Bách Yêu Phổ 4 - Chương 7: Thiên Thiết 7
Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:41:19
Lượt xem: 42
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mấy ngày , tại Trường An.
Trong căn nhà cũ ở ngoại ô thoang thoảng mùi t.h.u.ố.c đắng chát. Hắn giữa sân, tay cầm quạt, cẩn thận canh chừng lửa lò than, chỉ sợ ấm t.h.u.ố.c sắc xảy bất kỳ sơ suất nào.
Vị đại phu là đại phu giỏi nhất thành Trường An. Mấy năm do cơ duyên xảo hợp, từng chịu ơn cứu mạng của hai biển. Lúc từ biệt để địa chỉ y quán, hễ bất cứ chuyện gì ông giúp , cứ đến tìm.
tộc Đấu Mộc cần con chữa trị... Cứ ngỡ kiếp khả năng gặp , ai ngờ vẫn tìm đến.
Đại phu bận rộn suốt đêm, giữ tính mạng của Thái Lý Lý, nhưng giữ chân của nàng.
Dao găm tẩm độc. Nếu hai bay đủ nhanh, dùng thời gian ngắn nhất từ Yên Châu chạy đến Trường An tìm đại phu thì Thái Lý Lý mất mấy cái chân cũng giữ nổi tính mạng.
Căn nhà cũ cũng là đại phu cho bọn họ mượn để dưỡng thương, t.h.u.ố.c cũng là đại phu kê, sắc t.h.u.ố.c thế nào cũng là đại phu dạy. Hắn thầm thấy may mắn vì năm đó thấy c.h.ế.t mà cứu vị đại phu gặp nạn.
Hắn rướn phòng qua khe cửa sổ hé mở. Thái Lý Lý vẫn đang ngủ say. Mấy ngày nay nàng gần như tỉnh, chỉ lúc đại phu t.h.u.ố.c mới mơ màng rên rỉ vài tiếng. Đại phu trong thang t.h.u.ố.c thêm vị an thần, mấy ngày đầu vết thương đau nhất, ngủ sẽ dễ chịu hơn.
Trường An lạnh hơn Yên Châu nhiều. Hắn đặt hai lò sưởi trong phòng, đốt ngày đêm tắt, hy vọng Thái Lý Lý thể ngủ thoải mái hơn. Bản cũng thức trắng đêm, canh lò lửa tắt, để ý thông gió trong phòng thuận lợi , chỉ sợ nàng xảy bất trắc gì.
Hắn cúi đầu quạt gió lò. Tiếng t.h.u.ố.c trong ấm reo "ùng ục" khe khẽ. Hắn đến thất thần, trong lòng rối bời khôn tả. Vừa hy vọng nàng mau bình phục tỉnh , sợ nàng tỉnh ... Một tràn đầy sức sống như , sẽ đối mặt với tương lai mất một chân như thế nào đây...
Ở phía bên sân, trưởng bàn đá, tay cầm dao, đẽo đẽo một cây nạng gỗ.
“Nàng e là dùng đến thứ nhanh .” Hắn trưởng. Mấy ngày nay đều là chăm sóc Thái Lý Lý, trưởng mấy quan tâm, thường ngoài dạo. Sáng nay kéo về một khúc gỗ, đó đẽo cả buổi.
“Sớm muộn gì cũng dùng.” Huynh trưởng thổi vụn gỗ bay , đặt cây nạng xuống đất ướm thử độ cao, thản nhiên : “Cứ tưởng thu nhận nàng là một sai lầm, ngờ .” Huynh trưởng chống nạng về phía gian phòng bên trong, khẽ: “‘Sở công tử’ lẽ mơ cũng ngờ một nha đầu phàm thai phá pháp thuật, mà còn dùng cách đơn giản thô bạo như ... Nghĩ cũng thấy buồn thật.”
“Huynh còn ...” Hắn sa sầm mặt: “Nàng rõ ràng thể cần .”
“Ta nàng .” Huynh trưởng lắc đầu: “Tên nhóc nhà đúng là đa sầu đa cảm.”
Hắn thở dài một : “Sau nàng đây... Sao nàng dám chạy về chứ? Rõ ràng thấy bộ dạng của chúng mà.”
“Làm nữa, các ngươi nuôi nàng cả đời chứ !” Một giọng đầy vẻ khinh khỉnh từ cửa sổ bay .
