Bách Yêu Phổ 4 - Chương 6: Thiên Thiết 6
Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:41:18
Lượt xem: 41
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thời gian thuyền luôn nhanh chậm. Chẳng mấy chốc đến cuối thu.
Bọn họ về Yên Châu.
Mấy hôm nhận thư ông chủ Sở gửi tới. Ông về nhà, năm ngoái để bọn hụt một chuyến đúng là áy náy. Vừa ngày cuối cùng của tháng là sinh thần ông , ông chuẩn bày tiệc rượu ở nhà ăn mừng, mời bọn nhất định đến tham dự, ông mong chờ trùng phùng.
Vừa thời gian, trưởng quyết định, tháng nhận thêm bất cứ mối ăn nào, về Yên Châu nghỉ ngơi mười ngày hẵng xuất phát, cũng để cho các thuyền viên quê ở Yên Châu về thăm nhà sớm. Mọi ai nấy đều vui mừng.
Thuyền đến Yên Châu, hai bọn dự tiệc mừng thọ, các thuyền viên khác về nhà thăm , chỉ còn Thái Lý Lý bơ vơ một . Nàng để tâm, còn để nàng ở giữ thuyền, bảo cứ chơi cho vui vẻ.
Nàng nay luôn như , bao giờ để trở thành phiền phức của bất kỳ ai.
Huynh trưởng vốn cũng đồng ý để nàng ở , nhưng khi xuống thuyền đầu, thấy dáng vẻ nàng bên mạn thuyền hì hì vẫy tay với bọn trong gió thu hiu hắt, đột nhiên đổi ý, bảo gọi nàng cùng, đến nhà họ Sở ăn tiệc thọ.
Thái Lý Lý vui mừng khôn xiết, so với việc ở thuyền lau lan can, nàng tất nhiên theo bọn hóng chuyện hơn. Lênh đênh biển lâu, tuy những ngày tụ tập thuyền cũng xem như thú vị, nhưng xa rời khói lửa nhân gian bờ quá lâu, khó tránh khỏi lúc nhung nhớ.
Tới nhà họ Sở, ông chủ Sở thấy bọn mang quà mừng thọ đến thì vô cùng vui mừng, luôn miệng “lâu gặp, lâu gặp”, khuôn mặt già nua kích động đến đỏ bừng, năng cũng còn lưu loát.
Vào nhà an tọa, bọn họ quanh bốn phía, thầm nghĩ “Cản Hải Khách” quả nhiên là một nghề kiếm bộn tiền. Xem quy mô và cách bài trí của dinh thự nhà họ Sở, đừng là ở Yên Châu, mà ngay cả đặt giữa Hoàng thành cũng xem là nhà cao cửa rộng. Thảo nào đám thà bỏ mạng cũng nỡ từ bỏ cái nghề .
vất vả cũng là vất vả thật. Nhìn dáng vẻ của ông chủ Sở là . Cũng chỉ mấy năm gặp, lão gầy một vòng, đỉnh đầu vốn còn thấy mấy sợi tóc đen nay trắng như tuyết, ngay cả hốc mắt cũng trũng sâu, da dẻ đen thô ráp, cả như vắt kiệt, chỉ gầy gò mà tinh thần cũng sa sút hơn nhiều.
“Tiền thì kiếm bao giờ hết, nhưng thì sẽ già, sẽ c.h.ế.t.” Huynh trưởng đ.á.n.h giá ông chủ Sở một lượt: “Vẫn chịu lên bờ an hưởng tuổi già ?”
“Ta cũng lắm, nhưng khó vô cùng.” Ông chủ Sở khổ lắc đầu, nâng ly lên: “Uống , đều là thượng hạng cả.”
Hắn hiểu , uống một ngụm, quả thực thấy vị ngọt thơm đọng nơi đầu lưỡi. Hắn chép miệng : “Ngươi giàu lắm , nhà cửa thế , ở Yên Châu mấy hơn ngươi. Đã là gia nghiệp tổ truyền, cũng nên truyền . Cứ bôn ba thế nữa, ông sắp gầy đen thành khô đến nơi .”
“Ha ha, hai vị vẫn ân cần như .” Ông chủ Sở , thở dài: “Sớm một kẻ nhàn rỗi trồng hoa trồng cỏ, sống thực tế, đêm đêm mộng . Tiếc là trong nhà chỉ một mụn con trai, sinh muộn. Tuy dắt nó đây đó một thời gian, nhưng chung quy vẫn còn trẻ, đủ chín chắn, vẫn cần trông chừng. Cái nghề của bọn chẳng qua là kiếm sống từ trong gian khổ và hiểm nguy. Ta quen , cũng ngại cố thêm vài năm nữa. Đợi đến khi nó thể một gánh vác, hẵng .”
