cái bánh ăn xong: “Sư , ăn xong đấy, cẩn thận kẻo bẻ gãy cổ tay giờ.”

Hồ Bất Náo ợ một cái, mới buông tay.

“Hắn lấy đồ của chúng chịu trả, chẳng lẽ đạo quán Tùy Ý các ngươi dạy tử kiểu như ?” Đệ tử lão Trương xoa cổ tay đỏ bừng, tức giận .

“Lấy đồ của ?” Hồ Bất Náo trừng mắt Hồ Bất Nan.

“Nó tự chui lòng mà.” Hồ Bất Nan lớn tiếng : “Sư bá luyện hóa nó, thấy cần thiết.”

“Đưa đây.” Hồ Bất Sầu chìa tay .

“Nhị sư tỷ!” Hồ Bất Nan cam lòng.

Hồ Bất Sầu thêm lời, trực tiếp bế Hữu Khuyết từ trong lòng , lịch sự đưa đến mặt lão Trương: “Sư bá, tiểu bối trong nhà hiểu chuyện, mạo phạm ngài, ngài cứ việc luyện hóa. Dù đạo quán Thanh Phong năm nào cũng nhất, năm nay tuyệt đối thể để xảy sơ suất.”

Nàng còn cố ý mỉm đầy ẩn ý.

Ai mà nàng đang châm chọc?

Lão Trương Hồ Đại Lực là kẻ tùy tiện, quản nghiêm tử, nhưng cũng ngờ chỉ vì một chuyện nhỏ mà mấy đứa trẻ con “chặn đường” như thế. Nhận lấy Yêu quái chẳng khác nào thừa nhận gian lận, bọn nhóc sẽ đồn thổi ; nhận càng giống tật giật , khiến khác nghi ngờ.

gừng càng già càng cay, lúng túng thế nào cũng cách xử lý. Lão Trương hiệu cho tử bế Hữu Khuyết .

Hồ Bất Nan con vật nhỏ bế , thấy nó cũng đầu , chợt cảm thấy mất mát xen lẫn buồn bã.

“Ta thấy tiểu tử hình như cam tâm.” Lão Trương bỗng nở nụ : “Thế , dù còn mấy ngày nữa mới chính thức bắt đầu đại hội, chi bằng chúng tỉ thí một trận. Ba ván hai thắng, nếu các ngươi thắng, Hữu Khuyết thuộc về các ngươi; thua thì tâm phục khẩu phục, nhiều lời. Thế nào?”

Thế nào ? Tất nhiên là tỉ thí !

Ván đầu tỷ võ, hai bên đ.á.n.h ngang . Hồ Bất Náo thua là do ăn no, tất cả là của sư tham ăn ăn mất bánh giấu.

Ván thứ hai tỷ kiếm pháp, dùng kiếm thuyền vượt sông, ai đến bờ bên thì thắng. Thực lực của đạo quán Thanh Phong quả hổ danh, tử lão Trương tuy đáng ghét nhưng kiếm thuật chẳng hề thua kém Hồ Bất Sầu, thậm chí còn phần nhỉnh hơn. cũng , vẫn thua.

Tiểu Vương, một con yêu cá chép tạo xoáy nước trong sông. Dù tử lão Trương nhanh chóng điều chỉnh phương hướng, nhưng cũng chậm một nhịp. Khi Hồ Bất Sầu bờ mỉm : “Sư , đa tạ nhường nhịn." Đệ tử lão Trương chỉ đ.ấ.m n.g.ự.c dậm chân.

À, Tiểu Vương là yêu cá chép, sống lâu năm trong ao sen đạo quán Tùy Ý, thích phơi nắng, mê du lịch. Chỉ cần tỉ thí dính đến “nước”, nó đều sẵn lòng giúp đỡ. Mỗi xuất hiện nó đều trốn trong trâm Ngọc Thủy đầu Hồ Bất Sầu, từ linh thạch hồ sâu, tự mang thủy khí, thích hợp cho loại thủy tộc tu vi thấp như nó trú ngụ xa nước.

Hồ Bất Sầu thích nó, dễ nuôi, dễ đem theo, dễ dùng.

Ván thứ ba thi chú lực, mỗi bên lấy một cây giống, dùng chú pháp thúc đẩy nó sinh trưởng, trong một ngày xem cây ai cao hơn thì thắng. Hồ Bất Nan vô cùng nghiêm túc, cả đêm ngủ, ngoài việc niệm chú còn liên tục chuyện với cây , hết lời nịnh hót, còn thổi sáo suốt nửa đêm, rằng âm thanh dễ chịu lợi cho cây phát triển.

đủ trò, cây của cũng chỉ cao thêm đầy ba tấc... vẫn thắng, vì cây đối thủ lớn thêm chút nào.

Bên lão Trương tức tới mức lăn đất, giận hiểu tại chú lực của vô dụng như ? Rõ ràng đúng quy tắc! Lẽ nào cũng học bọn ngu ngốc bên chuyện với cây cả đêm?

Nhìn vẻ cam lòng của họ, Nam Cung chỉ nhạt... Ờ, Nam Cung là một củ gừng thành tinh, cơ duyên xảo hợp trôi dạt đến đạo quán Tùy Ý, Hồ Đại Lực nuôi nấng. Chuyên phụ trách chăm sóc vườn rau, tưới cây bón phân.

Nam Cung thể chuyện với loại cây, dù khỏi cửa, nhưng mỗi đại hội vẫn theo đoàn ngoài. Bởi vì nó chỉ cần dọa vài câu, cây cối bên phe đối thủ lập tức “ dám lớn”.

Lần nó cũng tay, dỗ dành, doạ dẫm, với cây rằng: “Chỉ cần ngươi đừng lớn, là cứu một mạng sống , công đức to lớn chừng nào. nếu ngươi cứ cố chấp lớn lên, thề mỗi năm đều vác rìu tới chặt ngươi một .”

Cây nhát gan mà thật sự chẳng dám lớn thêm chút nào...

Thế là họ thắng lão Trương, bế Hữu Khuyết trở về. Từ đó, đạo quán Tùy Ý thêm một Yêu quái.

Lúc , Hữu Khuyết đang ngủ say trong ổ chó, chẳng ai nó đang mơ gì, chỉ thể chắc chắn một điều: khi tỉnh dậy, đạo quán nhỏ cô lập giữa sa mạc , sẽ là nơi nó nương suốt quãng đời còn .

Trong bếp, mùi cơm thơm lừng, bốn họ Hồ đùa ríu rít, vô cùng rôm rả.

 

Loading...