Bách Yêu Phổ 5 - Chương 2: Lợi Thừ 2
Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:50:27
Lượt xem: 89
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tư Cuồng Lan bừng tỉnh từ một giấc mộng mơ hồ, trán và lòng bàn tay đều đầm đìa mồ hôi nóng.
Hắn dậy, bản năng nhớ cảnh trong mơ, nhưng ngoài ánh hoàng hôn và lá rụng rối loạn, dường như chẳng còn gì nữa.
Trằn trọc một lúc vẫn khó chợp mắt, bèn rời giường, rót một chén . Giữa đêm yên tĩnh một tiếng động, lẽ vì thời tiết oi bức quá mức, đến cả mèo ch.ó thích tụ tập cũng đều biến mất, nóng dường như quấn lấy , khiến lòng bí bách đến căng thẳng.
Uống nửa chén nguội, cảm giác khá hơn đôi chút.
Dạo thường ngủ ngon, luôn giật tỉnh giấc đôi ba giữa đêm. Chẳng lẽ là do mấy vụ “thị phi” gần đây quá rắc rối, nên hao tổn tâm thần? Hay là do Tư Tĩnh Uyên ngoài bức thư thì đến giờ vẫn chẳng chút tin tức nào, thực đúng là c.h.ế.t ngoài cũng chẳng ai … Cái tên quen bỏ nhà rốt cuộc khi nào mới khiến khác yên tâm đây?! Đời của Tư Cuồng Lan liệu còn cơ hội thấy trưởng cải tà quy chính …? Hắn khẽ thở dài.
Hắn đặt chén xuống, bước tới giá sách, tiện tay lật xem. Ban đầu định chọn đại một cuốn để g.i.ế.c thời gian, nhưng bàn tay vô thức đưa tới cuốn Tôn Tử Binh Pháp, như thói quen từ bao năm.
Từ nhỏ đến lớn, giá sách của luôn hai bản Tôn Tử Binh Pháp. Một cuốn là phụ tặng khi còn nhỏ, bìa đóng dấu tên cha, bên cạnh cành mai do tự tay vẽ, thêm một cái đầu heo vẽ nguệch ngoạc, cạnh đó là mấy chữ xiêu vẹo “Tư Cuồng Lan tự họa”. Khi nhỏ, Tư Tĩnh Uyên từng giận dỗi vì em trai chỉ sách chịu cùng bắt dế, bèn giành lấy sách mà vẽ bậy. Hắn còn nhớ hôm đó bình tĩnh méc với cha , kết quả Tư Tĩnh Uyên đ.á.n.h hai mươi roi, toáng cả lên.
Nghĩ tới đây, Tư Cuồng Lan chỉ thấy ngày xưa đ.á.n.h còn quá nhẹ. Nếu cha còn sống, chắc cũng nghĩ như .
Trong đống sách cũ của Tư phủ, gần như cuốn nào cũng dấu vết của cha để . Ngón tay lướt qua những dấu tích quen thuộc , những từng để nét bút , giờ chẳng còn ai bên cạnh nữa.
Lật sách một hồi, ánh mắt dừng ở cuốn Tôn Tử Binh Pháp thứ hai. Tại trong nhà đến hai cuốn giống hệt , chính cũng rõ. Hình như cuốn đó vẫn luôn ở góc giá sách, chắc cũng mua từ nhiều năm . Dù ít động tới, nhưng ngả vàng cũ kỹ, dấu tích của cha . Có thể là do Miêu Quản Gia mua chăng? nghĩ kỹ hơn thì giống như là do chính mang về. Mỗi trông thấy nó, trong đầu hiện lên ánh hoàng hôn buổi chiều tà, hoặc một rừng lá rụng theo gió bay tới, là những mảnh ký ức vụn vặt, chẳng hề liên kết với . Nghĩ tiếp thì cũng chẳng nghĩ gì nữa.
Thôi cũng chẳng , chỉ là một cuốn sách thôi mà.
Lật thêm một lát vẫn buồn ngủ.
Thôi thì ngoài dạo cũng . Hắn khoác áo mỏng, rời khỏi phòng. Giờ phút , trong Tư phủ rộng lớn, tĩnh lặng đến mức cả tiếng thở của chính .
Đã khuya đến thế mà vẫn chẳng thấy chút gió mát nào, bỗng lo cho mấy con ngựa của , thời tiết nóng bức thế , lũ ngựa ăn nhầm thứ gì ? Máng nước đủ ? Hương xua muỗi thắp ? Dù thì đám nuôi ngựa cũng đáng tin lắm.
