Bách Yêu Phổ 5 - Chương 2: Đế Hôi 2

Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:50:52
Lượt xem: 90

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lại về mộ phần của ba cô gái.

Ma Nha cụp mí mắt Đào Yêu đang bận rộn: “Chỗ mà ngươi là đây ?”

“Chứ còn gì nữa, đây là bảo địa phong thủy nhất khu vực xung quanh đấy nhé, vị trí , hướng , phong cảnh cũng . Ban ngày chẳng ngươi thấy .”

Đào Yêu lấy một tấm vải, phành phạch trải gốc cây, nhặt đá đè bốn góc , phủi tay, tỏ vô cùng hài lòng: “Hiếm chỗ nào gió mát mưa như thế , ngủ ở đây còn hơn cả ngủ trong phòng, thông thoáng thoải mái cực kỳ.”

Dứt lời, nàng lấy một đống rượu hoa quả, thịt dê nướng và đủ loại món ăn vặt mua từ trong thị trấn, hăng hái bày khắp đất. Tâm trạng tồi tệ vì bỏ lỡ tên khốn Trịnh Vũ Lương tạm thời xua tan bởi mùi thơm nức mũi.

“Tâm trạng thì càng ăn ngon uống .” Nàng chờ nổi, chụp ngay một miếng thịt dê nhét miệng, nét mặt lập tức bừng sáng như xuân về hoa nở: “Ngon quá trời ngon!”

Những khác đối diện nàng, im lặng nàng khoe khoang tâm trạng của .

“Đứng đực đó gì? Chỗ rộng thế đủ cho các ngươi cả .” Nàng l.i.ế.m ngón tay phịch xuống, gặm thịt một cách hào hứng: “Ngon thật đấy, bên ngoài giòn, bên trong mềm, còn ngon hơn cả thịt nai Nhị thiếu gia nướng!”

“Thật ?!” Tư Tĩnh Uyên nuốt nước miếng ừng ực, vội vàng nhào sang. Người xuống tay với tới, một miếng thịt dê bụng, tu thêm một ngụm rượu lớn, bèn cảm động bật .

“Đừng ăn nhanh , để cho một chút!!” Có lẽ nét mặt họ cho động lòng, Thạch Thiết Lam cũng lè lưỡi nhào sang.

Thế là, trong ánh và làn gió đêm đặc trưng của mùa hè, ba tên đói rã cộng thêm một con Chuột tinh, một miếng ngươi một miếng, ăn hào hứng trao đổi cảm nhận,

“Thì thịt dê nướng thể ngon như ! Trước đây ăn cái quỷ gì !”

“Thơm quá mất, chít chít chít!”

“Không họ dùng gì để ủ rượu nữa, thơm ngọt, chỗ chúng bao giờ loại rượu hương vị như thế! Lúc về mang theo mấy vò!”

“Ái da Đại thiếu gia, ngươi đừng phun nước miếng lung tung !”

Cách họ thật xa, Tư Cuồng Lan nhíu mày: “Ta nhớ là chúng ăn tối mà.”

Đứng cạnh , Liễu Công Tử gật đầu: “Ăn đấy, chứng.”

“Họ thật giống một gia đình nhỉ.” Ma Nha cảm thán, vỗ vỗ Cổn Cổn đang điên cuồng chun mũi ngửi mùi thơm: “Ngươi ăn ba cái bánh nướng , đừng thèm thuồng mấy thứ đó nữa, rằng thứ đều là hư ảo, đều là thực.”

Cổn Cổn thất vọng cụp tai xuống, hừ nhẹ vài tiếng.

“Lan Lan! Mau tới ăn ! Thật sự ngon đó!” miệng Tư Tĩnh Uyên dính đầy dầu mỡ sức vẫy tay về phía : “Không tới thì sẽ họ ăn sạch hết đấy!”

Tư Cuồng Lan chẳng buồn hé mắt, bước xa thêm vài bước, cởi đàn Vô Huyền đặt sang bên, lưng về phía họ xuống, nhắm mắt dưỡng thần.

“Liễu Công Tử ngươi qua ăn ?” Má Thạch Thiết Lam phồng lên hỏi to: “Ngon tới mức c.ắ.n cả lưỡi luôn đó!”

Liễu Công Tử dáng vẻ nàng ăn uống lúc , thất thần thêm một lúc.

“Đừng gọi , thích ăn loại thịt .” Đào Yêu cầm một chiếc đùi cừu lớn gặm .

“Vậy thích ăn loại thịt nào?”