Huynh trưởng nhấp một ngụm , hỏi: “Hôm nay là đại thọ của ông chủ Sở, thấy bóng dáng lệnh lang ?”
Ông chủ Sở gượng gạo: “Thằng nhóc đó ham chơi, là chuẩn cho một món quà lớn, sáng sớm nay thấy . Chắc là lát nữa cũng về thôi.”
Huynh trưởng quanh: “Hôm nay trong phủ đáng lẽ náo nhiệt chứ, khách khứa vẫn tới ?”
Từ lúc bọn nhà, dọc đường chỉ thấy vài gia đinh, cảnh tượng khách khứa chật nhà như trong tưởng tượng. Nếu trong sảnh đường dán một chữ “Thọ” đơn giản thì thật sự chút khí mừng sinh thần nào.
“Hôm nay quý khách chỉ các vị.” Ông chủ Sở giải thích: “Ta khác , càng lớn tuổi, tổ chức sinh thần càng nên rình rang, là sợ kinh động đến Diêm Vương gia, ngài đưa sớm.”
Lần đến lượt Thái Lý Lý nhịn mà bật , nhưng thấy thất lễ, vội nín .
Ông chủ Sở tất nhiên thấy biểu cảm của nàng, : “Người trẻ các vị tất nhiên là qua cách . Thật cũng tin lắm, nhưng già , khó tránh khỏi sợ c.h.ế.t, kiêng kỵ một chút cũng . Vả , vốn thích trong nhà ồn ào, nghĩ đến gặp các vị, nên dứt khoát mượn danh tiệc thọ mời các vị đến ôn chuyện cũ.” Ông ngừng một lát, Thái Lý Lý, hỏi trưởng: “Vẫn thỉnh giáo vị cô nương là...”
Bọn đoán ông chủ Sở hỏi là vị cô nương là là thứ khác... Dù ông cũng bọn đồng loại với ông . Người thể mang theo bên cùng dự tiệc, tám chín phần cũng thường.
“Nàng họ Thái, là thuyền viên thuê. Ở Yên Châu , nên đưa nàng cùng. Ông chủ Sở ngại chứ?” Huynh trưởng trả lời ông .
Ông chủ Sở đ.á.n.h giá Thái Lý Lý một lượt, kinh ngạc với trưởng: “Không ngờ thuê một cô nương. Tuy là hiếm thấy, nhưng chắc hẳn ngươi lý do của .” Rồi ông với Thái Lý Lý: “Ai đến cũng là khách, thêm một Thái cô nương cũng thêm vài phần náo nhiệt.”
Thái Lý Lý đỏ mặt, vội hành lễ với ông chủ Sở: “Vừa là vô phép, ông chủ Sở đừng trách.”
“Không , . Lát nữa ăn nhiều một chút, về thuyền mới sức việc.” Ông chủ Sở mỉm , gọi một ông trông như quản sự đến, hỏi : “Tiệc chuẩn xong ?”
Ông đáp: “Thưa lão gia, đều chuẩn xong , thể nhập tiệc bất cứ lúc nào.”
“Ờ... thiếu gia về ?”
“Về ạ, ở bên chờ .”
Nghe câu , sắc mặt ông chủ Sở biến đổi, nhíu mày : “Thằng nhóc càng lúc càng giáo dưỡng, ngay cả gặp quý khách cũng !”
Huynh bọn lên tiếng. Người cha giàu , sự nghiệp thành đạt mà nuôi một con trai ăn chơi đáng tin cậy cũng chuyện hiếm.
Ông chủ Sở dậy: “Mời các vị, cơm canh đạm bạc, mong đừng chê.”
Chắc chắn là chê ! So với những bữa ăn đơn điệu biển, tiệc thọ của ông chủ Sở chắc chắn sẽ là bữa thịnh soạn nhất mà bọn họ ăn trong mấy năm gần đây.
Tiệc thọ bày ở đỉnh nghỉ mát trong hậu viện, ba mặt giáp nước. Tiết trời cuối thu ở Yên Châu nhiều lạnh, trong đình nóng lạnh, vặn thích hợp. Tuy qua mùa ngắm sen, nhưng may mà mặt nước biếc vẫn còn lá sen xanh mướt, qua cũng thấy thanh đạm, tao nhã, vui mắt.
