Bách Yêu Phổ 4 - Chương 6: Miêu Quỳ 6

Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:42:00
Lượt xem: 33

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chưa bao giờ cảm thấy nhẹ nhõm đến thế, cơ thể tựa như khoét rỗng, dường như bất cứ lúc nào cũng thể bay lên.

Nàng tùy ý về một hướng, bao lâu, nhớ mặt trời mặt trăng phiên đỉnh đầu bao nhiêu . Nàng chỉ cảm thấy âm thanh xung quanh ngày một nhiều, lướt qua vai cũng ngày một đông.

Nàng khống chế cơ thể nữa, cứ mặc kệ nó thì . Có lẽ nó thích náo nhiệt, nên mới tìm đến tòa đại đô thị phồn hoa vô song . Nghe Hoàng đế cũng sống ở đây, tòa cung điện uy nghiêm hoa lệ là nhà của ông. Lớn thật, một thể ở hết từng căn phòng... Nhà của bá tánh cũng tuyệt. Dù nhà cửa lớn nhỏ, giàu sang đơn sơ, đều vô cùng náo nhiệt. Khói bếp, hương cơm, tiếng vui vẻ. Dù về muộn đến , cửa sổ vẫn luôn sáng ánh đèn.

Nàng thích mái nhà thật cao, từ góc rộng nhất, phóng tầm mắt xuống tòa thành trì liên quan gì đến . Dù ngày đêm, nàng đều kìm mà đếm xem, hôm nay thấy bao nhiêu cặp vợ chồng, bao nhiêu cặp cha con, con, bao nhiêu bạn đùa ngang qua.

Không nhớ bao lâu nàng ngủ. Nàng đang một việc vô nghĩa và nhàm chán, nhưng nàng là đếm. Đầu óc trống rỗng những con đổi mỗi ngày lấp đầy. Thế nhưng, tại đầu óc càng đầy, lồng n.g.ự.c càng đau?

Ban đầu nàng để tâm, chút đau đớn thì là gì. , khi nàng rốt cuộc trụ nổi mà rơi xuống từ mái nhà, cảm giác lồng n.g.ự.c từng lớp vò nát, dần dần khiến nàng thở nổi. Nàng cảm thấy... lẽ bệnh .

bệnh thì chứ? Trong thành bao y quán, nhưng nơi nào chịu chữa trị cho một con yêu quái ? Nghe ở Đào Đô xa xôi một vị đại phu giỏi, nhưng Đào Đô ở ... nàng còn .

Nàng gắng gượng dậy, lê bước khu chợ đêm. Con đường phía chao đảo, nàng gần như phân biệt nổi là đường thẳng, là khúc cua. Ánh đèn lồng mái hiên lúc tỏ lúc mờ, tựa như những đôi mắt mang cảm xúc khác : kẻ đồng cảm với nàng, kẻ chế nhạo nàng, kẻ... chỉ lạnh lùng dõi theo.

Hình như ngang qua, một đôi nam nữ trẻ tuổi tình ý triền miên.

"Đợi trở về, sẽ cưới nàng qua cửa." " mà... cha của , bọn họ..." "Cho dù là ông trời đích đến, cũng nhất quyết chọn ở bên nàng!"

"Cho dù là Thiên Vương lão tử đích đến, cũng nhất quyết chọn ở bên nàng"

Nàng rõ mặt bọn họ, nhưng câu như một lời nguyền, cứ lặp lặp trong tâm trí nàng. Đôi tình nhân ngọt ngào dần xa, bọn họ chỉ mải nghĩ đến tương lai của riêng , lướt qua một con yêu quái đang bệnh nặng.

Cơ thể nàng ngày càng trống rỗng, nhưng bước chân ngày càng nặng trĩu. Cảm giác phần và phần cơ thể sắp sửa chia lìa, đang giày vò nàng một cách tàn nhẫn. Con đường ... lẽ thể hết . Nàng ôm lấy ngực, gắng gượng lảo đảo thêm vài bước, cuối cùng ngã gục xuống đất.

Ánh trăng trời tựa như rơi xuống ao hồ, chao đảo bất an. Nhà cửa bốn phía cũng tan chảy cõi hư vô vô tận. Không một ai qua, một ai phát hiện nàng, cũng một ai tiến gần. Thời gian mất ý nghĩa. Nàng bất động mặt đất lạnh băng, sợ hãi, cũng chẳng mong chờ.

