Bách Yêu Phổ 4 - Chương 5: Nhân Diện 5

Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:41:34
Lượt xem: 38

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Căn phòng thật sự tối quá!

Đào Yêu mất một lúc lâu mới thích ứng với ánh sáng bên trong.

Tất cả cửa sổ đều ván gỗ đóng đinh c.h.ế.t, bên ngoài một chút ánh sáng nào thể lọt . Tất cả đồ đạc trong phòng, hễ là thứ gương hoặc vật liệu thể phản quang đều vải dày che kín mít, ngay cả sàn nhà cũng bỏ qua. Cả căn phòng chỉ dựa một ngọn đèn dầu leo lét bên tường để chiếu sáng, ngọn lửa nhỏ như hạt đậu, xem chừng sắp lụi tàn.

Căn phòng bừa bộn, bàn kê xộc xệch, ghế ngã chỏng chơ đất. Vài cuốn sách vốn nên ngay ngắn kệ xé nát tươm, mảnh vụn vương vãi khắp sàn.

Một khoác tấm chăn dày cộm, co ro thu trong góc tường.

Tiêu phu nhân đau lòng cảnh hỗn loạn khắp phòng, bà cẩn thận dè dặt bước thêm hai bước về phía góc tường, khẽ gọi: “Lão gia, Nhị thiếu gia đến !”

Đây là ông chủ Tiêu ư?! Đào Yêu khó hiểu sang Tư Cuồng Lan. Thật khó tưởng tượng một phú hộ sở hữu tư gia bề thế xuất hiện trong bộ dạng t.h.ả.m hại đến thế .

Người tấm chăn thấy tiếng Tiêu phu nhân, bèn cựa quậy mấy cái, nhưng vẫn chịu ló đầu .

Tư Cuồng Lan tiến lên một bước, : “Ông chủ Tiêu, danh của ông tại hạ nhận. Không ngại thì gặp mặt.”

Nghe thấy giọng của , tấm chăn rốt cuộc cũng động tĩnh lớn hơn một chút. Sau một hồi do dự, tấm chăn từ từ vén lên, một cái đầu ló từ bên .

Ánh đèn tuy yếu ớt, nhưng khuôn mặt đó, vẫn miễn cưỡng .

Cũng may là chỉ miễn cưỡng rõ. Chứ nếu ở ánh sáng bình thường, sẽ dọa c.h.ế.t bao nhiêu . E rằng đời từng khuôn mặt nào “kỳ lạ” đến : một nửa là khuôn mặt phì nộn, râu ria xồm xoàm của một trung niên nam tử, mắt hai mí; nửa còn , là một nam tử trẻ tuổi da trắng nõn, nho nhã, mắt một mí, trông chỉ độ hai mươi, trán còn nửa nốt chu sa. Kẻ đang trốn chui trốn lủi mắt trông chẳng khác nào xé đôi hai bức chân dung khác , lấy mỗi bên một nửa chắp .

Vấn đề là đây bức tranh, mà là một sống sờ sờ, thở, cử động.

Xét theo tuổi tác, nửa khuôn mặt béo chắc chắn là ông chủ Tiêu, nhưng nửa còn ... là của ai đây?

“Lão gia…” Tiêu phu nhân thấy ông lộ mặt thì nước mắt lập tức tuôn rơi. Bà quỳ xuống bên cạnh đỡ lấy ông : “Nhị thiếu gia chịu đến, ông cứu !”

như lời Miêu quản gia , ông chủ Tiêu quả nhiên gặp chuyện còn phiền phức hơn cả mất mạng...

Đào Yêu lén kéo tay áo Tư Cuồng Lan thì thầm: “Cái vụ ‘rắc rối’ nửa nửa , ngươi định giải quyết thế nào... Lấy đao bổ ?”

Tư Cuồng Lan thèm đếm xỉa đến nàng, tiến lên xổm xuống mặt ông chủ Tiêu, quan sát kỹ ông một lượt, hỏi: “Bắt đầu từ mười ngày ư?”

