Bách Yêu Phổ 5 - Chương 14: Song thân 14
Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:52:08
Lượt xem: 209
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi Tư Cuồng Lan về, mang theo sự mỏi mệt hờ hững, trong tay còn là Trịnh Vũ Lương vẫn đang hôn mê bất tỉnh, thì Tư Tĩnh Uyên vô cùng yên lặng, ầm ĩ, cũng quá mức kích động, chỉ ôm chặt một cái, : “Về là .”
Chưa đợi Đào Yêu mở miệng, chủ động : “Lúc sắp rời , với , hôm đó vốn sát ý, chỉ là khi Bạch thiếu gia gặp thì chẳng còn nhớ là ai nữa, chỉ tưởng là quan Giám Trấn đến chúc mừng, một quan nhỏ chẳng đáng để tâm, nên chỉ gật đầu cho .”
Đào Yêu ngẩn : “Chỉ vì lạnh nhạt nên mới...”
“Không .” Tư Cuồng Lan lắc đầu: “Hắn đuổi theo, với đối phương rằng, nếu Bạch Đường còn sống, hôm nay chắc chắn sẽ vui, thích rộn ràng.”
Ánh mắt Tư Cuồng Lan lạnh xuống: “ Bạch thiếu gia hỏi: Bạch Đường là ai?”
Một hố to mới xuất hiện cát do Liễu Công Tử đập . Dù mặt ở hiện trường, nhưng ai nấy đều phẫn nộ.
“Chỉ bốn chữ đó, bộ lý trí của sụp đổ.” Tư Cuồng Lan nghiến răng: “Hắn còn với , đài cao, với Bạch thiếu gia đang run rẩy rằng: ‘Bạch Đường các ngươi đang bắt nạt , chỉ thấy để ý tới , nên vui vẻ.’”
Nước mắt Ma Nha tuôn .
Đào Yêu siết chặt nắm tay, chẳng thêm một lời nào nữa.
“Đáng c.h.ế.t.” Ánh mắt Tư Tĩnh Uyên bao giờ sắc lạnh đến thế.
Tư Cuồng Lan hít sâu một : “Chuyện là . Hắn nhờ cảm ơn các ngươi, cảm ơn vì từng kéo lên khỏi đáy vực.”
Gió cát cuốn qua, vang lên tiếng nức nở như ai oán. Hồi lâu , Liễu Công Tử dụi mắt, phá vỡ bầu khí u ám bao trùm : “Đi thôi?”
“Xe ngựa còn.” Ma Nha đỏ mắt . “Ngựa cũng chạy mất .”
“Vậy thì bộ.” Tư Tĩnh Uyên chỉ chính : “Mang bao nhiêu thì mang, cùng lắm sẽ vác thêm vài món.”
Tư Cuồng Lan suy nghĩ một chút, chỉ một hướng: “Đi bên đó , nhớ đường đến trấn Phụng Vỹ là nhanh nhất.”
Nói xong, bắt đầu bận rộn, lượt nhặt những món đồ rơi vãi khắp nơi.
Tư Cuồng Lan đến bên Đào Yêu, lấy một vật nhỏ bọc bằng khăn lụa từ trong ngực, đưa đến mặt nàng.
Đào Yêu đang ôm một hũ trái cây khô mới nhặt , ngờ vực .
“Cho ngươi.” Tư Cuồng Lan thản nhiên .
“Hả?” Đào Yêu đặt hũ khô xuống, nhận lấy, mở ngẩn , trong khăn lụa là một vật vuông vắn nhỏ nhắn lấp lánh ánh vàng, tuy kích thước lớn nhưng nặng trịch, xỏ bằng một sợi dây đỏ tìm ở .
Tư Cuồng Lan cầm vật đó lên, tiện tay đeo lên cổ Đào Yêu: “Ngươi đoán sai, trong mỏ vàng thật vẫn còn một chút vàng, Họa Đấu tìm một khối tặng cho . Ngọn lửa của nó giỏi, thể luyện vàng thành bất cứ hình dạng nào, nhờ nó luyện thành một con dấu vuông bằng vàng. Không ngươi thích đóng dấu ? Chữ ‘Phúc’ ấn là khắc đó.”
Đào Yêu kinh ngạc cầm lấy chiếc ấn vàng, đáy thực sự khắc một chữ “Phúc” với nét chữ thanh tú. Tim nàng đột nhiên đập mạnh, ngẩng đầu lên: “… Vì tặng cái ?”
“Sau ngoài mà gặp cảnh thiếu tiền, thể dùng nó tạm thời ứng phó.” Tư Cuồng Lan chọc một cái trán nàng. “Đừng mấy chuyện bậy bạ nữa.”
