Bách Yêu Phổ 5 - Chương 1: Song thân

Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:51:31
Lượt xem: 102

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Đèn là dáng vẻ dịu dàng nhất của ngọn lửa, mãi mãi luôn là như .”

---

Tâm trạng của Đào Yêu lúc hệt như bánh xe cuồng, sốt ruột đến mức chẳng thể chờ đợi nữa. thoáng chốc, nàng mong xe ngựa thể chạy chậm một chút, như thì thời gian bên sẽ dài thêm một khắc.

Bên trong xe ai nhận nỗi niềm của nàng, ánh mắt đều đổ dồn nàng đ.ấ.m cho bất tỉnh đang một góc.

“Nhìn cũng giống từng sách, thể lắm chuyện bẩn thỉu độc địa đến .” Tư Tĩnh Uyên lắc đầu liên tục: “Đào nha đầu, chuyện liên quan đến mạng , ngươi xác nhận kỹ chứ?”

“Ta gọi tên , chẳng đáp .” Đào Yêu khinh bỉ Trịnh Vũ Lương đang co rúm nơi góc xe.

“Ta chuyện đó.” Tư Tĩnh Uyên nghiêng qua: “Hắn thật sự dám chiếm cả lợi của Yêu quái? Thật sự dám bán cả ?”

Đào Yêu gật đầu.

“Nhà họ Trịnh đối xử với như … Vậy mà lấy ân báo oán, thật đáng c.h.ế.t.” Tư Tĩnh Uyên chau mày: “Ngươi mang về trấn Phụng Vỹ, về thì ? Yêu quái đang chờ ngươi cứu , thật sự thể dựa tên ác nhân mà giành sinh mạng ?”

“Có cứu , giờ vẫn thể chắc.” Đào Yêu vén rèm xe ngoài: “Phải xem kế sách bày hiệu nghiệm , còn xem ông trời cho một con đường sống nữa.”

Cảnh vật ngoài cửa xe vẫn đơn điệu lặp lặp : những đụn cát cao thấp lướt qua vun vút, ánh nắng gần trưa đổ xuống mặt đất khô cằn gay gắt đến mức khiến vô cớ bực bội.

Tư Tĩnh Uyên nghĩ ngợi một lúc, khẽ nhích gần Đào Yêu, ấp úng hồi lâu mới dè dặt lên tiếng: “Đào nha đầu… ngươi với Lan Lan nhà , hai ...”

“Nhị thiếu gia ?” Đào Yêu hạ rèm xe xuống, khách sáo mà ngắt lời : “Giữa với , bắt Trịnh Vũ Lương xong, còn nhờ giúp một chuyện nữa. Nếu chuyện đó thành công, mấy con cóc thật sự thể cứu sống.”

“Ồ... , chỉ là thấy ngươi bỗng nhiên dùng từ 'nhờ vả' xa lạ như thế, kỳ lạ lắm. Ngươi nhờ Lam Lan giúp, chắc chắn sẽ vui lòng. Người một nhà mà.” Tư Tĩnh Uyên lập tức nở nụ rạng rỡ, còn dùng khuỷu tay huých nàng một cái: “Đào nha đầu, ngươi đang gì mà.”

Đào Yêu nheo mắt , vỗ vai : “Ta . Ta với ngươi bái kết nghĩa, danh phận sớm rõ ràng. Ngươi thừa nhận , chúng vẫn là một nhà.”

“Ta chuyện đó, ý là…”

“Đã chính ngọ, trời càng lúc càng nóng, ngươi còn mang bình nước cho Lan Lan nhà ngươi, nắng thiêu khô ngoài ?”

“Ta đang dốc lòng tâm sự với ngươi, ngươi cứ đ.á.n.h trống lảng như !”

“Bình nước đây!”

“Hứ!”

Tư Tĩnh Uyên chẳng cãi nàng, đành ôm bình nước lên phía xe, nhoài nửa cửa sổ , đưa bình nước cho Tư Cuồng Lan: “Uống chút nước , lo thiêu khô đấy.”

Tư Cuồng Lan chỉ lau mồ hôi trán, vẫn chăm chú về phía : “Ta khát.”

“Môi nứt toác còn khát? Không cần tiết kiệm cho bọn , nước do Nam Cung chuẩn đủ dùng mà.”

“Sa mạc tràn đầy hiểm họa bất ngờ, lương thực tiếp tế thể tùy tiện lãng phí.”

Tư Cuồng Lan liếc lên bầu trời chói chang, nheo mắt .

