Bách Yêu Phổ 4 - Chương 6: Bí Hí 6
Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:42:08
Lượt xem: 44
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đêm khuya ở rừng Yên Hà chút se lạnh. Sương mù lờ mờ bay lượn trong khu rừng rậm xung quanh, như một tấm lụa trắng vấn vít giữa những hàng cây xanh um.
Quán trọ phía khu rừng miễn cưỡng thể ở . Điều kiện tuy sơ sài, nhưng ít nhất cũng dọn dẹp sạch sẽ. Chỉ là do khí hậu và địa thế, giường chiếu ít nhiều chút ẩm ướt.
Khi bọn họ đến nơi, quán trọ đậu sẵn hai cỗ xe ngựa của nhà khác. Một chiếc bùn đất lấm lem, vô cùng t.h.ả.m hại; một chiếc hỏng bánh, gia đinh đang bận rộn sửa chữa. Cả hai chiếc xe đều trang trí cầu kỳ, là xe của dân thường. Xem xe hẳn là khách quý từ nơi khác đến dự tiệc, chỉ là tình trạng xe cộ tồi tệ của họ, chuyến cũng đúng là gian nan.
Sau khi xuống xe, sắp xếp thỏa thứ, gần nửa đêm. Mọi ăn tạm chút lương khô về phòng nghỉ ngơi.
"Nơi hoang vắng, ngươi an phận một chút." Tư Cuồng Lan khi về phòng, liếc Đào Yêu phía : “Người liên quan, cần để ý."
"Hả?" Tay Đào Yêu vẫn còn cầm nửa miếng bánh ăn hết. Lời còn kịp hỏi xong, Tư Cuồng Lan đóng sập cửa phòng.
"Xì! Ta đường chỗ nào an phận ?" Nàng c.ắ.n mạnh một miếng bánh: “Còn bảo liên quan... Nửa đêm nửa hôm để ý thì cũng chứ." Sự thật cũng là . Từ lúc họ xuống xe đến khi phòng, ngoài gia đinh sửa xe ở cửa và ông quản lý quán trọ, hề gặp thêm nào khác. Chắc hẳn sớm gặp Chu Công .
"Nhị thiếu gia sai, cẩn thận một chút vẫn hơn." Ma Nha ôm Cổn Cổn xung quanh: “Ngươi quên chuyện gặp ban ngày ? đến giờ trong lòng vẫn thấy bất an."
"Đi theo bọn ngươi gì mà bất an. Ngoài , còn ai dám ăn thịt ngươi chắc!" Liễu công tử lườm một cái, đưa tay đẩy cửa phòng: “Mau ngủ , mai còn dậy sớm."
Bước phòng khách, là một căn phòng ba giường. Cửa sổ hé mở, ánh trăng rọi xuống sàn nhà cũ kỹ, mấy con muỗi vo ve bay qua luồng sáng mờ ảo.
Cổn Cổn mệt lả, cướp lấy cái gối của từ tay Ma Nha, nhanh chóng nhảy lên giường, nhanh cuộn tròn đuôi ngủ .
Ma Nha cũng tới, xuống giường mà cởi y phục. Vừa xuống bật dậy, bóng cây lay động ngoài cửa sổ, : "Chúng vẫn nên cảnh giác một chút. Trời mới gặp thứ quái quỷ nào nữa ."
"Yên tâm ngủ ... Thứ quái quỷ nhất thiên hạ đều ở trong phòng và phòng bên cạnh ." Đào Yêu đến cửa sổ, phẩy tay đuổi lũ muỗi điều, màn đêm đặc quánh bên ngoài.
"Biết tại ngươi lớn ? Là vì ngủ đủ đấy." Liễu công tử mất kiên nhẫn ấn Ma Nha xuống, thuận tiện kéo chăn trùm kín đầu .
Ma Nha chui khỏi chăn, túm chặt góc chăn : "Ta vẫn cảm thấy..."
"Còn ngủ sẽ trói ngươi ném ngoài cho muỗi ăn." Đào Yêu vẫn ngoài cửa sổ, hề ý định ngủ, ánh mắt còn tinh hơn bất cứ lúc nào ban ngày.
Ma Nha lập tức rụt trong chăn.
