Bách Yêu Phổ 4 - Chương 5: Thiên Thiết 5
Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:41:17
Lượt xem: 48
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trước khi mặt trời lặn hôm nay, thuyền của bọn họ dừng bên cạnh một hòn đảo hoang .
Bây giờ là đêm khuya. Hòn đảo hoang bên cạnh im lìm, an phận như một trung thực nhất chốn thị thành. Trên trời lấp lánh, khí ẩm ướt mang theo một mùi hương thoang thoảng, lẽ là hương hoa từ bờ biển xa xôi theo gió bay tới, hoặc là mùi phấn son tinh tế vương vấn trong ký ức của một cô nương nào đó, cũng thể là tiên nữ sống trăng vô tình lướt qua tâm trí lơ đãng của bọn họ. Tóm , mặt biển mùa xuân luôn thêm vài phần quyến luyến, dịu dàng hơn hẳn những lúc khác.
Hắn boong tàu. Trên bếp than nhỏ mặt đang nướng mấy con cá béo ngậy, mỡ xèo xèo, hương thơm lan tỏa. Thái Lý Lý một tật , mỗi cập bến bổ sung vật tư, nàng mua đồ ăn ngon, đồ chơi vui cho giống khác, cũng ít khi mua quần áo mới, mà thứ nàng thích nhất là mua than củi.
Mặc dù bọn họ với nàng rằng thuyền thiếu nhiên liệu, cần chuẩn thêm, nhưng nàng luôn dự trữ thêm than củi sẽ hơn, thể sưởi ấm, thể nướng đồ ăn. Cái tật " mê son phấn mà mê than củi" ... quả đúng là một nữ tử trong đầu chứa đựng những gì.
Bình rượu Thiêu Đao bên cạnh bếp lò gần cạn đáy. Hắn uống vài ngụm, phần còn đều chui bụng Thái Lý Lý. Bây giờ nàng đang cuộn tròn đối diện , ngủ say sưa trong ấm tỏa từ bếp than, đắp chiếc áo khoác ngoài của .
Không chỉ Thái Lý Lý, tất cả thuyền viên tàu, cùng một thời điểm, đều chìm giấc ngủ say hơn bất kỳ đêm nào. Các thuyền viên đa phần tửu lượng , Thái Lý Lý cũng hề kém cạnh. Trong tất cả , nàng là uống nhiều nhất, cũng là gục xuống muộn nhất.
Quy củ thuyền là uống rượu bừa bãi. Hai bọn họ gần như dính một giọt rượu, nhưng trong mỗi chuyến , luôn lúc trưởng “chiếu cố đặc biệt”, định kỳ chủ động mời các thuyền viên uống thỏa thích, để an ủi sự vất vả bôn ba suốt chặng đường. Rượu đều là rượu ngon đắt tiền, trưởng bao giờ keo kiệt khoản . Thuốc bỏ rượu cũng là t.h.u.ố.c , uống ít nhất thể ngủ một giấc thật thoải mái đủ hai ngày hai đêm.
Hắn uống cạn ngụm rượu cuối cùng trong chén, bên tai chỉ còn tiếng ngáy lớn nhỏ. Các thuyền viên ngủ la liệt trong ngoài, thỉnh thoảng mê một hai câu, khóe miệng còn treo nụ .
Thái Lý Lý giống như một con mèo nhỏ no say, thở trong giấc ngủ đều đặn và bình . Trước khi nàng gục xuống, nhớ nàng đang nhớ về một cố nhân ở quê nhà, một thầy đồ trẻ tuổi. Trong những ngày tiếp xúc với nàng, nàng mấy khi nhắc đến quá khứ của , chỉ thuận miệng kể về vài quen cũ, nhưng đều liên quan đến vết thương của nàng. Toàn là những mà theo lời nàng kể, khá thú vị, và đối xử với nàng cũng tệ.
Với những vết sẹo vĩnh viễn bao giờ phai mờ , rốt cuộc nàng đang cố ý che giấu, sớm còn coi là chuyện gì, tài nào , cũng hỏi nhiều. Ở Nhân giới nhiều năm như , đạo lý tùy tiện vạch trần nỗi đau của khác, ít nhiều cũng hiểu.
