Bách Yêu Phổ 5 - Chương 1: Đào Khí 1

Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:50:29
Lượt xem: 82

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

hóa thành xương trắng, hóa thành khói bụi, nỗi oan khuất của vẫn còn đó…

Lòng Đào Yêu cũng bỗng nhiên trở nên đau xót.

---

“Ngươi là Nhị thiếu gia Tư phủ ở sông Thanh Mộng ? Mang trăm lượng vàng hứa đây!”

Tư Cuồng Lan chằm chằm bàn tay đưa mặt , bẩn đến mức tưởng chừng mấy trăm năm từng rửa, đầy chai sần sùi như đống đất nhỏ trồi lên, từng đường chỉ tay đều mang theo khí thế " lý", đáng tiếc là mặt chủ nhân bàn tay cũng chẳng sạch sẽ gì hơn. Kẻ mặt giống như mới bò lên từ trong đất, đầu thắt đủ loại b.í.m tóc rối rắm, mặt mũi quần áo lem luốc đầy bụi đất, bộ áo rách rưới đến mức chẳng màu gốc, lưng vác theo một chiếc bao bố rách nát, thoạt là kẻ rơi cảnh khốn cùng.

Là nữ nhân... Nếu rửa mặt sạch sẽ thì chắc chừng hai mươi tuổi. “Chuyện lớn” mà Miêu Quản Gia hỏa tốc sai Cổn Cổn mang đến, là nàng đây.

Tư Cuồng Lan bước chân cửa, nữ nhân lao thẳng đến.

“Cô nương họ Thạch, nàng chớ vội. Trình bày rõ đầu đuôi câu chuyện cho Nhị thiếu gia nhà xong, tính toán cũng muộn.” Miêu Quản Gia thấy nàng “thẳng thắn” như , vội vàng bước lên chắn giữa nàng và Tư Cuồng Lan, sợ hai kẻ tính tình bình thường nổi xung đ.á.n.h . ánh mắt Tư Cuồng Lan vượt qua hai , dừng ở kẻ đang ghế phía , dáo dác quanh, Tư Tĩnh Uyên mất tích từ mùa đông đến giờ, nom như thể cũng mới từ hố đất nào đó bò lên, đầu tóc rối bù, mặt mày xám xịt, áo quần tả tơi, râu ria còn dài và loạn hơn cả tên đồ tể họ Lý ngoài chợ. Với bộ dạng thế , ai dám nhận là Đại thiếu gia nghiêm trang của Tư phủ chứ?

Đáng giận hơn là vẻ mặt vẫn tỉnh bơ, như thể đang trong một nơi liên quan gì đến mà còn chiều hứng thú, thỉnh thoảng còn hít sâu một , đôi mắt vốn thần sắc chợt sáng rực, khi thấy đĩa mứt đặt bàn, mặc kệ tay dơ bẩn đến , mà chụp lấy một nắm nhét miệng, chẳng khác nào ma đói đầu thai.

Tư Cuồng Lan vị trưởng chỉ vùi đầu ăn mứt, nét mặt chẳng biểu hiện chút cảm xúc nào, nhưng khí xung quanh bỗng chốc lạnh hẳn , đến nỗi ép cả cái oi bức mãi chịu tan biến trong gian lùi dần về .

Chỉ Miêu Quản Gia là ... chuyện lớn . Chưa kịp kêu lên một tiếng “Nhị thiếu gia xin nương tay!” thì Tư Cuồng Lan sải bước tiến lên, một cước đá bay cả lẫn ghế của Tư Tĩnh Uyên, nghiến răng : “ là quá nuông chiều ngươi !”

Mứt rơi tứ tung. Tư Tĩnh Uyên dọa đến hít sâu một , dám liếc Tư Cuồng Lan lấy một cái, còn tay chân lanh lẹ bò dậy, liều mạng chạy khỏi phòng, chạy còn quên vơ thêm một nắm mứt nhét miệng.

Thế là bao ánh mắt tròn xoe kinh ngạc, Đại thiếu gia Tư phủ trông như một con vật bằng bốn chân, hoảng hốt bỏ chạy, chỉ chớp mắt biến mất cánh cửa.