Liễu công tử xuống bàn, rót cho một cốc nước uống, cũng ý định ngủ.
Đào Yêu cửa sổ hồi lâu tiếng nào, ánh mắt chịu rời như đang chăm chú tìm kiếm thứ gì đó.
Thời gian trôi qua từng giây từng phút, duy nhất chống đỡ nổi chỉ Ma Nha. Rất nhanh trong phòng vang lên tiếng ngáy đều đều của và con hồ ly.
Vầng trăng lưỡi liềm tựa như mọc lông tơ, di chuyển bầu trời. Đào Yêu dường như đang âm thầm tính toán thời gian.
Một lát , nàng , liếc Ma Nha, xác định ngủ say như c.h.ế.t.
"Còn đó?" Nàng xuống đối diện Liễu công tử, cũng tự rót cho một cốc nước: “Rắn mùa hè cần ngủ ?"
"Giường chiếu ẩm bẩn, ngủ ." Liễu công tử ghét bỏ .
"Vậy ngươi cứ đây , ngủ." Đào Yêu vươn vai, dậy định về phía giường, nhưng đột nhiên cau mày, ôm bụng : "Không ... nhà xí ."
Chân còn kịp bước, Liễu công tử một tay nắm lấy cổ tay nàng: “Làm gì !" Nàng giằng tay : “Ta đau bụng!" Liễu công tử lạnh lùng thẳng mắt nàng, nhưng một lời.
Giằng co một lát, Đào Yêu thở dài: "Được , lừa ngươi nữa. Ta đau bụng. Hay là... ngươi ngoài cùng ?" Liễu công tử hừ một tiếng, vẻ mặt đắc ý như sớm thấu nàng.
Hai rón rén khỏi phòng, xuống cầu thang thẳng cửa lớn quán trọ. Còn đến cửa, thấy bậc thềm đá bên ngoài hai đang , ríu rít trò chuyện. Ra ngoài xem thì là gia đinh của hai cỗ xe ngựa . Thấy hai họ , một gia đinh mà chủ động hỏi: "Hai vị cũng ngủ ?"
Đào Yêu và Liễu công tử liếc , : "Muỗi nhiều quá, ồn ào phiền phức, ngoài hít thở chút khí."
"Hai vị chắc cũng đến tham dự Dạ yến nhỉ?" Một gia đinh khác hỏi: “Ta thấy công tử nhà các vị , là lai lịch."
"Ha ha, nhận thiệp mời Dạ yến, ai mà chẳng lai lịch."
Đào Yêu hứng thú tìm hiểu chủ nhân của bọn họ là ai, nhưng thấy sắc mặt hai , tựa như ý kinh sợ, sẽ thuận miệng hỏi: "Hai vị từ đường nào tới ? Ta thấy xe ngựa của các vị lấm lem bùn đất hư hỏng, đây là gặp mưa lớn là rơi xuống hố ?"
Vừa hỏi , sắc mặt hai càng tệ hơn. Một hạ thấp giọng hỏi: "Hai vị lúc đến gặp chuyện gì kỳ quái ?" Liễu công tử cau mày, xổm xuống: "Các ngươi cũng gặp ?"
Hai tên nhóc lập tức như gặp tri âm, một vội vàng : "Ban ngày, lúc còn cách rừng Yên Hà nửa ngày đường, xe ngựa của bọn rơi một cái hố bùn. Cái hố đó cũng sâu lắm, cứ tưởng để ngựa cố sức là , ai dè nhúc nhích nổi. Ta bảo thị vệ của lão gia đ.á.n.h ngựa, còn thì xuống hố đẩy. Nào ngờ..." Hắn ghé sát gần, biểu cảm mặt càng khoa trương hơn: “Nào ngờ trong hố bùn đó mà hai bàn tay quái dị, nắm chặt lấy bánh xe! Lúc đó sợ đến hồn phi phách tán. Nói với lão gia, bọn họ tin, hoa mắt. Ta , nhưng thì thấy bàn tay quái dị đó nữa. Tóm là xe kéo lên . Cuối cùng là thị vệ cầm đao c.h.é.m loạn xạ một hồi trong hố bùn, mới thoát ."
