Bách Yêu Phổ 4 - Chương 6: Ẩn Ẩn 6

Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:41:41
Lượt xem: 32

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sáng sớm ba ngày , trong phòng Nhị phu nhân bỗng truyền một tiếng hét thất thanh.

Rất nhanh, Tiêu Nguyên Tân và Đại phu nhân vội vã chạy tới. Bọn hạ nhân tất cả đều đuổi ngoài, một ai phép đến gần phòng.

Rất nhanh, sắc mặt Tiêu Nguyên Tân bèn trở nên trắng bệch hơn cả tuyết đọng ngoài cửa sổ. Đứa con trai độc nhất còn thơ dại của , mà chỉ một đêm đổi dung mạo...

Hắn ôm con, ngây ngốc hồi lâu, đột nhiên mất hết sức lực, tay buông lỏng. Nếu Nhị phu nhân nhanh tay đỡ lấy, đứa bé ngã lăn xuống đất.

Sao thể biến thành thế ? Hắn sợ hãi lùi mấy bước. Con trai của , thể giống... giống hệt kẻ đó đến !!

Đứa bé lúc hề đáng sợ như yêu ma quỷ quái. Lại đôi mắt to, hai mí, sống mũi cao, còn nốt chu sa giữa hai hàng lông mày, trông còn đáng yêu hơn cả dáng vẻ ban đầu vài phần. ... thế nào cũng đều là dáng vẻ của Phương Hạc Vũ!

Đầu óc Tiêu Nguyên Tân trống rỗng. Hắn hiểu vì con trai đổi gương mặt, còn là gương mặt của kẻ mà vĩnh viễn bao giờ nhắc tới.

... về báo thù ?! Không, , thể nào, thiêu xác , thể về . Yêu nghiệt, đứa bé là yêu nghiệt!!

Lúc , nó đang ngoan ngoãn ở một góc xa, quan sát thần sắc của Tiêu Nguyên Tân. Đây là quyết định mà nó suy nghĩ suốt cả một đêm. Nếu Tiêu Nguyên Tân quên mất điều gì nó nhất định khiến nhớ .

Tiếc là sức mạnh của nó quá nhỏ bé, chỉ thể giở chút trò mọn đứa trẻ, ngay cả gương mặt hóa cũng chỉ giống sáu bảy phần. Nếu nó bản lĩnh của đại yêu quái, nhất định nó sẽ để Tiêu Nguyên Tân tự trải nghiệm việc đổi gương mặt.

Nhất thời nó cũng giải thích rõ . Nó cảm thấy hề tức giận, chỉ là ... ấm ức.

Hơn nữa, tuy yêu pháp nó thi triển con trai sẽ tự động giải trừ khi kỳ hoa của nó kết thúc, nhưng xảy chuyện thế , Tiêu Nguyên Tân ít nhiều cũng nên hối hận chứ.

Tiếc nghĩ đơn giản .

Đêm hôm đó, nó tận thấy hai gã gia nhân khiêng một chiếc rương gỗ, lén lút rời khỏi Tiêu phủ, leo lên cỗ xe ngựa chờ sẵn ở cửa , vội vã về phía cổng thành.

Lòng nó dấy lên bất an, bèn bám theo suốt đường. Nó phát hiện xe ngựa chạy thẳng đến một ngọn núi hoang ở ngoại ô. Tới sườn núi, xe ngựa dừng . Ngoài hai gã gia nhân bước xuống, Tiêu Nguyên Tân mà cũng ở bên trong.

Sau đó, sự hiệu của Tiêu Nguyên Tân, hai kẻ đào một cái hố sâu ở nơi hẻo lánh sườn núi, chôn chiếc rương xuống. Sau khi lấp đất xong, Tiêu Nguyên Tân thèm lấy một , dứt khoát rời .

Đợi bọn họ xa, nó vội vàng chạy đến nơi họ chôn đồ. Không kịp nghĩ nhiều, nó lập tức bới đất. Sức nó đủ, đào một lúc lâu mới thấy chiếc rương khóa. Nó tìm đá để đập ổ khóa, nhưng đập vỡ. Nó đành liều mạng, dùng chút yêu lực còn sót của , cố sức bẻ gãy ổ khóa đồng.

Nó thở hồng hộc mở rương , đầu óc "ong" lên một tiếng. Quả nhiên... đó là phỏng đoán tồi tệ nhất, cũng là phỏng đoán mà nó cho là thể nào xảy nhất. Nó vô thức siết chặt nắm tay, run rẩy.

