Bách Yêu Phổ 5 - Chương 1: Nguyệt Đồng
Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:51:16
Lượt xem: 70
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:51:16
Lượt xem: 70
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
“Sự đời thể như ý mãi, một nửa là .”
---
Hai nửa hồ lô đặt với , một đám đầu tò mò chụm gần.
“Có gì đặc biệt ?”
“Chẳng chỉ là một hồ lô thôi ?”
“Chỉ là một hồ lô đen sì sì bên trong thôi mà?”
“Cái đám đen sì đó hình như là một phần của hồ lô ?”
“Nó động đậy đấy!”
“Giống hai... sinh vật tí hon kỳ quái ?”
Quanh chiếc bàn trong phòng bà chủ, một vòng đang vây . Trên bàn, một bên là Hữu Khuyết, bên còn là Cổn Cổn. Hai sinh vật nhỏ, một vẻ mặt u sầu, một thì tò mò thôi. Hai nửa hồ lô giữa, khiến ai cũng rời mắt nổi.
Đào Yêu nheo mắt, ghé sát xem kỹ hơn cầm một nửa lên, dứt khoát úp xuống bàn. Hành động nhỏ lập tức khiến Hữu Khuyết hét toáng lên.
“Đừng ồn, xem xem còn cứu .” Đào Yêu cất nửa hồ lô , lộ bên trong là một... chính xác hơn là một sinh vật bé tí, đen nhánh, đang co tròn . Nó ngũ quan, tay chân cũng chỉ như bốn que gỗ, hề chi tiết rõ ràng, trông giống một vệt mực loang giấy ướt, khéo loang thành hình dáng con nguệch ngoạc. Phải thật kỹ mới thấy nó vẫn còn thở, thể khẽ phập phồng lên xuống.
Hữu Khuyết bò tới , nước mắt rơi lã chã.
Đào Yêu dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng ấn n.g.ự.c và lưng của nó, cái đầu tròn xoe của sinh vật nhỏ động đậy một chút hé mở như chiếc vỏ sò, khiến giật nảy . Thì cái đầu của sinh vật vốn là một con mắt tròn xoe. Trước đó vì bất tỉnh nên mở , thêm màu sắc đen sì, nên chẳng ai phát hiện .
Kỳ lạ hơn là mỗi khi nó ho một tiếng, màu sắc cơ thể nhạt một phần. Rất nhanh, từ đen tuyền chuyển sang xám đậm, đoán chừng ho thêm chút nữa thì sẽ thành xám nhạt, thậm chí nhạt đến mức gần như vô hình luôn.
Đào Yêu nhíu mày, kiểm tra nửa hồ lô còn , tình trạng bên đây còn tệ hơn, đến mắt cũng từng mở , chỉ thoi thóp thở mà hít , màu sắc cũng đang dần nhạt .
“Thế nào? Có cứu ?” Hữu Khuyết lo lắng Đào Yêu: “Ngươi là Đào Yêu, nhất định cứu mà, đúng ?”
“Lúc mới cuống lên ? Sao tìm ngay từ đầu ? Ngồi lảm nhảm nóc nhà thì giải quyết gì? Đắm chìm trong đau buồn thì giải quyết gì? Xem bói đoán mệnh thì giải quyết gì?” Đào Yêu lườm nó một cái.
“Ta... lúc đó tức giận, tuyệt vọng cực độ, đầu óc rối tung cả lên!” Nó nóng nảy thẳng dậy, một móng vuốt đập n.g.ự.c đầy kích động: “Thứ quan trọng nhất trong đời hủy hoại , các ngươi hiểu cảm giác đó ? Các ngươi cảm giác mù là thế nào ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-5/chuong-1-nguyet-dong.html.]
“Ờ thì... ngươi cũng hẳn là mù ...” Liễu Công Tử lầm bầm, lập tức ánh mắt dữ dằn của trừng cho im bặt, chẳng ai cho phép thêm nửa câu. Liễu Công Tử hiểu ý, dám chọc giận Hữu Khuyết, nhỡ nó phát điên biến thành yêu quái khổng lồ thì tiêu đời, đành ngậm miệng.
“Được , bình tĩnh nào.” Đào Yêu ấn nó xuống bàn: “Ta , sẽ chữa.”
