Bách Yêu Phổ 5 - Chương 10: Song thân 10

Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:52:04
Lượt xem: 80

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bạch Đường!

Bạch Đường!

Bạch Đường!

Tiếng gọi đầy lo lắng của Bạch Đường vang lên khắp các ngóc ngách trong Bạch gia bảo.

Những thấy đều quen . Nếu là lúc khác, chỉ cần trong tay việc gì, nhất định sẽ giúp nàng tìm đứa con trai thường xuyên mất tích .

hôm nay thì , bởi đang nhốt trong phòng chứa củi, đến cả nhón chân ngoài qua ô cửa sổ thủng cũng khó, chỉ thể gắng gượng dựa tường bằng tư thế xiêu vẹo. Từ m.ô.n.g đến đùi đều đau đến mức chịu nổi, lúc cha quất roi, từng roi đều để kịp thở, cứ như đ.á.n.h càng mạnh thì càng chứng tỏ ông dạy dỗ con trai phương pháp, nhất là mặt chủ nhân nhà .

Hắn l.i.ế.m khóe môi khô nẻ, đầu lưỡi còn vương chút mùi gia vị, chắc là nước sốt còn sót từ cái đùi gà ban nãy vẫn kịp lau sạch. Thơm quá, cả đời từng ăn thứ gì thơm như thế. Thật , nếu là do trộm ăn món ngon như thì đ.á.n.h cũng đáng, nhưng trộm ăn, cái đùi gà đó là tiểu Bạch thiếu gia mang đến cho .

Tiểu thiếu gia năm ngoái mới về Bạch gia bảo. Nghe khi mới sinh , phu nhân Bạch gia chê nơi đây khô hanh, gió cát quanh năm, lo nuôi nổi đứa con trời sinh yếu đuối, bèn đề nghị đến phương Nam sinh sống. Đợi đến khi đứa trẻ lớn lên, thể cứng cáp sẽ về. Bạch lão gia gia chỉ mỗi một mụn con, cũng là nam đinh duy nhất đời của Bạch gia, đều xem như bảo vật, ai nấy đều thấy phu nhân lý. Vì thế, lão thái gia cho phép, đôi vợ chồng trẻ bèn mang tiểu thiếu gia phương Nam sinh sống lâu dài, mãi đến năm ngoái mới trở về quê cũ.

Với vị tiểu thiếu gia cùng tuổi , nhiều ấn tượng sâu sắc. Chỉ nhớ mỗi bọn họ về thăm quê, cả Bạch gia đều rộn ràng như đón lễ, tiểu thiếu gia da trắng mặt xinh, tựa như thần vật thể ban điều ước, cả nhà ai cũng m.ó.c t.i.m dâng cho , chỉ sợ vui dù chỉ một chút. Ngay cả lão thái gia xưa nay mặt mày nghiêm khắc, cũng thể hiền lành bò đất để cháu trai cưỡi như cưỡi ngựa.

Nhờ đó, đám hầu trong nhà đều nắm mấu chốt, chỉ cần tiểu thiếu gia vui vẻ thoải mái thì bọn họ mới sống yên . Dù cũng từng một nha vì nấu canh đủ ngọt, khiến tiểu thiếu gia uống một ngụm ném bát xuống đất, kết quả phạt gần c.h.ế.t đuổi khỏi Bạch gia bảo.

Thật , hầu trong nhà ai cũng mong tiểu thiếu gia trở về, cứ ở phương Nam mãi thì mấy. vẫn trở về . Tiểu thiếu gia mười bốn tuổi vẫn xinh như hồi bé, khí chất cao quý khó giấu. Điều khiến bất ngờ là dường như trở nên hiểu chuyện, còn đưa yêu cầu quá đáng với hạ nhân nữa. Khi xong việc giúp , thậm chí còn mỉm lời cảm ơn.

Thì con khi lớn lên thật sự sẽ đổi. Dù thế nào, đây cũng là chuyện . Biết tương lai sẽ bớt một chủ nhân khó chiều. Ít nhất, ban đầu đều nghĩ . Ngay cả cha cũng thường xuyên khen ngợi tiểu thiếu gia, tâm ý của Bạch lão gia thật uổng phí, núi xanh nước biếc Giang Nam quả nhiên nuôi dưỡng một đứa trẻ . Quay sang thì là thở dài.

Cùng là , phận khác đến thế.

Đầu tháng , lão thái gia qua đời, Bạch gia bảo bước giai đoạn bận rộn nhất. Khách đến viếng nối tiếp dứt, cả triều đình cũng cử tới, tang lễ long trọng kéo dài suốt gần một tháng mới kết thúc.

Thời gian đó, ai nấy đều mệt mỏi rã rời, tinh thần cũng căng như dây đàn. Lão thái gia qua đời, Bạch lão gia là trưởng tử tất nhiên trở thành chủ nhân mới của Bạch gia bảo. So với lão thái gia, ông nghiêm khắc và câu nệ lễ nghi hơn nhiều, ai cũng như băng mỏng, chỉ sợ phạm lầm sẽ trừng phạt. Vì , cha dạo gần đây thường dặn dò: chăm ngựa cho , đừng nhiều lời.

Ngựa trong Bạch gia bảo hiện tại do và mấy tiểu đồng khác cùng chăm sóc. Trong đó, tận tụy nhất.

Hắn cha lo lắng, càng gây phiền phức cho họ. Cha xem công việc ở Bạch gia bảo còn nặng hơn trời, thường xuyên nhấn mạnh mặt rằng từ mười mấy tuổi ông đây việc, từ một kẻ sai vặt nhỏ nhoi vươn lên tiểu quản sự như hôm nay, lo ăn mặc, sống lang bạt, tất cả phúc phận đều do Bạch gia ban cho, hài lòng, cảm ơn.

Mỗi cha lải nhải kể lể ơn nghĩa của Bạch gia, nghĩ nếu một ngày nào đó và tiểu thiếu gia cùng rơi xuống sông, chỉ thể cứu một , cha nhất định do dự mà chọn tiểu thiếu gia.

May , bơi. Tương tự, khi giữa và tiểu thiếu gia chỉ một đang dối, cha cũng sẽ chút do dự cho rằng chính con trai là kẻ thành thật.

Ban ngày, khi dọn dẹp chuồng ngựa xong, nghỉ tạm ở góc . Tiểu thiếu gia ngang qua, đột nhiên đưa cho một cái đùi gà bọc lá sen. Hắn bất ngờ, dám nhận, dù bụng đang đói đến mức sôi ùng ục.

“Ăn .” Tiểu thiếu gia mỉm , đưa tay tới gần hơn: “Ta ăn hết nhiều , để lâu cũng hỏng mất.”

Hắn vẫn còn do dự, nhưng cái đùi gà đó thật sự quá thơm, là thứ mà chỉ dịp Tết mới ăn.

“Cảm ơn tiểu thiếu gia!”

“Không gì.”

Đầu bếp Bạch gia tay nghề thật sự cao, ăn xong còn mút sạch từng ngón tay mới thấy tiếc. Khoảnh khắc đó, bỗng hiểu đôi chút sự ơn tận đáy lòng mà cha dành cho Bạch gia.

thiện cảm của dành cho tiểu thiếu gia chỉ kéo dài đến một canh giờ. Một quản sự khác phụ trách việc ăn uống dẫn tới bắt , lý do là lén ăn đùi gà dùng để cúng tế lão thái gia.