"Bọn cũng chẳng khá hơn là bao. Cũng tầm cách đây nửa ngày đường, đang yên đang lành đường núi, một khúc gỗ khô lớn chặn đường. Khó khăn lắm mới dọn , bao lâu, một khúc gỗ khô khác chặn . Dọn , phía gặp nữa... Cứ lặp lặp như , suýt nữa mệt c.h.ế.t bọn ! Ta với phu nhân nhà , ngoài mà gặp chuyện quái lạ thế , là ông trời nhắc nhở nên tiếp. phu nhân nhà cứ tin tà, nhất quyết đòi tiếp. Ít nhất cũng dọn đến chín khúc gỗ mới tới rừng Yên Hà . Lúc dọn khúc gỗ cuối cùng còn cẩn thận hỏng bánh xe, thật dễ dàng gì." Một gia đinh khác mặt mày rầu rĩ: “Ta cứ nghĩ đến chuyện ban ngày là thấy tim đập thình thịch, thật sự ngủ . Ra ngoài hóng gió thì thấy vị tiểu ca cũng đang đây rầu rĩ. Hỏi mới , hóa đều gặp nạn như . Còn các vị thì ? Gặp chuyện gì?"
"Bọn ..." Đào Yêu gãi đầu, : “Bọn lúc đến chỉ lạc đường một lúc thôi, nhưng nhanh tìm phương hướng ."
"Đó thấy , thấy ! Chắc chắn ma quỷ mà!"
"Chứ còn gì nữa, kiểu gì cũng thấy tà môn! Thế mà phu nhân nhà chẳng thèm để ý, chịu về, cứ nhất quyết đòi dự tiệc."
"Lão gia nhà bọn cũng y chang, tin tà. thì tin! Ta bây giờ sợ c.h.ế.t khiếp, trời mới còn xảy chuyện quái quỷ gì nữa! Ta chỉ chạy ngay bây giờ thôi."
Hai gia đinh lập tức kích động lên, oán giận sợ hãi.
"Đã đến thì cứ ở yên ." Đào Yêu : “Biết thật sự chỉ là ngoài ý . Huyện Thanh Viên vốn ở nơi hẻo lánh, đường xá gập ghềnh một chút cũng là bình thường. Đêm khuya trời lạnh, hai vị vẫn nên sớm về nghỉ ngơi ." Nói xong bèn nhanh chân về phía khu rừng phía .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-4/chuong-6-bi-hi-6.html.]
" , đừng tự dọa nữa. Trên đời gì nhiều ma quỷ như ." Liễu công tử bụng vỗ vai bọn họ: “Nghỉ ngơi cho khỏe, thể khỏe mạnh , tất nhiên sẽ gặp nhiều chuyện quái lạ nữa. Cáo từ!"
Hai tên nhát gan thấy bọn họ nửa đêm còn rừng, đưa mắt . Trước đó chỉ cảm thấy công tử nhà họ hạng dễ chọc, ngờ đám tùy tùng bên cũng to gan như . Hai lẩm bẩm một hồi, tiu nghỉu về phòng.
Không bọn họ, chút động tĩnh cuối cùng xung quanh quán trọ cũng biến mất. Trăng trốn trong mây, lạnh đêm khuya ngày càng đậm.
*
Trên con đường nhỏ lộn xộn trong rừng, Đào Yêu chậm, cẩn thận phân biệt phương hướng. Trong rừng cây cũng yên tĩnh đến đáng sợ, ngay cả tiếng côn trùng kêu cũng .
Liễu công tử theo nàng, cau mày: "Ngươi ban ngày kẻ đốt giấy cho ngươi?"
" , hẹn ở tấm bia đá tàn phía đông rừng Yên Hà. Nếu thì ban ngày vui vẻ như , chuyện chẳng là tiện đường ." Đào Yêu thản nhiên , nhưng chút tự tin: “Chúng bây giờ đang về hướng đông chứ?"
"Phải." Liễu công tử cảnh giác đ.á.n.h giá xung quanh: “Yêu quái gì gấp gáp tìm ngươi lúc ?"
"Cũng coi như là một tên to xác đấy!" Đào Yêu chút phấn khích, xoa xoa tay: “Một con Bí Hí."
"Bí Hí?" Liễu công tử nghĩ nghĩ: “Là cái loại rùa lớn trời sinh, chẳng gì, chỉ ngốc nghếch đội bia cho ?"