Đêm đó lẽ là đêm hỗn loạn nhất kể từ khi nó sinh .

còn nhiều sức lực để điều khiển cơ thể nữa, nhưng nó vẫn cố gắng chạy, càng nhanh càng . Chỉ cần đủ nhanh, nhóc con trong lòng nó... lẽ sẽ sống sót.

cố hết sức , thật đấy.

Thế nhưng, khi khỏi nhà thầy lang, nó đột nhiên mất phương hướng, nên . Nó chỉ nhắc nhở Tiêu Nguyên Tân mà thôi, nào ngờ hại một mạng .

Làm bây giờ, g.i.ế.c . Yêu quái hại mạng , dù ở cũng là tội c.h.ế.t.

Trước khi trời sáng, nó lang thang mục đích đến một miếu Thổ Địa. Đứng ở cửa miếu một lát, cuối cùng nó cũng bước .

Nó quỳ tượng Thổ Địa, : "Con là yêu quái Nhân Diện, hôm nay hại mạng . Xin Thổ Địa gia gia con truyền tin, con nguyện chịu hình phạt, tuyệt đối trốn tránh."

, Thổ Địa ở các nơi thực là tai mắt mà Thần tiên sắp đặt ở nhân gian. Mọi chuyện xảy ở nhân gian đều thể thông qua họ để truyền đạt đến chư thần. Tuy thật , nó cũng thử một . Đã sai thì chịu phạt. Người yêu quái cũng đều như .

Thế nhưng, nó đợi đến chiều tối hôm , Thổ Địa gia gia vẫn chỉ là pho tượng đất nung, bất kỳ thần tích nào cho thấy đến bắt nó.

Nó thở dài về Tiêu phủ. Thân xác của đứa bé vẫn trả cho tử tế.

Chỉ là còn vật ký sinh, với tình trạng hiện giờ của nó, chắc đủ sức về cốc Vân Ngoại. Nếu nó thể trở về nguyên khi kỳ hoa kết thúc, thì cũng chẳng cần đợi Thần tiên đến bắt nữa... nó sẽ tự c.h.ế.t.

Sau khi rời khỏi Tiêu phủ, nó yếu ớt trôi nổi đường. Cứ như thôi, mượn xác của bất kỳ ai nữa. Về thì về, về thì thôi.

nhớ mất bao nhiêu ngày mới miễn cưỡng bay đến sườn núi đó. Ngôi mộ của Lão Phùng chao đảo hiện mắt. Thật sự còn chút sức lực nào... Nó rơi xuống đất, thể bay lên nữa, mặc cho sân quen thuộc ... ở ngay trong tầm tay.

rạp nền đất lạnh như băng, lẳng lặng chờ đợi thời khắc cuối cùng.

Trong cơn mơ màng, nó cảm thấy dường như bay lên, nhẹ bẫng trôi về phía . Nó mở bừng cmắt, phát hiện ảo giác. Một "gã" vô hình đang nâng nó, an về sân cốc Vân Ngoại, đó... đá nó một cước bay thẳng về nguyên .

"Là... là ngươi?" Nó hồn , kinh ngạc hỏi: “Ngươi thật sự về thăm ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-4/chuong-6-an-an-6.html.]

"Nói thừa! Nếu về thăm ngươi, ngươi c.h.ế.t ở ngoài đường ." Giọng quen thuộc vang lên mặt nó, ngữ khí đầy oán thán: “Về đến nơi thấy ngươi , đoán ngay là ngươi nhân cơ hội chạy chơi . Ta ngươi ở , đành đây chờ."

Sống mũi nó bỗng cay xè, nhưng nó kìm , .

Hồi lâu , nó đột nhiên : "Ẩn Ẩn, g.i.ế.c ."

"Hả?!" Ẩn Ẩn kinh hãi: “Không thể nào! Ngươi lấy bản lĩnh đó!"

"Thật mà..."

Nó dùng cả một đêm để kể câu chuyện của mười năm.

Nghe xong, Ẩn Ẩn im lặng lâu, đến nỗi nó tưởng đối phương bỏ từ biệt.

"Ngươi ?" Nó thăm dò, thở dài: “Đi cũng . Nếu lời đồn là thật, thú nhận tội với Thổ Địa công , lẽ ít lâu nữa, sẽ bắt . Ngươi ở sẽ liên lụy."

Lại qua một lúc lâu, Ẩn Ẩn mới lên tiếng: "Không, ngươi nhất định sẽ còn mười năm nữa."

Nó sững sờ: "Ngươi..."

"Ta nữa cả." Ẩn Ẩn nghiêm túc : “Nếu thật sự kẻ nào đến bắt ngươi, bảo đảm bọn chúng sẽ tìm thấy ngươi."