Tư Cuồng Lan lập tức đuổi theo, tiện tay đoạt lấy cây chổi của tiểu đồng đang quét sân ngoài cửa, dậm một cước bẻ gãy phần đầu chổi, nắm lấy cán chổi lao thẳng ngoài.

Một buổi sáng gà bay ch.ó sủa lập tức bùng nổ trong Tư phủ.

Dọc đường , tất cả đều may mắn chứng kiến cảnh Nhị thiếu gia cầm gậy đuổi theo một "sinh vật" trông giống Đại thiếu gia. Còn Đại thiếu gia thì chạy vài bước là bò bốn chân như thú, chạy một đoạn bật dậy tiếp tục chạy, mệt bò tiếp, trông cực kỳ quái dị kỳ quặc, cả Tư phủ vang vọng tiếng kêu gào cầu xin: “Đừng đ.á.n.h ! Đừng đ.á.n.h !” xen lẫn vài tiếng gào rú đầy kinh hoảng chẳng giống tiếng chút nào.

Tư Cuồng Lan nào chịu tha? Mặc cho Tư Tĩnh Uyên chạy nhanh cỡ nào, là chạy bằng chân bằng cả tay chân, cây gậy vẫn luôn thể đ.á.n.h trúng m.ô.n.g chân một cách chính xác.

Miêu Quản Gia chạy sát phía Tư Cuồng Lan, thừa hiểu lúc ai thể ngăn , đành chạy gào to: “Nhị thiếu gia! Theo gia quy thì cũng chỉ một trăm gậy là nhiều nhất! Ngài nhớ đếm cho kỹ đấy!”

Một trăm gậy? Không đời nào! Tư Cuồng Lan chẳng thèm để tâm. Tư Tĩnh Uyên thì rống như ma, khiến cả Tư phủ náo loạn...

lúc ăn thêm một gậy mông, Tư Tĩnh Uyên bỗng dồn hết sức lao về phía , cả nhào lên tường, đạp mạnh một cái nhảy vọt sang cây cột hiên phía chéo mặt, cố sức tìm đường thoát . vì kiệt sức chọn sai hướng, mà lúc rẽ gấp thì “rầm” một cái, đ.â.m thẳng Liễu Công Tử và Ma Nha đang tới từ hướng đó. Ba kêu “ai da” một tiếng, đổ nhào xuống đất. May mà Cổn Cổn phản ứng nhanh, kịp nhảy sang bên để hóng hớt.

“Ai đó? Sáng sớm đường mang theo mắt ?!” Liễu Công Tử ôm eo dậy, tức giận chỉ kẻ đang thở phì phò đất.

Ma Nha nhăn nhó bò dậy, liếc thấy mặt tên xui xẻo , thì sửng sốt: “Ủa? Đại thiếu gia?!”

“Đại thiếu gia?” Liễu Công Tử cúi đầu kỹ nữa, lập tức trợn tròn mắt: “Dô! thật là Đại thiếu gia ! Sao nông nỗi ? Chơi bời sơn thủy chán , giờ sang ăn xin ?”

Bốp! Gậy của Tư Cuồng Lan quật xuống trung, giáng mạnh lên đùi Tư Tĩnh Uyên, đau đến mức khiến bật dậy, toan đẩy Liễu Công Tử để chạy tiếp, nhưng y giữ chặt lấy.

Vẻ ngạc nhiên pha giễu cợt mặt Liễu Công Tử lập tức tan biến, y nheo mắt, ánh mắt sắc lạnh như dao, gắt gao chằm chằm Tư Tĩnh Uyên: “Yêu quái phương nào đây?”

“Ta…” Tư Tĩnh Uyên hoảng loạn, còn kịp hết câu, Liễu công tử vung một chưởng đ.á.n.h thẳng n.g.ự.c y. Chỉ một tiếng “chít” vang lên, lưng Tư Tĩnh Uyên đang ngã đất lập tức b.ắ.n một luồng sáng, lăn lộn vài vòng mặt đất hóa thành một con chuột lông xám.

Còn Tư Tĩnh Uyên ở bên thì như c.h.ế.t, thẳng đơ ngã xuống đất, may nhờ Ma Nha phản ứng nhanh, kịp thời đưa tay đỡ lấy gáy y, mới tránh cho y khỏi u đầu.