"Ừm." Đào Yêu gật đầu: “ cũng chỉ là trông giống rùa thôi. Ngươi cho rằng đội bia là chuyện ngốc nghếch, đối với loại yêu quái như bọn chúng, bia là đội công . Nhất là đội bia cho những danh nhân công trạng lớn hoặc những sự kiện lưu danh thiên cổ. Hết niên hạn, tu vi viên mãn, bọn chúng sẽ thể hóa thành rồng, bay thẳng lên Thiên giới. Bách Yêu Phổ 'Bí Hí sinh từ Linh thổ, giống rùa mà hình cực lớn, sức khỏe phi thường, tuổi thọ dài. Đội bia thì hóa đá, lâu ngày thì hóa rồng'. Ngươi xem, còn yêu quái nào nhẹ nhàng như , tìm một tấm bia đội lên là thể lên Thiên giới rồng ."
Liễu công tử bĩu môi: "Làm rồng thì gì ... Rồng ở Thiên giới kéo xe cho các vị thần tiên thì cũng phái trợ giúp đ.á.n.h sấm mưa, cùng lắm cũng chỉ tính là thần thú, so với yêu quái thì hơn chỗ nào. Vả , đội bia thì thôi , còn biến thành đá, bất động hàng ngàn vạn năm, đây chẳng là chịu đại tội ."
"Lại thiển cận ." Đào Yêu dò đường : “Rồng ban đầu là thần thú, nhưng dùng rồng để tu luyện, so với các chủng loại khác, khả năng thành tiên thành thần sẽ dễ dàng hơn nhiều. Ngươi xem Thiên giới, Côn Lôn, ít Đại Thần nguyên là rồng đó thôi. Ngoài trời , trong các vùng nước còn Tứ hải Long tộc, đám đó cũng hạng dễ chọc . hiểu tâm trạng của ngươi, rắn mà, ngàn vạn năm qua vĩnh viễn rồng đè đầu cưỡi cổ, ngươi ghen tị với chúng cũng là bình thường."
Một cục bùn ném trúng Đào Yêu: “Ái chà! Ta sai !" Đào Yêu vỗ vỗ bùn lưng, sang Liễu công tử mặt đang đen sì: “Thực xà tộc các ngươi cũng ít tu thành rồng đó, hình càng lớn càng dễ. Ngươi cố gắng chút nữa cũng mà!"
"Xì! Ai thèm rồng! Ta cứ thích rắn, tự do tự tại ràng buộc, thể lên trời thể xuống đất, nơi nào rồng bọn chúng , đều !" Liễu công tử phục.
"Được , tùy ngươi vui." Đào Yêu hì hì: “ ngươi mà thật sự biến thành rồng , còn thấy tiếc đó."
Đang chuyện, nàng đột nhiên dừng bước, chỉ về phía hỏi: "Phía là một tấm bia đá tàn ?" Liễu công tử kỹ. Dưới ánh trăng mờ ảo, quả thực một tấm bia đá tàn cao chừng bằng đó. Cỏ dại hai bên quấn quýt , mọc thành hình thù nhe nanh múa vuốt.
"Phải." Liễu công tử trái : “Không là một tên to xác hẹn ngươi ? Đâu ? Ngươi đến sớm ?"
Đào Yêu cũng đông ngó tây: "Đâu , đến đúng giờ mà." gần đó quả thực yêu quái nào phù hợp với tưởng tượng của nàng.
Đang lúc kỳ quái, một giọng nho nhỏ từ phía truyền đến: "Đào Yêu đại nhân, ngài đến muộn ." Đào Yêu giật , lập tức tìm kiếm theo giọng , cuối cùng tìm thấy nguồn phát âm thanh ở chỗ lõm đỉnh tấm bia đá tàn, đó một con rùa nhỏ màu trắng tuyền, cỡ nắm tay.
Liễu công tử ghé sát , chỉ vật nhỏ còn bé hơn cả lòng bàn tay : "Thế mà gọi là ' hình cực lớn' ?"
Đào Yêu cũng mơ hồ, chắc chắn lắm hỏi nó: "Là ngươi đốt giấy cho ?"