Cái đầu gấu từ lúc xảy chuyện đến giờ từng xuất hiện, bay , đáp xuống bên lò than, dùng đủ tư thế hưởng thụ ấm. Thật kỳ lạ, với cái tính c.h.ử.i của nó, Thái Lý Lý xảy chuyện lớn như mà nó hề tức giận chút nào.
“Chuyện đó còn cần ngươi ?” Hắn thấy bộ dạng ung dung của nó, khỏi chút oán khí, buột miệng: “Ngươi vẫn luôn ở bên nàng, lúc nguy cấp ngăn nàng !”
Cái đầu gấu trợn trắng mắt: “Nàng thương ở chân, còn ngươi thương ở đầu ? Ngươi nhớ là phàm thể thấy cũng thể thấy ? Nếu thể ngăn cản con ngốc , nàng bây giờ còn đây ? Các ngươi sớm , là một mẩu xương nhỏ vô tích sự, các ngươi sai.”
“Ngươi...” Hắn nghẹn họng, nó là sự thật.
“Nàng chỉ là một bình thường, dùng cách đó cứu chúng ?” Huynh trưởng xuống, vẻ vẫn hài lòng với cây nạng, tiếp tục sửa: “Ngươi vẫn luôn ở bên nàng, lý nguyên do chứ?”
“Còn tại lão đạo sĩ cứu nàng năm đó .” Nó thò đầu xem t.h.u.ố.c trong ấm sắc thế nào : “Lúc nàng dưỡng thương trong cái đạo quán rách đó, ngoài việc phụ lão đạo sĩ chút việc vặt, còn ngày nào cũng bám lấy ông đòi dạy pháp thuật hàng yêu phục ma, lỡ gặp yêu ma cũng đường thoát ... Chưa lão đạo sĩ đó ngoài nấu cơm hầm canh còn bản lĩnh gì khác , mà kể cả , ông thể dạy con ngốc ?! nàng dai như đỉa, lão đạo sĩ chắc nàng phiền c.h.ế.t , bèn với nàng, nếu gặp yêu ma hoặc kẻ dùng tà thuật hại , chỉ cần lấy thứ ‘vàng trắng’ (phân uế) tạt chúng, tất sẽ phá thuật, trăm đều linh! Lão đạo sĩ cứ như thật, nàng cũng tin sái cổ.” Nó chán nản cụp mắt xuống: “Ngươi xem lão đạo sĩ đó, rốt cuộc là cứu nàng là hại nàng đây.”
Hắn mà trợn mắt há mồm: “Cứ thôi ? Nàng tin thật luôn?”
“ sự thật chứng minh, lão đạo sĩ cũng lừa nàng.” Nó lườm một cái: “Nếu thì hai các ngươi bây giờ lẽ khảm lên mũi thuyền rẽ sóng khơi .”
Huynh trưởng nhạt một tiếng: “Cho dù khảm bộ tộc Đấu Mộc biển lên thuyền thì kẻ đáng c.h.ế.t, c.h.ế.t ở biển, cũng sẽ c.h.ế.t ở nơi khác.”
Trong đầu hiện lên gương mặt của ông chủ Sở. Lạ thật, hề hận lão già , chỉ cảm thấy trong lòng lạnh toát. Một ban đầu thà vứt bỏ tính mạng cũng hãm hại vô tội... Chính vì là như , bọn họ mới tin tưởng, chút phòng , thậm chí lúc chọn quà mừng thọ cho ông , cũng là mang tâm trạng vui mừng thuần túy của cố nhân tương phùng... Có lẽ, con trai của ông đối với ông thật sự quan trọng, quan trọng đến mức thể vứt bỏ cả sự kiên trì của bản .
“Nói như , chúng cảm ơn vị lão đạo sĩ qua loa cho xong chuyện .” Hắn khổ: “Nếu ông dạy dỗ ‘ tử’ , e là chúng thật sự khảm lên thuyền .”