Thái Lý Lý phấn khích, bàn đồ ngon mà gần như chảy nước miếng, còn luôn miệng khen cảnh ở đây thật, nàng lâu lắm thấy lá sen như .
So với nàng, bọn thích ăn ở đây lắm. Đấu Mộc xuất từ biển sâu, bẩm sinh thích nước đất liền, bao gồm sông ngòi, ao hồ, và cả nước mưa đều thích. Ngày thường bọn gần như uống nước, cũng uống rượu, uống canh. Mấy ngụm chẳng qua cũng chỉ là bộ. Tất nhiên là thể uống, nước cạn dính , chỉ riêng việc kỵ ướt đẫm , vì ắt sẽ hiện nguyên hình. Cho nên ngày thường bọn luôn vô thức tránh những nơi nước cạn. ông chủ Sở chuẩn xong xuôi cả , cũng tiện bảo đổi chỗ đành tạm, chỉ mong ăn mau rời .
Sở Công Tử ngay sát ông chủ Sở. Lần đầu gặp mặt, đối với bọn cũng lễ phép, còn là khá hoạt ngôn. Hắn thường cha kể về quá khứ dũng của bọn , vô cùng bội phục. Tiếc là khi đó cha còn cho cùng, tận mắt chứng kiến nên đáng tiếc.
Sau một hồi hàn huyên, bọn họ phát hiện Sở Công Tử non nớt như trong tưởng tượng. Người cũng trông khá lanh lợi, hình cao gầy, mặt thon, mày rậm mắt sáng, chỉ là má trái một vết sẹo kéo dài đến tận cằm, khó tránh khỏi khiến đoán cũng là một thanh niên mấy an phận. Bộ trường bào gấm là vô cùng đắt giá, chỉ là kích cỡ rộng, càng khiến trông gầy gò hơn.
Ông chủ Sở luôn miệng trách mắng con trai hiểu chuyện, bái kiến quý khách từ sớm. Miệng thì là trách mắng nhưng trong giọng chút tức giận mà chút giả vờ cứng rắn, kiểu như đắc tội nổi nhưng vẫn một câu.
“Được , , là con đúng. Cha đừng giận nữa.” Sở Công Tử tươi đầy vẻ hối , với bọn : “Hôm nay con bận chuẩn quà thọ cho cha, là con chậm trễ với quý khách, mong các vị đừng để bụng.”
“Tất nhiên là . Không Sở Công Tử chuẩn vật gì cho lệnh tôn đại nhân ?” Huynh trưởng hỏi.
“Tuyệt đối là một món quà thọ vô cùng quý giá và ý nghĩa.” Sở Công Tử cúi lấy từ bàn một cái hộp đồng chạm hoa vuông vức chừng một thước, xem màu sắc thì giống như một món đồ cổ.
Ông chủ Sở thấy vật , sắc mặt vui mừng liền nhạt một tầng, hỏi: “Ngươi sáng biến mất là vì cái hộp ư?” Ông dù cũng là từng thấy qua vô đồ , cái hộp cũ bắt mắt , thế nào cũng liên quan gì đến hai chữ “quý giá”, trừ phi thứ bên trong khiến bất ngờ.
“Chẳng là vì nó !” Sở Công Tử thì vui vẻ, mấy phần đắc ý. Hắn đặt cái hộp mặt cha, vẻ thần bí: “Bây giờ trong hộp gì. Lát nữa con bảo ông mở thì hẵng mở, bảo đảm là món quà thọ khó quên nhất trong đời ngươi!”
Ông chủ Sở nhíu mày: “Con cái nhà ngươi... Chẳng lẽ học trò ảo thuật vô vị nào của đám nghệ sĩ giang hồ, lát nữa mở cái hộp , ‘vèo’ một cái bay con bồ câu nhảy con thỏ?”
Thái Lý Lý phì , xen : “Cũng thể là một quả đào mừng thọ thì ?”
Huynh trưởng lườm nàng một cái, nàng vội ngậm miệng .
Hắn tò mò. Dù là trò ảo thuật của nghệ sĩ giang hồ, cũng mong đợi. Dù phần lớn thời gian đều ở biển, mấy trò vui như biến ảo thuật , thấy mấy .
“Cha...” Sở Công Tử ấm ức kéo dài giọng: “Bảo đảm bồ câu, thỏ cá! Lát nữa sẽ con lòng thế nào!”