Thế nhưng, còn tới chuồng ngựa, thì từ xa trông thấy một bóng mặc áo đỏ như lửa lén lút lướt qua sân, men theo phía cửa mà chuồn . Hóa chỉ mất ngủ giữa đêm. Hắn như gặp chuyện thú vị, tinh thần cũng tỉnh táo hẳn lên.
Cánh cửa hậu viện mở một khe nhỏ, kẻ lộ mặt như cá lướt qua khe cửa, động tác thành thạo vô cùng, cuối cùng còn cẩn thận đóng cửa tử tế.
Lúc quá canh tư, ngoài Tư phủ chỉ còn tiếng nước sông Thanh Mộng róc rách trôi, cùng tiếng sột soạt khe khẽ của ai . Thật hiếm thấy, mất ngủ mà nàng còn chạy nhanh đến thế, thường ngày chỉ lúc trong bếp món mới mới thấy nàng linh hoạt như .
Hắn giữ cách với nàng, từ sông Thanh Mộng một mạch thành. Sau khi thấy nàng chọn sai hướng vài , cuối cùng cũng xác định là đang về phía cầu Phi Phụng.
Nơi nàng tới là khu chợ đêm phồn hoa, xưa nay nổi tiếng nhờ các món ăn phong phú. nàng đến nỗi đói , lén lút chạy xa như thế để tìm cái ăn? Trong lòng Tư Cuồng Lan càng tò mò.
Tuy khuya, nhưng dọc đường các tửu lâu, quán ăn, hàng rong ven đường vẫn còn tấp nập. Dù trời nóng như thiêu cũng chẳng ngăn sự hứng thú của đám cú đêm. Mùi rượu và thức ăn tỏa nồng nặc như đang lên men trong khí nóng hầm hập. Ngửi mãi chẳng thấy đói, mà thấy buồn ngủ, xem ngoài cũng uổng công.
Thế nhưng cái “trông chừng” dường như hề quan tâm đến thức ăn. Nàng như một con mèo xác định rõ mục tiêu, mau chóng băng qua ánh đèn trong đêm, lặng lẽ rẽ một con hẻm nhỏ bắt mắt. Đón chờ nàng là vài cửa hiệu đóng chặt, cùng một chiếc đèn lồng đỏ leo lét treo cuối ngõ, và một cánh cửa lớn khép hờ, thoạt chẳng rõ là nhà dân tiệm buôn.
Nàng còn bước đến cửa, mấy kẻ mặt mày ủ rũ từ bên trong, đ.ấ.m n.g.ự.c dậm chân lưu luyến rời, miệng lẩm bẩm đại khái như: “Vốn dĩ đang thắng đậm, ai ngờ vệ sinh cái phá vận luôn” “Vô lý thật! Lý Đại Tiên phán tháng vận đỏ cơ mà, mai gỡ vốn mới ”…
Tư Cuồng Lan lắc đầu, thì nào vì miếng ăn, chỉ e là bản tính khó dời, giữa đêm khuya mà cơn nghiện cờ b.ạ.c nổi lên, dám bất chấp quy củ Tư phủ mà lén lút mò đến sòng bạc ngầm, nơi vốn giấu kỹ đến mức khó ai tìm .
Là đợi nàng thua sạch mới bắt , bây giờ bắt về ngay? Tư Cuồng Lan còn đang cân nhắc thì bất ngờ, một gã đàn ông ngoài ba mươi từ bên cạnh lao vút qua, trong tay nắm chặt một bọc vải xanh, vội vàng chạy về cuối hẻm, hấp tấp đến nỗi đ.â.m sầm một đang cửa sòng, dáo dác ngó đông ngó tây đang nghĩ gì. Hai loạng choạng, suýt nữa ngã nhào. Cũng nhờ cú va , phụ nữ trẻ đuổi theo phía mới kịp nhào tới, ôm chặt lấy , dốc hết sức giằng lấy bọc vải trong tay.
Con hẻm lập tức rối tung lên.
Gã đàn ông liều mạng buông tay, một tay giữ bọc vải còn hơn giữ mạng, tay thì điên cuồng đ.á.n.h lên phụ nữ: “Buông ! Con mụ ngu , dám chắn đường ăn của ông đây?!”