Hắn liều mạng giải thích, rằng đùi gà đó là tiểu thiếu gia đưa cho ăn, đó là đồ cúng. Quản sự lập tức kéo tìm tiểu thiếu gia để xác minh. Thiếu gia lúc đang sách, chỉ liếc một cái lắc đầu: “Ta thể đưa đồ cúng của ông nội cho ăn .”

Cảm giác như sét đ.á.n.h ngang tai là lúc đây. Hắn c.h.ế.t lặng, ngơ ngác hỏi: “Tiểu thiếu gia, vì ngươi hại ?”

“Ngông cuồng! Dám vu khống tiểu thiếu gia!” Quản sự lập tức tát một cái.

Hắn lảo đảo ngã nhào xuống đất.

“Dừng tay.” Tiểu thiếu gia bước tới đỡ dậy, nhân cơ hội khẽ bên tai: “Không đến lượt ngươi dạy việc. Đây chỉ là trừng phạt nhỏ thôi.”

Nói xong bèn , thản nhiên dặn dò quản sự: “Dạy dỗ một chút là , đừng khó quá.”

“Vâng!”

Hắn càng thêm mơ hồ, dạy Tiểu thiếu gia việc lúc nào chứ? Việc đến lượt ? Thực tế là từ khi Tiểu thiếu gia về Bạch Gia Bảo, hai họ cộng cũng quá ba câu... Ba câu? Trong lòng run lên, chẳng lẽ là chuyện hôm qua, Tiểu thiếu gia đến chuồng ngựa, mang một miếng thịt đến cho ngựa ăn, bèn ngăn , ngựa thể ăn thịt, tiêu hóa nổi. Tiểu thiếu gia chỉ mỉm một cái, một tiếng “ ”, chuyện liền kết thúc. đây chẳng là chuyện bình thường ? Sao khiến Tiểu thiếu gia ghi hận chứ? Ngựa vốn dĩ thể ăn thịt mà. Hắn nghĩ mãi .

Quản sự giao cho cha . Cha gần như nổi trận lôi đình, trong mắt ông, ăn trộm đồ cúng của lão Thái gia còn tệ hơn g.i.ế.c phóng hỏa trăm .

giải thích thế nào, cha cũng tin lấy một chữ. Sau đó là một trận đòn thê thảm, nếu nhờ can ngăn, e là cái mạng nhỏ cũng giữ nổi.

“Nhốt nó phòng củi, cho ăn uống gì cả!” Trong cơn giận dữ của cha, thể đầy thương tích của ném phòng củi tối om.

Xui xẻo quá… Hắn cảm thấy chuyện vô lý đến mức cũng nổi.

Bạch Đường!

Bạch Đường!

Tiếng gọi của Bạch Đường cuối cùng cũng dần xa.

Haiz… vẫn tìm thấy ? Tên nhóc chạy , lúc nào cũng chạy lung tung, rơi xuống cái hố nào cũng chẳng ai .

Bạch Đường là đứa con duy nhất của vợ chồng lão Bạch. Bạch gia vốn là gia nô theo hầu lão Thái gia từ đời ông nội Bạch Đường, đến mức họ “Bạch” cũng là do lão Thái gia ban cho. Khi Bạch Đường chào đời, cha , những chữ nghĩa bẻ đôi , nghĩ mãi mới đặt cái tên . Trong mắt họ, “đường” là thứ nhất đời, gì ngọt ngào hơn vị ngọt cả, mong rằng tương lai của Bạch Đường cũng ngọt ngào như mật.

điều họ ngờ là ngoài việc thích ăn ngọt , Bạch Đường chẳng điểm nào giống với cái tên của . Hắn là đứa trẻ sinh mang khiếm khuyết, đầu óc nhanh nhạy, năng cũng rõ ràng, hễ lo lắng là miệng méo xệch còn chảy cả nước dãi, hai chân thì bên dài bên ngắn, đường lúc cao lúc thấp, té ngã là chuyện thường. Đã từng mời đại phu đến xem, là bệnh mang từ trong bụng , chữa , cứ mà nuôi thôi.

Lão Bạch hễ thấy Bạch Đường là đau đầu. Rất nhiều lời họ , Bạch Đường hiểu, thường sai hướng đông hướng tây, sai cũng sai, chỉ ngờ nghệch, phạm. Lão Bạch giận quá thường đ.á.n.h , khiến Bạch Đường sợ hãi trốn đông trốn tây, dần dà hình thành thói quen chạy lung tung. Bạch tẩu thì đau lòng, nhưng ngoài việc chấp nhận thì còn cách nào? Mỗi khi thấy , nàng gọi, gọi mãi cũng gọi về . May mà ở điểm vẫn còn lời, chỉ cần tiếng gọi là từ chỗ nào lạ lùng cũng chui .

Bạch Đường lớn hơn hai tuổi. Trong Bạch Gia Bảo, lẽ chỉ hai họ là tuổi thơ trùng . Bạch Đường bạn, cũng , nhưng cảm thấy thể bạn với Bạch Đường, quá ngốc, hiểu lời khác , chỉ bám lưng như cái đuôi nhỏ, rảnh rỗi dúi cho mấy thứ nhặt như đá, hoa dại cả một con sâu lông… dù thì đó đều là những thứ cho là “ ho”. Đá với hoa còn đỡ, chứ con sâu thì dọa suýt c.h.ế.t, đuổi theo Bạch Đường đ.á.n.h suốt nửa dặm, còn Bạch Đường chạy kêu với vẻ mặt oan ức.

Khi sách, Bạch Đường cũng chạy tới xem. Vừa thấy cái mặt chẳng điểm nào dễ thương thấy phiền, bèn đuổi , nhưng đuổi một lúc . Hắn cũng hết cách, đành tiện tay đưa cho một quả dại món đồ chơi như cửu liên , lúc đó Bạch Đường mới chịu ngoan ngoãn qua một bên chơi.

Chỉ là, hai năm gần đây, Bạch Đường hình như đỡ ngốc hơn một chút, ít nhất cũng thể việc chăn dê. Hắn thích chơi cùng đàn dê, vui vẻ chạy nhảy m.ô.n.g bọn chúng, tay cầm roi chỉ phất qua phất , bao giờ đánh.

Có điều, cái tật “ biến mất là biến mất” vẫn sửa . Trời mới hôm nay trốn ở chỗ kỳ quái nào.

Gió lạnh từng luồng len qua khe hở trong phòng củi. Hắn lạnh, đói, đau, rùng một cái, vội kéo đống cỏ khô bên cạnh phủ lên , mới thấy đỡ hơn chút ít.

Cố ngủ … chỉ ngủ mới lạnh, đói. Hắn co , mơ mơ màng màng nhắm mắt.

Là ảo giác.

Không qua bao lâu, gõ cánh cửa phòng củi. Hắn choàng tỉnh khỏi một cơn mơ hỗn loạn, lắng tai , xác định là ở ngoài.

“Ai đó?” Hắn hỏi.