“Không chỉ là nàng bừa mà cũng do chúng mạng lớn.” Ánh mắt trưởng lướt theo lưỡi dao: “Lão đạo sĩ sai, cách đó quả thực hiệu quả, nhưng kẻ cách phá thuật chỉ thể là mấy tên mới nghề, tu vi còn cạn. ‘Sở công tử’ là tên nhóc của môn phái nào, khí thế thì lớn hơn bản lĩnh, trông vẻ dọa , nhưng cho cùng cũng chỉ ba chiêu trò đó. Nếu chúng chút nghi ngờ ông chủ Sở, cũng đến nỗi trúng kế của .” Huynh trưởng sờ sờ xem cây nạng đủ nhẵn : “ nếu tu hành thêm chút nữa, tính tình bớt tự mãn thì Thái Lý Lý đập cả nhà xí của Yên Châu lên cũng vô dụng. Lần , coi như là may mắn trong cái rủi, ch.ó ngáp ruồi mà thôi.”
Nghe những lời , càng thêm đau lòng: “Chúng là may mắn trong cái rủi, còn nàng gánh chịu đại nạn...”
“Có lẽ kiếp của nàng là chịu khổ chăng?” Cái đầu gấu thản nhiên : “Từ ngày gặp nàng đến giờ, thấy nàng ngày nào thoải mái.”
“Nàng xem ngươi như báu vật đấy.” Hắn liếc nó một cái.
Nó sững sờ giây lát, : “Ta . Nếu vì , năm nàng mười bảy tuổi ngã c.h.ế.t .”
Ánh mắt của hai đồng loạt hướng về phía nó.
“Cậu bé câm chôn ở hang động núi. Sau khi hóa thành thứ hai, thấy cái hang đó khá . Đã quen sự phồn hoa ồn ã của nhân gian, hưởng thụ sự thanh tịnh như , cũng thoải mái.” Nó thong thả : “Nói các ngươi cũng đừng kinh ngạc, thứ hai của đúng là bản lĩnh gì khác, nhưng... thể ăn thịt .”
Nghe , hai lộ rõ vẻ mặt tin.
“Loài tuy yếu ớt nhưng trời sinh là linh trưởng của vạn vật. Mà chỉ cần ăn thịt bất kỳ một sống nào, là thể về trạng thái thứ nhất.” Nó dương dương đắc ý: “Cái bản lĩnh trong c.h.ế.t tìm sống , yêu quái khắp thiên hạ e là tìm kẻ thứ hai.”
“Thảo nào ngươi Thái Lý Lý là thức ăn của ngươi...” vẫn tin: “Vậy bao nhiêu năm qua ngươi vẫn giữ bộ dạng ?”
“Sao về thứ nhất chứ?” Nó hỏi ngược đầy lý lẽ: “Để nhốt lồng? Để trải qua những ngày đói meo gì ăn? Trạng thái cần ăn uống để duy trì sự sống tệ như ngươi nghĩ , mà nó nhẹ nhõm. Cho nên dứt khoát ở trong hang ngủ một giấc, ngủ đủ hẵng quyết định .” Nó đầu cửa sổ: “Ai ngờ ngủ một giấc mấy chục năm. Nếu con ngốc giẫm , ít nhất còn ngủ thêm một trăm năm nữa.”
“Sao nàng đến hang động ngươi ẩn ?” Hắn nghi hoặc: “Chỗ đó hẳn là hoang vắng lắm mà?”
“Chịu nổi nên trốn chứ .” Nó : “Nàng từ nhà ở phía tây Hoàn Châu chạy một mạch đến núi hoang phía đông. Lúc ngoài mới , phủ của lão thần thành phế tích, xung quanh ngoài cỏ dại, cây cối, chim thú thì một bóng . Lúc nàng trốn hang, mặt còn mang vết thương, giày cũng mất một chiếc, nhưng sức lực giẫm lên cũng lớn phết. Ta tỉnh còn đang mơ màng, một ngụm yêu khí khống chế , bèn phát sáng... Nàng thì kinh ngạc vô cùng, tưởng giẫm báu vật phát sáng.
Vốn đang tức, thầm nghĩ là nàng , thức ăn ông trời ban cho... còn kịp há miệng, nàng ôm bệt xuống đất , , với : ‘Nếu thể giống như ngươi, hóa thành xương trắng ở đây cũng là một điều may mắn.’ Ta nghĩ bệnh... bèn ăn nàng nữa.”