“Ông cầm cả tiền cứu mạng của con đ.á.n.h bạc! Ông còn là nữa ?! Đó là con ruột của ông đấy!” Người phụ nữ mặc kệ nắm đ.ấ.m của , c.h.ế.t cũng giành cái bọc , gào đến rách cả họng.
“Cút! C.h.ế.t thì đẻ đứa khác! Còn buông , ông g.i.ế.c cả mụ luôn!” Gương mặt gã đàn ông càng lúc càng dữ tợn, cú đ.ấ.m càng lúc càng nặng nề.
“Đồ súc sinh!” Người phụ nữ ôm chặt lấy eo , đầu dụi n.g.ự.c , e là chỉ cần thêm vài đ.ấ.m nữa thì ói m.á.u .
Ngay lúc , một bàn tay từ phía nắm lấy tóc gã đàn ông, giật mạnh khiến đau điếng, lảo đảo lùi mấy bước, còn kịp vững thì gáy lãnh trọn một cú đá, cả ngã chúi đầu gốc cây già mặt, răng cửa tuy rụng nhưng miệng thì đầy máu.
Gã ôm miệng, điên tiết bò dậy, phắt gầm lên: “Ai?!”
“Ta.” Đào Yêu từ đất nhặt lấy bọc vải, cân cân trong tay lắc đầu: “Mặt mũi như ngươi, chẳng loại thắng bạc. Kiếm tiền khó lắm, thôi thì về với vợ .” Nàng sang phụ nữ đang nức nở: “Ngươi là vợ ?”
Người phụ nữ vội vàng gật đầu.
“Cầm lấy!” Đào Yêu bước tới, nhét bọc vải tay nàng .
Người phụ nữ cảm tạ rối rít, ôm chặt bọc vải ngực. Vừa định mở miệng cảm ơn thì sắc mặt chợt biến đổi: “Cô nương, cẩn thận...!”
Chưa dứt lời, Đào Yêu cảm thấy lưng một luồng gió tạt qua, nồng nặc mùi mồ hôi, hung ác dã man, nàng thuận thế né sang bên, suýt chút nữa thì hòn đá sắc cạnh đập trúng. Nhìn lực ném đó, kẻ cầm đá rõ ràng định để nàng sống sót rời .
“Ông điên ?!” Người phụ nữ lao đến nắm c.h.ặ.t t.a.y , sợ hại khác.
“Đồ chổi!” Gã đàn ông vợ quát mắng, lửa giận càng bốc cao, tung một cú đá hất nàng xa, cầm hòn đá lao đến nhằm thẳng đầu vợ mà ném.
Người một khi điên lên thì quả đúng là khó trị.
Mũi chân Đào Yêu nhắm chính xác cổ tay tung cú đá, khiến hét lên đau đớn, hòn đá văng khỏi tay, lăn qua chân phụ nữ lăn mất.
Cứ tưởng một cú đó đủ khiến nhảy lò cò vì đau, ai ngờ tên khốn chẳng lấy một chút khí độ của võ giả, gắng gượng chịu đau, còn nhân lúc nàng kịp phản ứng thì bất ngờ túm lấy b.í.m tóc nàng, kéo mạnh về phía .
“A a a…” Đào Yêu la lên một tiếng, đúng là sống lâu thì chuyện gì cũng thể thấy, đến cả chuyện một gã đàn ông to xác giật tóc con gái cũng xảy !!! Mặt mũi nữa hả trời!
Bị kéo mạnh, nàng loạng choạng lùi . Thấy chiếm lợi thế, lập tức vươn tay siết cổ nàng...
Ở đầu con hẻm, siết chặt nắm đấm.
, cần đến viện thủ. Đào Yêu nghiến răng, giơ chân đạp thẳng lên ngón chân trái của , đau đến mức nước mắt trào , tay siết cổ cũng buông lỏng. Nàng nhân cơ hội giật mạnh đầu , đầu gối va thẳng mũi , khiến cảm thấy sống mũi như gãy, mùi m.á.u xộc thẳng lên đầu, đau đến mức rú lên t.h.ả.m thiết, ôm mũi chạy lùi như ch.ó cụp đuôi.
Đào Yêu nhảy tránh sang bên, còn kịp dọa một câu thì tên điên gào lên xông tới. Với nhận thức hạn hẹp của , thể nào chấp nhận việc một con nhóc mà thể đ.ấ.m ngã bằng một cú, phản đòn đến sưng vù mặt mũi. Chuyện đạp nát chút tự trọng còn sót của , giữa cơn đau đớn và tuyệt vọng, gã đàn ông phát điên.
