Bách Yêu Phổ 5 - Chương 2: Liên Vỹ 2

Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:50:40
Lượt xem: 59

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Ngươi sẽ hối hận đấy.”

“Ta đây.”

Hôm nàng rời , tuyết rơi đỉnh bắc của núi Thường.

Từ trận thiên hỏa năm , nơi nàng sinh trở nên khô hạn vô cùng. Mấy trăm năm lấy một cơn mưa là chuyện thường, mùa đông nóng nực chẳng khác gì mùa hè. Đừng tuyết, ngay cả gió lạnh cũng cảm nhận. Những bậc tổ tiên sống sót thiên hỏa cũng vì thế mà dần dần mất sinh mạng. Họ là Yêu quái, đúng , nhưng về bản chất vẫn chỉ là một bụi cỏ, nước thì khó sống.

May vẫn còn một phần sống sót, dù lượng ít hơn nhiều, chí ít cũng đến mức diệt tộc.

Gần trăm năm nay, thời tiết đỡ hơn đôi chút, ít cách ba ngày năm bữa mưa, năm nay thậm chí còn tuyết. Cuộc sống gian khổ kéo dài mãi, là chuyện đáng để ăn mừng.

Lũ nhỏ rơi xuống đất đầu thấy tuyết, chúng phấn khích đung đưa thể cách mặt đất ba thước, ríu rít ồn ào ngớt. Kẻ rơi xuống hóa thành hình cũng phấn khởi kém, bởi hôm nay là ngày trọng đại nhất trong đời bọn họ, thậm chí thể gọi là bước ngoặt lớn nhất trong “Yêu sinh”, Thiên giới và bọn ở Côn Luân ghi chép nghiêm ngặt về giai đoạn trưởng thành của bọn họ. Chỉ cần Yêu mới rơi xuống đất, lập tức sẽ tiên quan mang sổ ghi chép dùng thần thái nghiêm túc, từ cao xuống, xuất hiện mặt họ.

Họ là đối tượng khiến vô Yêu quái ngưỡng mộ. Dựa linh khí độc nhất của núi Thường, sinh giữa trung, một khi trưởng thành rơi xuống đất thì sẽ hóa thành hình , nam nữ tùy duyên, biến hóa nhẹ như , là điều bao Yêu quái khổ luyện cả đời cũng đạt . điều khiến Yêu quái khác ghen tỵ đến hộc m.á.u là: bọn họ sinh tư cách trở thành yêu tiên. Chỉ cần ghi danh trong sổ thì là Hộ Môn của Thiên giới và Côn Luân, là nơi cất giữ các pháp bảo, linh đan, tiên dược... Tóm , bất cứ nơi nào cất giữ thứ quan trọng, đều là nơi bọn họ sẽ đến canh giữ trong tương lai.

Đến cả Thiên giới, nơi vốn khắt khe với yêu tiên, cũng dành cho bọn họ ánh mắt khác biệt. Không những đồng ý để họ ghi danh nhập tịch, mà thậm chí từng xảy tranh chấp với Côn Luân vì chuyện phân chia lượng. Số lượng yêu Hộ Môn vốn hiếm, hai bên ai cũng chiếm đất rộng lớn, những chỗ cần canh giữ càng nhiều.

Cho nên, bọn họ là yêu thần linh chọn trúng, mang theo ánh sáng từ khi sinh , tiền đồ vô lượng.

Hôm nay, tiên quan từ Thiên giới và Côn Luân đến đúng giờ. Lứa , kể cả nàng, tổng cộng chín kẻ rơi xuống đất.

cuối cùng, kẻ rời cùng tiên quan, chỉ tám.

Nàng đến Thiên giới, cũng đến Côn Luân.

Hai vị tiên quan kinh ngạc.

“Ngươi ?” Nàng lắc đầu.

“Ngươi hình của ngươi chỉ duy trì ba năm, trong ba năm nếu tìm cánh cửa cần canh giữ, ngươi sẽ hóa thành một nhánh cỏ khô, tiêu tan trong cát bụi, c.h.ế.t thây ?” Nàng gật đầu.

“Ngươi cũng đồng tộc của ngươi khi lên Thượng giới những canh giữ cánh cửa nhất, còn cơ hội tinh tiến tu vi, đạt thể trường sinh bất tử?”

đến nhân giới.”

Những điều mà tiên quan , nàng sớm . Vì đồng tộc lên Thượng giới canh giữ cửa thường xuyên gửi thư về cho bà ngoại, kể về cuộc sống của họ tại Thiên giới và Côn Luân như thế nào.