Chuột lông xám còn phân biệt phương hướng, cái đuôi Liễu công tử giẫm chặt chân.

“Thì chỉ là một con chuột tinh tu vi thấp kém, bảo chẳng che giấu chút yêu khí nào.” Liễu công tử bật , đầu với Tư Cuồng Lan: “Thân thể của trưởng ngươi, đúng là bao dung hết chỗ !”

Sắc mặt Tư Cuồng Lan còn khó coi hơn khi nãy gấp bội.

Miêu quản gia thấy thì thất sắc, vội vàng chạy đến bên Tư Tĩnh Uyên, thuần thục đưa tay thăm mũi bắt mạch, lúc mới thở phào nhẹ nhõm, đó bất đắc dĩ lắc đầu với Tư Cuồng Lan: “Lại tái phát bệnh cũ …”

Thôi thì ai nấy đều rõ trong lòng: trở về là Tư Tĩnh Uyên, nhưng cũng là Tư Tĩnh Uyên.

“Chậc chậc, màn là trò gì đây?” Một nữ tử nãy giờ hóng chuyện từ phía Tư Cuồng Lan bước , tò mò đ.á.n.h giá Tư Tĩnh Uyên đang hôn mê bất tỉnh, sang Liễu công tử đang giẫm lên con tinh chuột, xoa mũi : “Bị chuột tinh hại ?”

Nàng chẳng lấy kinh ngạc, dường như thấy quen mắt, chỉ mở miệng kêu lên: “Việc mặc kệ nha, rõ với , chỉ cần đưa tới phủ các , nhị công tử nhà các nhất định hậu tạ trăm lượng vàng! Ta đưa đến , các thể quỵt nợ đấy!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-5/chuong-1-dao-khi-1.html.]

Tình thế lập tức trở nên hỗn loạn.

Chuột tinh lẽ tỉnh táo , tuy chẳng chân của Liễu công tử, nhưng bản năng cảm nhận mối nguy cực độ tỏa từ . Liễu công tử nhấc nó lên, ngắm nghía một hồi… bất giác l.i.ế.m môi một cái: “Lâu lắm ăn…”

“Chít chít chít, đừng ăn ! Không ăn ! Chít chít chít!” Chuột tinh vùng vẫy giữa trung, luống cuống hét lên: “Ta tự nguyện tới đây! Ta cũng chẳng hại ai cả!”

“Không hại ? Yêu vật chiếm giữ thể nhân loại vốn là trọng tội, g.i.ế.c c.h.ế.t cũng chẳng quá đáng .” Liễu công tử nhe răng với nó: “Tu vi thì chẳng , lá gan nhỏ chút nào.”

“Không , chiếm xác khác ! Là chủ nhân xác sống c.h.ế.t lóc cầu xin nhập mà!” Chuột tinh hoảng hốt lẫn uất ức, sợ bọn họ tin, bèn thề độc bằng giọng điệu dứt khoát nhất trong đời: “Nếu nửa câu dối… thì tu hành vô vọng, đời đời kiếp kiếp mãi một con chuột ăn no!”

Mọi . Cô nương thấy Miêu quản gia đang với ánh mắt hoài nghi, bèn cau mày : “Đừng , lúc gặp thì thế . Ta chỉ phụ trách đưa , lấy tiền, mấy chuyện khác đều .”

Tư Cuồng Lan ném gậy trúc, hít sâu một : “Đem về .”

Hắn từ lâu nhận Tư Tĩnh Uyên điểm bất , tất nhiên cũng đoán kẻ tái phát chứng cũ. , trận đòn vẫn đánh, chẳng vì gì khác, chỉ để xả giận mà thôi.

Hết đến khác, năm bảy lượt, bao giờ để tâm tới lời khuyên răn của , lúc nào cũng mơ mơ hồ hồ đưa bản đến ranh giới sinh tử. Biết thế thì ban đầu cần gì hao tâm tổn trí tìm Vô Huyền Cầm, chi bằng cứ để chiếm mất xác, từ nửa sống biến thành kẻ mạng quách cho !