.” Tiêu phu nhân lau nước mắt: “Ban ngày vẫn còn bình thường. Chúng vẫn theo lệ cũ, mang các loại tế phẩm bái tế sư phụ của chồng . Kết quả tối về thì gặp chuyện. Thoạt đầu ông mặt ngứa, cứ ngỡ ban ngày sâu bọ gì cắn, vội dậy tìm t.h.u.ố.c mỡ cho ông . Nào ngờ t.h.u.ố.c còn tìm thấy, ông lăn lộn giường, miệng kêu ngứa đau tê, giống như hàng trăm con côn trùng đang c.ắ.n xé mặt. Ta tiến xem thì suýt nữa ngất xỉu! biến thành bộ dạng ngay mắt ! Một đang lành lặn, chỉ còn nửa khuôn mặt!”

Giọng Tiêu phu nhân run rẩy, bà tiếp: “Sau đó ngất . Ta kinh hãi sợ sệt, nhưng dám ầm ĩ, chỉ dám gọi quản gia tâm phúc đến, bảo mau mời đại phu quen đến xem. Đại phu đến nơi, cũng dọa cho hết hồn, cố lấy can đảm bắt mạch, mạch tượng gì bất thường, bảo chúng mau tìm cách khác. Quản gia , e là trúng tà. Ta rối như tơ vò, chợt nhớ lão gia ngày thường cũng qua với vài vị giang hồ dị sĩ, bèn sai quản gia tìm. Lúc mới mấy vị đang ở ngoài cửa . Mấy ngày họ phép, cho gia đinh cẩn trọng phiên canh giữ ở cửa thiên viện, lệnh của ai quấy rầy. mà…”

phép suốt mấy ngày trời, ông chủ Tiêu vẫn... nửa nửa . Hèn chi bà mặt dày đến Tư phủ cầu cứu.” Đào Yêu tấm chăn, suýt nữa thì bật . Thật từng thấy quỷ xui xẻo nào hại t.h.ả.m đến thế . Lại nghĩ đến những việc ông với Tư gia năm đó, chỉ thể là ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây, mà đây còn đến ba mươi năm nhỉ.

Nghe thấy giọng Đào Yêu, ông chủ Tiêu ngẩng phắt lên, thét lên một tiếng quái dị, run rẩy chỉ nàng , la lớn: “Quỷ! Nữ quỷ! Nữ quỷ áo đỏ hại !” Nói xong kéo chăn trùm kín đầu, nhất quyết ló mặt nữa.

Tiêu phu nhân vội ôm lấy ông an ủi: “Lão gia, , ông nhầm . Đó là cô nương theo Nhị thiếu gia đến giúp chúng , nữ quỷ.”

“Nữ quỷ áo đỏ! Nữ quỷ hại !” Dưới tấm chăn vẫn vọng tiếng la hét hỗn loạn.

Tư Cuồng Lan liếc Đào Yêu một cái: “Lời nhận xét về ngươi cũng thật xác đáng.”

“Tư Cuồng Lan!” Đào Yêu dậm chân: “Ngươi tin cho ngươi thấy bộ dạng của ác quỷ thực sự !”

“Không .” Tư Cuồng Lan dậy, xung quanh hỏi Tiêu phu nhân: “Nửa khuôn mặt còn , phu nhân nhận ?”

Tiêu phu nhân lắc đầu: “Chưa từng gặp.”

“Ông sợ ánh sáng ?” Tư Cuồng Lan hỏi tiếp.

“Sau khi xảy chuyện, hễ thấy gương bất cứ thứ gì thể phản chiếu hình ảnh là ông bèn phát điên. Ánh sáng bên ngoài thì là ông thể thấy, chỉ bảo mau đóng kín cửa sổ , cứ thế cả ngày khoác chăn trốn ở đây. Mặt mũi biến thành thế , đổi là ai cũng khó lòng chấp nhận .” Tiêu phu nhân càng càng đau lòng: “Thấy như , bất lực. Đối với bên ngoài cũng thể xảy chuyện thế , chỉ đành bảo ông khỏe, cần tĩnh dưỡng một thời gian, chuyện ăn ở tiệm cũng tạm thời giao cho bên lo liệu.”

Bà ngước Tư Cuồng Lan, đột nhiên dập đầu thật mạnh: “Nhị thiếu gia, năm đó lão gia đối xử với Tư gia hậu đãi cho lắm. Nay tìm đến ngài cứu mạng, tấm mặt mo của quả thực cũng quá dày... hai mươi mấy năm phu thê, hết cách , thật sự thể trơ mắt ông cứ như mãi . Lần ngài thể kể hiềm khích đây mà nhận danh , vô cùng cảm kích. Trên Tiêu phủ, bất cứ thứ gì ngài mắt, ngài gì cũng !”