Không ai trả lời, chỉ thấy vật gì đó bọc bằng giấy dầu nhét mạnh qua khe cửa. Hắn lồm cồm bò đến, nhặt lên, mở thì thấy đó là một cái bánh thịt còn nóng hôi hổi. Trong cơn xúc động, áp sát cửa ngoài, là khuôn mặt ngây ngốc đang khúc khích của Bạch Đường.

“Sao là ngươi!” Hắn cau mày: “Mẹ ngươi gọi ngươi cả nửa ngày , còn mau về !”

“Ăn… ăn cơm!” Bạch Đường khịt khịt mũi: “Đói… .”

Hắn Bạch Đường moi cái bánh thịt , cũng định truy cứu. Hắn quá đói , đang định ăn thì ngừng , hỏi: “Ngươi ăn cơm ?”

Bạch Đường thật thà lắc đầu. Hắn thở dài, xé nửa cái bánh nhét ngoài. Kết quả đẩy trả , nhét , cứ như qua mấy , cuối cùng phát cáu: “Bảo ngươi ăn thì cứ ăn ! Không đưa trả nữa!”

Chỉ cần thể hiện vẻ tức giận, thì năng lực hiểu chuyện của Bạch Đường như nâng lên, cuối cùng cũng đưa trả nữa. Hắn thở phào, bắt đầu ăn bánh ngấu nghiến.

Ngoài cửa, Bạch Đường cũng bậc thềm, nhai bánh như nuốt cả trời đất lòng.

Trong Bạch gia bảo rộng lớn, chỉ Bạch Đường đầu óc lanh lợi là còn nhớ đói bụng .

Sau chuyện đó, chỉ cần thấy bóng dáng của tiểu thiếu gia từ xa, sống lưng lập tức lạnh toát. Hắn quyết định từ nay về , mặt sẽ mãi mãi là một kẻ câm.

Thế nhưng, chẳng bao lâu phát hiện một chuyện khiến lòng càng thêm lạnh giá, gần đây tiểu thiếu gia thường xuyên gọi Bạch Đường cùng ngoài chơi với bọn họ, mà bên cạnh tiểu thiếu gia từng thiếu bạn chơi. Ba thiếu gia xuất từ các gia đình giàu ở trấn bên, mang danh nghĩa bạn mà thường xuyên lui tới Bạch gia bảo.

Những nhân vật như thế coi Bạch Đường là cùng đẳng cấp? Thế nhưng Bạch Đường vui vẻ mặt, trông chẳng vẻ ép buộc gì, cứ hớn hở mà theo họ.

Thôi kệ, liên quan gì đến . Lo chuyện bao đồng chừng ăn một trận đòn nên .

Cho đến một ngày, Bạch Đường vui mừng chạy đến kéo tay lôi , hướng thẳng về chuồng dê. Thì là dê mới sinh dê con. Bạch Đường vui đến mức tay múa chân nhảy, như thể chính sinh con dê nhanh chóng phát hiện Bạch Đường điều gì đó , cánh tay để lộ vài vết thương rõ nguồn gốc, sắc mặt cũng kỳ lạ, lúc thì , lúc thì nhăn nhó đau đớn.

Hắn hỏi Bạch Đường: “Tay ngươi thế?”

Bạch Đường chỉ một mực kéo xem dê con.

“Có là bọn tiểu thiếu gia ?” Hắn trừng mắt Bạch Đường.

Bạch Đường vẫn ngây ngô , đáp: “Cùng chơi... bọn họ... để ý .”

Cái tên ngốc đang cái gì … Hắn quanh, hạ giọng : “Sau ngươi cách xa bọn họ một chút.”

Bạch Đường ngơ ngác hiểu.

“Họ .” Hắn thẳng. Mỗi nghĩ đến tiểu thiếu gia, những vết thương tưởng như lành nhói lên từng cơn.

Bạch Đường hồi lâu toe toét: “Vui mà!”

Hắn đành bó tay, tên ngốc hiểu đang gì. Thôi kệ, cùng xem dê.

Trong hai con dê con mới sinh, một con chỉ ba chân. Dê do khiếm khuyết nuôi cũng mang khiếm khuyết, ông trời thật thích đùa dai. Lão Bạch đến xem, con dê con giữ cũng vô dụng, đem dìm c.h.ế.t. Thế nhưng Bạch Đường ôm lấy nó chạy mất, từng thấy chạy nhanh như , lão Bạch dù thở cũng đuổi kịp, đành bỏ cuộc. Từ đó về , Bạch Đường chăm sóc con dê ba chân , ăn ở đều ở cạnh nó, sợ nó lạnh, đói, b.ú sữa.

Dưới sự chăm sóc tận tình của Bạch Đường, con dê ba chân lớn nhanh, dù chỉ ba chân nhưng vẫn nhảy nhót vui vẻ, chạy lon ton theo Bạch Đường như một con cún nhỏ. Buồn nhất là Bạch Đường cũng gọi nó là “Bạch Đường”, còn chia sẻ cả tên cho nó.

Hôm , nhặt một thứ hiếm , nghĩ rằng Bạch Đường chắc sẽ thích nên mang đến tìm . Gần đây, Bạch Đường hầu như coi chuồng dê là nhà, chạy lung tung nữa, tìm là thấy ngay.

Khi tìm Bạch Đường, Bạch Đường đang ôm dê con tảng đá ngoài chuồng dê, mặt dính tro quả lau sạch, quần áo lấm lem thủng lỗ chỗ, đầu tóc bù xù như lợn ủi, trông thấy lập tức vui mừng mặt, nhưng nụ chút khó nhọc, đuôi mắt dường như vết thương.

Hắn nhíu mày: “Sao ngươi thành thế ?”

Bạch Đường hì hì, tay động tác “bùm bùm”: “Vui lắm!”

“Có bọn họ ném pháo ngươi ?!” Hắn gắt lên, tức giận hỏi.

Bạch Đường vẫn cứ hề hề, gật đầu lắc đầu: “Không sợ!”

“Không sợ? Ngươi đau ? Suýt chút nữa là trúng mắt đấy!” Hắn vết thương nơi khóe mắt , trong đầu bất giác hiện lên cảnh bọn họ lấy Bạch Đường trêu chọc như khỉ.

Bạch Đường hiểu tại nổi giận, vội kéo tay đặt lên đầu dê con: “Sờ ! Vui lắm!”

“Ta sờ!” Hắn giật tay , xổm xuống, nghiêm túc thẳng mắt Bạch Đường: “Bạch Đường, ngươi hiểu đúng ?”

“À…” Bạch Đường nghiêng đầu .

“Sau nếu bọn họ gọi ngươi, ngươi hãy chạy ! Chạy như lúc ngươi ôm dê con bỏ chạy mặt cha ngươi ! Đừng để bọn họ bắt ! Đừng tin bọn họ!” Hắn nghiến răng, cảnh cáo từng chữ.

Bạch Đường mơ mơ hồ hồ chu miệng, kéo tay sờ đầu dê con: “Sờ , đừng giận nữa.”

Hắn thở dài, đành bất đắc dĩ sờ lên đầu “Bạch Đường” . Lông mềm mềm, thật dễ chịu. Cái tên ngốc , cứ nghĩ rằng sờ con dê mà quý như bảo vật một cái thì chuyện sẽ cả.