Thế nhưng, tiếng vỗ cánh phành phạch phá vỡ sự tĩnh lặng của nàng. Một con hạc giấy màu trắng lớn bằng bàn tay, đáp xuống mặt nàng.

"Bệnh ?" Con hạc giấy linh hoạt cúi đầu gương mặt trắng bệch của nàng, giọng tựa như của một đứa trẻ, phân rõ nam nữ.

Yêu quái? Nàng lười biếng, chẳng buồn hỏi nó là gì, chỉ mớ như mộng du: "Đau lắm..."

"Vậy là bệnh , từ sớm ." Hạc giấy , một vòng quanh nàng: “Dậy . Ta thấy ngươi vẫn còn . Ta đưa ngươi gặp đại phu."

Chắc là giấc mơ lúc bệnh nguy kịch ...

"Dậy, dậy, mau dậy !" Con hạc giấy thúc giục.

Âm thanh lanh lảnh lặp lặp tựa như một câu thần chú. Nàng thấy, hít một , bò dậy. Quả thực, nàng vẫn còn , bởi vì nơi đau là lồng ngực, chứ đôi chân.

Con hạc giấy thong thả bay lên, dẫn đường phía , bảo nàng theo. Nàng đốm sáng màu trắng giữa màn đêm, trong lòng hề ý định từ chối, thậm chí còn chủ động theo. Có lẽ... đây là chút ý cầu sinh cuối cùng của nàng.

Cảnh vật xung quanh từ đầu đến cuối vẫn hề rõ ràng. Con đường còn dài hơn nàng tưởng. Nàng thỉnh thoảng ngoảnh đầu , phần đường qua... biến mất trong cõi hỗn độn xám đen.

Đi tiếp, một cỗ kiệu trắng đang chờ phía . Trước kiệu treo một chiếc đèn lồng trắng chữ "Y". Ánh sáng trắng u uẩn quá nổi bật giữa bóng tối, càng nổi bật vẻ âm u, cao ngạo của cỗ kiệu, tựa như một vật nên xuất hiện ở thế gian .

Một cơn gió thoảng qua, mang theo hương hương t.h.u.ố.c thoang thoảng ập tới. Con hạc giấy bay vút lên, đậu đòn kiệu, : "Sứ Quân, bệnh yêu đưa tới."

Nàng dừng cách cỗ kiệu chừng mười bước, ngây ngốc vật thể xuất hiện một cách khó hiểu , thều thào hỏi: "Các... các là đại phu?"

lúc , từ bay mấy con hạc giấy nữa, chúng như hạ nhân, vén nhẹ rèm kiệu từ bên ngoài. Nàng ngước mắt , từ góc hạn hẹp, chỉ thấy một nửa khuôn mặt của trong kiệu. Đó... lẽ còn là mặt, mà chỉ là một chiếc mặt nạ gỗ. Một con mắt lộ chiếc mặt nạ, còn sáng hơn cả ánh đèn lồng, mang theo vẻ tinh và tự tin thấu rõ vạn vật.

Rất nhanh, rèm kiệu buông xuống, bên trong biến mất một mảng trắng tinh. Nàng chút hoang mang, rốt cuộc... đây là mộng, là thật?

Từ trong kiệu vọng một giọng nhẹ nhàng, thanh thoát: "Đã gặp gỡ, cứ , khỏe ở ?" Giọng thiếu vài phần cương nghị của nam tử, trầm hơn giọng nữ tử đôi chút. Tuy khó phân biệt nam nữ, nhưng vô cùng êm tai.

Nàng ngây ngốc cỗ kiệu, dường như lâu ai hỏi nàng lạnh , đói , chỗ nào thoải mái... Dù bất kỳ cảm xúc gì, nhưng giọng khiến nàng cảm nhận một sự quan tâm xa cách từ lâu. Nàng bất giác trút hết nỗi buồn của .

"Lồng ngực... đau lắm, đau." Nàng .

Một sợi tơ trắng mỏng manh từ trong kiệu bay , nhẹ nhàng quấn lấy cổ tay trái của nàng, lành lạnh, ngọ nguậy, giống như giây tiếp theo sẽ hòa tan da thịt nàng . Một lát , sợi tơ bay trở về.