Đào Yêu hiểu rõ công phu đến , giỏi nhất cũng chỉ đến thế thôi. Nếu để bắt thì e là nguy to.
Chỉ thấy nàng đạp chân nhảy vọt lên cây cổ thụ bên cạnh, cảm thấy vẫn đủ cao, bèn như con khỉ thoăn thoắt trèo lên cành cao hơn, vững mới thở phào một .
Tốt , tên điên trèo cây.
Gã tức đến đỏ mặt, giận dữ đá cây, gào to: “Mau cút xuống đây cho ông!”
Đào Yêu le lưỡi chọc tức: “Có bản lĩnh thì ngươi leo lên đây mà bắt !”
Hai lập tức giằng co bất phân thắng bại, phụ nữ thấy đỏ mắt như g.i.ế.c , ngoài việc toát mồ hôi lạnh Đào Yêu thì cũng chẳng dám hành động gì thêm, thậm chí đến lời can ngăn chồng cũng dám , chỉ sốt ruột đến mức nước mắt ngừng rơi.
“Con nha đầu đoản mệnh ! Ngươi tin , chặt cái cây xong sẽ chặt luôn ngươi!” Hắn hận thể nuốt luôn cái cây bụng.
Đào Yêu bĩu môi: “Ta tin chứ.” Rồi nàng bất ngờ mặt quỷ, phối hợp với vẻ mặt chọc tức mà toe toét: “ mà ngươi rìu , chờ ngươi tìm thì chạy xa , đồ ngốc!”
“Ngươi... g.i.ế.c...”
Chữ “g.i.ế.c” khỏi miệng, miệng hé thì một viên t.h.u.ố.c rơi tọt trong, chút khó khăn.
Đào Yêu thu tay , lén lút quanh một vòng, thì thào: “Không ai thấy thì tính là phá giới nhỉ... với cũng lấy mạng ... Ừm, .”
Lúc , gã đàn ông gốc cây như rút hết xương, mềm nhũn ngã xuống đất, chỉ còn mỗi hai con mắt là còn đảo hai vòng.
Đào Yêu từ cây nhảy xuống, xổm mặt , ánh mắt đột nhiên lạnh , đột ngột giơ tay tát cho mấy cái rõ mạnh, đó mới thỏa mãn dậy, vứt một câu: “Ta ghét nhất là hạng cờ bạc.”
Nam nhân nổi lời nào, chỉ đành trưng cái mặt đầy dấu tay đỏ ửng, đau đến mức m.á.u mũi lẫn nước mắt cùng trào .
Người trong bóng tối nhẹ nhàng thở một , buông tay xuống, xem con nha đầu cổ quái cũng dễ bắt nạt.
Người phụ nữ lảo đảo chạy đến, lo lắng gã đàn ông đang bẹp đất: “Cô nương… … thế nào …?”
“Không c.h.ế.t , chỉ là tê liệt, tạm thời cử động thôi.” Đào Yêu phủi mấy chiếc lá vụn dính áo, hất cằm chỉ về phía cái bọc vải: “Đó là tiền cứu mạng của con ngươi?”
“ .” Người phụ nữ gục xuống đất, kiệt sức, mồ hôi và nước mắt dính đầy mặt: “Đứa nhỏ mới năm tuổi, dạo dầu sôi tạt trúng, t.h.u.ố.c thầy lang cho hình như hiệu quả, giờ vết thương ngày càng lở loét, thôi cũng sống nổi nữa . Ta bán hết tất cả những gì thể bán mới gom từng tiền, định đưa nó đến y quán nổi tiếng nhất trong thành thử một , ai ngờ cha đứa nhỏ ... còn định mang tiền đ.á.n.h bạc! Hắn như ... càng đ.á.n.h càng mất nhân tính…”
Nói đến đây nàng càng uất ức, nghẹn ngào thôi.
Đào Yêu nghĩ ngợi một lát, lấy một viên t.h.u.ố.c màu trắng, đưa đến mặt phụ nữ: “Thuốc thể trị thương do phỏng, về nhà chia ba phần, mỗi ngày khi mặt trời lặn dùng uống một phần với nước lã , ba ngày là khỏi.”