“Thù lao vội. Sau khi xong việc, Miêu quản gia tự khắc sẽ tính toán rõ ràng với phu nhân.” Tầm mắt Tư Cuồng Lan ông chủ Tiêu: “Tuy thần trí ông còn minh mẫn nhưng sẽ vô duyên vô cớ la hét nữ quỷ hại , còn nhấn mạnh là nữ quỷ áo đỏ. Tiêu phu nhân, bà vẫn còn chuyện gì đó cho ?”

Vừa nhắc đến áo đỏ, Đào Yêu bất giác cúi đầu áo quần của , hừ một tiếng.

Tiêu phu nhân do dự một lát, : “Thực cũng thấy. Kể từ ngày dọn đến đây chăm sóc ông suốt đêm, tối nào cũng một nữ tử áo đỏ từ ngoài cửa , bên cạnh lão gia, một lời nào. Còn thì cứ như rơi mộng mị, thấy rõ ràng nhưng thể cử động. Đợi đến khi cử động thì trong phòng chẳng còn nữ tử áo đỏ nào nữa.”

“Thế thì thể tính là thấy .” Đào Yêu : “Chẳng qua chỉ là một cơn ác mộng của phu nhân mà thôi.”

đêm nào cũng là một cơn ác mộng y hệt...” Tiêu phu nhân ngập ngừng.

Tư Cuồng Lan mỉm : “Đã như , đêm nay chúng đành tá túc quý phủ, cơ duyên gặp vị ‘nữ quỷ’ đó .”

Đào Yêu ngạc nhiên: “Tá túc? Hôm nay về ?”

“Rắc rối giải quyết xong thì về nhà.” Tư Cuồng Lan nàng: “Ngươi đòi theo thì cũng đừng mong về.”

“Không giường của , sẽ mất ngủ!” Đào Yêu tỏ vẻ từ chối. Nàng còn về cho kịp bữa tối nữa.

“Ai giường cho ngươi ngủ?” Tư Cuồng Lan thẳng: “Thân là tạp dịch thì cũng nên tự phận.”

“Hả?” Đào Yêu nhón chân, cố gắng thẳng : “Không cho về nhà thì cũng thôi , trời đông giá rét thế còn bắt ngủ đất ? Ngươi !”

“Không lãnh tiền công tháng nữa ?”

“Muốn...”

Tiêu phu nhân cuộc đối thoại của hai cho hồ đồ. Ngay cả bà cũng dám chút bất kính với Tư Cuồng Lan, mà tiểu tạp dịch dám như thế. Mà Tư Cuồng Lan lạ cũng hề so đo. Bà nhịn mà liếc Đào Yêu thêm một cái. Một tiểu nha đầu non nớt, dung mạo miễn cưỡng gọi là lanh lợi đáng yêu, nhưng lâu mới gọi là bậc thiên tư quốc sắc. Với phận và tầm mắt của Tư Nhị thiếu gia, đối với một nha đầu thế , tuyệt đối sẽ nảy sinh cái ý nghĩ thương hương tiếc ngọc mà khẩu thị tâm phi ... Ấy thế mà, cái kiểu ngươi tới của hai , thật sự gì đó đúng lắm.

Bà tuy nghi ngờ nhưng dám hỏi nhiều. Điều duy nhất thể chắc chắn là với phong cách hành sự của Tư Cuồng Lan, tuyệt đối sẽ mang theo một kẻ vô dụng. Nha đầu , chừng cũng bản lĩnh lớn, thể đắc tội . Vả , quan hệ giữa họ là gì vốn quan trọng. Quan trọng là họ thể giải quyết tai ương lớn nhất trong mấy mươi năm nay của Tiêu phủ .

“Hai vị đừng lo lắng. Hiếm khi Nhị thiếu gia chịu nhọc lòng ở , hai vị bất cứ nhu cầu gì, cứ việc với , tuyệt đối thể để hai vị chịu thiệt thòi.” Tiêu phu nhân vội vàng giảng hòa, với Đào Yêu: “Chỉ cần cô nương ngủ an , giường cao nệm ấm, chăn gấm đệm lông, trong phủ thiếu thứ gì.”

Không đợi Đào Yêu chen lời, Tư Cuồng Lan : “Tại hạ đến là để giải quyết thị phi, để gây phiền phức. Đêm nay chúng cứ ở viện phụ, cần chuẩn thêm bất cứ thứ gì, phu nhân cần nhọc lòng. Tại hạ chỉ một yêu cầu.”