"C.h.ế.t thì c.h.ế.t ." Người trong kiệu : “Chẳng qua... tâm bệnh thì cần tâm dược."

Nàng sững sờ.

"Rõ ràng trong lòng đầy oán hận cam, cứ gượng , lấy sự tê dại bộ màng thế sự. Thực , vạn ngàn tâm tư thể giải tỏa, nghẹn ứ trong lồng ngực, thể đau chứ?" Người trong kiệu tựa như đang khẽ: “Ngươi vẫn luôn gì nhất. Biết... nhưng chịu giành lấy, tất nhiên sẽ sinh bệnh."

Nghe , tim nàng chùng xuống, cơ thể bất giác lảo đảo, bệt xuống đất.

Biết nhưng chịu giành lấy... Nàng ư? Không, , nàng còn thể giành lấy cái gì nữa? Giữa tiền đồ gia tộc của và nàng, ... cuối cùng vẫn chọn nàng. Hắn cưới một nữ tử khác, còn sinh con với đó. Hắn yêu thương bọn họ. Sự dịu dàng và quan tâm dành cho họ chút giả dối.

Có lẽ, đó, tất cả sự chân thành nàng trong mắt há cũng là thật. ... thì ? Từ nay về , thế giới của sẽ còn bất cứ thứ gì lưu liên quan đến nàng. Những ngày xuân hạ thu đông họ từng trải qua, mỗi một lời hứa từng trao... tất cả sẽ tan biến như tro bụi.

Nàng bật . Không nghĩ đến thì thôi, hễ nghĩ đến, cảm xúc như sóng dữ cuộn trào, thể kìm nén.

"Ta tưởng... là một ngoại lệ trong loài . Ta tưởng, sẽ chọn một quãng đời còn ." Nàng lau nước mắt, bật : “ trái tim , cuối cùng... vẫn đủ kiên định."

"Đây là t.h.u.ố.c chữa cho ngươi." Người trong kiệu : “Vậy thì, hãy ban cho một trái tim kiên định như đá, để ... chọn một nữa."

Nàng khổ: "Không thể ... Hắn là một khi quyết định thì sẽ bao giờ đổi. Tất cả... quá muộn ."

"Lấy ba con Thạch Cố sống, nuốt chửng. Dùng sức mạnh của mệnh châu luyện thành một giọt t.h.u.ố.c thang. Cho phàm nhân uống, ba mươi ngày một giọt. Sau ba giọt, phàm tâm ắt sẽ kiên định, quãng đời còn chỉ nhung nhớ ban thuốc, ngoại lực thể chia lìa, thể đạt tâm nguyện của ngươi." Người trong kiệu : “Toa t.h.u.ố.c kê cho ngươi, nhớ kỹ ?"

Quãng đời còn chỉ nhung nhớ ban thuốc, ngoại lực thể chia lìa... thể đạt tâm nguyện.

Mỗi một nụ từng dành cho nàng, mỗi một việc khiến tim nàng rung động, tất cả như sóng thần ập về. Chút lý trí ít ỏi còn sót , cũng sắp vỡ tan tành. Nàng vẫn luôn dám thừa nhận, nàng nhớ đến nhường nào. Những tháng ngày hoan hỉ thuộc về bọn họ, nếu thể ... thì bao.

Chẳng sẽ cưới nàng ? Sao thể cưới chứ! Sao thể!!

Nàng thở hắt một dài, dậy, với trong kiệu: "Đa tạ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-4/chuong-6-mieu-quy-6.html.]

Ngay đó, nàng nghĩ đến điều gì, chút khó xử: " mà... tìm Thạch Cố sống? Ta chỉ mới về loài yêu quái , chúng dường như... khó tìm."

Lúc , một tờ giấy trắng từ trong kiệu đưa . Con hạc giấy vội vàng ngậm lấy, đặt xuống mặt nàng. Trên giấy trắng một chữ nào, chỉ vẽ một nhánh cây tựa như d.ư.ợ.c thảo ở góc bên trái.

"Đây là..." Nàng hiểu.

"Thạch Cố thì khó tìm." Người trong kiệu : “Nếu ngươi bằng lòng trả tiền khám bệnh cho , tự khắc sẽ trao cho ngươi phương pháp bắt chúng."

