Bách Yêu Phổ 4 - Chương 9: Tê Đạo 9
Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:41:29
Lượt xem: 48
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bùm! Bùm! Bùm!
Mấy đóa pháo hoa rực rỡ nổ tung trung, ánh sáng muôn màu rọi sáng đêm khuya lác đác tuyết rơi.
Trong hậu viện Tư Phủ, tiểu cô nương và Tiết Bình An đối diện . Nos nắm tay , gương mặt , tựa như mới quen .
Liễu công tử gặm cái đùi vịt kho, hỏi Đào Yêu: "Lần chỉ thể là ngươi tay , ngươi rành chuyện hơn."
Nửa canh giờ , Liễu công tử về Tư Phủ, mang đến cho bọn họ tin tức: "Tiết Khang, thôn Hưởng Thủy, huyện Vu, cha và một , gia cảnh bần hàn. Vì đồng hương sỉ nhục mà tức giận rời nhà. Sáu năm c.h.ế.t do lật thuyền sông Chiết Xích, thọ hai mươi chín tuổi. Cha và của khi rời nhà bốn năm thì đều c.h.ế.t trong một trận ôn dịch. Bảy mươi năm , thôn Hưởng Thủy lũ quét phá hủy, còn dấu vết gì để tìm. Trong thôn Hưởng Thủy quả thực từng một Tạ cô nương qua thiết với . hai năm khi rời nhà, Tạ cô nương gả huyện bên, vợ chồng hòa thuận, sinh hai trai một gái, mất năm bảy mươi tuổi."
Tiểu cô nương xong những lời , cũng đờ đẫn như pho tượng. Hồi lâu mới hồn, : "Thảo nào tìm đường về. Người thật sự mong nhớ , một cũng còn."
Đào Yêu lường kết quả , nên hề kinh ngạc.
Ma Nha tất nhiên là đau lòng nhất, lẩm bẩm: "Thế ... thế đây."
Tiểu cô nương ngẩng đầu Đào Yêu: "Ta chỉ thể đưa đến đây thôi, đúng ?"
Đào Yêu gì.
Tiếng pháo ồn ã cùng pháo hoa rực rỡ, đều thể che lấp nỗi tiếc nuối và buồn bã đang phiêu đãng trong hậu viện Tư Phủ lúc .
Giờ phút , tiểu cô nương nắm tay , gương mặt tươi của , hồi lâu mới cất lời: "Ngươi đó... nhớ kỹ nhé. Kiếp nếu xa, nhất định báo với nhà một tiếng."
Hắn vẫn mỉm như cũ.
Đào Yêu hít sâu một , bước lên . Giữa ngón tay kẹp một viên t.h.u.ố.c nhỏ màu trắng. Nàng dứt khoát cạy miệng Tiết Bình An, đút viên t.h.u.ố.c , khẽ quát một tiếng: "Tán!"
Chỉ một tiếng "bụp" nhỏ, tựa như một bong bóng vỡ . Thân thể Tiết Bình An, cùng với túi vải trong tay , tất cả đều hóa thành một đám bụi phấn li ti lấp lánh ngay tức thì. Đám bụi phấn xoay mấy vòng trong trung, tan , cũng rơi xuống đất. Cuối cùng chúng thuận theo một cơn gió, tựa như một đám mây tự do, bay vút qua tường viện, xuyên qua đêm đen, biến mất khỏi tầm mắt .
" là quật cường." Đào Yêu : “Biết ngươi thể bay về nơi ngươi đến."
Ma Nha cúi đầu niệm kinh, tràng hạt trong tay xoay tròn.
Tiểu cô nương ngước bầu trời, mềm nhũn, bệt xuống đất.
"Chuyện của ngươi xong ." Đào Yêu xổm xuống nàng: “Còn sống ?"
Nàng Đào Yêu, suy nghĩ một chút: "Có thể ?"
"Sương độc eo ngươi chỉ còn cách một ngón tay nữa là khép kín. Dù là cũng dám đảm bảo ngươi thể khỏi ." Đào Yêu , móc một viên màu đỏ: “ nguyện thử một ."