Nó nghiêm túc hồi tưởng, bỏ sót chi tiết nào: “Cũng qua bao lâu, ngoài hang đột nhiên gọi tên nàng, là giọng đàn ông. Nàng thì run bắn, nghĩ ngợi chạy vội sâu hơn. Địa thế hang phức tạp, mấy chỗ đứt gãy khá sâu, may mà nàng cầm trong tay, nếu cứ mò mẫm chạy lung tung trong bóng tối, e là thật sự toại nguyện biến thành đống xương trắng .” Nó hừ một tiếng: “Đều tại gã đàn ông ngoài . Nếu dồn Thái Lý Lý đến chỗ , vẫn còn đang sống những ngày thoải mái của .”
“Là ai?” Hắn vội hỏi.
“Chồng của nàng chứ ai.” Nó đáp xuống bệ cửa sổ, xuống hưởng thụ ấm từ trong phòng hắt : “Gã đàn ông đó chỉ gọi tên nàng, mà còn liên tục xin , sai , uống rượu nữa, bao giờ đ.á.n.h nàng nữa. Ta tưởng nàng sẽ trốn trong hang đợi gã , nhưng gã cha nàng cũng đang tìm nàng khắp nơi, còn trẹo chân, nàng bèn trốn nữa. Do dự hồi lâu, cuối cùng nàng cũng bước khỏi hang, tiện tay nhét túi. Ta nghĩ dù cũng tỉnh , cũng lâu ngoài xem xét, bèn thuận theo ý nàng, tạm thời đóng vai báu vật phát sáng mà nàng tưởng .”
“Cứ báu vật đến tận bây giờ?!” Huynh trưởng : “Từ năm mười bảy tuổi đến nay... ngươi cũng kiên nhẫn thật đấy.”
“Cũng lúc kiên nhẫn.” Ánh mắt nó gương mặt say ngủ của Thái Lý Lý: “Nàng là thiết với nhất, ngoài bé câm. Vì nàng, cuộc sống phố phường nhân gian là thế nào. Ban đầu tưởng nàng và chồng chỉ là vợ chồng cãi vã, nàng nóng tính nên bỏ , dù hôm đó về nhà, chồng nàng xin , bưng rót nước, còn đập mấy vò rượu, đụng đến nữa. Ta nghĩ nữ tử cũng hẹp hòi, chồng uống vài ngụm rượu tức giận bỏ nhà .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-4/chuong-7-thien-thiet-7.html.]
Nghĩ ngợi một hồi, quyết định nữa. Đã tỉnh , chi bằng ở xem loài còn giở trò gì , cuộc sống cung cấm thấy nhiều , sinh hoạt của dân thường thấy mới mẻ.” Vẻ thản nhiên mặt nó càng lúc càng gượng gạo: “Nàng lấy dây xâu dây chuyền, cũng vui vẻ trêu nàng, cứ đến chỗ tối là phát sáng, khiến nàng càng xem như báu vật.
Mỗi ngày nàng trời sáng dậy, chuẩn bữa sáng, giặt giũ phơi áo quần, mua thức ăn, về nhà ngoài dọn dẹp, còn tranh thủ đan lát mấy món đồ tre đơn giản, tích góp mang bán đổi tiền. Trước khi chồng về, nàng nhất định chuẩn xong bữa tối nóng hổi.
Ngày nào của nàng cũng lặp lặp một cách đều đặn. Ta ít khi nàng than vãn, cũng thấy nàng nửa lời mệt mỏi. Chỉ là lúc phố, lướt qua những cô nương ăn mặc lộng lẫy, nàng thỉnh thoảng sẽ đầu , lộ vẻ ngưỡng mộ. Nàng gần như mua son phấn, hộp son duy nhất cũng cất kỹ trong tủ quần áo, ngày thường dùng. Ta chỉ thấy lúc chồng nhà, nàng lấy bôi một chút lên mặt, soi gương vội vàng lau . Ta nghĩ nàng bệnh...
Cho đến một hôm chồng nàng về, ăn cơm lèm bèm vợ nhà ai suốt ngày ăn diện như yêu quái, chồng ở nhà, trưng diện cho ai xem, dù cũng đồ đắn. Nữ tử gả , một lòng chăm lo nhà cửa mới là hiền huệ. Nàng xong chỉ cúi đầu ăn cơm.”
Hắn mà thấy khó chịu, lẩm bẩm: “Đây giống nàng mà ...”