"tất nhiên." Con rùa trấn tĩnh hai gương mặt kinh ngạc mặt: “Ngươi là... Bí Hí?" Đào Yêu dùng tay ước lượng kích thước của nó: “Ngươi chắc chắn là cha ngươi sinh ?"
"Bí Hí đều sinh từ Linh thổ, cha ." Nó bất đắc dĩ : “Ta chỉ là... nhỏ hơn đồng tộc một chút thôi. Ờ, màu sắc cũng khác, bọn chúng thường là màu trắng xám, thì trắng hơn một chút." Nói nó chút bực bội: “Cho dù là con cùng một cha sinh , cũng thể giống hệt ! Các ngươi thể vì mà tin là Bí Hí chứ!"
Đào Yêu bật : "Ta tạm tin ." Nàng đưa tay nâng con rùa lên, lập tức cau mày: “Tuy ngươi vốn dĩ loại ấm áp gì, nhưng cũng đến nỗi lạnh như , giống như cục băng . Ngươi chuyện gì mà hao tổn yêu lực của đến thế ?"
Con rùa chớp chớp mắt, : "Không , chỉ cần gặp Đào Yêu đại nhân, dù cho giây c.h.ế.t , cũng còn gì hối tiếc."
Đào Yêu nhướng mày: "Ngươi thấy tờ giấy ngươi đốt cho vấn đề ?"
Con rùa im lặng một lát, : "Ta chỉ sợ ngài chịu đến." Đào Yêu xách nó lên khỏi tay, : "Ngươi là yêu quái đầu tiên đốt giấy cho , mà cầu đến chữa bệnh."
"Cái gì? Nó thành thế , đốt giấy cho ngươi để chữa bệnh?" Liễu công tử hiểu: “Vậy nó đốt giấy cho ngươi gì?"
Đào Yêu con rùa yếu ớt, : "Nó cầu xin đến g.i.ế.c một con yêu quái."
Liễu công tử sững sờ.
Con rùa vẫn dùng giọng chậm chạp của : "Đào Yêu đại nhân ngoài trị yêu, chẳng cũng g.i.ế.c yêu . Ta cũng tính là khó khác chứ..."
Đào Yêu nghĩ nghĩ: "G.i.ế.c yêu thì khó. ngươi dựa mà cho rằng sẽ vì một con yêu quái chút giao tình mà g.i.ế.c một con yêu quái khác? Ngươi ngây thơ đến mức cho rằng cũng giống đám sát thủ nhận tiền việc thế gian, mặc sai khiến chứ?" Nàng liếc nó một cái: “Vả , ngươi còn tiền cho ."
Con rùa hít một thật sâu, : "Từ mấy ngày , nghĩ đủ cách, ngăn cản những dự tiệc tiến huyện Thanh Viên. sức mạnh của quá yếu, những cách dùng thể khiến những đó đầu . Cho nên, chỉ đành dùng cố gắng cuối cùng của , đ.á.n.h cược một phen, đốt giấy cho ngài."
"Trò quỷ đập tường ban ngày là ngươi ?" Đào Yêu và Liễu công tử tưởng nhầm.
"Là ." Con rùa thẳng thắn thừa nhận: “Còn chuyện xảy với hai cỗ xe ngựa ở quán trọ, cũng là ."
"Tại bọn họ đến huyện Thanh Viên?" Liễu công tử hiểu: “Lẽ nào Dạ yến đó vấn đề gì?"
Con rùa thở dài: "Những vị khách đều là danh lưu, trụ cột đương thời. Ta sợ bọn họ... đến mà về." Nhiệt độ xung quanh dường như đột ngột hạ thấp hơn nữa.
Đào Yêu trầm ngâm một lát, nhanh nhẹn móc một viên thuốc, cũng chẳng cần con rùa đồng ý , cạy miệng nó nhét . Con rùa ho sặc sụa: “Không cứu mạng ngươi , chỉ là bảo đảm ngươi đứt khi rõ chuyện với thôi." Đào Yêu thấy bế nó lạnh tay quá, đặt nó lên tấm bia đá tàn, hỏi: "Ngươi g.i.ế.c con yêu quái nào?"
Con rùa ngẩng đầu, : "Ứng Phàm Sinh."
Phần 10: Giới Linh