Thái Lý Lý lật , chiếc áo khoác đắp trượt xuống. Hắn đang định kéo thì đột nhiên vầng sáng xám bạc từ mẩu xương n.g.ự.c nàng lóe lên, dọa cho rụt tay về.
“Các ngươi sắp ăn ?” Cái đầu gấu quen thuộc bay lơ lửng mặt , vẻ bất mãn: “Sao nhớ nửa tháng ăn mà? Mỗi đều cả con thuyền nồng nặc mùi rượu, ngửi mà say sóng luôn, phiền c.h.ế.t !”
Suýt thì quên mất sự tồn tại của nó... "bạn " như hình với bóng của Thái Lý Lý.
Từ khi Thái Lý Lý lên thuyền, cái đầu gấu thỉnh thoảng sẽ bay lượn lờ một lúc khi nàng ngủ say. Dù ngoài hai bọn họ cũng chẳng ai thấy nó, nên nó tự do vô cùng. Có lúc nó xem các thuyền viên gì, lúc xổm đỉnh cột buồm đang ngẩn ngơ điều gì. Chỉ là nó vĩnh viễn bày cái gương mặt khó ở. Hoặc là chê thuyền của bọn họ quá nát, bằng con thuyền lớn chạm hoa vẽ vàng mà nó từng năm xưa; hoặc là chế nhạo hai bọn họ quá yếu ớt, ngay cả yêu khí cũng che giấu nổi, còn dựa một thuyền đầy phàm mới kiếm ăn , thảo nào tộc Đấu Mộc ngày càng sa sút. Tóm , một câu nào lọt tai.
Huynh trưởng bây giờ thèm chấp nhặt với nó nữa, rằng một tiểu yêu ngay cả hư ảnh cũng còn nguyên vẹn, ngoài cái miệng mồm mép thì chẳng còn gì, cũng thật đáng thương.
chỉ , ban đầu trưởng bao nhiêu nảy sinh ý định đ.á.n.h c.h.ế.t nó. nó hề sợ c.h.ế.t, thậm chí còn thẳng, với trạng thái hiện giờ của nó, tuy ngoài việc c.h.ử.i và bay lượn thì chẳng gì, động đến một sợi tóc của ai, ngay cả con kiến cũng giẫm c.h.ế.t , nhưng tương tự, nó động khác thì khác cũng động nó. Kể cả nó đắc tội với Thiên Đế, Vương Mẫu, bọn họ cũng lấy mạng nó. Không còn cách nào khác, là một Thiên Thiết, là cái bản lĩnh c.h.ế.t .
Ban đầu bọn họ cũng tin lắm. Sau khi thử vài , ngay cả khi trưởng nuốt chửng nó bụng, nó cũng thể bay từ cơ thể trưởng mà sứt mẻ gì, còn tặng cho trưởng một cái trợn mắt khinh bỉ.
Nói kinh ngạc là giả. Trong vốn hiểu của hai , quả thực từng thấy loại yêu quái nào mang đặc tính yếu nhất, mạnh nhất như thế ... Nói nó vô dụng thì thật sự vô dụng, nhưng nó mạnh mẽ thì cũng thật sự mạnh mẽ... Hết cách, bọn họ đành chọn cách "độ lượng" với nó. Dù tức giận hơn nữa cũng gì nó. Ghét nó mà diệt nó đúng là chuyện phiền phức nhất.
“Lũ Ác Giao xuất hiện theo thời gian chúng mong .” Hắn chỉ xuống thuyền: “Đụng thì thể bỏ qua. Hai ăn nhiều một chút, gặp chừng đợi vài tháng, thậm chí lâu hơn. Dù Giao Long lớn đến , miệng chúng cũng chỉ hóa thành một luồng huyết khí, ăn thêm hai bữa tích trữ cũng .” Hắn đưa tay kéo chiếc áo khoác trượt khỏi Thái Lý Lý: “Một bữa đói, một bữa no vốn là chuyện thường ngày của chúng . Loại yêu quái c.h.ế.t như ngươi, hiểu nỗi khó khăn trong đó.”
Cái đầu gấu bộ dạng chăm sóc Thái Lý Lý, vẻ bất mãn và ghét bỏ mặt cũng dịu vài phần.