Tiêu phu nhân vội : “Nhị thiếu gia cứ , ạ!”

“Tất cả chuyện xảy khi ông chủ Tiêu gặp nạn, bao gồm các vị , gặp ai, thậm chí ăn những gì, hãy liệt kê chi tiết , giao cho . Không bỏ sót bất cứ điều gì, càng nhanh càng .”

“Vâng, , chuẩn ngay đây.” Tiêu phu nhân sang với ông chủ Tiêu: “Lão gia, ông thấy đó, chúng nhất định sẽ cứu ông! ông đừng đày đọa bản nữa, cơm nước mang tới ông ráng ăn một chút, bằng thể mà chịu nổi.”

Ông chủ Tiêu như điếc thấy, chỉ co rúm run rẩy trong chăn.

Tiêu phu nhân thở dài, với hai : “Chúng ngoài .”

lúc , ông chủ Tiêu đột nhiên thò đầu khỏi chăn, mắt đảo lia lịa, : “Phải g.i.ế.c hết! Nữ quỷ g.i.ế.c... Nam quỷ cũng g.i.ế.c! Tiểu quỷ cũng g.i.ế.c!”

“Lão gia ông… Haiz.” Tiêu phu nhân chực rơi nước mắt, sang với họ: “Ngày càng điên dại, những lời ai hiểu nổi.”

“Sẽ hiểu thôi.” Tư Cuồng Lan : “Phu nhân cứ theo lời dặn là .”

“Vâng!”

Trước khi cả ba rời khỏi phòng, Đào Yêu ngoái đầu ông chủ Tiêu. Không nảy ý gì, nàng đột nhiên , xổm xuống mặt ông chủ Tiêu vẫn đang năng điên dại, quan sát kỹ khuôn mặt quái dị của ông , cuối cùng dừng ánh mắt nơi đáy mắt ông . Nàng ngẫm nghĩ hì hì: “Ta quỷ. Ta thể giúp ông g.i.ế.c quỷ.”

“G.i.ế.c quỷ? G.i.ế.c quỷ ! G.i.ế.c quỷ !” ông chủ Tiêu bất ngờ vui vẻ hẳn lên, một tay chỉ lên mặt , : “G.i.ế.c hết! G.i.ế.c hết! Không thể là ! Sao thể là chứ!”

ông cho xem quỷ ở chứ.” Đào Yêu dỗ dành ông .

“Ở đây! Ở đây!” Ngón tay ông chỉ loạn xạ lên mặt .

Đào Yêu thừa thế bắt mạch cho ông , vạch mí mắt ông xem. Chân mày nàng lập tức nhíu . Tư Cuồng Lan ở cửa liếc nhưng hề hối thúc nàng .

Không lâu , Đào Yêu đăm chiêu bước khỏi phòng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-4/chuong-5-nhan-dien-5.html.]

Tư Cuồng Lan những lá bùa vàng đang bay tán loạn trong sân, mỉm : “Không ngươi chỉ trị yêu, trị ?”

Đào Yêu liếc xéo , chỉ trong phòng: “Ngươi cứ thả ông ngoài bây giờ xem, đảm bảo khối gọi ông là yêu quái.”

“Cũng . Không tính là phá quy củ của ngươi.” Tư Cuồng Lan cất bước về phía cổng viện.

“Khoan !” Đào Yêu đột nhiên gọi : “Sao cứ thấy ngươi đồng ý mang theo một cách sảng khoái như giống như chỉ để cho một cơ hội gỡ gạc tiền công nhỉ?”

Tư Cuồng Lan dừng bước, đầu : “Biết dùng ngươi là một thói quen .” Dứt lời, thẳng khỏi viện.

“Biết dùng ngươi?” Đào Yêu tại chỗ gãi đầu, mất một lúc mới bừng tỉnh ngộ. Gã sớm nửa bên mặt của ông chủ Tiêu đổi tuyệt đối bệnh tật tầm thường. Sự nghiêm trọng của tình hình vượt xa mấy vụ cãi cọ đ.á.n.h mất đồ. Với cái tính thâm sâu khó lường, tay thì thôi, tay thì thể thất bại của Tư Cuồng Lan, thì chắc chắn ngay từ đầu xác định để nàng giải quyết phiền phức của ông chủ Tiêu ! Thế nhưng... rõ ràng là việc cầu cạnh nàng, cuối cùng thành như thể là nàng chủ động xin , nhất quyết đến đây tranh công ?!