“Cả ngày việc gì đắn.” Ông chủ Sở lắc đầu, nâng ly lên: “Nào, cạn ly. Các vị thể đến, vô cùng vui mừng.”
“Hiếm ông chủ Sở còn nhớ đến bọn .” Huynh trưởng nâng ly : “Chỉ là bọn tửu lượng kém, chỉ một ly , chúc ông chủ Sở phúc thọ miên trường.”
“Một ly là đủ .” Ông chủ Sở bọn , ánh mắt chút lơ đãng: “Ta nhớ là các ngươi ít khi uống rượu. Có thể tiết chế như nhiều năm như một, đúng là hiếm .”
“Ta cũng chúc ngươi thể khỏe mạnh, cầu gì nấy!” Hắn cũng nâng ly.
Thái Lý Lý vội vàng tham gia, nâng ly lên nhỏ giọng : “Ta thể uống thêm với ông chủ Sở vài ly... Rượu của ông ngửi là đắt tiền!”
Huynh trưởng lườm một cái sắc lẹm, nàng vội cúi đầu nhắc đến chuyện rượu nữa.
“Con cũng chúc cha cầu gì nấy! Nào, nào, uống!” Sở Công Tử đầu uống cạn.
Một ly bụng, chỉ cảm thấy một luồng nóng từ lồng n.g.ự.c từ từ xộc lên cổ họng, mang theo một mùi hương ngọt ngào khó tả. Thái Lý Lý sai, rượu chắc hẳn đắt, còn ngon. Nếu sợ trưởng lải nhải, còn uống thêm một hai ly nữa.
Thấy ly của bọn cạn, ông chủ Sở sững sờ trong giây lát.
“Cha, ngẩn đó gì? Uống chứ.” Sở Công Tử huých ông chủ Sở: “Cha vui đến mức quên cả uống rượu ?”
Ông chủ Sở lúc mới hồn, vội vàng uống cạn, bàn tay cầm ly run rẩy.
“Hai vị những năm nay bôn ba biển, chuyện gì kỳ lạ kể chơi ?” Sở Công Tử gắp thức ăn hỏi: “Ta tuy theo cha biển mấy , nhưng cảm thấy gì mới mẻ.”
“Cuộc sống biển vốn khô khan, loanh quanh cũng chỉ là mấy chuyện gì lạ.” Huynh trưởng thản nhiên : “Lệnh tôn đại nhân sống biển còn nhiều ngày hơn bọn . Công tử bằng cứ hỏi cha ngươi thì hơn.”
Hắn nghĩ trưởng chắc cũng suy nghĩ giống . Có lẽ đó ông chủ Sở mô tả con trai nên , bây giờ vị công tử gia dùng hai chữ “mới mẻ” để hình dung những ngày tháng liều mạng biển, trong lòng ít nhiều chút thoải mái. Dù thì cũng thích vị công tử gia .
Thái Lý Lý bên cạnh chỉ mải miết cắm đầu ăn, tham gia bất cứ chủ đề nào.
“Ta nhiều, nó thích .” Ông chủ Sở liếc con trai , vội gắp mấy miếng thức ăn ngon bát cho bọn : “Ăn nhiều chút .”
“Đó là do cha trúng điều con .” Sở Công Tử tự rót cho một ly rượu: “Ví dụ như tại chỉ thuyền nhà ngươi là thể xuyên gió rẽ sóng, dù tình cảnh tồi tệ đến cũng thể bình an trở về.”
Đôi đũa của trưởng đang vươn tới bát đột nhiên khựng .
Trong lòng cũng “lộp bộp” một tiếng.
Ông chủ Sở vội vàng và mấy miếng thức ăn miệng, ấp úng : “Đã là vận may ... Ăn cơm, ăn cơm! Ở mà lắm lời thế!”
Sở Công Tử chịu bỏ qua, cố chấp hỏi: “Cũng thể nào vận may cũng chứ? Cha, con thuyền nhà chúng gắn một miếng gỗ khác thuyền nhà khác.”
“Gỗ gì chứ... Ngươi mấy lời đồn nhảm linh tinh ở ...” Miệng ông chủ Sở gần như nhét đầy thức ăn, lẽ chỉ cách mới giải thích tại lời của ông ngày càng rõ ràng.
“Là sự thật, lời đồn nhảm.” Sở Công Tử càng lúc càng nghiêm túc: “Con còn miếng gỗ thừa thuyền nhà , thật là gỗ.”