Tay từ đầu dê chuyển sang đầu , nhẹ nhàng xoa xoa: “Đợi chúng lớn lên là .”

Lớn , chắc sẽ đủ sức mạnh để chống lũ quái vật . Hiện tại, bọn họ chỉ thể đ.á.n.h hoặc bỏ chạy. rõ ràng, đám cũng chỉ là mấy đứa trẻ thôi mà.

Hôm , tâm trạng tệ, như thể thương bởi pháo nổ là chính . nếu thực sự là , liệu kết cục của khác gì Bạch Đường ?

Hắn bên cạnh Bạch Đường, Bạch gia bảo nơi sống từ lúc năm tuổi đến giờ, chợt cảm thấy hình như bao giờ thật sự sống trong đó, cũng bao giờ thật sự rõ nơi rốt cuộc là thế nào. Chỉ thấy uể oải, thậm chí là sợ hãi.

Có lẽ Bạch Đường mới là thực sự hạnh phúc, chỉ cần ăn no mặc ấm, chỉ cần con dê của khỏe mạnh lớn lên là đủ .

Từ ngày hôm đó, bắt đầu tích cực với việc sách và luyện võ, chẳng hiểu cảm giác chỉ hai chuyện mới thể trở thành đôi cánh giúp thoát khỏi phận định sẵn.

Hắn bắt đầu nhận mặt chữ từ khi còn nhỏ, cha thì để tâm, nhưng kiên quyết, rằng thể một kẻ mù chữ mở mắt mà chẳng gì. May mắn là Bạch Gia Bảo để thể hiện khí độ, mời một lão đến ở, chuyên phụ trách dạy chữ và sách cho đám hạ nhân. Chỉ tiếc là học trò thì chẳng mấy ai, bởi phần lớn đều cho rằng cuộc đời họ chữ cũng chẳng đổi gì, dù cũng chỉ là hạ nhân cả đời trong Bạch Gia Bảo, thi Trạng Nguyên, ngày tháng thấy rõ cả đời, hà tất nhọc tâm?

chỉ cần lão mở lớp, nhất định vắng mặt. Trước cũng từng nghĩ học chữ chẳng ích gì, nhưng bây giờ chỉ hận học đủ nhiều, chỉ mong một ngày nào đó cũng thể năng trôi chảy, văn như rồng bay phượng múa.

Ngoài sách, luyện võ cũng trở thành một mục tiêu khác của . Vị võ sư dạy quyền cước cho đám gia đinh trong Bạch Gia Bảo mối quan hệ khá với cha . Không rõ là thật chỉ để cha vui, nhưng võ sư từng khen thể rắn chắc, đầu óc linh hoạt, khiếu luyện võ. Hôm đó, nhân lúc võ sư và cha uống rượu vui vẻ, quỳ xuống gọi một tiếng “sư phụ”, võ sư cũng tiện từ chối, đành nhận đồ “tự tìm đến cửa”, rảnh rỗi thì dạy mấy chiêu.

Cuộc đời từng mờ mịt, dần dần trở nên rõ ràng.

Hắn chỉ từng về tương lai tưởng tượng của với Bạch Đường. Hắn bảo mong lớn lên, lớn lên trở thành một thật , quan, tiền, văn võ song , như mới thể bảo vệ bản , cũng thể bảo vệ khác.

Tất nhiên, Bạch Đường chẳng hiểu bao nhiêu. Chỉ ôm lấy con dê của , ngốc nghếch hỏi mới thể lớn lên.

Hắn , vỗ nhẹ lên trán y, thuận miệng đùa rằng chỉ cần tiết kiệm nhiều tiền thì sẽ lớn lên, dáng vẻ mơ hồ gãi đầu của y, nhét một quả ngọt giòn miệng y.

Hai đứa trẻ nhỏ bé đáng kể trong Bạch Gia Bảo, bên ngoài chuồng dê, hiếm hoi lúc nhẹ nhõm đung đưa chân, mặt trời lặn về tây, vạn vật lặng yên.

Thế nhưng, khi tương lai mà mong đợi vẫn còn ở nơi xa, thì Bạch Đường gặp chuyện.

Hắn sẽ bao giờ quên buổi chiều cuối thu hôm đó, một khoảnh khắc còn đáng sợ hơn cả ác mơ.

Bạch Đường mất tích, trong chuồng dê, cũng dắt đàn dê ngoài ăn cỏ. Hắn và Bạch tẩu tìm khắp nơi mà thấy bóng dáng Bạch Đường.

Từ khi trong cuộc sống của nó đàn dê , chuyện như lâu xảy . Bạch tẩu tuy lo lắng, nhưng cũng quá căng thẳng, dù cũng là Bạch Đường, ai trong cái đầu đơn giản lộn xộn đó nảy ý nghĩ quái đản gì nữa?

thì thấp thỏm yên, bởi khi ngang qua thư phòng dành riêng cho tiểu thiếu gia, phát hiện lẽ đang ở đó sách chữ cũng thấy .

Hắn định hỏi khác xem ai thấy tiểu thiếu gia , nhưng từ chuyện đùi gà hôm đó, thậm chí khó mà thốt ba chữ “tiểu thiếu gia”, cảm giác bài xích và sợ hãi vô lý khiến như thể chỉ cần ba chữ là sẽ trúng độc mà c.h.ế.t. Hắn sợ đứa trẻ bằng tuổi , cho dù thừa nhận.

Hắn hỏi ai, nhưng như ma xui quỷ khiến, bước khỏi cổng lớn của Bạch Gia Bảo. Có thể nào y chạy ngoài ?

Hắn chạy một vòng quanh bên ngoài Bạch Gia Bảo, vẫn thấy . Hắn mệt đến thở hồng hộc, trong lòng cầu nguyện Bạch Đường nhất định đừng xảy chuyện gì.

Một cơn gió cát thổi qua, cát bay mắt khiến chảy nước mắt. Cũng lúc đó, dường như thấy vài tiếng “be be” quen thuộc, nhưng yếu, mơ hồ, dám chắc đó là ảo giác của .

Hắn nghiêng đầu về hướng gió cát thổi đến. Phía xa là một màu vàng đất mờ mịt, trông rõ gì cả. Hắn chỉ nhớ rằng về phía đó chỉ một tòa vọng đài từ nhiều năm , cao và cũ, là do quân đội từng đóng quân nơi đây để . Vì ở xa khu nhà nên cũng chẳng ảnh hưởng gì, Bạch gia vẫn để đó, coi như một món trang trí trong vùng phong cảnh đơn điệu .

Bình thường chẳng ai đến nơi đó, nhưng lúc ánh mắt như dán chặt đó, thể rời .

Mấy tiếng dê kêu đó, thật sự chỉ là ảo giác ?

Tim đập dồn dập. Do dự một lát, cuối cùng vẫn vội vã chạy về phía vọng đài. Khi theo võ sư học một thời gian ngắn, thể lực cũng khá hơn , chạy nhanh hơn nhiều.

Càng đến gần vọng đài, càng chắc chắn một điều, dù tiếng dê khi nãy ảo giác , thì tiếng bây giờ nhất định .

Tiếng dê kêu ngày càng rõ, càng lúc càng thê t.h.ả.m và sắc nhọn. Xen lẫn bên trong, còn tiếng khúc khích của con .

nên mặt ở nơi đó, cũng nên.