Nàng cầm chiếc ấn nặng trĩu trong tay, mà nên trả lời thế nào.
“Cả cái khăn đó nữa.” Hắn dặn dò: “Thứ đó, ngươi hãy ghi nhớ.”
Nàng vội mở khăn , thấy đó ghi vài loại tên hoa cỏ.
“Đây là gì nữa?” Nàng khó hiểu hỏi.
Tư Cuồng Lan chỉ vai trái của : “Giã mấy loại hoa cỏ , nước ép của chúng thể tẩy sạch chữ ‘Tư’ vai nàng.”
Nàng ngẩn . Khuôn mặt Tư Cuồng Lan nhẹ nhõm hơn nhiều, như thể thành xong một việc quan trọng, xoay : “Mau thu dọn , còn một đoạn đường dài.”
Chiếc khăn mềm mại trong tay, vật nặng mới toanh lủng lẳng cổ, khiến nàng quen chút nào. Nàng yên tại chỗ, cảm nhận biến hóa bất ngờ mà hợp lý , rõ nên vui buồn.
Hắn như thật sự hiểu hết chuyện, dù nàng , vẫn nhạy bén cảm nhận điều gì đó.
Tư Cuồng Lan đầu , nàng đang ngẩn , mỉm : “Không bao lì xì to bằng cái gối ? Cho ngươi đó.”
Một dòng ấm áp chan chứa thiện ý bất chợt trào dâng trong lòng nàng, nàng chu môi, mãi mới một câu: “Cái cũng to bằng cái gối!”
“Vàng to bằng cái gối chắc ngươi đeo nổi ?” Tư Cuồng Lan lắc đầu: “Sức ngươi lớn , lát nữa nhớ vác thêm vài món hành lý nhé.”
“Ta chỉ thôi, đừng để gánh tội. Mấy ngày ăn no nữa đó.” Đào Yêu chạy líu ríu theo .
Mọi bận rộn cả buổi, cuối cùng cũng chỉnh đốn xong xuôi. Khi rời thì trời hửng sáng.
Cả nhóm về phía trấn Phụng Vỹ. Đi một lúc, Đào Yêu cứ cảm thấy lưng gì đó đang . Nàng chợt đầu , phát hiện vùng đất cát đen phía chẳng từ lúc nào xuất hiện hai chiếc đèn lồng sáng rực. Nàng dừng bước, kỹ, thấy mỗi chiếc đèn lồng đều treo một đồng tiền.
Nàng bỗng hiểu điều gì đó. Không từ lúc nào, Tư Cuồng Lan phía nàng, ánh mắt thâm sâu hai chiếc đèn .
“Chúng là…” Đào Yêu kinh ngạc hỏi.
“Ừ.” Tư Cuồng Lan chỉ gật đầu nhẹ.
Không cần thêm điều gì nữa, cả hai ngầm hiểu.
Đào Yêu vẫy tay thật mạnh về phía chúng. Tư Cuồng Lan khẽ một câu: “Bảo trọng.”
Người , vị Diêm Quân từng quen sai. Đèn là dáng vẻ dịu dàng nhất của ngọn lửa, mãi mãi là như .
Hành lý lưng dường như còn nặng nề đến thế nữa, bước chân của Đào Yêu cũng dần nhẹ nhõm hơn. Còn Tư Cuồng Lan nhiều hơn một chút. Hắn lén hỏi nàng: “Nghe tiểu yêu nếu cơ duyên thì cũng thể tu thành chính quả đúng ?”
Đào Yêu mỉm : “Ngay cả con còn thể từ trẻ con thành lớn, tiểu Yêu quái tất nhiên cũng thể trưởng thành và mạnh mẽ hơn.”
“Vậy thì .” Tư Cuồng Lan như trút gánh nặng, tâm trạng cũng vui vẻ hơn hẳn. Hắn đặt hành lý đang xách trong tay lên lưng nàng: “Dạo mệt, sai vặt chịu cực thêm chút cũng là chuyện nên . Rất !”
“Tốt cái đầu ngươi chứ ! Ta sắp ép chẹp lép đây !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-5/chuong-14-song-than-14.html.]
“Có chút sức mà cũng đòi vàng to bằng cái gối ?”
“Ngươi đưa ! Đưa thì sẽ sức!”
“Chẳng đưa ?”
“Có tí xíu còn đủ nhét kẽ răng nữa!”
“Vậy trả .”
“Mơ ! Đã cho thì là của !”
Hai ngươi một câu một câu, một bước càng lúc càng nhanh, một cố sức đuổi theo, rộn ràng hiếm thấy.
Nhóm phía là đám Liễu Công Tử đầu , khỏi đưa mắt : hai đang diễn trò gì ? Không đó mới phân rõ ranh giới, định đường ai nấy ?
