Bách Yêu Phổ 5 - Chương 2: Hữu khuyết 2

Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:51:10
Lượt xem: 77

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bóng đêm buông xuống, trời rực rỡ.

Càng tiến gần đến vịnh Lạc Nguyệt, phong cảnh càng thêm khô cằn, dần dần ngay cả vài gốc cây hồn cũng còn thấy, mắt chỉ là cát vàng và vùng hoang địa.

Chấm chấm xương khô rải rác.

Nơi nghỉ chân do Tiểu Xuyên chọn sát một lòng sông cạn, lưng tựa một đồi cát thấp.

Thanh niên tay chân lanh lẹ, lấy đủ thứ dụng cụ cần thiết từ chiếc túi vải lớn mang theo, chẳng mấy chốc, mấy cái lều trại tuy đơn giản nhưng đủ dùng dựng xong. Lại thêm chút thời gian nữa, lửa trại cháy bập bùng, cả vỉ sắt nướng thịt và nồi đồng đun nước cũng sắp xếp gọn ghẽ, khách khứa đều chăm sóc chu , thật sự là mời đúng !

Ban ngày và ban đêm nơi như hai thế giới khác , mặt trời lặn, nóng nực lập tức tan biến, gió lạnh thổi đến, mồ hôi hút sạch, cái lạnh lập tức len lỏi qua từng khe xương, mặc thêm áo ấm là chịu nổi. Tiểu Xuyên đang bận chuẩn bữa tối cũng quên nhắc họ mặc thêm áo khoác, nhất là quấn khăn trùm đầu luôn, còn câu gì đó như “ban ngày lột da, ban đêm mặc thêm” là đặc sản ở đây.

Đào Yêu lấy khăn trùm đầu khăn choàng, ôm bụng đang réo inh ỏi xuống bên đống lửa, chắc chắn vị trí là nơi thể ăn thịt nướng và bánh mì trắng đầu tiên. Ma Nha cũng vội theo tới, ló mặt từ một tấm vải dày, ôm chặt Cổn Cổn như ôm lò sưởi, một một hồ ly cùng chăm chăm phần ăn đang tỏa hương thơm ngào ngạt.

Có lẽ ánh mắt của Cổn Cổn chọc , Tiểu Xuyên đưa cho nó một miếng thịt dê : “Cho ngươi nhé. là một chú ch.ó con thú vị.”

“Nó ăn chay đấy!” Tay Tư Tĩnh Uyên nhanh như chớp vòng qua Cổn Cổn, chộp miếng thịt dê nhét miệng . Cổn Cổn tức đến mức gầm gừ nhe răng, nếu Ma Nha giữ chặt, chắc tè lên đầu cho hả giận .

“Ngươi cáu cái gì, sai ?” Tư Tĩnh Uyên sát bên Đào Yêu, thịt dê nóng bỏng miệng, nhả tiếc nỡ: “Nóng quá nóng quá, nhưng mà thơm quá thơm quá…”

Đào Yêu với vẻ ghét bỏ, vội vàng dịch gần Tiểu Xuyên một chút, ở gần đồ ăn sẽ an hơn, nàng để mắt tới miếng sườn nướng đang cháy cạnh bên ngoài, mềm ngậy bên trong, sắp thành , tuyệt đối thể để tên đói rách cướp mất giữa đường.

Tiểu Xuyên vội chỉ sang túi bên cạnh: “Ta mang theo đủ đồ ăn , cần tranh .”

Quả đúng như lời , thịt nướng đầy đủ, kẹp trong bánh nướng giòn rụm, rắc thêm chút muối, quả thực là mỹ vị nhân gian. Mọi đều ăn uống thỏa thuê, ăn chay ăn mặn ai nấy đều phục vụ theo nhu cầu, mệt nhọc ban ngày cũng theo những tiếng ợ đầy mãn nguyện mà tiêu tan hết. Trời đêm thưa, giữa lòng đại mạc, thịt ăn, lửa sưởi, tuy rượu ngon nhưng nồi canh rau thơm ngào ngạt mới đun sôi cũng chẳng hề kém cạnh.

“Biết tiểu sư phụ thể ăn mặn, còn ít nấm khô, cho canh rau sẽ càng thơm ngon hơn.” Tiểu Xuyên : “Đêm lạnh, nhất định húp chút canh nóng mới .”