“ ngươi cũng đúng lúc lắm, đêm nay trăng , là thời điểm hiếm biển, ngươi cũng tranh thủ mà ngắm .” Hắn , dùng đũa lật con cá nướng, cố ý hít hà thật mạnh: “Thơm quá! Tiếc là ngươi ăn .”
“Ta chỉ ăn đồ sống, cá c.h.ế.t thì gì mà thơm.” Nó bay đến bên cạnh bếp than, vặn vẹo , dường như hưởng thụ ấm tỏa từ bếp: “Thảo nào nàng thích cái thứ , ấm áp đúng là dễ chịu thật.”
“Thứ ?” Hắn c.ắ.n một miếng cá, ánh mắt rơi những cục than hồng rực trong lò: “Ngươi than củi ?”
“Ừm.” Nó cũng lò, thuận miệng : “Lúc nàng lạnh sắp c.h.ế.t, một lão đạo sĩ đốt cho nàng một lò than, lò còn hầm một nồi canh nóng, lúc đó mới nhặt cái mạng. Từ đó về nàng liền cảm thấy than củi là thứ nhất đời, thể cứu mạng.”
Hắn bật . Hóa là .
“Ta thấy ngươi bây giờ cũng đang hưởng thụ lắm mà. Ngươi c.h.ế.t , lẽ nào còn sợ lạnh ?” Hắn thấy nó đổi mấy tư thế bên cạnh bếp than, lúc thì hơ đầu, lúc thì hơ mông...
“Ta tất nhiên sợ lạnh. Chẳng qua là cảm thấy dễ chịu thôi.” Tâm trạng nó lúc vẻ tệ, nó vươn vai một cái bếp than: “Chỗ biển sâu các ngươi ở lạnh c.h.ế.t, nhưng quê cũ của nóng lắm, bốn mùa còn nóng hơn cả cái lò than .”
“Nhớ nhà ?” Hiếm khi thấy vị chịu chuyện tử tế, bèn thuận miệng hỏi.
Nó bĩu môi: “Có gì đáng để nhớ chứ. Lúc rời vẫn còn nhỏ, cũng lưu luyến gì quê cũ. Cùng lắm là nhớ ở đó nóng.” Nó ngáp một cái, : “Nóng và ấm là hai cảm giác khác . Ta thích nóng chút nào, nhất là trong nóng còn thường xuyên thoang thoảng mùi máu.”
“Máu?” Hắn càng tò mò về quá khứ của nó, bèn thẳng: “Thế gian ghi chép về tộc Thiên Thiết ít, ngay cả trưởng của cũng chỉ thấy vài dòng trong một điển tịch, rằng từng dâng lên Hoàng Đế Cao Tông một con Thiên Thiết, thể bắt sư tử...”
“Đó chẳng là .” Nó trừng mắt: “Còn ghi luôn ?”
Hắn kinh ngạc: “Là ngươi ?”
“Không thì là ngươi ?” Nó từ trung hạ xuống, lò than, ánh lửa hắt lên khiến mặt nó đỏ bừng.
“Ý là...” Hắn đ.á.n.h giá nó từ xuống : “Cái bộ dạng của ngươi mà bắt sư tử, voi trắng?”
“Đồ ngu! Ta hình dạng .” Nó hừ một tiếng, từ trong đám hư ảnh đầu vươn một bộ phận miễn cưỡng thể gọi là móng vuốt, vẽ lên trung một hình thù động vật nguệch ngoạc, đắc ý : “Ta lúc đó oai phong lắm nhé. Sư tử lớn gấp đôi , voi trắng lớn gấp mấy , mặt đều chịu nổi một đòn, chỉ ba hai chiêu là thành đồ ăn trong miệng .”
Hắn chằm chằm cái hình thù màu xám bạc khó tả trung, thành thật : “Đây là một con lợn ?”
“Đây là dáng vẻ oai hùng năm xưa của !”
“Hóa nguyên hình của Thiên Thiết cũng xêm xêm con lợn...”
“Ngươi mới là lợn!” Nó tức giận vung vuốt, đ.á.n.h tan cái hình thù : “Không lĩnh hội nổi kỹ năng hội họa cao siêu của , cho ngươi xem nữa.”