“Thịt ch... thịt già hơn một chút.” Đào Yêu suýt nữa buột miệng từ dễ mất khẩu vị nhất.

“Á? Có thích vị thịt mềm tươi ngon ?” Thạch Thiết Lam khó tin, nhét thêm một miếng thịt, cầm lấy một vò rượu mở bên cạnh lắc lắc mặt Liễu Công Tử: “Không ăn thịt thì cũng uống tí rượu , giải mệt mà, cầm lấy, đừng khách sáo.”

Liễu Công Tử hồn , đưa tay đón lấy vò rượu ném qua, mỉm : “Lấy của khác đem cho, ngươi đúng là thành thạo.”

Thịt dê và rượu ngon, tất nhiên đều là do Tư Cuồng Lan trả tiền.

“Không chịu nổi nữa , buồn ngủ quá, ngủ đây, các cứ tự nhiên.” Ma Nha ngáp liên tục, ôm Cổn Cổn về phía bên gốc cây lớn, dựa cây lim dim mắt. Trước khi ngủ còn quên nhắc nhở Cổn Cổn rằng mỹ tửu mỹ thực đều là hư ảo. Cổn Cổn xong, ngáp còn ngáp to hơn cả .

Liễu Công Tử bước đến bên cạnh Tư Cuồng Lan, đưa vò rượu mặt : “Nhị thiếu gia, đều là tiền của ngài, chẳng lẽ nếm một ngụm?”

Tư Cuồng Lan chỉ màn đêm phía , : “Ngươi nhập bọn với họ, trái thấy chút lạ lẫm.”

Liễu Công Tử mỉm , xuống vỗ bụng: “Bữa tối ăn quá no, giờ còn chỗ mà nhét thêm thịt dê.”

“Dạ dày ngươi nhỏ thế.” Tư Cuồng Lan cũng bật , giọng đầy ẩn ý.

“Có lẽ là hợp thủy thổ.” Liễu Công Tử nhún vai: “Nhị thiếu gia ngủ, là vì quen giường cao nệm ấm, chịu chốn dã ngoại ?”

Tư Cuồng Lan còn kịp trả lời, mấy kẻ phía cắt ngang.

“Lấy thêm rượu tới!”

“Không… , rượu ngươi uống sạch , chúng còn uống cái... rắm gì!”

“Ăn thịt ăn thịt! Ủa, trong tay hai miếng thịt giống hệt ?”

“Ha ha, ngươi là đồ ngốc, ngươi uống… uống say hả!”

“Ha ha, ngươi cũng biến thành hai kìa!”

“Lại đây, hai tỷ uống tiếp nào!”

“Ta cũng uống… cũng là tỷ của các ngươi!”

“Không hổ! Ngươi là đại thiếu gia, tỷ của chúng thì kiếp . Lại đây, Tiểu Thạch Đầu, chúng uống!”

“Ta tên là Thạch Thiết Lam mà!”

“Tiểu Thạch Đầu, Tiểu Thạch Đầu, Tiểu Thạch Đầu!”

Ngoảnh đầu , ba kẻ ôm hồ rượu ngả nghiêng, Chuột tinh cũng sớm dựa hồ rượu đổ nghiêng ngủ mê man. Ma Nha và Cổn Cổn lẽ thật sự quá mệt, dù ồn ào thế vẫn đ.á.n.h thức.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-5/chuong-2-de-hoi-2.html.]

Tư Cuồng Lan xoa trán: “Với cái tình hình , chỉ một con ch.ó cũng thể tha bọn họ .”

Liễu Công Tử lắc đầu: “Ta chỉ sợ họ tha ch.ó mất thôi.”

Tư Cuồng Lan bật .

Đèn đuốc núi dần dần lụi tắt, một dải ngân hà hiện lên rõ ràng giữa tầng tầng lớp lớp núi rừng nhuốm sắc mực, mỗi ánh đều như sống động, chậm rãi trôi qua trong tầm mắt quyến luyến rời. Thời gian bỗng chậm , cả thế giới mắt lẫn trong lòng đều dần yên tĩnh. Không lâu , tiếng ồn ào phía cũng biến mất.

Liễu Công Tử đầu đám mê mẩn rượu thịt , Tư Tĩnh Uyên ôm vò rượu ngả đất, miệng lẩm bẩm mớ, Thạch Thiết Lam gối đầu lên đùi , há miệng ngủ say, chỉ Đào Yêu vẫn vững, chống nạnh lảm nhảm gì đó với cái cây.

Liễu Công Tử dỏng tai kỹ, lập tức bật thành tiếng, huých nhẹ Tư Cuồng Lan: “Ta chắc chắn nàng say thật .”