Hắn dứt lời, cái bát của Đào Yêu đưa đến mặt : “Thêm một bát nữa!”

Hắn vội đón lấy, múc cho nàng một bát đầy ắp: “Cô nương ăn khỏe thật, ăn là phúc đó.”

“Chứ , phúc lớn nhất đều chứa cả trong bụng .” Đào Yêu híp mắt, vỗ vỗ bụng, thoắt cái bát canh thứ hai cạn: “Cho thêm bát nữa!”

“Húp nhiều canh , cẩn thận tối tè dầm đấy!” Liễu Công Tử vội chen sang, rót hết phần canh cuối cùng bát .

“Ta mặc kệ, cứ húp đấy!” Đào Yêu nốc liền ba bát canh, còn cố ý phát tiếng ừng ực ừng ực khi uống, chỗ càng khô càng cần bổ sung nước mà, huống chi canh ngon như . Nàng đặt bát xuống, mà lau miệng hỏi: “Đây là loại nấm khô gì , ngươi mua ở ? Về chúng cũng mua một ít.”

“Lần đưa tiếp tế đến khách điếm Hữu Khuyết, đúng lúc gặp mấy thương nhân từ Tây Vực đến ở đó, họ bán vài loại gia vị khô linh tinh, bảo là hàng tồn cũng lười mang , bèn bán rẻ cho bà chủ. Ta tiện tay cũng mua chút ít.”

Tiểu Xuyên áy náy : “Có thể giờ khó mua , nhưng khách điếm thường xuyên thương nhân các nơi qua , các cũng thể đến thử vận may, đôi khi thể mua hàng ngon giá .”

“Khách điếm đó ăn ?” Tư Cuồng Lan hỏi.

“Cũng tạm thôi.” Tiểu Xuyên thu dọn nồi : “Vịnh Lạc Nguyệt thì , nhưng khí hậu và địa thế cực kỳ khắc nghiệt, khi thì nóng rát, khi thì lạnh buốt, còn bão cát, ai quen đường mà đến đó thì dễ mất mạng. vì đó là lối tắt để ngoài quan ải, ngày thường vẫn nhiều đoàn thương nhân kinh nghiệm chọn tuyến đó. Chỉ cần đường đó, khách điếm Hữu Khuyết là chỗ nghỉ chân duy nhất, nên việc buôn bán cũng luôn định.”

“Nghe thì thấy hợp lý lắm.” Đào Yêu thắc mắc: “Mở quán ăn quan trọng nhất là vị trí, vị trí mới dễ buôn bán đông khách, ai mở tiệm ở nơi nguy hiểm đến tính mạng chứ? Vậy khách điếm đó mở bao lâu ?”

“Cũng là tiệm lâu đời .” Tiểu Xuyên ngẫm nghĩ: “Chắc chắn lớn tuổi hơn , cha khi còn trẻ cũng từng đến đó tiếp tế. Cụ thể mở từ bao giờ thì .”

“Nghe thì cũng hiểu phần nào vì bà chủ thích rộn ràng .” Liễu Công Tử xen : “Nếu là nhốt ở một nơi như nhiều năm, ăn mà chẳng thể , chắc cũng thường xuyên mời đến mở tiệc vui chơi cho đỡ buồn.”

“Các cũng chuyện .”

Tiểu Xuyên : “Bà chủ hào phóng, bảo mỗi năm mùa hè đều mời mấy đoàn biểu diễn tới diễn, ai cũng kiếm bộn tiền. Mấy năm đưa một nhóm khách ngoài quan, đúng lúc gặp dịp đó, bà chỉ mời ăn cơm, còn để xem một màn pháo hoa đặc sắc, vô cùng vui vẻ. Các chắc cũng kịp tham gia. Bà chủ là .”

Nói , thu dọn đồ xong, khoác thêm áo dày, cầm lấy một thanh gậy sắt ngắn, xoay chỉ về phía lều trại: “Mọi nghỉ ngơi sớm , sáng mai xuất phát. Đêm nay cứ yên tâm ngủ, canh ngoài . Ban đêm nơi yên , giữ lửa, giữ .”

“Có sói ?” Tư Tĩnh Uyên rụt cổ, cảnh giác quanh.