“Vẽ lắm, đừng vẽ nữa.”
Giọng của trưởng đột nhiên vang lên từ lưng. Huynh trưởng khỏi khoang thuyền từ lúc nào, trong bóng tối thu hết hành động của hai bọn họ mắt.
Quay đầu , vội dậy, hỏi trưởng: “Đều sắp xếp thỏa ạ?”
Huynh trưởng gật đầu, bước tới con cá nướng bếp than: “Ngon ?”
Hắn vội đáp: “Ngon ạ! Thái Lý Lý nướng đó, còn cho thêm cả gia vị.”
Huynh trưởng gắp một con cá bỏ miệng, chân mày nhướng lên. Đây thường là biểu cảm tán thưởng của trưởng.
“Ngươi ý gì? Ta đây thích vẽ đấy!” Cái đầu gấu lúc mới hiểu lời của trưởng, tức giận vẽ loạn xạ đủ hình thù , lợn, ngựa, trâu, dê chắc là đủ cả, chỉ là cái nào giống Thiên Thiết của bọn nó...
“Bộ dạng ngốc nghếch thế , thảo nào tóm .” Huynh trưởng thở dài, xuống ăn con cá thứ hai: “Bị tóm thì thôi , còn tự biến thành bộ dạng sa sút thế . Thân là yêu quái mà ngay cả con giun con dế cũng bằng.”
“Ngươi cái quái gì!” Lần nó giận thật , nó chỉ : “Đây mà gọi là sa sút? Bọn ngươi ai chỉ còn một mẩu xương mà vẫn giữ mạng, lật ngược tình thế từ đầu ? Con giun con dế nào ?”
Hắn sững sờ. Đùa thì đùa, tất nhiên nghi ngờ sự oai phong của Thiên Thiết “ thể bắt sư tử, voi trắng”. Hắn thậm chí tin rằng thực lực ban đầu của nó chắc thua tộc Đấu Mộc bọn họ, tuyệt phàm vật thể so bì. nếu lợi hại như , rơi cảnh ngộ chỉ còn một mẩu xương?
“ ngươi là chỉ còn một mẩu xương.” Huynh trưởng nể mặt nó chút nào, nhổ một khúc xương cá trơ trọi từ trong miệng, cố ý huơ huơ mặt nó.
“Ta...” Nó nghẹn lời, nổi trận lôi đình, nhưng lửa giận trong mắt như kim châm, cuối cùng từ từ xìu xuống: “Là tự nguyện biến thành bộ dạng .”
“Vậy thì quả là một quyết định tồi tệ.” Huynh trưởng đồng tình nó một cái. Bị nó bao nhiêu lời khó , hiếm dịp gỡ một bàn, thể lãng phí.
Hắn thì ham thắng thua lớn như trưởng, nghiêm túc hỏi nó: “Tại như ? là tự nguyện kẻ ác hãm hại?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-4/chuong-5-thien-thiet-5.html.]
Nó hít một thật sâu, lò than: “Năm còn nhỏ may rơi xuống nước. Biên giới quê cũng là một vùng biển, bề mặt thì yên tĩnh nhưng dòng chảy ngầm xiết. Ta leo lên , đầu óc cuồng cuốn . Khi tỉnh , ở trong một cái lồng lớn, mấy mặc áo bào trắng vây quanh niệm mấy câu thần chú lộn xộn. Ta ngoài nhưng hễ chạm lồng là đau, đau như kim châm, nên dám động đậy.
Sau đó, mỗi ngày đều một đứa bé mang đồ sống đến cho ăn. Nó là một bé câm, ánh mắt nó giống những lớn . Ta ghét mấy kẻ niệm chú, nhưng ghét nó, lẽ vì nào nó cũng mang đồ ăn ngon cho . Cho nên nó thể xoa đầu , những khác thử chạm , suýt nữa c.ắ.n đứt tay.
Dần dần, cũng hiểu lời , đang ở trong vương cung, còn là ‘Thần Thú’Hộ Quốc. Ngay cả quốc vương đến gặp cũng cung kính quỳ lạy. Mặc dù hộ quốc cho bọn họ chỗ nào, nhưng bọn họ ngoài việc hạn chế tự do của , đối xử với thật sự . So với những ngày ở quê cũ, nơi quả đúng là cuộc sống thần tiên.”