Nàng chằm chằm viên t.h.u.ố.c trong tay Đào Yêu, c.ắ.n răng, nhận lấy cho miệng.
Khóe miệng Đào Yêu nhếch lên, chìa tay trái : "Đóng dấu, quy củ của ."
Nàng đặt tay lòng bàn tay Đào Yêu: "Tương lai nếu ngươi cần, mặc ngươi tùy ý sử dụng."
"Mong là thể dùng đến ngươi. Mặc dù cũng ngươi thể tác dụng gì, dù thì cũng sống khá lâu, lỡ c.h.ế.t thẳng cẳng cũng cần ngươi đến canh giữ ." Đào Yêu gãi gãi mũi: “Cho nên ngươi ngủ . Đợi ngươi tỉnh , sẽ cho ngươi thể dùng ngươi gì."
"Ngươi đáng ghét như trong lời đồn." Nàng nghiêm túc gương mặt Đào Yêu: “Cũng như lời đồn."
Đào Yêu trợn trắng mắt: "Kẻ đều là đám mắt. Ta thèm chấp bọn chúng."
Nàng , nhưng ánh mắt tan rã: "Nếu tiền đồ, chấp nhận dùng giá cao mua giấy của ngươi."
"Ừm, giấy của năm nào cũng tăng giá, ngươi cố gắng lên!"
"Ta..." Nàng dứt lời, chỉ cảm thấy choáng váng, một Đào Yêu mắt bỗng chốc biến thành mười...
Nàng ngã nghiêng xuống đất. Trong nháy mắt, mặt đất còn thể của nàng, chỉ còn một cây trâm cài tóc bằng sừng tê, ánh sáng xanh trong trẻo. Mọi thứ vẫn như cũ, chỉ một vết nứt màu đen rõ rệt vẫn quấn quanh "eo" nó, vô cùng gai mắt.
Đào Yêu nhặt nó lên, thở dài: "Lại một củ khoai lang nóng bỏng tay."
"Ngươi phong ấn nó ?" Liễu công tử hỏi.
"Chỉ thể . Không xa, nó chỉ cần thêm hai dặm nữa thôi, mười cũng cứu nổi nó." Đào Yêu lấy một chiếc hộp nhỏ chuẩn sẵn, cẩn thận cất nó : “Như vầy ít nhất thể tạm thời giữ mạng nó mấy chục năm, tính tiếp."
"Chỉ là một luồng độc khí thôi mà, ngươi trừ thật ?" Liễu công tử kỳ quái hỏi.
Đào Yêu một cách ranh mãnh: "Nhỡ là trừ thì . Thật sự xong thì chỉ đành lên Côn Lôn tìm quen giúp đỡ. Nếu thể để đám ở Côn Lôn chữa trị nó, cũng đỡ lo hơn nhiều."
Liễu công tử đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, bất giác cũng rộ lên: "Ngươi là dùng cách để nó..."
"Cửa Côn Lôn dễ như . Với tư chất của nó... e là ngay cả bài thi nhập môn cũng qua nổi. do tự đưa lên Côn Lôn, ít nhiều cũng nể mặt chứ? Còn thể ở , xem tạo hóa của nó." Đào Yêu chiếc hộp trong tay: “Có thể kiên trì một 'chuyện nhỏ' nhàm chán thấy kết quả suốt một trăm năm là khó đấy. Cả và ngươi chắc ."
Liễu công tử bĩu môi, chỉ Ma Nha: "Tiểu hòa thượng thể đấy! Ngươi xem nó kiên trì niệm kinh bao nhiêu năm ! Đâu chỉ một trăm năm chứ."
Đào Yêu thở dài: "Cho nên tại cứ là nó nhặt cái túi rách chứ. Cái gọi là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã thôi."
Ma Nha niệm xong kinh, mở mắt . Cậu hề tức giận, còn mấy phần vui vẻ. Cậu đến mặt Đào Yêu, chiếc hộp trong tay nàng: "Ta ngay là ngươi cách mà."