Hắn chạy quá nhanh, từ n.g.ự.c đến cổ họng đều trào lên vị m.á.u tanh ngọt, đến thở cũng thấy đau rát.

Khi vọng đài hiện rõ mồn một mắt, c.h.ế.t lặng.

Trên hàng rào ở đỉnh vọng đài, một sợi dây thừng thô buộc chặt Bạch Đường ba chân lủng lẳng giữa trung. Ngoài nỗi sợ hãi, phần eo thắt chặt chắc chắn cũng đau đớn, nó ngừng giãy giụa, nhưng tiếng kêu ngày một yếu .

Bạch Đường đang quỳ bên lan can òa , mặc kệ dây gai cứa tay , vẫn dốc sức kéo dây lên. Trong đầu như tiếng “ong” nổ tung, khí huyết dâng trào suýt nữa trào khỏi lồng ngực.

Tiểu thiếu gia và hai kẻ cùng khoanh tay ngực, thản nhiên ngẩng đầu lên màn giằng co giữa trung như đang xem kịch.

Một cỗ xe ngựa đỗ cạnh bên, con ngựa vẻ tiếng dê phiền, bực bội lắc đầu.

Nghe tiếng động, bọn họ đầu . Trong ánh mắt lộ chút căng thẳng, nhưng khi nhận , tiểu thiếu gia bèn nở nụ , đầy vẻ khinh miệt mà thoải mái: “Ngươi cũng tới .”

Hắn đáp, lao đến vọng đài, ngẩng đầu hét to: “Bạch Đường, mau xuống đây cho !”

Bạch Đường nào chịu , tay dây cứa đến chảy m.á.u cũng chịu buông, lớn hơn bao giờ hết, gào lên t.h.ả.m thiết: “Bạch Đường… c.h.ế.t…”

Bạch Đường dù chỉ là một con dê con, nhưng cũng nặng tới mấy chục cân, treo lơ lửng như , một y kéo nổi? Huống chi sợi dây thừng mảnh dấu hiệu sắp đứt.

“Đừng động đậy, lên giúp ngươi!” Hắn vội chạy đến, trong lòng thầm tính toán thời gian cần để leo từ lên. Chỉ cần Bạch Đường hành động bừa, thì chắc chắn vẫn còn kịp.

Ba càng thêm hứng thú như xem trò , thậm chí bắt đầu cá cược xem leo lên kịp khi dây đứt .

Hắn dẫm lên bậc thang gỗ kêu kẽo kẹt, bước chân nhanh đến mức gần như tóe lửa. Chỉ cần đủ nhanh, sẽ thể chấm dứt vở kịch độc ác .

mới leo nửa chừng thì bỗng cảm thấy thứ gì đó lướt vèo qua mắt, mang theo một luồng gió lạ, phất qua tóc mái .

“Bịch! Bịch!”

Hai tiếng trầm đục vang lên. Tim chợt chìm xuống, như thể rơi khỏi cơ thể.

Từ cầu thang xuống, nền đất gồ ghề, Bạch Đường và Bạch Đường im giữa một vũng m.á.u đỏ thẫm.

Suýt nữa cũng rơi khỏi cầu thang. Cơ thể điều khiển, lảo đảo nguy hiểm như đang gió thổi bay.

Cảnh tượng mắt xoáy , hóa thành một xoáy nước đen kịt dữ dội xông thẳng tới. Hắn cảm giác xương cốt đều vỡ nát, thể chống đỡ nổi cơ thể.

“Bịch!” Hắn ngã xuống cầu thang, nhưng chỉ trong chớp mắt bật dậy, lăn trượt xuống.

“Bạch Đường! Bạch Đường!” Hắn quỳ xuống bên cạnh hai , ôm lên sợ họ thương thêm, chỉ thể vỗ nhẹ mặt Bạch Đường, run giọng hét lên: “Đừng dọa … tỉnh mà!”

Mi mắt Bạch Đường run lên, cuối cùng hé mở một nửa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-5/chuong-10-song-than-10.html.]

Hắn mừng rỡ đến phát điên, nắm c.h.ặ.t t.a.y nó: “Không , lập tức đưa ngươi tìm đại phu!”

“Bạch… Đường…” Môi Bạch Đường mấp máy.

Hắn liếc sang hướng khác, chau mày, dối: “Bạch Đường , xem , còn cứu .”

Bạch Đường nhẹ nhõm thở một , : “Tim… tim…”

“Tim ? Đau ở n.g.ự.c ?” Hắn sốt ruột : “Cố chịu một chút, lập tức đưa nó về!”

Bạch Đường bằng ánh mắt đau lòng từng thấy, cố gắng giơ tay lên, định chạm mặt . chút sức lực cuối cùng bỗng tan biến, bàn tay lạnh dần rơi xuống đất, còn cử động nữa.

“Bạch Đường! Mở mắt chuyện với !” Hắn vội chụp lấy tay nó, hoảng loạn thổi khí tay ngừng: “Đừng ngủ… chuyện với mà!”

Bên , ba rốt cuộc cũng lộ vẻ hoảng sợ. Một tên rón rén bước tới, run rẩy kiểm tra đưa tay dò thở Bạch Đường, sợ đến mức rụt cổ bỏ chạy, mặt mày xám ngoét với tiểu thiếu gia: “Hỏng , c.h.ế.t !”

Một tên khác cũng cuống lên, lắp bắp kéo áo tiểu thiếu gia: “Phải đây? Có c.h.ế.t thì ? Là… là ngài bắt treo con dê của mà…”

“Bốp!”

Một cái tát vang dội quất tới, đ.á.n.h tên loạng choạng ngã xuống đất.

“Hoảng cái gì!” Tiểu thiếu gia nghiến răng nghiến lợi: “Có ở đây, các ngươi sợ cái gì!”

Hai tên đờ , kiềm sợ hãi dám thể hiện quá mức, chỉ ôm mặt, run rẩy lưng chờ lệnh.

Tiểu thiếu gia hít sâu một , bước đến gần chỗ Bạch Đường.

Hắn cảm nhận đến gần, chỉ ngừng gọi tên Bạch Đường, sức xoa bóp tay y. Bây giờ như kẻ ngốc, chỉ hai việc đó. Cả thế giới trong mắt co rút thành một điểm đen thể xuyên thấu.

“Nó c.h.ế.t .” Giọng tiểu thiếu gia lạnh lẽo từ cao rơi xuống.

Hắn đáp lời, chỉ thấy bàn tay càng lúc càng nặng, động tác càng lúc càng cứng, giọng gọi cũng càng lúc càng yếu.

Không bao lâu , trong bóng tối dày đặc mắt rốt cuộc cũng một khe sáng mờ nhạt. Hắn bắt đầu lờ mờ thấy gương mặt của tiểu thiếu gia. Một khuôn mặt ngẩn ngơ, rồng trong đám hẳn cũng chỉ đến thế. Chỉ tiếc là ngược sáng, mặt phủ lên một lớp bóng mờ quái quỷ như ác mộng.

“Ngươi hại c.h.ế.t Bạch Đường.” Hắn khẽ .

Khóe môi tiểu thiếu gia cong lên: “Lời đúng, thể tính đầu . Rõ ràng là tên ngốc đó cẩn thận nên mới ngã xuống, bọn chẳng ai chạm nó.”