Nó dừng , hai : “Các ngươi quê cũ của Thiên Thiết trông như thế nào đúng ? Nói đơn giản, cũng gần giống địa ngục. Ta quê của nhiều yêu quái đều tên, ngọn núi , hòn đảo nọ, nhưng quê tên. Nó gần biển, chắc là một hòn đảo, lớn. Ngoài bọn sinh vật nào khác, ngay cả thực vật cũng , chỉ đá, hình thù kỳ dị, những tảng đá còn mọc cao như cây. Bốn mùa đều nóng nực, mặt đất lúc nào cũng bỏng rẫy. Thiên Thiết cha , bọn đều sinh từ trong những tảng đá tròn màu xám bạc ở giữa đảo. Cứ cách một thời gian, đồng loại của tăng thêm một lứa.”
Hắn mà nhíu mày: “Ngươi ngươi chỉ ăn đồ sống, nhưng quê ngươi ngoài đồng loại ...”
Nó há miệng, động tác c.ắ.n : “Ở chỗ bọn , kẻ nào sức yếu, chạy chậm, phản ứng đủ nhanh, tay đủ tàn nhẫn thì chỉ thể lấp bụng cho kẻ khác.”
Huynh trưởng gì, nhổ xương cá khỏi miệng.
Hắn thì mà kinh hãi. Hung hãn như tộc Đấu Mộc cũng tập tính tương tàn đồng loại. Thiên Thiết đúng là thứ sinh từ đá, bẩm sinh vô tình vô nghĩa ?
“Cho nên các ngươi tưởng ham chơi rơi xuống nước ?” Nó lườm bọn họ: “Ta là truy sát đến đó.” Ánh mắt nó về lò than: “Vì cảm thấy những ngày trong lồng khó khăn gì, ở nơi vuông vức đó, vĩnh viễn là kẻ ăn chứ kẻ ăn.”
“ bộ dạng hiện giờ của các hạ, dường như vẫn ăn ...” Huynh trưởng thản nhiên .
Hắn thật sự sợ trưởng chọc tức nó... May mà nó dường như đang chìm đắm trong quá khứ, thèm tức giận.
“Để củng cố địa vị của , quốc vương đem dâng cho một vị hoàng đế khác, hy vọng lấy lòng ông , bảo bình an cho .” Nó nhịn vươn móng vuốt, vẽ một căn nhà lớn: “Ta chuyển đến ở một tòa cung điện lớn hơn. Trong cung điện đó còn một Vườn Linh Thú, nhốt đủ loại chim quý thú lạ, đa phần là phàm vật, cũng vài yêu quái bản lĩnh gì.
Hoàng đế ban đầu thích . Dù ở trong tòa cung điện , kẻ thể xem sư tử, voi trắng là đồ ăn trong mâm chỉ . Người ái mộ nhất là hoàng hậu. Ta bà vui vẻ ‘Hung hãn nhường , thể dương quốc uy’. Ta hung hãn ? Ta chỉ là đói bụng ăn thôi mà.
Người chịu trách nhiệm chăm sóc hàng ngày vẫn là bé câm. Nó quốc vương giữ . Quốc vương còn cảnh cáo nó nhất định trông chừng cẩn thận, bất kỳ sơ suất gì, chỉ g.i.ế.c nó mà còn lấy mạng cha , nhà nó.
Thật ông , bé câm cũng sẽ chăm sóc thật . Ở nơi cung điện xa hoa, đất khách quê , nó quen thuộc chỉ .
Ngày qua ngày, ăn ngon ở , thể càng ngày càng mập, lúc vồ thức ăn hình như cũng còn lanh lẹ như . Sự mới mẻ ban đầu qua , hoàng đế cũng ngày càng ít quan tâm đến . Cung điện ngày càng vắng vẻ, đám thú trong Vườn Linh Thú cũng lượt c.h.ế.t khi tuổi thọ hết.