Sắc mặt Đào Yêu trầm xuống, thuận tay vặn lấy tai : "Ngươi thì cái danh tiếng là 'vui vẻ giúp yêu', nhưng gây cho và Liễu công tử bao nhiêu phiền phức!"
"Chứ còn gì nữa! Để tra rõ lai lịch của Lão Tiết, chuyến tốn bao nhiêu ân tình! Tiểu hòa thượng, ngươi cho ăn thịt ngươi thì thật với !" Liễu công tử cố tình bồi thêm.
"Ta cố ý !" Ma Nha che tai, nhe răng trợn mắt.
"Ngươi còn cố ý? Ngươi cứ thành thật ở yên trong Tư Phủ thì chẳng chuyện !" Đào Yêu tức giận buông tay: “Nói! Ngươi chạy chợ gì?"
Ma Nha bĩu môi, tủi móc một cái bọc nhỏ từ trong . Mở , bên trong là một hộp son phấn, và một con chuột đồng béo khắc bằng gỗ.
"Hôm nay là đêm Trừ Tịch, nghĩ cũng nên tặng chút quà cho các ngươi." Cậu nâng hai món đồ lên mặt họ: “Những ngày tháng ở cùng các ngươi, tuy miệng lưỡi các ngươi nhưng các ngươi đối xử với . Đào Yêu tuy gì, nhưng bôi son phấn sẽ hơn nhiều. Ta tuy tán thành việc Liễu công tử ăn chuột đồng nướng, nhưng thể tặng ngươi con chuột đồng điêu khắc bằng gỗ để ngươi thỏa nỗi thèm thuồng. Khi nào thèm ăn thì l.i.ế.m nó một cái! Ta còn cố ý dặn sư phụ điêu khắc tạc cho nó béo một chút..."
Đào Yêu và Liễu công tử , chợt đáp thế nào.
Thấy hai họ ngây , Ma Nha bĩu môi: "Không cần thì cũng ."
Đào Yêu giật lấy hộp phấn, mở , một màu hồng đào tươi . Nàng đè nén niềm vui trong lòng, vẻ mặt chê bai đóng nắp hộp : "Mua cũng mua , đành miễn cưỡng nhận lấy. Nói thật, màu quê, đành dùng tạm ." Nói xong, nàng vươn vai, thẳng cửa viện: "Ngủ đây. Hôm nay mệt quá, còn ăn no như ."
Liễu công tử cầm lấy con chuột gỗ, ngắm một hồi : "Ta tuyệt đối sẽ l.i.ế.m nó, quá ghê tởm. mà kỹ thuật khắc cũng , nhận." Rồi cũng vươn vai, theo Đào Yêu bước khỏi cửa viện.
Ma Nha gãi đầu, ngây ngô với Cổn Cổn: "Ta ngay là họ sẽ thích mà."
Ngoài cửa viện, Đào Yêu lau mắt : "Không ngờ tiểu hòa thượng chu đáo như . Hộp phấn quá ! Đây là đầu tiên nhận quà năm mới."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-4/chuong-9-te-dao-9.html.]
Liễu công tử cũng lau mắt: "Ta mà cảm động. Lỡ như nỡ ăn thịt nó nữa thì ."
Hai suýt nữa là ôm đầu rống...
Hai về đến phòng, đập mắt là một lì xì to như cái gối đặt bàn. Bên "Tân Xuân Đại Cát", ký tên là Tư Cuồng Lan.
Đào Yêu tưởng hoa mắt, lập tức quanh xem Tư Cuồng Lan về lúc nào, nhưng thấy bóng dáng .
Liễu công tử nhắc nhở: "Có khi nào là Miêu quản gia mang tới ? Ngươi suốt ngày ở đó la lối đòi bao lì xì to như cái gối..."
Đào Yêu nghĩ , cũng đúng. Người tâm tư tinh tế như Miêu quản gia thể để nàng thất vọng trong đêm Giao thừa. Biết sớm nhắc Tư Cuồng Lan chuyện , nên bao lì xì thực chuẩn từ lâu ?