“Bộ dạng siêng năng thì cũng giống bây giờ, sàn nhà lau bóng như gương.” Nó : “Dù hộp son đó đến lúc khô queo cũng dùng . Chồng nàng họ Tiêu, lùn mập, râu quai nón, vài chữ, nhà cũng chút của, nhưng nghề ngỗng gì định, chỉ công vặt trong thành, nhưng thích nhất gọi một tiếng ‘Tiêu lão bản’. Tính tình tự phụ còn trăng hoa, kiếm vài đồng là lượn đến chốn trăng gió. Nàng nhưng .
Thỉnh thoảng cha nàng đến thăm, nhiều nhất cũng là bảo nàng chăm sóc phu quân cho , với điều kiện của nhà họ Thái bọn họ, tìm nhà chồng như là phúc lớn, nhất định tròn bổn phận vợ, sớm sinh con đẻ cái, hiền thê lương mẫu. Lời của ông nào cũng y như , mà phát chán.” Nó nhíu mày: “Tiếc là ông , con gái ông cũng hiền thê lương mẫu lắm, nhưng cũng mạng mà chứ!”
“Ý ngươi là ?” Hắn thấy tim thắt .
“Lần nàng chạy hang động là đầu đánh.” Nó thở dài: “Lão Tiêu mặt khác cũng vẻ con , nhưng về đến nhà bao lâu là lòi bộ mặt khác. Không uống rượu thì còn đỡ, cùng lắm là mồm ch.ó mọc ngà voi. Uống rượu , Thái Lý Lý bèn trở thành cái bao cát trút giận tự nhiên của . Hơi chút mắt, nhẹ thì đ.ấ.m đá, nặng thì vác d.a.o chém.
Mà cái định nghĩa ‘ mắt’ của , khi chỉ là lúc Thái Lý Lý lau mặt cho mạnh tay, hoặc là buột miệng khuyên vài câu uống ít thôi... Tóm , chỉ cần động thủ, Thái Lý Lý thở thôi cũng là sai.
Hàng xóm xung quanh thấy nàng mặt mũi bầm dập, cũng cho là chuyện gì to tát, vợ phạm chồng đ.á.n.h một trận thôi mà, ai mà chẳng sống như . Mỗi đ.á.n.h xong, lão Tiêu đối với nàng vài ngày, lâu ngựa quen đường cũ. Cuộc sống của nàng cứ lặp lặp trong nỗi kinh hoàng như .
Những lúc thật sự tủi chịu nổi, nàng cũng lóc với mấy tỷ thiết, nhưng lời an ủi nhận cũng chỉ là ‘Nhịn một chút là qua, gã đàn ông nuôi, ngươi mà c.h.ế.t đói’. Tóm , cả vạn đều dùng những cách khác để với nàng rằng, đó là mệnh của ngươi.
Về , nàng cũng kể với ai nữa. Thật sự khó chịu quá thì trốn đến nơi một trận, xong về nấu cơm giặt giũ.”
Nắm đ.ấ.m của siết chặt tự lúc nào, nhíu mày: “Ngươi xử lý gã đàn ông đó ?”
“Ăn thịt hả?” Nó bĩu môi: “Ta cũng nghĩ tới . nghĩ, ăn , Thái Lý Lý lên ? Rõ ràng là chính nàng vì một miếng ăn mà ở trong lồng, xen gì.”
“Câu thì đúng thật.” Huynh trưởng xen .
“Hai cái gì !” Hắn bất mãn: “Chẳng nàng cũng hết cách ? Một phụ nữ, sống một chút ở cái thời buổi , khó khăn đến nhường nào!”
“Khó chứ, khó lắm.” Ánh mắt nó từ mặt Thái Lý Lý dời xuống chân nàng, lớp chăn rõ ràng hụt một đoạn: “Ngoài nhà và chợ , lúc rảnh rỗi nơi nàng thích đến nhất là trường tư thục cách nhà xa. Vì một dạy học ở đó từng mua đồ đan lát của nàng mấy , nên cũng thành nửa quen. Tiên sinh là nơi khác đến, tính tình , khen đồ nàng đan chắc, còn rẻ. Mỗi mang hàng đến trường là lúc nàng vui nhất. Giao hàng xong nàng cũng nỡ , cứ xổm ngoài cửa sổ giảng bài, nhập tâm.