Trị yêu trị ... mà thôi, miễn bắt gặp thì tính là phá giới.
“Thật ư?!” Người phụ nữ mừng rỡ như điên, nâng viên t.h.u.ố.c như bảo vật, Đào Yêu đầy vẻ khó tin: “Cô nương là đại phu ?”
“Ừ.” Đào Yêu đỡ nàng dậy, ghé sát tai nàng dặn dò mấy câu, phụ nữ xong liên tục gật đầu.
Dặn dò xong xuôi, Đào Yêu chỗ gã đàn ông, hả giận, bèn đá thêm một phát, hỏi: “Khó chịu ? Có giống như cả đống kiến đang gặm xương, tê ngứa?”
Nam nhân dùng sức chớp mắt cho cái gật đầu. Đùa , t.h.u.ố.c tê nàng luyện , ngay cả Liễu Công Tử còn xin tha, ngoài việc đắt như vàng thì điểm yếu gì, dùng lên cái loại nghiện cờ b.ạ.c đúng là phí.
“Vậy thì .” Nàng mỉm , bảo phụ nữ gỡ cây trâm đầu đưa cho , nhắm đúng mấy huyệt đạo ở đầu gối mà đ.â.m mạnh vài cái.
Chỉ một tiếng “á” t.h.ả.m thiết vang lên, cuối cùng cũng phát âm thanh, cơ thể cũng run rẩy động đậy một chút.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-5/chuong-2-loi-thu-2.html.]
“Còn đ.á.n.h nữa ?” Đào Yêu chỉ mũi .
Nam nhân đụng thứ dữ, nào còn dám càn, huống chi thể giờ từ bùn nhão chỉ mới thành bùn mềm, đừng đ.á.n.h , thôi cũng còn khó.
“Không… dám nữa…”
Hắn run bần bật, dù trong lòng phục nhưng ngoài miệng thì chẳng dám cãi nửa câu.
“Nếu ngươi còn bước sòng bạc nữa, sẽ chặt một cánh tay ngươi. Nếu vẫn chừa, sẽ chặt thêm một tay một chân nữa. Nếu tay chân đều chặt hết mà vẫn còn ham đ.á.n.h bạc, thì chỉ còn cách chặt cái đầu ngươi thôi, là !” Đào Yêu túm cổ áo , tiếp: “Ngoài , dặn vợ ngươi cách liên lạc với , ngươi tự lo liệu cho , đừng mà đ.á.n.h cược mạng.”
“Không… … từ nay đ.á.n.h nữa…”
Hắn lắc đầu như trống bỏi.
Đào Yêu dậy với phụ nữ: “Dẫn về .” Rồi tự lẩm bẩm: “Nếu thật sự cứu nổi, thì bỏ , con ngươi vẫn thể sống tiếp.”
Người phụ nữ thì ngẩn một lúc, gì, chỉ cúi đầu lạy nàng một cái.
Thấy gã đàn ông dìu xa, Đào Yêu như chợt nhớ điều gì, bèn gọi giật: “Đứng !”
Gã giật thót, sợ nàng giở trò gì kinh khủng.
Đào Yêu chạy đến, đột ngột kéo áo , ghé sát gáy kỹ một hồi, lập tức lộ vẻ thất vọng, lẩm bẩm: “Không … còn tưởng trình độ thế là chứ.”
Hai vợ chồng nàng dọa sợ đến cứng , nguyên tại chỗ dám nhúc nhích.
“Về .” Đào Yêu giúp kéo áo, như chuyện gì về phía cổng lớn của sòng bạc, vò đầu, nhăn mặt mắng thêm một trận nữa.
*
Cũng coi như một màn kịch , chỉ tiếc rằng đêm khuya, đường vắng, ngoài thì chẳng khán giả nào khác.
Lạ thật, rõ ràng bản nàng là một con nghiện cờ b.ạ.c “lắm tật nhiều thói”, mà thể dứt khoát thốt một câu “ ghét nhất hạng cờ bạc”?! Mà ánh mắt khi của nàng, chẳng những chán ghét, mà còn mang theo sát khí, lạnh lẽo như biến thành một khác. Huống hồ, chuyện nàng lật áo lên là chuyện gì nữa chứ?!
Ra sòng bạc, nàng thật sự chỉ vì thắng bạc ?