Tuy Tư Cuồng Lan tự tay đưa, nhưng chỉ cần là bao lì xì to như cái gối, tự tay đưa thì ! A, vui quá !
Nàng vội vàng xông tới, nôn nóng bóc lớp giấy đỏ . Thầm nghĩ bao lì xì to thế , bên trong bao nhiêu tiền đây!!
... một đồng tiền xu cũng .
Trong bao lì xì là một hộp gấm. Mở chỉ thấy một giấy luyện chữ, một hàng bút lông lớn nhỏ, một thỏi mực, một nghiên mực, và còn một tờ giấy nhắn Tư Cuồng Lan tự tay : "Chữ , luyện nhiều . Một năm bắt đầu từ mùa xuân, đừng phụ thời gian.”
Nếu Liễu công tử cản , còn rằng mấy món văn phòng tứ bảo chắc đều là hàng đắt tiền, nàng thẳng tay ném cái hộp gấm đó ngoài ...
Liễu công tử thầm nghĩ, Miêu quản gia quả nhiên là gừng càng già càng cay, sớm đoán phản ứng của nàng cho nên mới lẳng lặng mang tới. Nếu đưa tận mặt, lỡ nàng ném trúng đầu thì .
Mà giờ phút ở một nơi khác, Miêu quản gia giường. Trước khi an chìm giấc ngủ cũng khỏi lẩm bẩm: "Nhị thiếu gia ơi, ngài thật coi cái mạng già của gì... Haiz."
Đêm Trừ Tịch, thật đúng là mấy nhà vui vẻ mấy nhà rầu.
***
Nửa đêm về , tuyết nhỏ nhiều. Sự náo nhiệt ở các nơi trong thành vẫn tiếp diễn, tiếng pháo hoa và pháo nổ vẫn vang lên ngớt.
Tư Phủ thì yên tĩnh hơn nhiều. Miêu quản gia là ngủ sớm dậy sớm, đó thói quen sắt đá đổi, Tết nhất cũng ngoại lệ. Đám gia nhân lớn tuổi cũng sớm nghỉ ngơi, đám trẻ thì tụ tập trong căn phòng ấm áp ăn uống, đoán đố, chơi xúc xắc. Đêm nay Tư Phủ đèn đuốc thâu đêm tắt, các loại đèn lồng hoa đăng rọi ánh sáng vui mừng xuống ngóc ngách. Tuy thanh tĩnh hơn nhà khác nhưng cũng ngập tràn khí năm mới.
Có lẽ ban ngày mệt quá sức, tiếng ngáy của Ma Nha và Cổn Cổn sớm vang lên trong phòng.
Đào Yêu ngủ . Nàng ngạch cửa, chống cằm chiếc đèn lồng đỏ treo mái hiên.
"Ngươi vẫn luôn ngầm cho phép Ma Nha mang giấy của ngươi , là để thành cho thiện tâm của nó thôi ?"
Giọng của Liễu công tử vang lên lưng.
Đào Yêu đầu : "Nó cứ luôn sát nghiệp quá nặng, nó mang giấy giúp mấy con yêu quái nghèo cũng là tích phúc cho . Cứ coi như cũng lợi ."
Liễu công tử xuống bên cạnh nàng, mỉm : "Ta cứ tưởng là ngươi sợ nó tìm thấy ngươi."
Đào Yêu sững , hừ một tiếng: "Ngươi mệt c.h.ế.t , còn cút ngủ?"
"Thì hôm nay nó chợ là để mua quà cho chúng ." Liễu công tử coi như thấy, tự tiếp, tay vẫn cầm con chuột đồng béo: “Còn học cả Hộ Thân Chú... Chậc chậc, đứa trẻ tiền đồ đó!"
"Tiền đồ..." Đào Yêu liếc khúc gỗ trong tay , hiếm khi gật đầu: “ là tiền đồ ."