“Vậy ăn miếng bánh ! Ta ăn xong, giòn rụm thơm lừng, ngon lắm!” Tư Tĩnh Uyên cam lòng, dúi cái bánh đến mặt .

“Ta đói.”

Bị từ chối thêm nữa, Tư Tĩnh Uyên bèn trèo cả ngoài cửa sổ, phịch xuống cạnh Tư Cuồng Lan, kiên trì dí bánh sát miệng : “Cắn một miếng , chỉ một miếng thôi. Từ lúc xuất phát tới giờ, chẳng ăn gì cả.”

“Cầm .” Tư Cuồng Lan vẫn động đậy: “An phận chút , xe chạy nhanh thế , ngã xuống ai cứu .”

Tư Tĩnh Uyên chu môi, tức tối thu cái bánh : “Đệ vì tâm trạng nên mới ăn uống chứ gì.”

“Không .” Tư Cuồng Lan trả lời do dự.

Tư Tĩnh Uyên dải cát vàng trải dài mắt, thở dài: “Đào nha đầu đưa thẻ Đào Hoa cho khác, trong lòng dễ chịu đúng .”

“Không.”

“Ta với song sinh.”

“Nếu , đá xuống xe . Kẻ nên thiêu khô là mới đúng.”

“Lan Lan.” Tư Tĩnh Uyên gương mặt nghiêng nghiêng đang cố tỏ chuyên chú của , tiếc rẻ : “Ta mai mối cho ít mà chẳng nào thành. Rồi bỗng một Đào nha đầu đến phủ, kể từ đó, dù cố gắng che giấu đè nén, từng đổi của đều thấy cả. Ta ngốc.”

Hắn thở dài một tiếng, như thể mất báu vật mà sắp nắm : “Ta thật sự từng nghĩ, chẳng mấy chốc nữa là thể một xuất sắc .”

Tư Cuồng Lan sững .

“Nàng là một cô nương vô cùng xuất chúng.” Tư Tĩnh Uyên : “Mặt dày, tiến lùi, mệnh cứng. Khi trở nên tàn nhẫn đến khi cũng nàng trói đ.á.n.h một trận.”

“Huynh với nàng kết nghĩa , còn mơ mơ viển vông gì nữa?” Tư Cuồng Lan cắt ngang: “Có thì đừng nhòm ngó nữa.”

Tư Tĩnh Uyên phục: “Thân càng thêm thì !”

“Hữu Khuyết từng , nhân duyên.” Tư Cuồng Lan cuối cùng cũng dập tắt chút hy vọng cuối cùng còn sót trong lòng đối phương.

“Huynh quên , từng cố ép kết đôi với khác, thậm chí còn tự tay cả thiệp cưới, mà kết quả ? Những cô nương suýt thành vợ giờ đều ?”

Tư Tĩnh Uyên nhíu mày, hồi tưởng một lúc lâu mới : “Hoặc là thương, hoặc là đổ bệnh đột ngột…” lập tức lắc đầu xua tay phủ nhận: “ đó chẳng qua chỉ là trùng hợp thôi mà. Mấy lời khắc vợ đều do đám ghen ghét bịa đặt lung tung, đừng tin!”

“Huynh tin?” Khóe môi Tư Cuồng Lan cong lên: “Huynh tin mà vẫn chạy khắp nơi tìm mấy cô nương mệnh cứng?”

“Ta…” Tư Tĩnh Uyên nghẹn lời, hổ đáp: “Dù cũng tin mấy thứ quỷ quái .”

“Hữu Khuyết chuyện quá khứ của chúng , tin tin, điều nó cũng đều là sự thật.” Tư Cuồng Lan mỉm : “Còn nhớ thường dạy chúng điều gì ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-5/chuong-1-song-than.html.]

“Ăn no uống đủ, ngủ sớm dậy sớm.”

“Nghĩ kỹ xem.”

“Rồi , .” Tư Tĩnh Uyên bĩu môi: “Thuận nước đẩy thuyền, thuận thế mà .”

“Thế nên, vì mê mẩn soi bát tự của các cô nương, chi bằng tìm cách khiến mệnh cứng hơn chút, tranh thủ sống thêm mấy chục năm nữa để tiếp tục quấy rầy .” Hắn lấy chiếc bánh trong tay Tư Tĩnh Uyên, nhét cả miệng đối phương: “Ăn nhiều bánh, ít . Sau đừng nhắc đến chuyện nữa.”

Tư Tĩnh Uyên vội nuốt bánh trong miệng, chỉ còn phát mấy tiếng “ư ư” bất mãn, ngoài cũng chẳng thể gì. Dù cũng vô ích. Theo họ, chỉ tiếng bánh xe nghiền qua cát và cái nắng ngày càng gay gắt.