Huynh trưởng lên tiếng, gắp một miếng thức ăn.
“Không gỗ thì là gì!” Ông chủ Sở khó nhọc nuốt thức ăn xuống: “Hôm nay ngươi nhiều lời thế! Không thể yên tĩnh ăn một bữa cơm ?”
Người cha một chút uy nghiêm nào. Rõ ràng là mặt vui, nhưng lời một chữ nào chống đỡ nổi uy tín của ông .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-4/chuong-6-thien-thiet-6.html.]
Sở Công Tử sáp gần cha, hạ giọng : “Nghe đó là t.h.i t.h.ể của yêu quái! Chỉ cần thứ đó thuyền, đừng là gió dữ sóng to, ngay cả hải quái yêu ma biển cũng dám đến gần.” Nói xong, cũng đợi ông chủ Sở trả lời, lập tức đầu hỏi trưởng: “Hai vị từng đến bảo vật ?”
Thái Lý Lý là thật thà nhất, xen : “Có thứ đó ? Ta từng đến.”
Huynh trưởng , đặt đũa xuống: “Sở Công Tử e là nhầm mấy lời đồn đại thất thiệt . Ông chủ Sở thể bình an qua nhiều năm dựa vận may, mà là sự chăm chỉ và kinh nghiệm của ông , còn một tấm lòng luôn nghĩ cho khác. Có thuyền chủ như , thuyền viên tất nhiên cũng đồng lòng hơn nhà khác. Đây là chuyện một miếng gỗ thể .”
Sở Công Tử : “Vậy hai vị thể bình an vô sự, lẽ nào cũng là dựa những thứ ?”
“Bọn kinh nghiệm còn nông cạn, bì với ông chủ Sở, đúng là dựa vận may.” Huynh trưởng thẳng mắt đối phương, : “Ăn no , thấy bọn nên cáo từ .”
“Hả? Còn ăn bao nhiêu mà, là thức ăn hợp khẩu vị ?” Sở Công Tử tuy tươi rạng rỡ, nhưng sự sắc bén trong ánh mắt thể che giấu nữa, hoặc là che giấu nữa.
Trong lòng đột nhiên dâng lên một dự cảm lành, chỉ lập tức rời khỏi nơi .
“ là hợp khẩu vị lắm, uổng phí tâm ý của các ngươi . Lần bọn chủ, mời các ngươi đến ăn.” Huynh trưởng chắp tay: “Cáo từ.”
“Hả? Ta còn ăn xong...” Thái Lý Lý lưu luyến đặt bát xuống.
“Vậy ...” Sở Công Tử cũng đành dậy, áy náy : “Sớm như , cho chuẩn ít thịt giao long biển , món đó chắc chắn hợp khẩu vị hai vị nhỉ?”
Trong đầu vang lên một tiếng “ong”. Không vì sợ ông chủ Sở đem bí mật của bọn cho con trai ông , mà là thần sắc của Sở Công Tử quá đỗi kỳ lạ.
Huynh trưởng nhạt một tiếng: “Vậy thì cần. Lần gặp là năm nào tháng nào, ý của Sở Công Tử bọn xin nhận. Đi thôi.” Huynh lùi một bước, ông chủ Sở một cái, gì, chỉ gọi hai bọn rời .
là một bữa tiệc thọ kỳ quái...
Hắn chắp tay với hai cha con họ, đang định theo trưởng thì trong đầu “ong” lên một tiếng nữa. Sau đó, tiếng “ong ong” dứt bên tai. Cùng lúc đó, một luồng nóng bùng nổ trong bụng, quặn thắt cả ngũ tạng lục phủ. Một cơn đau bất thường ập đến, xé rách khiến trong nháy mắt còn rõ, cũng còn rõ nữa.
“Đã đến , thể dễ dàng rời như .”
Có tiếng từ xa vọng , mơ mơ hồ hồ, như thể phát từ trong một cái vại úp.
Toàn lúc nóng lúc lạnh, cả dần dần trời đất cuồng. Hắn đưa tay quờ quạng tứ tung, tóm lấy thứ gì đó để giữ vững hình đang lảo đảo, nhưng tóm gì. Bất thình lình, lưng còn một đòn tấn công nặng nề, thể là một cú đấm, cũng thể là một cú đá. Trong phút chốc, cơ thể theo sự điều khiển, nhẹ bẫng bay ngoài.
Phịch một tiếng, nước văng tung tóe.