"Ta còn tưởng ngươi sẽ 'tiền đồ con khỉ'." Liễu công tử ngoài tường viện: “Ngươi xem thế gian , rốt cuộc đến bước nào mới gọi là tiền đồ?"
"Kẻ khác thì ." Đào Yêu nhếch miệng : “Không g.i.ế.c phóng hỏa, ăn ngủ , đó là tiền đồ của ."
Liễu công tử gật đầu: "Ngươi đúng là quá tiền đồ."
"Đa tạ quá khen."
"Tiết Bình An sẽ về chứ?" Liễu công tử một đóa pháo hoa nở rộ trời: “Hắn cố chấp như , dù là bay cũng bay về nơi còn tồn tại nhỉ?"
"Viết một bức thư khó." Đào Yêu cũng đóa pháo hoa đó, mãi đến khi nó tan biến mới dậy phủi mông: “Phải để tìm thấy . Lạc đường thì mới về chứ, đúng ."
Liễu công tử thở dài, thêm gì nữa, chỉ hỏi: "Còn Tê Đạo, ngươi định sắp xếp thế nào?"
Đào Yêu giơ tay chỉ: "Chờ lúc nó khỏe mạnh, tâm trạng , về phía Tây, lên Côn Lôn."
"Ngươi thật sự nghĩ Côn Lôn sẽ thu nhận con yêu quái cố chấp ? Côn Lôn xưa nay nghiêm khắc với chuyện tấn thăng yêu tiên đấy."
"Mọi chuyện đều do thôi." Đào Yêu gãi gãi mũi: "Cái nết cứng đầu chính là tiền đồ lớn nhất của nó. Hơn nữa kẻ hết hy vọng ở Côn Luân cũng ít, chừng thể mấy kẻ thương tiếc khoan dung thì ?"
"Thôi , chuyện cũng vội, bàn bạc kỹ hơn . một chuyện nhắc ngươi ngay bây..."
"Gì?"
"Ngươi chỉ... là hướng Đông."
...
Bùm! Bùm! Hai đóa pháo hoa vọt lên trời đêm, vô tia sáng rắc xuống.
Trong phòng, Ma Nha lật , tiếp tục ngáy o o. Cổn Cổn bên gối chảy nước miếng, đang mơ thấy thứ gì ngon nghẻ.
Đào Yêu và Liễu công tử tướng ngủ của hai nhóc , lắc đầu, ngáp một cái. Có thể ăn, thể ngủ, thể chạy, thể nhảy. Ngươi bình an, bình an, đây là đêm Giao thừa tuyệt vời nhất.
Đào Yêu liếc chiếc hộp gấm may mắn còn sót , bĩu môi. Không đêm Trừ Tịch ở Minh Nguyệt Đài, Lạc Dương khúc chiết ly kỳ, muôn màu muôn vẻ như thế .
Haiz, ngủ thôi. Cung hỷ phát tài, tân xuân đại cát.
Đêm Trừ Tịch nên là một đêm mộng .
Chỉ là ai , giờ phút , con Mặc Dẫn Liễu công tử dọa chạy mất đang hóa thành hình , lết cái thể đói khát của nó tìm kiếm thức ăn trong một khu mộ hoang cách dốc Mạo Đầu mấy dặm.
Trong bụi cây xa, một cặp mắt hai màu xanh lam và xanh lục đang lạnh lùng chằm chằm con yêu quái . Đó là một con mèo lớn lông dài đen tuyền, hình lớn gấp đôi mèo thường, giống như một con hổ con nhanh nhẹn. Sau khi chờ đợi thời cơ nhất, nó vọt lên c.ắ.n chính xác cổ họng của Mặc Dẫn...
Khi chân trời hửng một tia nắng mai, trong khu mộ hoang còn tung tích của Mặc Dẫn, mặt đất chỉ lưu một vũng chất lỏng sền sệt màu đen.
Đế đô náo nhiệt suốt một đêm bắt đầu một vòng chúc tụng mới.
Hôm nay trời , Mùng một Tết, một khởi đầu mới.
Phần 4: Nhân Diện