“Sói thì đáng lo, chúng sợ lửa.” Tiểu Xuyên bước đến bên đống lửa, cẩn thận chia đống lửa ba, thêm củi mới yên tâm.

“Một đống lửa là đủ , chia ba?” Đào Yêu khó hiểu.

“Là quy tắc truyền từ đời , ngủ ngoài hoang dã, dù bao nhiêu , nhất định đốt ba đống lửa, thể trừ tà bảo bình an.” Tiểu Xuyên ngượng ngùng giải thích: “Cũng chỉ để yên lòng mà thôi.”

“Trừ tà?” Tư Cuồng Lan quanh: “Chẳng chỉ là sa mạc thôi .”

Tiểu Xuyên chợt nên giải thích thế nào, chỉ : “Nơi hoang dã khó tránh khỏi vài truyền thuyết , kiêng kị một chút vẫn , mau nghỉ .”

“Truyền thuyết ?” Đào Yêu chẳng còn buồn ngáp, lập tức kéo xuống bên đống lửa: “Ngươi nhắc tới cái đó thì chẳng buồn ngủ nữa . Mau kể , kể như truyện kể khi ngủ .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-5/chuong-2-huu-khuyet-2.html.]

“Ngủ mà cái á?” Tiểu Xuyên trừng mắt nàng.

“Á!” Tư Tĩnh Uyên cũng vội chen tới: “Tụi thích mấy chuyện đáng sợ ban đêm lắm!”

“Cả nữa.” Liễu Công Tử xuống.

“Vậy cũng ngủ vội.” Ma Nha sự tò mò lấn át cơn buồn ngủ, ôm Cổn Cổn trở bên đống lửa, lẩm bẩm: “Cũng từng ba đống lửa thể trừ tà.”

Tư Cuồng Lan cũng xuống: “Ngươi kể, bọn họ sẽ ngủ .”

“Nói cứ như ngươi ngủ .” Đào Yêu bĩu môi với Tư Cuồng Lan.

Tiểu Xuyên họ, bất đắc dĩ lắc đầu: “Các lớn gan thật.”

cũng là thường mà, những kẻ, ăn khỏe nhiều đang mặt , trừ tà còn giỏi hơn bất cứ thứ gì.

Lửa nổ lách tách, từng tia lửa b.ắ.n lên, trong bóng đêm tạo thành đủ thứ hình thù rối loạn. Đám thú cưỡi ăn no ngoan ngoãn cách họ xa, xếp thành một hàng thẳng tắp, còn ngủ sớm hơn cả .

“Cũng là cha kể, bảo trong sa mạc …” Tiểu Xuyên hạ thấp giọng: “Đèn quỷ!”

“Đèn quỷ?” Mọi , chẳng ai từng qua thứ .

“Sa mạc vốn là nơi hung hiểm, vịnh Lạc Nguyệt càng dữ.” Hắn nhíu mày, vẻ bất an hiện rõ nét mặt: “Nhất là chỗ gần khách điếm Hữu Khuyết, từng một ngôi làng ở đó, nhưng hiểu một đêm thành phế tích, c.h.ế.t nhiều . Sau đó, nơi đó biến thành một bãi cát đen. Về , mỗi khi đêm khuya vắng vẻ, ai may ngang qua gần đó, nếu gặp vận xui sẽ trông thấy mấy ngọn đèn gương mặt bay lơ lửng khắp nơi. Ai thấy chúng sẽ bệnh, nhẹ thì đau bụng, nặng thì hôn mê tỉnh, thậm chí mất mạng.”

“Không ai chúng từ . Có là do oán linh hóa thành, cũng là Yêu quái sinh cát. Tuy chẳng thuyết nào công nhận, nhưng đều bảo chúng sợ lửa. Chỉ cần đốt ba đống lửa qua đêm ở nơi nghỉ chân, chúng sẽ dám tới gần, thể bảo tính mạng.”

Đào Yêu khó hiểu: “Sao nhất định là ba đống lửa? Năm, sáu, bảy, tám đống chẳng càng khí thế hơn ?”