Nàng với thiên sinh là tuy nhiều chữ, nhưng giảng bài thì mở mang nhiều, là những điều thể ở nhà ở chợ. Tiên sinh nàng chọc , thấy nàng hiếu học như , sẽ tranh thủ lúc rảnh rỗi dạy nàng chữ, còn thường tặng bút mực sách vở cho nàng. Nàng quý như báu vật.
Mỗi khi lão Tiêu nhà, nàng tìm cách tranh thủ thời gian luyện chữ sách. Nàng cũng năng khiếu, dần dần thể hết một cuốn sách chỉnh, chữ cũng hơn chữ của lão Tiêu cả trăm . Ta nhớ bốn chữ nàng nhiều nhất giấy là... Ếch đáy giếng. , là nó. Có giảng cho học trò về ý nghĩa của từ , nàng chăm chú. Sau đó nàng , hỏi , nếu con ếch khỏi giếng thì sẽ thế nào? Tiên sinh , thể sẽ c.h.ế.t, cũng thể sẽ thấy biển.
Về nhà, nàng hình như ám ảnh bởi bốn chữ , nhiều .” Những chi tiết về nàng, nó nhớ kỹ: “Mãi cho đến khi lão Tiêu phát hiện sách vở nàng giấu trong góc. Hắn nổi trận lôi đình, mắng nàng lo việc chính, thảo nào cơm nước dạo càng ngày càng khó nuốt, hóa là để tâm mấy thứ tà ma ngoại đạo. Một nữ nhân, sách chữ thì ích gì? Biết giặt giũ nấu cơm lo việc nhà mới là đàng hoàng! Sau đó xé nát hết sách vở của nàng, còn chạy đến trường tư thục loạn, là kẻ tri thức mà chuyện cầm thú, mượn cớ dạy học để trêu ghẹo phụ nữ, thậm chí còn mượn rượu đ.á.n.h cả .
Lần đó, thấy nàng trong trường, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, tay siết thành nắm đấm, run rẩy. Bị lão Tiêu lôi về nhà, nàng hứng chịu một trận đòn tàn độc nhất từng thấy. Lão Tiêu đ.á.n.h c.h.ử.i nàng lòng khác, lòng tên . Đã hổ thì chớ, còn vô dụng, ngay cả đứa con cũng sinh . Ngươi nhà lão Trần bên cạnh kìa, năm nay đứa thứ năm , con gà mái đẻ trứng còn mạnh hơn ngươi... Tóm , đ.á.n.h tàn nhẫn bao nhiêu thì c.h.ử.i bới khó bấy nhiêu. , nàng hé răng nửa lời, ngay cả một giọt nước mắt cũng rơi.”
Tay sớm siết thành quyền, chỉ hận mặt ở đó.
“Ông đó đúng là xui xẻo...” Huynh trưởng gọt sạch dằm cây nạng, xem chừng sắp xong .
“Chứ còn nữa, lâu rời khỏi Hoàn Châu.” Ánh mắt nó về gương mặt Thái Lý Lý: “Nàng cũng . Sự nhẫn nhịn tích tụ bao năm tháng cuối cùng bùng nổ bằng một lá thư bỏ chồng đại nghịch bất đạo. Nàng bỏ lão Tiêu. Ha ha ha, tiếc là cơ hội thấy mặt lão Tiêu lúc lá thư đó, chắc là tức méo mặt nhỉ.
Ban đầu nàng , phương nam , sẽ cắm đầu về phía nam. chút tiền mang theo bên chẳng mấy chốc cạn, vì miếng cơm, nàng tất cả việc nàng thể. Giúp bếp, rửa bát, trông trẻ, đan lát... mấy việc đó kể, nàng còn bày sạp thư thuê, đến tiệm tranh thợ phụ, đến tiệm may việc vặt, cầm mấy đồng xu bói toán cho cũng dám .”
Nó càng càng thấy buồn : “Thật ban đầu nàng cũng , nhưng nàng mặt dày, đeo bám, thà lấy tiền công cũng để dạy nghề. Ngươi thấy đó, ngay cả lão đạo sĩ cũng nàng bám đến hết cách. Nàng rận nhỏ thì cũng là thịt, dù là nghề vặt vãnh coi thường, tích tiểu thành đại thì sẽ dễ c.h.ế.t đói. Cứ thế qua , nàng cũng học lỏm ít nghề vặt, sống thì dám , nhưng ít nhất cũng kiếm miếng cơm.