Ma Nha với Cổn Cổn tất nhiên là hiểu nổi, Ma Nha chỉ gãi đầu: “Hai họ hiếm khi hòa thuận như thế nhỉ.”
Tư Tĩnh Uyên khúc khích , với Liễu Công Tử: “Tương lai đáng mong đợi đấy.”
Liễu Công Tử chỉ bĩu môi: “Ngươi hiểu nàng .”
“Sao cơ?”
“Không cả, thôi, ngươi thì nhàn , còn thì cõng theo cái chổi lưng, đừng với nữa, còn để dành sức.”
Ba ngày , cuối cùng họ cũng đến trấn Phụng Vỹ. Không trong, chỉ để Tư Tĩnh Uyên mặt, lặng lẽ mua một chiếc xe ngựa ở ngoài trấn.
Tư Tĩnh Uyên về kể rằng trò chuyện đôi ba câu với lão già bán xe, lão bảo mấy ngày nay trấn Phụng Vỹ loạn lắm. Quan Giám Trấn vốn đang yên lành xảy chuyện, ôm Bạch thiếu gia nhảy từ đài cao xuống, chắc là phát điên . Tư Tĩnh Uyên hỏi tình hình Bạch thiếu gia , lão già bảo hình như còn thở thoi thóp, sống mà chẳng bằng c.h.ế.t, thà c.h.ế.t còn hơn, Bạch lão gia tức phát điên, đang cho treo bảng truy nã hung thủ, cũng chẳng thật là hung thủ . Thời buổi loạn lạc thế đấy.
“Song Thân của liệu sẽ gì nhỉ?” Ma Nha thở dài.
“Tuy sống nhưng như c.h.ế.t, ở địa ngục.” Đào Yêu cổng trấn Phụng Vỹ, nhạt: “Nếu là Song Thân của thì sẽ .”
“Chúng thật sẽ thành tội phạm truy nã ?” Ma Nha lo lắng: “Bạch lão gia đó dễ đối phó .”
“Chúng là dễ đối phó chắc?” Đào Yêu búng lên đầu trọc của : “Lên xe!”
Liễu Công Tử và Tư Tĩnh Uyên từ lâu phè phỡn trong xe ngựa, cuốc bộ đúng là sung sướng thật.
“Ngồi vững đấy.” Tư Cuồng Lan vung roi ngựa, con ngựa đen khỏe mạnh hăng hái lao , xe ngựa chạy nhanh và định, rời khỏi trấn Phụng Vỹ.
Cuối cùng cũng thể trở về nhà . Kỳ lạ thật, vô thức dùng từ “về nhà” nhỉ? Tư phủ nào nhà của nàng.
Đào Yêu thò đầu khỏi cửa sổ xe, về sa mạc từng suýt lấy nửa mạng sống của nàng, thở một thật dài như trút sạch phiền muộn và bất mãn trong lòng.
Theo nhịp xóc nảy của xe ngựa, con dấu vàng n.g.ự.c nàng cũng khẽ lay động theo từng đợt. Nàng nhẹ nhàng nắm lấy nó, liếc Tư Cuồng Lan đang tập trung đ.á.n.h xe, đầu Liễu Công Tử, Ma Nha và Tư Tĩnh Uyên ngủ say như c.h.ế.t, còn Cổn Cổn thì bốn chân chổng lên trời, nàng thì thầm: “Cảm ơn.”
Dù còn thể ở bên cạnh các ngươi bao lâu nữa, ít nhất những ngày ở cùng các ngươi, từng hối hận.
Nàng mỉm , thẳng dậy, yên tâm nhắm mắt .
Dưới ánh mặt trời gay gắt, xe ngựa lao về phương Bắc. Trên xe là tiếng ngáy vang dội.
Hoàn quyển 5
Tác giả: Sa La Song Thụ
Ngày 7 tháng 2 năm 2025, tại Thành Đô
Hậu ký
Bản thảo nộp Tết, đến giờ mới bù phần hậu ký, lẽ vì mãi đắm chìm trong niềm hạnh phúc khi xong Bách Yêu Phổ 5, nên quên bẵng những chuyện khác…
Thời gian sáng tác Bách Yêu Phổ 5 vượt xa dự tính ban đầu của , bắt đầu từ cuối năm 2023, mãi đến đầu năm 2025 mới thành, ngay cả bản cũng thấy bất ngờ.