À, bà ngoại là Hộ Môn lớn tuổi nhất, cánh cửa mà bà trấn giữ là cánh cổng đá khổng lồ ở lối đỉnh bắc núi Thường. Mỗi nhận thư, bà đều từng chữ sót cho , để họ thể cảm nhận vinh quang to lớn .

liệu đó thật sự là vinh quang to lớn? Trong những mô tả trăm như một , nàng chỉ thấy sự phục tùng tuyệt đối, cuộc sống buồn tẻ vô vị, thậm chí còn phần thấp kém.

Trong thế giới của Thần, họ chỉ là “ canh cửa”, là đối tượng mà ngay cả một tiểu tiên đồng cũng thể quát mắng, chẳng khác gì cây chổi miếng giẻ lau. Đã là công cụ, thì ở trời ở đất gì khác ?

Nàng các đồng tộc khác nghĩ thế nào, nhưng nàng thì bẩm sinh phần bất phục.

Bà ngoại, ngoài Thượng giới, còn nơi nào cánh cửa lợi hại nhất, quan trọng nhất ?

Cái … chắc chỉ cánh cổng của hoàng gia nhân giới thôi. Nơi ở của đế vương trần gian, tất nhiên là quan trọng nhất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-5/chuong-2-lien-vy-2.html.]

Thật ? Nếu đến canh cổng cho Hoàng đế nhân giới, ông sẽ đối xử với thế nào?

Ừm… sẽ kinh ngạc vì sự tồn tại của ngươi, thậm chí còn vẽ chân dung ngươi, tôn ngươi như thần.

Thật ?

Ta đoán thôi…

…Dù thì con vẫn luôn mang lòng kính sợ đối với Hộ Môn.

Lúc nàng : “Ta nghĩ kỹ , Hộ Môn, chứ ch.ó giữ cửa.”

Ha ha ha…

Hôm , bà vốn chẳng mấy khi mỉm , nàng chọc cho bật .

Mãi đến khi nàng thực sự từ chối hai vị tiên quan , bà mới hiểu , thì những lời đó là trò đùa ngông cuồng của tuổi trẻ, mà là quyết định nghiêm túc.

“Dẫu là đế vương hoàng cung, chung quy cũng chỉ là chốn phàm trần tục thế. Phú quý vinh hoa tựa khói mây thoảng qua, chẳng đáng là gì. Cả đời ngươi chỉ một lựa chọn, nhân giới thể ban cho ngươi cơ hội trường sinh của tiên gia.”

“Ta cần tiên khí trời, phú quý chốn nhân gian.”

Nàng dứt khoát, bước cũng dứt khoát, chẳng ngoảnh đầu lấy một .

Hai vị tiên quan chỉ theo bóng lưng nàng dần khuất xa, nét mặt giấu nổi vẻ lúng túng.

“Gần đây e là thời tiết điều dị thường, thứ sinh cũng chút khác lạ.”

“Ừ, chắc là do thời tiết, lẽ mưa nhiều hơn .”

“Phải đó, tiên quả của Thiên giới năm nay cũng mấy trái chua.”

“À, bên Côn Luân cũng .”

Hai vị tiên quan vốn mỗi phụng sự một chủ, xưa nay từng chuyện trò, thế mà hôm phá lệ tán gẫu dăm ba câu, coi như ngầm hóa giải chút ngượng ngùng khi từ chối.

Thế nhưng, đó là Thiên giới và Côn Luân mà! Là cơ hội một bước đăng tiên, cần là cần ư?

giữ nàng một cuối. Bà nghĩ rằng đứa nhỏ nhất định sẽ hối hận, cái giá của việc chọn sai con đường trong tương lai, e rằng nàng gánh nổi.

giữ .

Trong mắt nàng, dường như thấy cung điện lộng lẫy rực rỡ, thấy ánh mắt tôn kính của nhân gian, thậm chí… ngửi thấy mùi hương trầm thành kính dành riêng cho .

Từng bước một, nàng trong trận tuyết ngày càng dày đặc, bước chân nhẹ nhàng, kiêu hãnh ngẩng cao đầu.

Cho đến khi còn thấy bóng dáng nàng nữa, bà mới thở dài một tiếng.

Tuyết rơi mỗi lúc một dày. Sau khi những cần rời đều rời , ngọn núi vốn chẳng hiện diện bất kỳ tấm bản đồ nào của nhân gian , chôn vùi trong nỗi cô quạnh vô tận.

 

Loading...