Tư Cuồng Lan hất tay áo bỏ , để mặc đám rối rít đưa Tư Tĩnh Uyên về phủ.

Cô nương sán gần Liễu công tử, chỉ chuột tinh trong tay y, hì hì: “Nhìn cũng là tinh thông thuật pháp, báo môn phái quen chút ? Ta tên là Thạch Thiết Lam, chưởng môn phái Tam Nguy, kết bạn ?”

“Ta vô môn vô phái, cần quen .” Liễu công tử lườm nàng một cái, cố ý lùi xa, còn tiện tay phẩy phẩy làn bụi do nàng mang tới: “Ta cũng thích kết bạn với mấy mặt mũi còn rửa sạch.”

“Khà khà, ăn khó thế, chắc bình thường ít đ.á.n.h c.h.ế.t ha.”

Nàng giận chút nào, trái còn móc từ chiếc túi vải cũ kỹ bên hông một tờ giấy nhàu nát, nhét tay Liễu công tử: “ cần lo, phái Tam Nguy bọn chuyên xử lý mấy tình huống thế , đây là địa chỉ của chúng , cầm lấy đề phòng bất trắc!”

Liễu công tử tất nhiên nhận, chỉ nhạt trêu chọc: “Dựa ngươi, cũng đòi bảo vệ chu ?”

“Không bảo vệ ngươi chu , mà là nếu lỡ như ngươi đ.á.n.h c.h.ế.t mà chẳng ai lo hậu sự, bọn thể giúp đỡ thôi mà!”

Nàng dứt khoát chắn ngang đường của y, vẻ mặt nghiêm túc: “Nói thật nhé, cầm kỳ thi họa cái nào cũng thông, kinh tụng chú cũng thành vấn đề. Tùy theo ngươi thích loại nhạc cụ nào, tín ngưỡng giáo phái , giao cho bọn , đảm bảo tang sự linh đình cho ngươi! Trong nghề lo hậu sự , xếp thứ hai, ai dám xưng thứ nhất! Hay là ngươi cân nhắc chút ?”

Ma Nha tụt phía cuối cùng cũng nhịn bật ha hả. Thân phận cô gái còn ly kỳ hơn cả dáng vẻ của nàng.

“Cười cái rắm!” Liễu công tử đầu, nhe răng trợn mắt với : “So với , ngươi càng cần đến cái môn phái quỷ quái hơn đấy! Trăm việc chẳng còn mấy nữa !”

Ma Nha lập tức im bặt.

“Sao cơ? Vị tiểu sư phụ cần chúng hỗ trợ ?” Mắt nàng sáng lên, lập tức nhào tới mặt Ma Nha: “Không ! Tiểu sư phụ tuy tuổi còn nhỏ, nhưng sớm lo hậu sự là chuyện sáng suốt lắm đó! Ta với ngươi thương lượng một chút nhé?”

“Không, , thí chủ hiểu lầm , cần các vị giúp gì hết.”

“Nói chuyện một chút mà, ai cũng sẽ c.h.ế.t cả thôi, tiểu sư phụ cũng ngoại lệ . Nếu giờ ngươi thanh toán tiền phí cho , thể tính giá rẻ hơn đấy!”

“Không ... thí chủ tự tin rằng sẽ c.h.ế.t sớm hơn thí chủ chứ... rõ ràng trông nhỏ tuổi hơn thí chủ nhiều mà.”

“Ta sẽ thu nhận tử mà, nếu còn nữa thì bọn họ vẫn còn, đó là truyền thừa.”

thấy thí chủ chẳng giống khả năng thu đồ gì cả… ngay cả cơm của cũng ăn no thì ?”

“Ờ... dạo gần đây thu nhập của môn phái chúng quả thực túng thiếu một chút, nên tiểu sư phụ , từ bi rộng lượng, giúp đỡ bọn một phen ?”

“Ta tiền!”

“Vậy ngươi bạn bè nào tiền đáng ghét, nhiều kẻ thù, giới thiệu cho ?”

“Liễu Công Tử là bạn của .”

“Ai là Liễu Công Tử?”

“Là đàn ông ngươi lo hậu sự cho đó…”

 

Loading...