Hắn bắt đầu run rẩy, từ môi đến răng, lan khắp cả , nếu như bây giờ trong tay một con dao...

“Muốn đ.á.n.h ?” Tiểu thiếu gia : “Tốt nhất khi động thủ ngươi nên nghĩ cho rõ. Thứ nhất, nó c.h.ế.t , ngươi nữa thì cũng thể khiến nó sống . Thứ hai, chỉ một cái đùi gà đủ khiến ngươi đ.á.n.h gần c.h.ế.t, nếu với rằng chính ngươi dẫn nó đến vọng đài chơi đùa... ngươi nghĩ trong Bạch Gia Bảo, bao gồm cả cha ngươi, sẽ tin ai? Thứ ba là…”

Y dừng một chút, ánh mắt toát lên tâm cơ và sự từng trải hề phù hợp với tuổi tác của : “Cha ngươi mơ quản sự lớn của Bạch Gia Bảo đến độ mơ cũng , thật chỉ cần vài câu, quản sự hiện tại cũng chắc giữ nổi chức.”

Hai chữ, một con dao, dễ dàng đ.â.m trúng nơi yếu ớt nhất trong .

Thanh vũ khí tưởng tượng vỡ tan như bong bóng. Nắm tay siết chặt bất giác buông lỏng. Hắn như pho tượng đá vứt bỏ, bất lực và uất nghẹn quỳ mặt Bạch Đường.

“Ngươi từng đến đây hôm nay, cũng chẳng chuyện gì cả.” Tiểu thiếu gia dường như thấu nội tâm , hài lòng xoa đầu như xoa đầu một con ch.ó đ.á.n.h đến sợ hãi, dám phản kháng: “Về , bộ quần áo bẩn , những việc nên .”

Hắn theo bản năng nghiêng đầu, tránh bàn tay , nghiến răng : “Tại ngươi đối xử với bọn như ? Bọn chọc gì đến ngươi!”

“Chuyện đó ...” Tiểu thiếu gia cố tình vẻ trầm tư suy nghĩ, nghĩ đến chuyện gì buồn , mỉm hừ một tiếng: “Bọn ngươi sinh vốn là để đối xử như thế mà.”

Hắn sững sờ. Thế giới một nữa thu hẹp đến mức khiến thở nổi. Hắn chẳng khuôn mặt mắt. Chỉ cảm thấy hình đối phương đang phồng lên ngừng, hóa thành một con quái vật mắt đỏ nanh dài, còn , chỉ là một hạt bụi nhỏ bé mắt quái vật đó.

“Vậy giờ gì?”

“Cứ để nó đây ? Rồi sẽ phát hiện đấy.”

“Chôn ?”

“Các ngươi cũng ngu ngốc thật. Đào hố thì tốn công quá, quẳng xuống Hắc Sa Địa . Nơi đó đầy hố cát chảy. Dù tên ngốc cũng chạy lung tung, sớm muộn gì cũng mất tích.”

Những giọng lạnh lùng vang vọng như đến từ một thế giới khác.

Chờ đến khi hồi thần , Bạch Đường và Bạch Đường của khiêng lên xe ngựa. Từ khung cửa sổ, khuôn mặt tiểu thiếu gia ló , mỉm vẫy tay chào tạm biệt.

Tiếng vó ngựa dần xa, vẫn quỳ ở đó, ngơ ngác mặt đất chỉ còn một vệt m.á.u đỏ sẫm.

Hắn nhưng đôi mắt khô khốc rơi nổi một giọt lệ. Từ xương cốt đến m.á.u thịt, như thể đều vắt kiệt. Lúc chẳng còn là con , chỉ là một cái vỏ rỗng, tàn tạ, xí, bản , để tùy ý bài trí.

Gió cát ngày càng lớn, hề ý định tránh né, chỉ mong nó mạnh hơn nữa, đủ lớn để chôn vùi cả chính .

Hắn nhớ rõ bản về Bạch Gia Bảo bằng cách nào, chỉ nhớ lúc trở về, trong bảo vẫn vang vọng tiếng gọi dài lê thê của Bạch tẩu: “Bạch Đường…!”

Như họ dự liệu, ai xem việc Bạch Đường mất tích là chuyện gì to tát. Ngay cả lão Bạch cũng chẳng hề sốt ruột, còn bảo Bạch tẩu đừng tìm nữa, mau nấu cơm, thằng nhóc đó chơi đủ sẽ tự về thôi, về thì cũng chẳng .

Bạch tẩu thấy trở về, gọi , gọi mấy tiếng mới dừng .

“Đi chơi mà dơ dáy thế .” Bạch tẩu trách yêu, như mắng con, vươn tay định phủi quần áo lấm lem của .

Hắn theo bản năng tránh , vội vàng tự phủi lấy, sợ Bạch tẩu phát hiện còn sót dấu vết cuối cùng của Bạch Đường.

“Không cẩn thận ngã xuống hố.” Hắn lảng tránh.

“Lần cẩn thận đấy, gãy chân thì ngươi đau lòng lắm.” Bạch tẩu thở dài, hỏi: “Vẫn thấy Bạch Đường ?”

Tim run lên, giữa do dự thoáng chốc, cuối cùng vẫn khó khăn lắc đầu: “Không… thấy.”

“Thằng bé bỏ tật cũ, ôi…” Bạch tẩu buồn bã rời .

Hắn bóng lưng gầy gò còng của nàng, há miệng nhưng chẳng thể thốt lời nào.

Đêm đó, thấy lạnh. Dùng chăn quấn chặt lấy đến mức thở nổi cũng chịu ló đầu , vì chỉ cần ló đầu sẽ thấy Bạch Đường đất, thấy khuôn mặt tiểu thiếu gia đang mỉm với qua ô cửa xe ngựa.

Trời sáng, chạy ngoài, lén dắt con ngựa chạy nhanh nhất, viện cớ lừa gạt hộ vệ gác cổng, liều mạng phi về phía Hắc Sa Địa.

Không , cứ như phát điên, nhất định tới nơi đó, bất kể hy vọng .

Những truyền thuyết về Hắc Sa Địa từng ít, nào là đèn quỷ, nào là quỷ cát, chẳng gặp cái nào, cũng chẳng tin. Hắn chỉ đó là một nơi vắng bóng , ngoài màu cát kỳ quặc thì còn hố cát chảy xuất quỷ nhập thần.

Khi dính đầy cát bụi, mảnh đất đen kịt , điều gì bất ngờ, cũng chẳng vui mừng. Thứ chào đón chỉ sự hoang vu và trống rỗng.

Hắn xuống ngựa, từ bước chậm đến chạy nhanh, từ vô cảm đến lóc điên dại, từng hạt cát chân biến thành con đường dẫn xuống địa ngục, mỗi bước đều như d.a.o cắt lòng bàn chân. chẳng màng, thậm chí còn hy vọng bước kế tiếp sẽ dấn một hố cát sâu đáy, mãi mãi thể trở .

Thế nhưng, chẳng như nguyện, một cái hố cát lún cũng gặp . Cái gọi là tuyệt vọng, đại khái là khi cả bản lẫn thế giới xung quanh đều vỡ nát thành tro bụi, đến cả thần linh cũng thể gom nhặt mà khôi phục .