Nàng cúi đầu , : "... tài vật, ngay cả một món trang sức đáng tiền cũng ..."

"Tiền khám bệnh của , là vàng bạc." Người trong kiệu : “Nơi xuất sắc nhất các ngươi là tiền khám bệnh mà ."

"Nơi xuất sắc nhất?" Nàng hiểu.

"Ngươi là Ngạn Ngư, nơi xuất sắc nhất... Tất nhiên là giọng hát." Người trong kiệu khẽ: “Nếu ngươi đồng ý đem giọng hát trả cho , thì hãy ấn dấu tay lên tờ giấy đó. Nếu đồng ý, chúng cứ xem như từng gặp mặt. Ngươi thể tự bắt Thạch Cố. Chỉ là, nhắc nhở ngươi, yêu lực của ngươi mạnh, tu vi còn non, nếu vì bắt Thạch Cố mà hao tổn quá nhiều nguyên khí, khiến mệnh châu suy kiệt thì dù bắt Thạch Cố, ngươi cũng đủ sức luyện hóa chúng, tất nhiên cũng thể trở thành ban t.h.u.ố.c cho phàm nhân . Kéo dài càng lâu, tính mạng phàm nhân hạn, mà bệnh của ngươi... cũng sẽ chỉ ngày càng nặng thêm."

Nàng mà lòng hoảng loạn, bất giác đưa tay sờ lên cổ họng . Đem... đem giọng hát của trả tiền khám bệnh?! Vậy... chẳng sẽ bao giờ thể ca hát, thậm chí là... thể chuyện nữa ?

Thấy nàng sững sờ tại chỗ, hồi lâu thể quyết định, trong kiệu : "Nếu vĩnh viễn mất , tiếng hát của ngươi sẽ hát cho ai ? Lời ngươi , sẽ cùng ai?"

Nàng cau mày.

"Ta chỉ là một đại phu, tuy thu tiền khám bệnh, nhưng bao giờ thói quen ép buộc kẻ khác. Ngươi nếu nỡ thì thôi ." Người trong kiệu dường như ý rời , cỗ kiệu lơ lửng bay lên khỏi mặt đất.

"Không, đồng ý!" Nàng đột nhiên hét lên.

Người đó đúng. Giọng hát nàng bao nhiêu năm, tác dụng gì chứ? Hát thì ích gì? Nó thể khiến nàng rơi xuống từ biển mây, cũng thể khiến sư phụ đưa nàng một tấm gương khác. Mèo cũng thích . Hắn... thích , nhưng thì ? Chẳng vẫn chọn một thế giới khác đó ...

Nếu cần giọng hát thể khiến vận mệnh của nàng chọn một nữa, thì... cần nữa!

Nàng đợi trong kiệu trả lời, hít một thật sâu, dứt khoát ấn lòng bàn tay trái lên tờ giấy trắng.

Trong khoảnh khắc đó, tờ giấy trắng hóa thành một luồng sáng, tan cơ thể nàng từ lòng bàn tay. Nàng đột nhiên căng thẳng ôm lấy cổ họng, nơi đó dường như một con bọ đang bò lên, ngứa, đó là một cơn đau thấu tim. Con bọ vô hình tựa như cắt thứ gì đó từ cổ họng nàng, “vút" một tiếng, bay từ lòng bàn tay nàng, rơi trong kiệu.

Cơn đau chỉ kéo dài trong chốc lát, theo đó, là cảm giác tê dại và vô lực .

"Cầm lấy . Dùng thế nào, đều cả ở bên trong ." Một chiếc túi gấm đưa . Con hạc giấy vội vàng đặt nó xuống mặt nàng.

Nàng vội mở túi gấm, bên trong là một chiếc nhẫn màu đen.

"Chúc sớm ngày bình phục."

Bỏ câu , cỗ kiệu thoáng chốc biến mất mặt nàng.

Cảnh vật xung quanh cũng dần khôi phục bình thường khoảnh khắc . Vẫn là bầu trời đêm , vẫn là con phố , một hai đường đêm vội vã lướt qua.

Nàng siết chặt túi gấm, cố gắng phát chút âm thanh, nhưng phát hiện... chỉ thể đứt quãng thốt vài tiếng động quái dị, khó .