“Ừ.” Tư Cuồng Lan xoa trán mạnh hơn: “Ngay cả cái cây cũng tưởng là , say quắc .”

Toàn là mắng thì hơn.

“Rượu Quả nơi ngọt dịu nhưng nặng độ, đúng là thể hạ gục lũ chừng mực .” Tư Cuồng Lan mở vò rượu, uống một ngụm nhỏ, cau mày: “Ngọt thật…”

“Nghe ngài thích đồ ngọt, chỉ mê thứ nước đường ngài tự nấu?” Liễu Công Tử chợt nhớ đến cảnh Đào Yêu lẩm bẩm gom cánh hoa mai.

“‘Như Giải Ý’ là món bổ ngọt thanh, nước đường.” Tư Cuồng Lan sửa lời.

“Đào Yêu còn chưng đầy một hũ cánh hoa cho ngài đấy. Giờ cũng sang hè , ‘món bổ ngọt thanh’ của ngài vẫn thấy động tĩnh gì.”

“Cả mùa đông để gom, cả mùa đông để ủ, ngươi tưởng là nước đường pha linh tinh ven đường chắc?” Tư Cuồng Lan buồn liếc : “Ngươi như thế , cần bồi bổ, khỏi mơ tưởng .”

Liễu Công Tử than thở: “Ta ở Tư phủ cũng cần cù chịu khó, thể cũng hao tổn nghiêm trọng, ngài thể bồi bổ cho một chén nhỏ ?”

Khóe môi Tư Cuồng Lan cong lên: “Thứ lớn như rồng như rắn, một chén ‘Như Giải Ý’ nhỏ bé bồi bổ nổi.”

Một cơn gió mạnh bất chợt thổi qua, lá cây xào xạc, cũng theo đó mà thấy lòng lay động.

“Ái chà, nổi gió , nhị thiếu gia nên ngủ thôi, thức khuya dễ nhiễm lạnh. Có canh chừng ở đây, sẽ để xảy sơ sót .” Liễu Công Tử xòa, định lảng sang chuyện khác.

Tư Cuồng Lan đầu thẳng mặt : “Là ngươi phá mái ngôi nhà ma để cứu Thạch Thiết Lam , đúng ?”

“Ngài hoa mắt đấy ha ha…” Liễu Công Tử dám mắt , vội mặt : “Ta xem Ma Nha ngủ ngon …”

“Ta tinh mắt.” Tư Cuồng Lan về dãy núi mờ tối phía xa, giọng mang theo chất vấn cũng chẳng ngạc nhiên: “Chỉ Thạch Thiết Lam mới tin lời ba xạo của ngươi.”

Hắn dừng một lúc thêm: “Một trong tạp dịch của thể sống hơn ngàn năm, nên tạp dịch thứ hai là một con rắn lớn cũng chẳng gì lạ cả.”

Liễu Công Tử đang định dậy thì khựng giữa tư thế nửa nửa , xuống cũng xong, bỏ chạy cũng , trong lòng chỉ , chuyện quả nhiên giấu .

Liễu Công Tử hít sâu một , bên cạnh Tư Cuồng Lan: “Ngài sợ ?”

“Rắn thì gì đáng sợ chứ.” Tư Cuồng Lan mặt đổi sắc: “Rắn nấu cơm dở mới là thứ đáng sợ.”

“…Đầu óc của thứ nhân loại như ngươi cấu tạo kiểu gì , ngoài cái miệng độc thì chẳng lấy chút cảm xúc nào hết!” Liễu Công Tử giận bất ngờ. Giận thì tất nhiên là vì chê bai tài nấu nướng, còn bất ngờ… là bởi thực sự sợ, giả bộ. Chẳng lẽ kinh nghiệm sống Tiểu Diêm Vương của Tư phủ rèn luyện thành kẻ sợ là gì?

“Ta , trời đất, thần tiên yêu ma, trong mắt chẳng khác biệt gì cả.” Tư Cuồng Lan gương mặt ngạc nhiên của y, chậm rãi : “Ở Tư phủ, ngươi chỉ là tạp dịch thuê đến, là là rắn, tiền công cũng khác .”

Tên nhóc

Liễu Công Tử bất chợt ngoắt đầu , “soẹt” một cái để lộ hàm răng rắn sắc nhọn, gương mặt mang vẻ lạnh lẽo ghê : “Hạng như ngươi, chỉ cần há miệng là nuốt một đứa.”