Nghe bên ngoài cung điện cũng loạn lắm, loài mải mê tranh đoạt đấu đá. Ta bé câm c.h.ế.t, lên hoàng đế. Tóm đều bận, ai rảnh để ý đến bọn .
một ngày, và bé câm cùng đưa khỏi cung điện, lên một chiếc xe lớn, chạy xóc nảy về phía bắc nhiều ngày, cuối cùng một ngày tuyết lớn, đưa một tòa phủ .
Sắc mặt bé câm luôn tệ, từ lúc xuất phát đến khi tới nơi gần như câu nào.
Vào đêm thứ ba khi chúng phủ, nó đột nhiên đến chỗ và đầu tiên trong đời mở lồng , bảo mau chạy . Từ những cử chỉ vội vã của nó, lý do đưa đến đây.
Vị lão thần từng hoàng đế trọng dụng nhất khi cáo lão về quê lâu thì mắc bệnh lạ, e là qua khỏi. Hoàng đế tin đau lòng, thế là hiến kế, rằng canh hầm từ thịt Thiên Thiết thể khiến trở nên mạnh mẽ, khởi tử hồi sinh. Hoàng đế tin điều đó. Trong mắt ông , chẳng qua cũng chỉ là một con súc sinh trong Vườn Linh Thú, thử một chút thì .”
Hắn mà tim thắt , chằm chằm nó: “Ngươi chạy ư?”
Nó ngẩng đầu, bật : “Ngươi tin , thể g.i.ế.c c.h.ế.t sư tử lớn gấp đôi , nhưng bao giờ nghĩ đến việc bước khỏi lồng một bước.”
Huynh trưởng gì, khều khều đống than sắp tàn trong lò.
Hắn cũng nên gì cho .
“Rời khỏi lồng, ai đưa thức ăn đến miệng cho ? Vì để sống sót, đ.á.n.h sống c.h.ế.t với ?” Nó nhẹ tênh như đang kể chuyện liên quan đến : “Cho nên . Dù bọn chúng cũng ai với bản lĩnh của bọn chúng, thể nào g.i.ế.c .”
“Chỉ vì lười kiếm ăn... ngươi thèm phản kháng luôn ?” Hắn trợn tròn mắt.
“Thiên Thiết bọn tuy cha , cũng ai dạy dỗ bản lĩnh, nhưng bí mật của Thiên Thiết từ khi sinh khắc trong cơ thể bọn . Ăn hết huyết nhục của cũng . Dù chỉ còn một mẩu xương, bọn đều cách tái tạo da thịt, vẹn như cũ.” Nó đắc ý: “Cho nên, xương của mới là thứ mạnh nhất. Tuy lúc đám ngu xuẩn đó lóc thịt cũng đau, nhưng cũng tạm , c.ắ.n răng một cái là qua. Đáng tiếc, bọn chúng hầm cả một nồi canh lớn như , đổ cho lão già uống mười mấy ngày cũng cứu nổi lão.”
Hắn càng càng thấy khó tin, thậm chí nghi ngờ nó đang khoác lác... Làm gì yêu quái nào lười đến mức thà ăn thịt chứ chịu trốn mưu sinh?
“Lúc đó ai cũng thất vọng, nhưng nhanh bèn chấp nhận, dù cũng chỉ là thử một phen thôi mà. Chỉ bé câm là đau buồn nhất. À, lúc đó nó còn là bé câm nữa, mà là một gã đàn ông râu ria xồm xoàm . Nó thu nhặt xương cốt của , như một tên ngốc.
Vốn dĩ còn cảm động, ai ngờ đó nó như một tên ngốc thật, tổ chức tang lễ cho , còn là hỏa táng...” Biểu cảm mặt nó như ăn thứ gì khó chịu: “Thật dù đốt, tất cả xương của cũng sẽ tự hóa thành một mẩu nhỏ ngày thứ bảy khi ‘c.h.ế.t’, tồn tại dạng ‘Thân thứ hai’ của . Kết quả nó đốt, chịu đau thêm một trận vô ích. Nó còn lấy lạ, mà đốt cháy... Cuối cùng vẫn bỏ mẩu xương hòm, mang đến núi chôn.”
“Thân thứ hai?” Ánh mắt trưởng rơi mẩu xương n.g.ự.c Thái Lý Lý: “ là từng .”
Hắn càng từng qua sự tồn tại kỳ lạ như , chỉ mong nó mau tiếp.