Hắn và trưởng cùng rơi xuống ao nước. Trong nháy mắt, làn nước đang cuộn trào nổi lên hai con quái thú khổng lồ yếu ớt trôi nổi giữa đám lá sen tan tác.
Ông chủ Sở vẫn nguyên tại chỗ, hình run lên bần bật, nhưng ngay cả một cái liếc mắt về phía ao ông cũng dám.
Thái Lý Lý ngã bệt xuống đất, c.h.ế.t trân con quái vật khổng lồ trong ao, mất hết sức lực, dậy nổi.
Chỉ Sở Công Tử là bình thản nhất. Hắn đến bên cạnh ông chủ Sở, vỗ vai ông , : “Ông chủ Sở, đây là cảnh tượng hiếm thấy, ?”
“Không, ... Ngươi cứ việc của ngươi... Ta ...” Ông chủ Sở lắc đầu lia lịa, năng chút lộn xộn.
Sở Công Tử , thuận tay nhặt cái hộp đồng lên đến bên bờ ao, lẩm nhẩm mấy câu thần chú rõ cái hộp. Chỉ thấy nắp hộp “bật” một tiếng mở . Giữa những câu thần chú dứt từ miệng , từ trong hộp b.ắ.n một luồng ánh sáng đỏ kỳ lạ, xoay tít trung thành hai sợi dây thừng, “vút” một tiếng lao xuống nước trói chặt hai con quái thú. Chúng kéo khỏi mặt nước, bay về phía cái hộp.
Điều đáng kinh ngạc là càng đến gần cái hộp, hình của quái thú càng nhỏ . Cuối cùng khi rơi trong hộp, kích thước vặn khít khao, như thể cái hộp để đo ni đóng giày cho chúng .
“Xong .” Sở Công Tử ngừng niệm chú, cúi mắt chiến lợi phẩm trong hộp. Giữa lúc vui mừng khôn xiết, vẫn quên đưa cái hộp đến mặt ông chủ Sở, : “Bảo ông chủ Sở thông minh, điềm tĩnh, diễn kịch quả nhiên là nhập vai. May mà ngươi, nếu con bắt bảo vật hiếm , còn hai con.”
Ông chủ Sở ngoảnh đầu sang một bên, là dám là nỡ , chỉ run rẩy : “Chúng , giúp ngươi diễn kịch, xong việc ngươi cứu con trai !”
“Con bao giờ nuốt lời. Bệnh của con trai ngươi chỉ mới chữa .” “Sở Công Tử” vỗ n.g.ự.c bảo đảm, đ.á.n.h giá hai trong hộp, luôn miệng tán thưởng: “Tuyệt diệu, tuyệt diệu! Hai con Đấu Mộc! Thử hỏi mấy tên sư ch.ó má của , tên nào lợi hại bằng ! Đây là chuyện ngay cả sư phụ cũng .”
Hắn ngửa mặt lên trời ha hả.
Lúc , Thái Lý Lý vẫn giữ nguyên biểu cảm và tư thế đó, hóa đá tại chỗ.
Hắn đủ , cúi đầu nữ tử dọa cho hồn xiêu phách lạc, trong mắt là vẻ giễu cợt. Hắn tới xổm xuống, giơ tay huơ huơ mặt nàng: “Xong , kết thúc hết . Tỉnh hồn .”
Thái Lý Lý hít một thật sâu thở . Lặp vài nàng mới hồn, vô thức ôm lấy tim , chỉ cảm thấy tim đập như sấm, lẩm bẩm: “Sao như ... ... Bọn họ là... là...”
“Là yêu quái, yêu quái hàng thật giá thật.” Hắn ái ngại nàng: “Cô nương, ngươi cũng là mạng lớn. Ở cùng hai con yêu nghiệt mà ăn thịt.”
“Yêu quái... Yêu quái?!” Nàng dường như vẫn chịu tin những gì thấy: “Sao thể là yêu quái chứ...”
“Sao thể là yêu quái.” Hắn chậc chậc mấy tiếng: “Cô nương, ngươi e là thế gian hiểm ác, yêu quái vô .”
Nàng ngây khuôn mặt đầy vẻ thượng đẳng của gã đàn ông : “ bọn họ hại .”
“Bọn chúng hại ngươi thì . Người ở cùng yêu quái, sớm muộn cũng chịu thiệt.” Hắn nhíu mày, dậy, lạnh liếc trong hộp, “rụp” một tiếng đóng nắp . Một vệt ánh sáng đỏ lóe lên cái hộp. Ngoài , ai thể mở .