Mấy năm lang bạt cùng nàng, ban đầu lão Tiêu còn tìm cách truy tìm, nhưng nàng đều trốn thoát. Về chắc lão Tiêu cũng bỏ cuộc, nhưng nàng mắc cái tật, hễ thấy gã đàn ông nào giống lão Tiêu, là theo phản xạ lẩn trốn. Có lẽ nàng sai, qua vài năm nữa sẽ thôi.”
Nó thở dài: “Mấy năm nay nàng cũng trải qua ít ngày cơ cực, nhưng nàng luôn đón nhận một cách thản nhiên, chút oán thán. Có lẽ trong lòng nàng vẫn luôn nhớ đến con ếch rời khỏi đáy giếng. Nó thể sẽ c.h.ế.t, cũng thể sẽ thấy biển. Nàng , nếu cả đời thấy biển , mà thì vẫn còn sống, thì cứ xem thử. Nàng ở Yên Châu thể thấy biển nhất, thế là nàng lấy đó mục tiêu, về phía nam.” Nó bay lên, chằm chằm hai : “Gặp các ngươi, cũng xem như toại nguyện .”
Đây là nửa đời của một nữ tử phố chợ bình thường ?
Không gì long trời lở đất, kinh tâm động phách, nhưng những sương gió bụi trần nàng từng trải qua trong những ngày tháng đó dường như đều theo mùi t.h.u.ố.c đắng rơi cả lên .
Thế nhưng, gặp bọn họ... đúng là toại nguyện ?
Hắn dám nghĩ đến cảnh nàng tỉnh .
“Ngươi vẫn ăn nàng ?” Huynh trưởng đột nhiên hỏi: “Nàng bây giờ chút sức phản kháng nào , ăn tiện.”
“Huynh!” Hắn gắt lên: “Huynh cái gì !”
“Chính nó mà, Thái Lý Lý là thức ăn của nó.” Huynh trưởng tỏ vẻ vô tội.
Nó bật ha hả, trưởng : “Yêu quái tính cách như ngươi, ghét chút nào, ít nhất lúc nào cũng tỉnh táo.” Nó đầu phòng, mặt lộ nụ hiền từ từng : “Ta nghĩ bao nhiêu năm cũng nghĩ , về thứ nhất thì lợi ích gì. Thôi, về nữa .”
Hắn sững sờ, cảm thấy phản ứng của nó gì đó .
“Từ khi đến Nhân giới, sống một cách vô vị. Ở trong lồng g.i.ế.c mấy con sư tử là sùng bái. Vì mạng của khác, sùng bái nữa, tùy tiện đem m.á.u thịtc của hầm canh. Đến thứ hai, thể sống lâu hơn bất kỳ yêu quái nào, nhưng ngay cả năng lực tát các ngươi một cái cũng . Cái mạng sống vĩnh hằng vô dụng , hình như còn bằng một cục than củi thể sưởi ấm hầm canh nhỉ.” Nó chằm chằm hai , hất mặt về phía căn phòng: “Vĩnh viễn đừng để nàng , một con yêu quái theo nàng nhiều năm như .”
“Ngươi gì?” Hắn bật dậy, căng thẳng.
Hắn còn dứt lời, nó đột ngột bay vút trong phòng, đáp xuống Thái Lý Lý, lườm một cái quen thuộc: “Trước đây quá ít, nhiều thêm một chút cũng .”
“Khoan ... Đợi một chút!”
Hắn xoay chạy phòng, nhưng khi xông , Thiên Thiết còn tung tích. Chỉ một vầng sáng bạc trắng bao quanh chân của Thái Lý Lý, xoay tròn lấp lánh, rực rỡ như dải ngân hà. Cả căn phòng vầng sáng chiếu rọi, biến thành một thế giới khác. Giống như tiên cảnh, càng giống một giấc mơ trở thành hiện thực.
Huynh trưởng về phía bên , dậy, chống cây nạng xuống đất, chút tiếc nuối: “E là dùng nữa ...”
Vài giọt lấp lánh từ trung bay xuống, là mưa, là tuyết đến quá sớm.
Ấm t.h.u.ố.c lò vẫn đang bốc nóng nghi ngút, tiếng "ùng ục" khe khẽ. Mùi vị đắng chát theo cơn gió lạnh đang nổi lên, từ từ tan ...