“Cho các ngươi mở mang tầm mắt.” Nó “vụt” một cái chui trong mẩu xương, thoáng chốc chui , đáp xuống bên cạnh lò: “Xương Thiên Thiết đập nát, đốt cháy. Mất thứ nhất cũng , cùng lắm bảy ngày hóa thành thứ hai. Mẩu xương nhỏ là , là mẩu xương nhỏ , là thứ hai, đói, bệnh, c.h.ế.t, diệt, đó là Thiên Thiết. Không khoác lác, thứ nhất các ngươi còn thể thương, chứ thứ hai , trời đất bao la, ngươi tìm bất kỳ vũ khí nào thể hủy diệt nó .”
Huynh trưởng nhịn vỗ tay tán thưởng, mỉm : “Quả thật lợi hại. cũng nghĩ ai rảnh rỗi đến mức hủy một mẩu xương nhỏ vô dụng.”
Nói cũng sai... Bọn họ cũng mới quen nó ngày đầu. Dù nó cái gọi là thứ hai, bất tử bất diệt thì chứ? Người phàm bình thường còn chẳng đến sự tồn tại của nó. Nó thậm chí một chút yêu lực nào để ảnh hưởng đến khác. Tùy tiện bắt một con ch.ó ven đường còn hữu dụng hơn nó...
“Ta chỉ tạm thời duy trì thứ hai thôi, chỉ cần , thể biến về thứ nhất. Đợi đến lúc đó, hai các ngươi cộng cũng đủ cho nhét kẽ răng!” Nó hừ một tiếng, hất mặt về phía Thái Lý Lý: “Tóm , hai ngươi chăm sóc cho nữ nhân là . Đã gật đầu thu nhận nàng thì chịu trách nhiệm với nàng đến cùng. Nếu nàng xảy chuyện gì ở trong tay hai ngươi, sẽ đ.á.n.h gãy chân các ngươi.”
Đối với lời uy h.i.ế.p như đùa giỡn , trưởng còn thèm đáp , chỉ : “Ta tất nhiên sẽ chịu trách nhiệm với Thái Lý Lý, vì nàng là thuyền viên của . Chỉ đơn giản thôi.”
Nó trợn trắng mắt: “Ngươi thì .”
Ngay lúc đó, thuyền đột nhiên truyền đến một cơn dị động nhẹ nhưng bình thường. Trong đêm xuân mùi rượu còn tan, một luồng thở nguy hiểm đang mơ hồ bao vây tới.
Huynh trưởng hiệu cho im lặng. Giây lát mới lạnh một tiếng: “Đến muộn nhỉ.” Nói xong liền dậy về phía mũi thuyền. Hắn cũng vội vàng theo .
Còn nó dĩ nhiên hai tiếp theo gì, thêm một lời thừa, thoáng chốc về trong mẩu xương.
Đối với khác là nguy hiểm hiếm thấy, nhưng đối với hai bọn họ, chỉ là thao tác thường ngày như cơm bữa.
Trước khi xuống nước, nhịn đầu Thái Lý Lý đang say ngủ. Mẩu xương n.g.ự.c nàng đang tỏa vầng sáng nhàn nhạt trong đêm.
“Nó từng với , nó ở cùng Thái Lý Lý chỉ là để chờ thời gian đến sẽ ăn thịt nàng.” Hắn đột nhiên với trưởng: “Nó xem Thái Lý Lý là thức ăn.”
“Nếu những gì nó đều là thật... Nó thứ hai, nhưng bé câm thì .” Huynh trưởng nhếch mép: “Đệ nghĩ năm đó nó thà hầm canh ăn thịt chứ chịu trốn khỏi lồng... chỉ vì lười biếng thôi ?”
Hắn sững sờ.
“Cho nên tin lời nó gì!” Huynh trưởng ném câu đó, lao xuống biển.
Hắn bừng tỉnh ngộ, lắc đầu .
Bên mặt biển tưởng chừng yên tĩnh, hai con quái thú khổng lồ lao nhanh xuống đáy sâu.
Sự yên tĩnh và ngọt ngào của đêm nay, chỉ lưu thuyền.
Tất cả đều ngủ say.