Tiểu Xuyên gãi đầu: “Dù thì cha bảo rằng: một đống chiếu đỉnh đầu, hai đống hai bên vai, ba đống cùng cháy lên, tà ma sẽ dám gần. Cụ thể là thì cũng rõ lắm, chỉ từ đời tổ tiên đến nay đều theo quy củ , cứ theo thôi.”

“Ngươi từng thấy Đèn quỷ ? Hay là cha ngươi tận mắt thấy?” Liễu Công Tử hỏi.

“Cả lẫn cha đều từng thấy, chỉ khác kể .” Tiểu Xuyên vẫn gãi đầu: “Giờ chúng cách Vịnh Lạc Nguyệt cũng còn xa, dẫu chỉ là lời đồn, phòng ngừa một chút cũng thừa. Các vị là khách của , tuyệt đối xảy sơ suất gì.”

Nói , dậy, chỉ về phía lạc đà: “Ta xem bọn chúng một chút, tiện lấy thêm củi. Các vị còn cần gì ? Có lấy thêm áo quần giữ ấm ?”

“Không cần, như bây giờ .” Tư Cuồng Lan đáp.

Tư Tĩnh Uyên rụt , xung quanh bốn phía: “Không lẽ thật sự thứ gì kỳ quái ?”

“Chuyện đồn đại dân gian thì đừng quá để tâm.” Đào Yêu liếc một cái, ném mấy cành củi đống lửa, thấy tiếng lách tách vang lên, nàng vỗ tay: “Ngủ thôi.”

“Ngủ kiểu gì?” Liễu Công Tử chỉ hai cái lều phía : “Chỉ hai cái, ngươi chẳng lẽ định chiếm một cái một ?”

“Chứ còn nữa.” Đào Yêu dậy vươn vai: “Quan hệ giữa ngươi với Nhị thiếu gia chẳng cải thiện , ngủ chung một lều thì ?”

Tư Cuồng Lan liếc nàng một cái, lên tiếng.

“Hả? Ý ngươi là bắt bốn chúng và một con hồ ly chui một cái lều ?” Tư Tĩnh Uyên chịu nổi nữa: “Hôm qua chẳng còn vui vẻ ngủ cùng đấy ! Sao tối nay ?”

“Lều nhỏ mà, sánh với trời đất mênh mông. Huống chi các ngươi ai cũng tắm, mùi hôi bốc lên, nhốt trong gian kín như , nhỡ khiến ngủ thì ?” Đào Yêu lướt ánh mắt chê bai qua từng : “Vậy , cô nương thơm tho như lều riêng.”

“Ngươi cũng mấy hôm tắm đấy.” Liễu Công Tử nhắc nhở.

Đào Yêu quấn khăn lên đầu, hất cằm: “Ta cho dù tắm vẫn thơm tho!” Nói xong bèn lượn hông trong lều.

“Nàng thì là , chúng ngủ thôi.” Ma Nha ngáp một cái, ôm Cổn Cổn chui tọt cái lều còn .

“Lan Lan, ngươi quản cái đám tạp dịch nhà một chút !” Tư Tĩnh Uyên kéo tay áo Tư Cuồng Lan: “Chúng còn sắp xếp xong, nàng chiếm lều ? Ta chen bốn trong một lều ! Nhất là với Liễu Công Tử, chắc chắn tư thế ngủ tệ!”

“Ta ngủ ư? Ngươi từng chung giường với ? Há mồm bôi nhọ ân nhân cứu mạng… Nếu đưa bọn họ phi nhanh đến cứu ngươi, thì giờ ngươi còn đang nghịch bùn đấy! Ngươi ngủ chung với một lều là phúc của ngươi đấy Tĩnh Tĩnh!”

“Cút, cứu cái đầu ngươi! Ngươi chẳng cũng chờ đến cứu như !”

“Vậy là tại Lan Lan nhà ngươi đấy!”

“Lan Lan! Đệ mau chứ! Nhìn cái tên hỗn láo xem, chẳng gọi là đại thiếu gia mà cứ gọi là Tĩnh Tĩnh!”

Hai tên nhóc con cãi ầm ĩ sang Tư Cuồng Lan, trông thấy đưa tay lên ngửi ngửi, vẻ mặt thản nhiên một câu: “Không hôi mà.”

Thì để ý lời Đào Yêu đến … Hai , mắt cùng tối sầm.

 

Loading...