Bên trong xe ngựa vô cùng yên tĩnh. Đào Yêu nhắm mắt giả vờ ngủ, Trịnh Vũ Lương vẫn hôn mê bất tỉnh, nhưng Ma Nha và Liễu Công Tử thể yên.

Chỉ cách một cánh cửa sổ, lời đối thoại của hai , bọn họ tám phần mười.

Đào Yêu chắc chắn cũng thấy, nhưng mí mắt nàng hề nhúc nhích. Nếu là lúc thường, khác nhắc đến như , chắc nàng nở nụ như hoa . Thế nhưng lúc , nàng chỉ cách đó vài bước nhưng một sự yên tĩnh tuyệt đối hiếm khi xuất hiện nàng, như một phong ấn, ngăn cách nàng với tất cả .

Cuối cùng Ma Nha nhịn , kéo tay áo Liễu Công Tử, hạ giọng hỏi: “Ngươi thấy Đào Yêu gì đó đúng trong chuyện chữa cho Nguyệt Đồng ?” Hắn suy nghĩ lắc đầu: “Không đúng, là trong chuyện bắt Trịnh Vũ Lương mới thật sự đúng.”

Liễu Công Tử hừ mũi: “Chưa từng thấy nàng chịu khổ chịu cực thế , đúng ?”

.” Ma Nha gật đầu: “Nhất là còn vì cứu Lợi Thừ, một loại Yêu quái như thế, những việc nó từ đến nay vốn chẳng , mấy trăm năm qua, bao nhiêu hủy cả đời chỉ vì nó, dù bản tâm nó , thì cũng đều là ác giả ác báo. Yêu quái như thế mà c.h.ế.t bất đắc kỳ tử cũng chẳng thể gọi là oan uổng. Với tính cách của Đào Yêu, nếu tìm đến thì nàng tất nhiên sẽ tay chữa trị, nhưng suốt quá trình gặp đủ thứ trắc trở như thể ý trời cản trở, đáng lý nàng nên cố chấp như thế. Ngươi hiểu ý chứ? Đào Yêu xưa nay sợ phiền phức, ngại gì cả.”

Hắn dừng một chút, hạ thấp giọng hơn: “Vì cứu Trịnh Vũ Lương, nàng còn từ bỏ cả tấm thẻ Đào Hoa đó. Ta cứ tưởng khi nàng rút lá thẻ thì vui lắm, ngoài miệng , nhưng trong lòng chắc chắn xem nó như bảo vật, bởi vì quá trùng hợp, cũng quá hiếm . Vậy mà nàng đưa một cách dứt khoát, chẳng hề do dự chút nào. Đó mới là điều ngờ.”

“Nàng …” Liễu Công Tử liếc Đào Yêu một cái, mỉm : “Không lợi thì chẳng chịu dậy sớm. Chắc chắn ở chỗ Lợi Thừ thứ gì đó mà nàng , chẳng qua là thật với chúng mà thôi.”

“Là cái gì mới chứ? Tiền ? Lợi Thừ đúng nhiều tiền thật!” Ma Nha gãi đầu: “ nàng cần nhiều tiền như để gì? Nhị thiếu gia trả công cũng hậu hĩnh mà, chắc chắn vì tiền.” Cậu nghĩ thêm một lát: “Con Lợi Thừ cũng … Nếu ham mê sắc … Ồ!” Ma Nha đột nhiên tỉnh ngộ, vỗ đùi cái đét: “Nhất định là nàng học mấy mánh khóe cờ b.ạ.c gian lận để đ.á.n.h thắng đó từ Lợi Thừ! là bản tính khó dời mà!”

Lời còn dứt, một hạt trái cây bay tới trúng ngay trán , đau đến mức “á” một tiếng.

“Nói thì cũng nên chọn lúc mặt mới chứ?” Đào Yêu nhặt thêm một hạt nữa từ đống trái cây ăn dở, bộ định ném tiếp.

Ma Nha vội ôm đầu: “Ta chỉ thật thôi, còn ngươi thì chịu thật với bọn .”

Đào Yêu vứt hạt , tiện tay nhét một miếng trái cây miệng, thản nhiên : “Không cho giữ chút bí mật riêng ? Phật tổ chắc dạy ngươi lo chuyện bao đồng chứ.”

“Chuyện của ngươi thể gọi là chuyện bao đồng !” Ma Nha buột miệng: “Đào Yêu, rời khỏi khách điếm , ngẫm chuyện, cứ thấy bất an.”