Là quyển tiêu tốn nhiều thời gian nhất trong loạt truyện Bách Yêu Phổ, chỉ vì nó dài nhất về chữ, mà còn vì nó vai trò quan trọng, nối tiếp quá khứ, mở đường cho tương lai. Trước đây từng Weibo rằng Bách Yêu Phổ sẽ kết thúc ở quyển thứ sáu, nên quyển thứ năm tất nhiên bỏ nhiều thời gian và tâm sức để chuẩn cho hồi kết. Việc sáng tác cũng trở nên gian nan hơn nhiều, bởi sắp xếp một chốn về thật sự cho đám ở Đào Đô, từ mối quan hệ sống c.h.ế.t,cho đến tình bạn, những việc cần cân nhắc, cả đại cục lẫn tiểu tiết, còn nhiều hơn tưởng. với tư cách là “ ruột” của bọn họ, tất nhiên dốc hết sức lực để đưa họ về đúng vị trí, tâm nguyện viên mãn.
Trong quá trình , những nhân vật sống trong câu chữ sẽ sẽ , sẽ đối mặt với bao thử thách và thành tựu, “quấy rối”… , nâng đỡ, chắc hẳn mỗi ngày của họ đều “rực rỡ”. Còn , kẻ ở ngoài câu chữ, thật cũng khác họ là mấy, đều mang theo tâm trạng buồn vui lẫn lộn mà vượt qua ngọn núi sừng sững mắt: vận mệnh cuối cùng của từng kẻ trong truyện, là những ngọn núi đợi từ lâu .
Bách Yêu Phổ đời năm 2015, câu chuyện đầu tiên là Hồ Ly Xám. Năm nay tròn mười năm. Ta từng nghĩ đời ngoài Phù Sinh Vật Ngữ thì sẽ chẳng còn bộ truyện nào thể khiến tốn hơn mười năm để thành nữa, nào ngờ thực hiện điều đó trong Bách Yêu Phổ… Một nữa cảm thán: đời thật chẳng bao nhiêu mười năm.
Khi đóng cửa vùi đầu bản thảo, từng lên bàn mổ. Một kẻ bình thường chích t.h.u.ố.c còn sợ gần c.h.ế.t như , mà gom đủ quyết tâm để tự vác đến mặt bác sĩ điều trị tận gốc, còn khó hơn việc bắt Đào Yêu đưa con dấu quý giá mà Tư Cuồng Lan tặng nàng cho khác. dù cũng , tự vỗ tay cho một cái… Sau trải nghiệm , điều cảm ngộ lớn nhất của vẫn về một chân lý đơn giản: gì quan trọng hơn sức khỏe của chính .
Vì , quyết định chậm tiến độ Bách Yêu Phổ 5, cố gắng để bản vắt kiệt sức lực. Mỗi khi lo lắng “ vẫn xong”, tự nhủ: “Đừng vội, cứ từ từ mà . Chỉ cần vẫn còn đang thì cuối cùng sẽ thành. Việc gì cũng nên thong thả, sẽ dễ thành công hơn.” Đồng thời, kiên trì tập luyện mỗi ngày, ăn uống khoa học, giảm bớt lượng mỡ thừa do bệnh tật gây . Khi một nữa trở là chính , tràn đầy sức sống, thì Bách Yêu Phổ 5 cũng thành.
Dù một hai năm qua khó khăn, nhưng rốt cuộc vẫn vượt qua .
Vậy nên khi nộp bản thảo Bách Yêu Phổ 5, trong bản tổng kết cuối năm nay, với độc giả rằng: đối với , một năm qua là dựng cuộc đời từ đống hoang tàn.
Cuộc đời sẽ chẳng bao giờ bằng phẳng mãi. thấy núi thì trèo, gặp sông thì lội, rơi xuống hố thì cứ dùng tay chân mà leo lên, chỉ cần trong lòng vẫn còn mong vực dậy thì cái “vạch đỏ vạch xanh” lỡ tụt xuống cũng sẽ ngày kéo đầy thôi, đúng ?
Chúc cho tất cả các bạn đến đây, đều một tương lai khỏe mạnh và hạnh phúc, luôn giữ một trái tim sẵn sàng cứu lấy chính khỏi biển lửa.
Cuối cùng, xin cảm ơn tất cả những bạn đồng hành gặp con đường mười năm của Bách Yêu Phổ, dù là độc giả mới nhập hội bạn cũ mười năm gắn bó, cảm ơn các bạn luôn đồng hành cùng , vượt trời vượt đất, bước Đào Đô, tiến Tư phủ. Trong thế giới Bách Yêu Phổ, ngoài thần tiên, Yêu quái, nhân loại, còn cả các bạn nữa. Ôm một cái.
Hẹn gặp trong Bách Yêu Phổ 6!
giờ thì nghỉ phép đây!
Ha ha ha ha ha ha ha!!!
Sa La Song Thụ
Tháng 3 năm 2025, Thành Đô