Tư Cuồng Lan tận mắt thấy nàng cuối cùng cũng bước cửa sòng bạc, trong lúc còn đang lưỡng lự nên theo về nhà ngủ cho , thì chọn phương án thứ ba, vòng đến một quán ăn nhỏ sắp đóng cửa cách đầu hẻm xa, đưa cho ông chủ một túi bạc, nhờ ông phá lệ mở cửa suốt đêm đến sáng.
Ông chủ quán thấy tiền thì tít mắt như nở hoa. Đừng là mở đến sáng mai, dù là từ mai trở mở tiệm mỗi ngày chỉ để phục vụ một , ông cũng dám hé răng từ chối. Ông vội vã bưng thực đơn , nhiệt tình giới thiệu món món nọ, hệt như chỉ cần vị thần tài mở miệng ăn thịt rồng thì ông cũng g.i.ế.c rồng ngay lập tức !
Còn Tư Cuồng Lan chỉ tiện tay chọn mấy món rượu thịt bình thường, mãi một lúc mới hờ hững gắp hai miếng, ánh mắt thì chẳng rời khỏi đầu hẻm bên .
Hắn xem kỹ, nếu nàng về thì nhất định ngang qua chỗ đang , chỉ con đường đó để về. Nếu trời sáng mà vẫn thấy bóng nàng, hoặc nếu nàng chờ đến sáng mà lóc chạy , lưng còn lôi theo cả đám liều mạng đ.á.n.h c.h.ế.t nàng, thì cũng dễ cho tay ứng cứu.
Vì giờ vốn thời gian nàng nhiệm vụ, là thuê nàng, cũng chẳng tiện quản quá sâu chuyện riêng. lặn lội nửa đêm nửa hôm mà vẫn cứ khăng khăng đến đó, hẳn là lý do thể .
Đèn đuốc đầu phố dần thưa thớt, những say tỉnh đều no say trở về, bóng lảo đảo khuất dần. Trên con đường nồng nặc mùi rượu thịt thỉnh thoảng vẫn còn vẳng lên vài tiếng hát dứt, tuy câu nào cũng lạc tông, nhưng chẳng thấy chối tai. Đêm hè ở Đế Đô, đến phút cuối cùng vẫn rộn ràng thôi.
Tư Cuồng Lan nhấp một ngụm rượu. Tuy rượu ngon, nhưng cũng hương vị riêng. Hắn chợt nghĩ, hình như đây là đầu tiên thảnh thơi ngắm Đế Đô về đêm đến , điều ... cảm ơn ai mới đúng.
Chỉ mong lúc nàng xuất hiện đừng mang theo gương mặt bầm dập, gãy tay cụt chân gì đó là .
Nghĩ đến vẻ t.h.ả.m hại thể xảy của nàng, bật . Đáng lẽ lo mới đúng, nhưng loại như nàng, xảo quyệt, ranh mãnh, còn vô sỉ, hình như cũng chẳng cần khác lo lắng ?!
vẫn ở gần một chút.
Khi cạn ly rượu, trong đầu bất chợt hiện lên hình ảnh phía đầu nàng, nàng lao đầu húc mạnh như thế, e là giờ nổi một cục u to bằng quả trứng chứ chẳng chơi. Nàng tự tìm t.h.u.ố.c mà thoa ? Còn tên cờ b.ạ.c khốn kiếp , dám hèn hạ tới mức giật b.í.m tóc con gái nhà , chắc là đau c.h.ế.t ! Thật c.h.ặ.t t.a.y , còn nhổ sạch tóc luôn cũng chẳng quá đáng...
...Khoan , nghĩ mấy chuyện lặt vặt như thế chứ?! Những lúc gặp loại chuyện , nhiều lắm cũng chỉ lạnh lùng buông một câu “việc ngươi rước thì tự lo ”, đó mới là nhị thiếu gia Tư phủ trong mắt xưa giờ mà.
Chẳng lẽ uống nhiều quá ? Hay nóng đến mê đầu ? Không .
Hắn ngẫm một hồi, bỗng bừng tỉnh, thì ngủ đủ giấc sẽ nảy những suy nghĩ kỳ quặc như thế. Xem về đến nhà bảo Miêu Quản Gia hốt ít t.h.u.ố.c an thần về mới ...
Sau khi đáp án như , mới yên lòng yên trở .
Trên cao vang lên mấy tiếng sấm đì đùng, từng cơn gió mát lạnh, rạch ngang khí nóng hầm hập, thế gió lớn dần dần dậy lên.