Nghe , nó im lặng hồi lâu, : "Ta vẫn luôn nghĩ là một yêu quái vô cùng thành thật. ... thật sự phạm sai lầm. Ngươi..."

"Ta quan tâm." Ẩn Ẩn ngắt lời nó: “Nếu ngay cả loại đó cũng thể tiếp tục sống trong cảnh gấm vóc lụa là thì bọn họ dựa mà bắt ngươi?"

Nó dường như hỏi khó.

Trong sân chỉ còn tiếng cành lá xào xạc trong gió bấc. Cả hai đều thêm gì nữa.

Chuyện của mười năm nay dồn nén quá nặng nề. Ngay cả một con yêu quái vốn luôn tự nhủ ngoài chuyện, cuối cùng cũng bất do kỷ mà kéo ân oán và sinh tử của kẻ khác.

Một ngày, ba ngày, một tháng, ba tháng... Đông qua xuân đến, ai đến tìm gây sự.

Trong thời gian , cả hai dường như ngầm hiểu ý , ai nhắc đến chuyện liên quan đến Tiêu Nguyên Tân nữa. Ẩn Ẩn giống như đây, thỉnh thoảng tinh nghịch trêu chọc nó, hoặc say sưa kể cho nó mười năm qua gặp những chuyện thú vị gì.

bầu bạn, thời gian trôi qua nhanh hơn nhiều. cứ mỗi nghĩ đến gương mặt của đứa bé , lòng nó nặng trĩu như đá đè.

Thoắt cái một năm trôi qua. Tiêu Nguyên Tân đến, vẫn mang theo gia đình, tớ, cùng lễ vật cúng tế hậu hĩnh như lệ cũ.

gã đàn ông thản nhiên như chuyện gì xảy . Dường như tất cả chuyện đây đều ảnh hưởng đến chút nào. Từ Phương Hạc Vũ, đến Phương mẫu, đến con trai của ... Hắn thật sự từng hối hận vì bọn họ... dù chỉ một giây lát ?

Chắc là .

Ẩn Ẩn vốn thể yên, thỉnh thoảng cũng mang về tin tức của Tiêu Nguyên Tân. Mấy năm đó, việc ăn của ngày càng lớn mạnh, ngưỡng mộ, ghen tị, nịnh bợ cũng ngày một nhiều. Chỉ là kể từ khi đứa con độc nhất qua đời, Tiêu gia thêm nối dõi nào nữa. Tiêu Nguyên Tân cũng cưới thêm vợ ba, dường như quyết tâm cần con nối dõi.

Hắn hối hận, nhưng sợ hãi... Nó đoán, lý do duy nhất Tiêu Nguyên Tân chịu cưới vợ sinh con nữa là vì sợ hãi thấy "gương mặt" khiến kinh hoàng . Hắn cướp tất cả những gì vốn thuộc về gương mặt đó: Tính mạng, mẫu , tương lai...

Phải, nên sợ hãi. Và nỗi sợ hãi nên nhiều hơn nữa, đeo bám lâu hơn nữa, nhất là... cả một đời.

Một năm, hai năm, năm năm... Tiêu Nguyên Tân năm nào cũng đúng hẹn về bái tế Lão Phùng. Năm nào nó cũng mong chờ thể thấy dù chỉ một chút hối hận về quá khứ . Thế nhưng, thật sự . Hắn vĩnh viễn là dáng vẻ xuân phong đắc ý, vênh váo tự mãn.

Năm nay, một đêm khi kỳ hoa của nó đến, nó vốn hiếm khi mơ, một giấc mơ. Trong mơ, Lão Phùng cầm roi mây dạy dỗ hai đồ . Tiêu Nguyên Tân che chở cho Phương Hạc Vũ, hì hì bảo sư mau chạy . Phương Hạc Vũ rạng rỡ chạy khỏi cửa, chạy hét lớn: "Mẹ hôm nay đến thăm , đón đây!"

Trong giấc mơ đó, gió tuyết, chỉ hoa cỏ tươi, và một sân ngập tràn niềm vui.

Khi tỉnh , nó ngây lâu. Nó cảm thấy trái tim vốn tĩnh lặng từ lâu của đột nhiên nứt toác , vỡ tan thành từng mảnh. Nó nhặt nhưng tài nào nhặt nổi một mảnh nào.

Không đúng. Thế gian ... nên là như .

"Ẩn Ẩn..." nó đột nhiên gọi.

"Hả?"

"Ta một chuyện."

 

Loading...