Nghe lời hứa của Đào Yêu, nó dần bình tâm , nước mắt lưng tròng bò tới bên cạnh sinh vật nhỏ, định ôm mà dám, ngẩng đầu Đào Yêu, ánh mắt như cọng rơm cứu mạng cuối cùng: “Phải cứu cho bằng !”
Đào Yêu hai sinh vật thoi thóp, bắt mạch cho chúng, thật chỉ là sờ đầu, vò cằm vẻ khó xử: “Rắc rối đấy.”
“Ngươi... ngươi chữa ?” Mặt nó tái , từng sợi lông dựng vì phẫn nộ, mắt hóa đỏ ngầu.
“Đừng kích động.” Đào Yêu vội trấn an: “Ta chỉ là phiền phức, chứ thể. Nguyệt Đồng giống loài hiếm hoi gì. Dù cặp gần cạn , nhưng chỉ cần còn thở một chút... ờm, cũng quá xui xẻo, đảm bảo thể cứu chúng. Mà một khi chúng khỏe , ‘bệnh mắt’ của ngươi cũng sẽ tự khỏi thôi.”
Cơn thịnh nộ dội một gáo nước lạnh, Hữu Khuyết gần như nhảy cẫng tới mặt Đào Yêu, ngẩng đầu lên: “Ngươi gạt chứ? Chúng thực sự thể khỏi ?”
“Y thuật của thì khỏi lo, nhưng cũng , còn nhờ thêm chút may mắn nữa.” Đào Yêu chỉ ngoài cửa sổ: “Nếu ngày mai trăng.”
Hữu Khuyết lập tức chuyển giận thành mừng, hào hứng xoay vòng tại chỗ, còn lẩm bẩm: “Ta mà! Chắc chắn sẽ trăng! Mai là rằm, nhất định !”
Tư Tĩnh Uyên nhỏ giọng thì thầm lưng Đào Yêu: “Cái ... bình thường đúng ? Chốc thì chốc thì ... ngươi chắc là chữa chứ? Ý chỉ mắt, mà là đầu .”
Liễu Công Tử chen Tư Tĩnh Uyên sang một bên, lo lắng nhắc nhở Đào Yêu: “Ngươi định gì thì , nhưng nếu xảy bất trắc... thì thứ trở mặt là trở mặt ngay. Nếu nó tự kết liễu, thì những kẻ đang phong ấn trong khách điếm chẳng ai còn cơ hội .”
Đào Yêu thiếu kiên nhẫn nhún vai: “Ta chừng mực.”
“Ngươi ‘Nguyệt Đồng’ là thứ gì ?” Tư Cuồng Lan hai sinh vật nhỏ bàn, chỉ trong thoáng chốc, màu sắc chúng nhạt thêm một tầng.
“Nguyệt Đồng...” Ma Nha chợt nhớ : “Lúc ở Đào Đô, mỗi khi trăng tròn, đám Yêu quái rảnh rỗi thường chơi một trò, dùng bát hoặc chậu hứng trăng soi xuống nước. Hai yêu một nhóm, xem ai triệu ‘Nguyệt Đồng’ nhanh hơn.” Cậu chắc lắm, sang hỏi: “Có thứ đó ?”
Đào Yêu gật đầu, tới bên cửa sổ bầu trời đêm đen kịt, chậm rãi : “Trăng sáng treo cao, phản chiếu xuống nước. Hai kẻ thể thấy qua mặt trăng trong nước, nếu ánh mắt giao hòa thì thể sinh Nguyệt Đồng. Hình như cặp song sinh, phát sáng, đầu là mắt. Dùng ánh trăng nuôi dưỡng, thông âm dương, tác dụng kỳ diệu.”
Nghe xong, vẻ dễ hiểu lắm. Ít nhất Tư Tĩnh Uyên thì hiểu nổi chữ nào, sang hỏi: “Lan Lan, hiểu gì ?”
Tư Cuồng Lan nhíu mày: “Giống như một loại Yêu quái sinh từ ánh trăng và ánh mắt…”
“ .” Đào Yêu đầu mỉm với , đó về phía thiếu niên: “Điều tò mò hơn là các ngươi thể phát huy công dụng của Nguyệt Đồng đến mức ?”
Thiếu niên luống cuống xoa tay, ánh mắt từng rời khỏi Hữu Khuyết vẫn đang lẩm bẩm gọi trăng mặt bàn, thở dài một : “Ai bảo bọn là của đạo quán Tùy Ý chứ.”
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.