Sức lực cạn kiệt, úp lớp cát lạnh lẽo mà òa nức nở, đó là việc duy nhất còn thể một cách dễ dàng lúc . Tên của Bạch Đường, hết đến khác rơi hạt cát từ tiếng thê lương và tuyệt vọng của , tan biến trong hư vô bốn phía.

Kể từ khi với Bạch tẩu ba chữ “ thấy ”, dù thừa nhận , cũng bước từ phía đối diện của loài quái vật mà sang bên cạnh nó .

Đêm đen phủ xuống. Từng đợt gió lạnh táp như bạt tai, khiến giật tỉnh dậy. Lúc mới phát hiện bản đến ngất từ khi nào. Đôi mắt sưng đau tưởng như nổ tung, cổ họng khô khốc như bốc cháy. Nếu lúc gương ở đây, khuôn mặt trong gương hẳn là xí đến mức nỡ .

Hắn gắng sức chống dậy, đầu thì lập tức hít sâu một , liên tiếp lùi về mấy bước bệt xuống đất, mở to đôi mắt đỏ ngầu vì giật kinh hãi thứ đang xuất hiện lưng ,

Đó là một đàn ông cả quấn kín trong vải đen, lơ lửng như hồn ma cát. Gương mặt ẩn sâu trong bóng tối như một hố đen khác, thể rõ ngũ quan. Mấy chiếc đèn dầu tỏa ánh sáng vàng lập lòe bay lơ lửng xung quanh , tròn vo mở to đôi mắt, ríu rít quát tháo gì đó về phía , hiểu nhưng chắc chắn lời .

Chẳng lẽ đây là mơ? Trên đời nào bay lơ lửng như khói đen, càng thể đèn mà mọc mắt!

Chắc chắn là đang mắc kẹt trong ác mộng mà cứ tưởng tỉnh .

Người đàn ông hiệu dừng , đám đèn bèn im bặt. Gã cúi xuống, như đang nhức đầu: “Tiểu quỷ , ngươi giỏi thế?”

Hắn sợ hãi rụt lùi .

“Ồn c.h.ế.t .” Người thở dài: “Ngươi như sẽ ảnh hưởng đến giấc ngủ của .”

Môi run run: “X…xin …”

Người đàn ông ngáp một cái, nghiêng nghiêng giữa trung vô cùng thoải mái, mấy ngọn đèn cực kỳ thức thời biến thành gối tựa cho .

Chắc chắn là mơ . Hắn càng tin tưởng hơn.

“Ngươi chạy lung tung, lóc như thế, lỡ sa hố cát thì nguy đấy.” Người đàn ông chỉ xuống đất: “Nơi chỗ một đứa trẻ như ngươi nên tới.”

“Con… con tới tìm .” Hắn giải thích, dè dặt hỏi: “Ngài là…”

“Ta sống ở đây.” Người đàn ông thoải mái đáp.

nơi …” Hắn quanh: “Không chỗ nào cho ở mà…”

“Ta .” Người đàn ông thuận miệng .

“Vậy ngài là…”

“Thần tiên.”

“Thần tiên đều ở trời ?”

“Thần tiên chẳng lẽ dọn nhà chắc?”

“À…”

Thần tiên thể giúp phàm thực hiện điều ước… bỗng thấy một tia hy vọng. là trong mơ thì cái gì cũng .

Người đàn ông dường như đang đ.á.n.h giá thật kỹ, lâu mới mở miệng: “Tiểu quỷ, ngươi tới đây tìm ai?”

Tim lập tức đau nhói, chạy điên cuồng đến tận đây, chỉ để tìm một căn bản thể tìm . Hành động vô nghĩa như thế, ngay cả cũng cảm thấy hổ.

Tư Đồ Minh Đăng, ngươi giả vờ cái gì chứ? Rõ ràng ngươi cũng đ.â.m một d.a.o đấy thôi.

“Con… con tới…” Hắn lắp bắp.

“Thôi thôi, ngươi tìm ai thì cũng chẳng liên quan đến .” Người đàn ông xua tay, thêm một lúc, bất ngờ hỏi: “Ngươi thứ gì ?”

Hắn cúi đầu hai tay trống trơn, lắc đầu: “Con chẳng gì cả, chỉ một con ngựa theo bên con… nhưng nó cũng của con.”

“Ngươi Song Thân.” Người đàn ông một từ mà từng thấy, tặc lưỡi: “Dạo gần đây thế nhỉ? Hết đứa đến đứa khác kéo đến, đều là lũ tiểu quỷ như ngươi.”

“Song Thân?” Hắn cúi đầu , vẫn là thể trống rỗng : “Là cái gì ?”

“Ngươi thấy .” Người đàn ông : “Những kẻ phạm đại ác, sẽ mọc thứ đó.”

Hai chữ “đại ác” rơi xuống như sấm nổ bên tai, thì giống như một cái cây sét đ.á.n.h trúng, c.h.ế.t lặng ở đó, chỉ chờ phút giây tan rã.

“Mọc thứ đó thì rắc rối lắm.” Người đàn ông ngáp.

Hắn chút lo lắng: “Rắc rối… tới mức nào?”

“Nó sẽ bám theo ngươi mãi, ngừng nhắc nhắc ngươi sẽ trả giá thế nào cho tội ác khi xưa.” Người đàn ông kiên nhẫn : “Miệng nó mà chuyện gì, thì chắc chắn sẽ thành thật.”

Hắn ngẩn thật lâu, đại khái là mỗi chữ đối phương đều hiểu, nhưng ghép thì thành thứ thiên thư tài nào tiêu hóa nổi. vẫn cố nắm bắt điều gì đó, bởi cảm giác trong những lời cây cỏ cứu mạng mà đang tìm.

“Là cái giá gì ?” Hắn hỏi khẽ, sợ hỏi sai.

“Có thể là cái c.h.ế.t đấy.” Người đàn ông thẳng: “Nếu nó cho rằng ngươi cần dùng mạng để đền thì sẽ thế thật.”

“Thật ?” Mắt bỗng nhiên sáng lên.

“Ngươi sợ ?” Người đàn ông thấy khó hiểu vẻ mặt của .

“Đó là thứ nợ Bạch Đường.”

Giọng khàn đặc, nỗi sợ và căng thẳng ban đầu tan biến từ lâu. Hắn xa lạ trong giấc mơ , hoặc là thần tiên, tùy , chỉ cần một đối diện .

Từ cái tên Bạch Đường đến cái đùi gà khiến đánh, từ tiếng gọi lặp lặp của Bạch tẩu đến hoàng hôn ngoài chuồng dê, từ câu “lớn lên sẽ thôi” với Bạch Đường đến vũng m.á.u đài vọng cảnh… những chuyện liên quan đến Bạch Đường, thể thể , đều tuôn trào sót một lời.

Người đàn ông chăm chú lắng đầy hứng thú.

“Trong Bạch Gia Bảo bao nhiêu , chỉ là quan tâm đói bụng .” Hắn , từng lời thốt như cứa cổ họng, sắc như lưỡi d.a.o cắt: “Thế mà chỉ thể trơ mắt c.h.ế.t ngay mặt , với tất cả rằng hề thấy c.h.ế.t.”