“Uống ?” Tư Cuồng Lan đưa bầu rượu đến mặt y: “Ngọt, mà vẫn đậm hương.”

“Thật ?” Sắc mặt Liễu Công Tử lập tức đổi, nhận lấy uống một ngụm, nhấm nháp một chút: “Quả nhiên ngon thật.” Nói nhịn tu thêm mấy ngụm.

Việc đáng lý thể dọa c.h.ế.t khiếp, nhưng sự thản nhiên của Tư Cuồng Lan và hương rượu ngòn ngọt hóa thành làn khói mỏng tan nhẹ giữa bọn họ, kinh động lấy một chiếc lá một con côn trùng, chỉ lặng lẽ tiêu tan.

Lúc , Tư Cuồng Lan cúi đầu liếc về phía gốc cây, khẽ thở dài, đầu . Đào Yêu vẫn đang mắng cái cây

Bây giờ đang mắng đến cái bao lì xì một cắc, còn chuyện gì liên quan đến xếp hàng đợi mắng nữa đây.

“Nàng tửu lượng kém, uống nhiều là mắng nể mặt. Vậy nên bọn bình thường cho nàng uống nhiều, thì ngày mắng đến c.h.ế.t. Hôm nay coi như ngoại lệ , dù gì nàng cũng vất vả cả đường, còn cứu cả đám chúng nữa.” Liễu Công Tử sang bên đó mà , khi ánh mắt dừng ở gương mặt đang ngủ chảy nước miếng của Thạch Thiết Lam, trong mắt y càng thêm phần dịu dàng.

“Còn hai , tửu lượng cũng chẳng khá hơn bao nhiêu.” Tư Cuồng Lan chẳng buồn liếc Tư Tĩnh Uyên đang ngủ với tư thế bốn vó chổng trời, xoay chuyển đề tài: “Dù ngươi che giấu khéo, nhưng đối với Thạch Thiết Lam, ngươi thật sự dám liều cả mạng.”

Liễu Công Tử sững , bật : “Ta cứ tưởng nhị thiếu gia là hứng thú với chuyện riêng tư của khác cơ đấy.”

“Ngươi quan tâm nàng gần như rõ ràng mặt .” Tư Cuồng Lan hờ hững : “Ta chỉ là , chứ dò hỏi.”

“Ngươi tò mò ?” Liễu Công Tử nhướng mày, như thể nắm điểm yếu của : “Nhị thiếu gia cũng lúc ngứa ngáy chuyện ?”

“Ta tò mò, nhưng cố chấp tìm câu trả lời. Ai cũng bí mật của , giữ kín nó, lẽ còn quan trọng hơn là .”

Tư Cuồng Lan ngẩng đầu ngắm dải ngân hà, chỉ trong chớp mắt vứt tò mò của đầu: “Trời đêm ở nơi thực sự , nhiều năm từng thấy cảnh sắc mộng ảo như nữa, ngắm cả đêm cũng chẳng chán.”

“Bí mật …” Liễu Công Tử uống một ngụm rượu, trong lòng dần bốc lên một đám lửa, như thiêu rụi thứ gì đó đóng băng tận sâu trong linh hồn.

“Vừa nãy nhắc , rượu mạnh.” Tư Cuồng Lan chỉ chỉ mặt y: “Đỏ cả kìa.”

Liễu Công Tử lập tức sờ mặt, quả nhiên nóng.

“Xem tửu lượng của ngươi cũng chẳng xuất sắc gì cho cam.” Tư Cuồng Lan lấy bầu rượu: “Uống thêm ngụm nữa, sợ là ngươi cũng mắng cái cây như nàng mất.”

Liễu Công Tử bật : “Ta thì đến mức lấy cây .” Có lẽ vì dáng vẻ Đào Yêu mắng cây quá buồn , hai bọn họ cũng bật theo.

Một cơn gió nhẹ thổi qua, mang theo lạnh mỏng manh xua tan chút mệt mỏi trong , khiến cảm thấy dễ chịu lạ kỳ. Liễu Công Tử xuống, lấy cánh tay gối, ánh khắp bầu trời lập tức nhẹ nhàng rơi mắt y.

“Ngươi đúng, bầu trời như thế , ngắm cả đêm cũng chán.”

“Ừ.”

“Quê thì chẳng bao giờ cảnh đêm như . Nói đúng , nơi đó phân biệt ngày đêm, vì suốt năm sương độc dày đặc bao trùm. Ở đó còn một con sông, nước đỏ như máu, rơi xuống là mất mạng, dù bơi giỏi đến cũng vô ích.”

 

Loading...