Cậu đặt tay lên ngực: “Tim đập nhanh hơn bình thường nhiều lắm.”

“Là vì ngươi nóng đấy.” Đào Yêu nhíu mày: “Hay là ngươi bỏ cái thứ lông lá ôm trong lòng ? Nó còn nóng đến mức lè cả lưỡi kìa!”

Ma Nha cúi đầu , thấy Cổn Cổn trong lòng đúng là đang cụp tai, lưỡi lè gần hết, thở hồng hộc ngừng.

“Ngươi chỉ thiếu đuôi còn thiếu cả đầu óc, nóng mà cứ dính với nó gì, nó chạy mất .” Đào Yêu nhấc Cổn Cổn khỏi , nhét cho nó một miếng trái cây mát lạnh.

Liễu Công Tử quan sát từng động tác của nàng, bất chợt : “Thật sự cần nữa ?” Đào Yêu ngẩn .

“Ngay cả tiểu hòa thượng hiểu tình yêu còn cảm thấy tiếc cho ngươi đấy.” Liễu Công Tử đầy ẩn ý: “Dù chỉ là một cặp thẻ gỗ, nhưng chắc sẽ cơ hội gặp vận may như thế nữa.”

Đào Yêu im lặng một lát, cũng bật : “Lúc ở chuồng ngựa Tư phủ, ngươi pháo hoa tuy ngắn nhưng .”

“Ngươi còn nhớ . Tưởng ngươi sớm quên chứ.” Liễu Công Tử nhún vai.

“Pháo hoa là chuyện quan trọng.” Nàng tiếp: “… pháo hoa dù , nhưng ai cũng thời gian để dừng ngắm .”

Ánh mắt nàng dừng nơi khung cảnh đang vùn vụt lùi ngoài cửa sổ: “Hắn là còn thì . Ta đến một lúc nào đó trong tương lai trải qua nỗi sợ và đau buồn giống như Hữu Khuyết. Cũng định bỏ hàng trăm năm, thậm chí hơn thế, để yên ở một nơi chờ đợi.”

Nàng thu ánh mắt về, thẳng mặt Liễu Công Tử, nở một nụ tinh nghịch: “Huống chi, Hữu Khuyết may mắn, chữa ‘đôi mắt’ của nó. nếu mắt dùng nữa thì ai sẽ chữa cho ? Với vận may kiểu đ.á.n.h thua đó của , chắc chẳng ai .”

Liễu Công Tử nụ gượng gạo của nàng, trầm mặc một lúc lâu mới : “Ta cứ tưởng ngươi là dám yêu thì cũng dám buông.”

Đào Yêu liếc một cái: “Ta còn từng nắm lấy, buông xuống .”

“Chữa bệnh bằng phòng bệnh, huống chi là bệnh nặng thể thấy ngay từ cái đầu tiên.”

Đào Yêu xắn tay áo, để lộ chữ “Tư” nhỏ xíu ở hõm khuỷu tay.

“Nhìn xem, chỉ cần dấu ấn còn đây, là tạp dịch của Tư phủ. Hắn bỏ tiền, việc, đơn giản rõ ràng, dứt khoát gọn gàng.”

Nàng buông tay áo xuống, khóe môi khẽ nhếch lên.

“Không cần lo vui hạnh phúc. Loại như , thể để bản chịu thiệt .”

Dứt lời, ánh mắt nàng nghiêm túc một cách từng , lượt lướt qua khuôn mặt của Liễu Công Tử và Ma Nha: “Những ý nghĩ khác, các ngươi nên dập tắt thì hơn.”

Liễu Công Tử và Ma Nha , ý định Nguyệt lão dân gian cuối cùng cũng theo một tiếng thở dài rơi rụng giữa biển cát vàng hoang vắng ngoài xe ngựa.

Đồng thời, bên ngoài xe cũng vang lên một tiếng thở dài nặng nề.

Trong ngoài xe, chẳng ai che giấu điều gì.

Tựa như điều gì đó đổi, mà như chẳng đổi cả.

Vốn dĩ là như thế. Đã định sẵn là đường ai nấy , thể chung lối? Chẳng qua chỉ là cùng chung một đoạn đường mà thôi.

Ngươi, thiếu nhân duyên.

Ngươi, thiếu gì, mà chẳng gì cả.

Cát vàng tung bay, nóng phả mặt. Chiếc xe ngựa lướt nhanh như một sinh vật duy nhất còn sức sống giữa thế giới rộng lớn hoang vu, cô độc nhưng đầy dũng cảm.

 

Loading...