Nàng sững sờ hồi lâu, bật . Hóa ... thật sự là mơ.

Nàng xoay , về hướng trấn Thiết Kính, chiếc túi gấm trong tay lờ mờ tỏa một thứ ánh sáng kỳ dị.

Được , chẳng Mèo , tương lai của thì tự chọn ? Cuối cùng, nàng chọn .

Có điều... con mèo đó màu gì nhỉ? Hình như là màu trắng... , , là màu vàng?! Sao đột nhiên mơ hồ thế . Ơ, tại đột nhiên nghĩ đến Mèo? Có liên quan gì đến Mèo chứ... Thôi, nghĩ nữa.

Bây giờ, chỉ Thạch Cố là quan trọng nhất. Bắt chúng, sẽ một trái tim thật sự kiên định. Hắn sẽ chút do dự mà chọn nàng, và bệnh của nàng... cũng sẽ khỏi. Cho nên, mau thôi. Những thứ khác, đều quan trọng nữa.

Nàng áp chặt túi gấm tim, bắt đầu chạy .

Nàng chạy càng lúc càng nhanh, mà hề phát hiện, từ trong cơ thể nàng... rơi một "cái " khác. “Cái " gương mặt tiều tụy, đôi mắt vô hồn, tựa như một cái xác hồn, lưu tại chỗ, trơ mắt "cái " đang ôm "linh đan diệu dược" , chạy mỗi lúc một xa.

Nàng gọi "cái " đó , nhưng thể phát âm thanh, chỉ đành trơ mắt "nàng" biến mất ở cuối con đường mờ đêm. Nhà cửa xung quanh biến mất, hóa thành từng mảng màu sắc trôi nổi.

Nàng bất lực đó. Từng cụm tơ tằm từ trong tim nàng chui . Chúng quấn quanh cơ thể nàng, vòng đến vòng khác, cho đến khi bọc kín bộ con nàng, hóa thành một cái kén thật to. Cảm giác mà nàng từng trong tim, cuối cùng... biến thành hiện thực.

Một tiếng thở dài.

Đào Yêu từ phía nàng bước , thần sắc đăm chiêu cái kén một chút động tĩnh.

"Hóa ngươi ở đây."

Nàng ngẫm nghĩ, vươn tay, gõ lên cái kén mấy cái như đang gõ cửa.

"Ngư Cửu? Ngư Hoàn?" Nàng gọi lớn: “Mở cửa , chúng trở về thôi."

Cái kén một chút động tĩnh.

"Con mèo của ngươi trở về , nó đang đợi ngươi trở về đấy." Nàng tiếp: “Với , ngươi cứ trốn ở đây nữa, Lệnh Thư Vọng sắp c.h.ế.t thật đó. Toa t.h.u.ố.c ngươi nhận sai . Nó chữa bệnh của ngươi, càng thể cho Lệnh Thư Vọng một trái tim kiên định, mà chỉ thể biến thành một cái xác cứng như đá." Nàng bất lực : "Ngươi tên lang băm lòng hiểm độc đó lừa ! Nghe thấy ? Còn mau đây!"

Cái kén đột nhiên lúc lắc hai cái.

Nàng vội tiếp: "Bây giờ về, lẽ vẫn còn cơ hội xoay chuyển. Ngươi thật sự trơ mắt Lệnh Thư Vọng biến thành một tảng đá ? Hay là... là ngươi nể tình chạy theo ngươi bao nhiêu nơi, ngươi thương tình một chút, ít nhất cũng đây gặp một , chào một tiếng, ?"

Những sợi tơ kén dấu hiệu lơi lỏng, sụp xuống từng tầng, từng tầng. Rất nhanh, cơ thể nàng lộ . Nàng thoạt đầu ngơ ngác gương mặt Đào Yêu, đó, sẽ lộ vẻ lo lắng.

"Đi thôi." Đào Yêu chìa tay về phía nàng: “Ta tìm ngươi lâu lắm ."

Nàng do dự một thoáng, cuối cùng cũng ngập ngừng đưa tay .

Đào Yêu mỉm , nắm thật chặt bàn tay từ lâu còn chút ấm, bàn tay cô độc quá lâu .

 

Loading...