Sắp mưa lớn ?
3
Sòng bạc ngầm, thật sự là ở đất...
Bề ngoài chỉ là một nơi buôn bán đồ nội thất cũ và các loại vật trang trí linh tinh. Đào Yêu vòng vòng trong cái sân đầy ngổn ngang những thứ lặt vặt mới tìm căn phòng treo tấm biển “Tứ quý như ý”, là nhà bếp của chỗ .
Nàng định bước thì mấy ủ rũ , lúc lướt qua nàng ai nấy đều một cách khó hiểu, trong một nơi như thế mà thấy một tiểu cô nương, cũng lạ như thấy một con cá nghênh ngang đất liền .
Đào Yêu chỉ lườm họ một cái lập tức kéo giãn cách, sợ bọn họ va , thậm chí chỉ cần tay áo quệt trúng cũng . Nửa đêm ngủ đành, còn đến tận nơi nát thế , gặp mấy con ma đỏ đen thua đến bốc khói đầu, nàng xui xẻo lây dính! Phì phì phì!
Nhà bếp trông thì đúng là một cái bếp tử tế, nồi niêu bát đũa đủ cả, xửng hấp còn bày mấy cái bánh bao nguội ngắt. Một ông lão khô đét như củ sen héo bên bếp lửa lạnh tanh, mí mắt rũ xuống, trông như sắp ngủ gục đến nơi.
Đào Yêu cau mày, bước lên với ông: “Khách của ông chủ Lợi đến .”
Sợ ông tai kém, nàng còn cố tình lớn hơn một chút.
Ông lão nhướng mắt liếc nàng một cái, chậm rì rì giơ tay vẫy vẫy.
“Khách của ông chủ Lợi đến đó!!” Đào Yêu hiểu ý ông , tưởng ông rõ, bèn lớn tiếng lặp .
“Bảo ngươi lùi vài bước!” Ông lão lườm một cái.
Thì tai ông vấn đề... Đào Yêu đành theo, lùi. hai bước.
“Lùi nữa!” Mí mắt ông rũ xuống.
Nàng đành nhẫn nại lùi thêm hai bước nữa.
Thấy cách đủ, ông lão mới lười nhác nghiêng , lục lọi gì đó bếp, chỉ cách cách vài tiếng, nền nhà giữa ông và Đào Yêu mà tự động trượt mở, lộ một đoạn cầu thang cũng tạm gọi là sáng sủa.
Quả nhiên là ở đất... Đào Yêu nhíu mày, nhanh chóng bước xuống cầu thang.
Dù lớn nhỏ, hễ là sòng bạc thì đều tránh khỏi cái khí hỗn tạp mù mịt, nay lòng đất, tiếng hô hào phấn khích xen lẫn tiếng thở dài đ.ấ.m chân dậm đất càng kiêng nể gì mà vang vọng khắp nơi. Từng rơi nơi đều như xé bỏ lý trí và tự chủ cần mặt đất, gần như đem cả mạng sống đặt lên bàn bạc, đ.á.n.h đổi gia sản để tranh giành một cơ hội chiến thắng mong manh. Những khuôn mặt đang biến dạng trong khí bẩn thỉu chẳng còn giống , mà giống yêu quái, thậm chí còn xí hơn cả yêu quái.
Cái sự hoạt bát vẫn thường thấy bàn bạc , giờ chẳng liên quan gì đến Đào Yêu. Nàng hề ý định chen hóng hớt, thậm chí còn chẳng thấy hứng thú chút nào. Khác hẳn với nàng lúc giữa đám đông gào thắng tiền, lúc ánh mắt quét qua đám con bạc, trong mắt nàng thậm chí như giấu cả lưỡi dao.
Không ai để ý đến vị khách mời , cũng chẳng ai thấy âm thanh leng keng mơ hồ trong cái gian ồn ào náo loạn .
Nàng lấy bình tĩnh, nơi cổ tay trở nên yên ắng như thường.
Sòng bạc khá rộng, nàng mới nửa vòng thì chợt cảm giác kéo áo từ phía . Quay đầu , thấy một cô gái còn thấp hơn nàng một cái đầu, da trắng thịt tròn, hình tròn vo như trái dưa ngọt mọc thêm tay chân. Ăn mặc thì sang trọng nổi bật, phấn son đầy đủ, nhưng cả toát vẻ uể oải bệnh tật, ngẩng khuôn mặt rầu rĩ đến sắp c.h.ế.t lên, dè dặt hỏi: “Đào... Đào Yêu đại nhân?”