Tiếng động đó khiến Thái Lý Lý run lên một cái.
Ông chủ Sở một lời, cúi gằm mặt. Hồi lâu ông mới ủ rũ : “Thái cô nương, ngươi . Chuyện vốn liên quan đến ngươi. Chỉ là khi rời , đừng nhắc đến với bất kỳ ai.”
Thái Lý Lý ngẩn một lúc lâu. Đợi sức lực về, nàng mới bò dậy, mặt trắng bệch hỏi : “Vậy... xin hỏi đại sư, ngươi định xử trí bọn họ thế nào?”
Hắn nhếch mép: “Yêu quái lúc sống thì là mầm họa, c.h.ế.t công dụng lớn, thể cứu mạng ít . Con cũng xem như một việc thiện.”
“Ồ...” Nàng chậm chạp gật đầu: “May mà đại sư ngươi tay, nếu sớm muộn gì cũng gặp nguy hiểm, .”
“Đó là tự nhiên.”
“Đa tạ đại sư.” Nàng cúi cảm tạ : “Vậy . Các ngươi yên tâm, chuyện sẽ với bất kỳ ai.”
“Đi .” Hắn xua tay, : “Tiểu nữ tử nhát gan vỡ mật.”
Nàng di chuyển đôi chân cứng đờ, lảo đảo chạy khỏi đình nghỉ mát.
Ông chủ Sở vẫn bất động tại chỗ, như thể hàn dính ghế.
Hắn thấy bộ dạng đó của ông, lắc đầu, đặt cái hộp đồng lên bàn, xuống bàn tiệc rượu thịt còn quá nửa, tự rót cho một ly: “Ông chủ Sở, lá bùa hàng yêu của hòa tan nước , nó ngọt lắm, khó uống . Hơn nữa nó ảnh hưởng gì đến con , chỉ khiến yêu quái còn sức phản kháng. Cái bộ dạng ủ rũ bây giờ của ngươi giống như ngươi cũng là yêu quái .”
“Ta còn bằng một con yêu quái...” Ông chủ Sở vẫn chịu ngẩng đầu, còn co rúm hết mức thể, trông như già thêm mười tuổi.
“Ông nghĩ là tự chui đầu ngõ cụt .” Hắn uống cạn nửa ly rượu: “Ông và quen là một duyên phận lớn. Ngươi đưa con trai khắp nơi cầu y, đại phu nào cho ngươi chút hy vọng ? Chỉ mới giúp ngươi xoay chuyển càn khôn. Ban đầu ngươi luôn miệng , chỉ cần cứu con trai ngươi, ngươi gì cũng cam lòng ? Ta cũng khó ngươi, chẳng qua là bảo ngươi cầu nối, để thu phục hai con yêu quái thôi. Ngươi nghĩ đến công tử nhà ngươi , nó còn trẻ như , là huyết mạch duy nhất của nhà họ Sở các ngươi. Bây giờ nó cứu , ngươi vui mừng mà ủ rũ như , là đúng nha.”
Ông chủ Sở im lặng hồi lâu, đột nhiên giơ tay tự tát một cái: “Nếu ngươi thấy miếng gỗ đó... Nếu chuyện của bọn họ...”
“Phải về phía chứ, ông chủ Sở. Ngươi sẽ sớm thấy một con trai khỏe mạnh chạy nhảy .” Hắn uống cạn ly rượu, mấy phần coi thường lão già : “Tuy là đôi bên cùng lợi, nhưng cuộc mua bán thế nào cũng là ngươi hời. Dù thì ở tuổi của ngươi, cảnh đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, đúng là quá đau lòng.”
Nghe , ông chủ Sở dần dần siết chặt nắm đấm, nghiến răng rít lên: “Ngươi .”
“Nào, uống ly rượu cho bình tĩnh . Rượu ngon nên lãng phí.” Hắn rót cho ông chủ Sở một ly, đưa đến mặt ông: “Uống . Hôm nay chuyện lớn thành, ngày mai sẽ bào chế t.h.u.ố.c cứu lệnh lang. Không quá bảy ngày, bệnh nặng sẽ khỏi.”
Ông chủ Sở do dự một lát, cuối cùng cũng nhận lấy ly rượu, run rẩy uống cạn. Không cũng , hối hận vô dụng, áy náy vô dụng. Chỉ mong bọn họ thể thấu hiểu cho nỗi khổ tâm của một cha già cứu con .