Nói xong, ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ rực đàn ông: “Ngài cái ‘thứ’ … sẽ khiến trả giá bằng cả mạng sống ?”

“Ngươi tên là gì?” Người đàn ông chẳng đáp mà hỏi trái .

Hắn ngẩn một chút: “Tư Đồ Minh Đăng.”

“Ta thích cái tên .” Người đàn ông mỉm , chỉ chiếc đèn lồng chân : “Sở thích hằng ngày của là chế tạo các loại đèn khác , hôm nay gặp ngọn đèn như ngươi*, cũng xem như duyên.” Hắn gãi gãi đầu, như thể đang đưa một quyết định hệ trọng: “Thế , hôm nay hào phóng một , nể mặt cái tên của ngươi, tặng ngươi một món quà nhỏ. Ta thể giúp ngươi thoát khỏi cái ‘thứ’ ngươi, đó ngươi sẽ sống một cuộc đời tự do, cần lo phận long đong c.h.ế.t bất đắc kỳ tử.”

*Chú thích: Minh đăng dịch là đèn sáng.

“Không!” Hắn dứt khoát từ chối: “Xin ngài đừng giúp thoát khỏi nó!”

“Ồ?” Người đàn ông ngạc nhiên: “Chưa từng ai từ chối chuyện như thế cả. Ngươi chắc chứ?”

Hắn gật đầu thật mạnh: “Ta cần rũ bỏ nó. Nó nên theo .”

“Chậc… Được thôi, nếu ngươi kiên quyết như , cũng ép.” Người đàn ông nghĩ ngợi một lát, : “Hay là đổi cho ngươi món quà khác, đến đây , thể để ngươi về tay . Ngươi gì nào?”

“Ta Bạch Đường sống .” Hắn buột miệng thốt .

“Nó vốn dĩ c.h.ế.t mà.” Người đàn ông thuận miệng đáp.

“Cái gì?!” Hắn trợn to mắt, tưởng lầm.

“Có mấy đứa trẻ ném nó xuống chỗ , mấy cái đèn của thấy. Chúng đưa đứa trẻ chỉ còn thoi thóp đến mặt .” Người đàn ông thở dài: “Tội nghiệp , chắc là ngã từ nơi cao xuống.”

Hắn xác nhận lầm, bỗng cảm thấy cả bừng lên một luồng sức mạnh mới, bật dậy, kích động hỏi: “Ngài thật ? Bạch Đường thật sự còn sống ư?”

“Nếu gặp thì chắc chắn c.h.ế.t .” Người đàn ông vẻ đắc ý: “Nó may mắn đấy.”

“Y ở ? Ta gặp y!” Hắn nóng lòng .

“Giờ ngươi thể gặp nó. Ta đặt nó trong kết giới để chữa trị, thể quấy rầy.” Người đàn ông nghiêm túc : “Ngươi gặp nó, ít nhất hai mươi năm nữa.”

“Hai mươi năm?” Hắn nhíu mày: “Cần đến ngần thời gian mới chữa ?”

Người đàn ông hừ nhẹ một tiếng: “Còn chê lâu ? Nếu thế thì bây giờ ngươi cứ đem nó về chôn luôn . Ta cũng lười chữa .”

“Không , ý đó, ngài đừng giận. Hai mươi năm thì hai mươi năm, đợi!” Hắn lập tức quỳ xuống, dập đầu thật mạnh: “Cảm ơn ngài! Cảm ơn ngài!”

“Đứng lên , chịu nổi cái kiểu dập đầu cảm tạ .” Người đàn ông duỗi lưng lười biếng: “À đúng , chờ một chút, cho ngươi một món đồ nhỏ.”

“Là gì ạ?” Hắn còn kịp hết câu, đàn ông và ngọn đèn hóa thành làn khói biến mất.

Hắn ngẩn , quả nhiên là thần tiên!

Một lát , đàn ông hiện mặt , tay cầm một hòn đá nhỏ buộc bằng sợi dây.

“Cầm lấy!” Người đàn ông ném hòn đá cho .

Hắn luống cuống chụp lấy, kỹ thì thấy đá khắc nguệch ngoạc hai chữ “Bạch Đường”, nét chữ tuy nhưng lực, ánh sáng màu vàng đỏ lưu chuyển giữa các nét, hiển nhiên vật phàm.

“Đây là ‘đá Xá Sinh’ của Thiên giới.” Người đàn ông nghiêm túc : “Ta gắn sinh mệnh của Bạch Đường với nó. Chỉ cần ánh sáng còn tồn tại, nghĩa là Bạch Đường còn sống. Ngươi hãy mang theo bên và sống thật .”

“Nhớ kỹ, đây là thần vật, gìn giữ như báu vật!”

“Ta thề sẽ dùng cả mạng sống để bảo vệ nó!” Hắn ôm hòn đá lòng, nước mắt dâng trào trong vui mừng, thế giới từng tan vỡ nay hy vọng lành .

“Sau , cho dù gặp chuyện gì xui xẻo, cũng đừng đó rống lên nữa, chẳng ích gì , chỉ quấy rầy giấc mơ của khác thôi!” Người đàn ông phất tay: “Đi .”

Không đợi kịp lời cảm ơn, đàn ông biến mất thấy tăm . Một luồng gió lạ cuốn đến choáng váng đầu óc, ngã nhào xuống đất, bất tỉnh nhân sự.

Mãi đến sáng hôm , ánh nắng chiếu lên mặt, mới từ từ tỉnh .

Trong đầu hỗn độn, chứa nổi điều gì, cũng chẳng nhớ chuyện gì, mơ màng dậy, lắc mạnh đầu, quanh bốn phía, ngoài một con ngựa, vẫn là vùng Hắc Sa Địa trống rỗng, chẳng thấy sinh vật nào. Màu sắc đơn điệu, khí khô khốc, chẳng đổi.

Hắn ngẩn ngơ lâu mới nhớ đến đây bằng cách nào, và cả giấc mơ kỳ lạ mà dài đằng đẵng ... Dáng vẻ đàn ông dần rõ nét trong trí nhớ, ngọn đèn đôi mắt phát sáng, cùng từng lời lượt hiện lên, giấc mơ quá đỗi chân thật.

Hắn thở dài một , đang định dậy thì phát hiện tay đang siết chặt một vật cứng. Hắn giật , chậm rãi mở tay , một hòn đá khắc tên Bạch Đường yên trong lòng bàn tay, giữa các nét chữ vẫn ánh lên ánh vàng rực rỡ.

Hắn nó, ngẩn lâu, nước mắt lặng lẽ rơi xuống.

Thì ... là mơ!

Tương lai mất, giờ như trở về.

Hắn quỳ xuống, nâng viên đá lên đặt ngực, một nữa bật nức nở.

Dù cái “thứ” , cũng còn sợ nữa. Chỉ cần ánh sáng hòn đá còn tồn tại, sẽ cố gắng trưởng thành, mong ngày lớn lên đúng như kỳ vọng của bản . Hai mươi năm , sẽ mang theo cả đống đồ ngon vật lạ, còn dắt thêm vài con dê nhỏ, tưng bừng rộn ràng đến đón cái đứa ngốc về!

Nhất định!

 

Loading...