Đào Yêu , đ.á.n.h giá từ xuống , ừ, sai, là luồng yêu khí , chỉ loãng một chút.
Chưa kịp trả lời thì đôi mắt to gần như lồi sáng rực lên, cô gái như thấy cứu tinh, lập tức bám chặt lấy nàng: “Phụ bảo chờ ở ngoài, đại nhân cuối cùng cũng tới !!”
“Phụ ngươi?” Đào Yêu phì : “Có con lớn thế hả…”
“Đại nhân mau theo gặp cha , chậm chút nữa sợ là sẽ chuyện lớn mất!”
Cô gái sốt ruột nắm tay Đào Yêu kéo băng qua đám con bạc trong phòng. Vài khách quen thấy bèn niềm nở chào hỏi: “Lợi tiểu thư bận rộn ghê nhỉ?”
Cô gái chẳng buồn để tâm, chỉ uể oải đáp “Ừ” một tiếng.
Đào Yêu đưa tới phía bắc của sòng bạc. Vị Lợi tiểu thư gấp gáp vén tấm rèm thêu bốn chữ “Đại cát đại lợi, về” treo tường sang một bên, lộ hành lang ẩn giấu đó. Nàng đầu : “Đại nhân, mời !”
là yêu quái, nên thích trốn trong mấy chỗ chẳng thấy ánh sáng.
Hành lang dài hơn Đào Yêu tưởng, quanh co bảy ngã tám lối, cuối cùng cũng tới một cánh cửa lớn dát vàng, ngập tràn khí tài lộc. Trước cửa còn hai đại hán vạm vỡ như trâu canh gác, tay cầm rìu lớn trông đáng sợ. Thấy đến là hai cô nương , bèn vội nghiêng mở cửa cho họ bước .
Vừa bước cửa, cảnh tượng bên trong là một thế giới khác. Một viên minh châu khổng lồ treo lơ lửng cao, ánh sáng toả rực rỡ chẳng kém gì vầng trăng sáng. Hoa cỏ, giả sơn, hành lang uốn lượn quanh hồ nước, vài gian nhà ngang dọc giữa khung cảnh đó, tất cả đều xây từ ngọc thạch, màu sắc thanh nhã mà tinh xảo hoa lệ, giống hệt như nhổ cả một toà nhà trong tranh thuỷ mặc đem đặt đây.
Nhìn kỹ thêm chút nữa mới phát hiện, cây cối nơi vốn hề trổ hoa kết quả, mà dùng vàng ròng và châu báu chế thành những đóa hoa giả, quả giả, gắn khắp nơi lấp lánh rực rỡ, khiến khỏi líu lưỡi trầm trồ.
Đào Yêu mà thèm nhỏ dãi... Yêu quái , quả hổ danh là kẻ giàu nhất yêu giới, đúng là khiến ghen tị đến đỏ mắt. Hừ!
Lợi cô nương dẫn đường, bước chân ngắn ngủn như chẳng chạm đất, trông hệt một quả bóng tròn nhỏ đá bay ngoài, nom phần buồn .
So với bên ngoài, nơi chỉ cách một cánh cửa thì chẳng khác gì chốn bồng lai, thậm chí còn sang quý hơn cả tiên cảnh, khí hậu mát lành dễ chịu, giống hang ổ của yêu quái. Đào Yêu ngưỡng mộ ganh tị, trong lòng ngừng tính toán xem viên minh châu cộng thêm đống bảo thạch thể đổi bao nhiêu bạc, miệng thì buông lời: “Yên tĩnh thật đấy, chẳng thấy lấy một bóng . Bình thường chỗ các ngươi chắc rộn ràng lắm mới ? Sao, ăn nữa ?"
“Thật sự là lo nổi chuyện ăn.” Lợi cô nương thở hổn hển lau mồ hôi trán, chỉ về phía gian nhà lớn nhất, sâu nhất bên trong, : “Đại nhân, cha đang ở trong đó.”
“Ừ. Không cần vội.” Đào Yêu mỉm , bàn tính trong lòng vang như sấm.
Không từng rao là “ tiền thì còn mạng” ? Không dõng dạc tuyên bố “tuyệt đối khuất phục cường quyền” ? Hừ, la hét cũng ghê gớm đấy, còn tưởng oai phong lắm cơ.