Trong đình hóng mát, một kẻ đắc ý vênh váo, một sầu não u sầu.
Khi vò rượu sắp cạn, ợ một thỏa mãn, sắc trời, : “Về thôi.”
Ông chủ Sở sa sầm mặt, đang định dậy thì bất ngờ thấy một bóng quen thuộc vội vã chạy tới từ đầu của hành lang. Không Thái Lý Lý thì còn là ai... Tay nàng còn xách một cái thùng gỗ, sắc mặt căng thẳng, xảy chuyện gì.
Thấy , cả hai họ bất giác cùng dậy, nghi ngờ phụ nữ vốn dĩ nên chạy trốn giữ mạng . Chỉ thấy nàng càng chạy càng nhanh, nhưng tay vững, trong thùng gỗ đựng thứ gì, dọc đường hề văng một chút nào. Nàng cũng gì, cứ thế xông thẳng về phía hai họ.
Thấy chỉ còn cách vài bước chân, gió đổi chiều, bọn họ đột nhiên ngửi thấy trong gió một mùi gì đó .
“Thái cô nương, ngươi đây là...”
Ông chủ Sở còn hết lời, chỉ thấy Thái Lý Lý vung hai tay, hất thẳng một thùng đầy thứ đồ vàng trắng mặt cả hai họ. Loạt động tác quả đúng là hành vân lưu thủy, cho họ bất kỳ cơ hội nào để né tránh.
E rằng cả đời bọn họ từng tấn công “nồng nặc” đến thế, chỉ hận ăn quá nhiều sơn hào hải vị, nôn cũng .
Nhân cơ hội , Thái Lý Lý dốc hết tốc độ nhanh nhất trong đời, xông lên ôm lấy cái hộp đồng bỏ chạy. Bản lĩnh khác thì , chứ nàng chạy nhanh. Nếu gì bất ngờ, từ lương đình chạy khỏi nhà họ Sở, chỉ cần hai là đủ.
Dù thế nào, bọn họ sống.
Thế nhưng, bất ngờ vẫn xảy ...
Nàng còn chạy khỏi hành lang, cả liền mất trọng tâm, bay về phía , cái hộp đồng cũng văng khỏi tay, nắp và tách rời. Nàng ngã sấp đất, chỉ cảm thấy chân tê dại. Quay đầu thì thấy một con d.a.o găm cắm sâu đó, m.á.u chảy màu đen ngòm.
“Sở Công Tử” trong bộ dạng nhếch nhác, nghiến răng nghiến lợi về phía nàng, miệng rít lên: “Muốn c.h.ế.t!”
Hỏng ... Thái Lý Lý còn cảm thấy đau, chỉ cảm thấy một luồng sát khí ập đến.
Trong lúc nguy cấp, chỉ thấy cái hộp đồng lăn mấy vòng đất, hai luồng sáng màu xanh nhạt từ trong hộp bay , đáp xuống đất biến thành hai con cự thú đầu hổ rồng, miệng phun khói trắng, mắt lộ hung quang.
“Sở Công Tử” thấy , vội vàng dừng ngay ý định g.i.ế.c c.h.ế.t Thái Lý Lý. Hắn lẩm nhẩm niệm mấy câu gì đó, phát hiện gì đó đúng, thầm mắng một tiếng: “Không còn tác dụng nữa!”
Rồi lập tức lùi mấy bước, chỉ miễn cưỡng tư thế nghênh địch, nhưng trong lòng thì tim đập như trống dồn, mặt cũng căng thẳng đến toát mồ hôi, hòa cùng với đám ô uế đang chảy xuống, t.h.ả.m nỡ .
Ông chủ Sở thì sớm vững, quỳ sụp xuống đất, trong mắt rưng rưng nước mắt, dập đầu lia lịa về phía hai con cự thú: “Con trai xong ... Ta cứu nó... Ta nhất định cứu nó... Ta chỉ một nó là con trai... Ta gần năm mươi tuổi mới một mụn con... Cầu xin các ngươi...”
Hai con cự thú thèm để hai họ mắt. Một con tiến lên ngoạm lấy Thái Lý Lý, cẩn thận hất lên lưng . Con còn tại chỗ, lạnh lùng liếc ông chủ Sở một cái cả hai cùng bay vút lên , chớp mắt hòa màn đêm.
Mùa thu của Yên Châu, bao giờ lạnh như đêm nay.