Mình gài bẫy .

Đào Yêu tức đến dậm chân. bây giờ là lúc so đo chuyện . Cũng may là nàng theo, bằng thì ai mà “căn bệnh” của ông chủ Tiêu thật yêu quái hãm hại chứ.

Lần tay đúng là phá vỡ quy củ của nàng. Đào Đô quản thúc yêu quái thiên hạ, nhỏ thì phạt, sai lớn thì g.i.ế.c. Con yêu quái hại ông chủ Tiêu nông nỗi , e là thể tha nhẹ .

Nàng nghĩ ngợi, bước đến mặt ba vị “cao nhân”, tủm tỉm thỉnh giáo: “Nghe ba vị ở đây lầm rầm tụng niệm mấy ngày trời , tìm ‘mầm bệnh’ của ông chủ Tiêu ?”

Thấy nghi lễ của một tiểu nha đầu cắt ngang, ba lập tức lộ vẻ vui. Kẻ cầm quạt trừng mắt lườm Đào Yêu: “Mau lui , đừng lỡ dở chúng thi pháp.”

“Mấy vị đang thi triển pháp thuật gì ?” Đào Yêu hỏi tiếp.

“Nói ngươi cũng hiểu! Còn mau tránh đường, đừng trách bọn khách khí!”

“Nơi oan hồn tác quái! Nếu nhờ ba bọn chống đỡ đến giờ, ông chủ Tiêu còn mạng ! Nha đầu ngươi còn dám quấy rầy, nhất định tha!”

“Biến !”

Ba mắng nhiếc một hồi nhắm mắt tiếp tục niệm chú.

Oan hồn tác quái? Đào Yêu suýt nữa thì bật . Không Tiêu phu nhân giàu nứt đố đổ vách trả cho họ thù lao cao đến mức nào, mà thể khiến ba vị như mọc rễ đất, trò vẻ ngủ nghỉ... Haiz, khác kiếm tiền dễ như trở bàn tay, còn kiếm vài đồng bạc lẻ cũng khó như lên trời .

Nàng ý lảng chỗ khác, lẩm bẩm: “Vừa nãy hình như Tiêu phu nhân mấy vị cao nhân thi pháp nhiều ngày mà thấy hiệu quả, tiền thù lao e là cắt một nửa để trả cho thiếu gia nhà ... Ta cứ tưởng nhà giàu quan tâm đến tiền bạc, hóa cũng tính toán chi li .”

Lời dứt, cả ba lập tức mở bừng mắt. Kẻ cầm chuông mặt đằng đằng sát khí, ném cả chuông xuống đất, quát kẻ cầm quạt: “Đại ca! Không chuyện xong xuôi với mụ đàn bà ! Hai mươi thỏi vàng, một thỏi cũng thiếu!”

“Đã xong mà!!”

“Thế giờ đổi ý? Thằng nhãi ranh bọn họ mang tới là cái thá gì mà dám đến hớt tay của chúng ?”

Vừa nhắc đến tiền, mấy lập tức đổi sắc mặt, bật dậy khỏi mặt đất. Kẻ cầm quạt gọi giật Đào Yêu : “Nha đầu thối, thiếu gia nhà ngươi là thứ gì?”

Đào Yêu tỏ vẻ vô tội: “Thiếu gia nhà , mấy vị đến cả danh hiệu của cũng xứng để . Là đấy nhé, . Ta đây vẫn tôn trọng mấy vị cao nhân.”

“Tuổi còn nhỏ mà khẩu khí lớn thật.”

“Đại ca, thể để phách lối như !”

“Không dạy dỗ thì thể diện của Long Hổ Môn chúng để !”

Và thế là Đào Yêu cứ trơ mắt ba vị cao nhân đằng đằng sát khí thẳng cổng viện. Nàng che miệng gian ngớt.

Rất nhanh, bên ngoài tường viện vọng tới tiếng chất vấn ầm ĩ của ba họ, đó là một tràng tiếng động kỳ quái. Rồi đó nữa... còn động tĩnh gì.

Ước chừng tình hình an , Đào Yêu mới lén lút mò cổng viện, thò đầu ngoài . Ba vị cao nhân ngổn ngang sóng soài đất, mắt thâm quầng, mũi sưng đỏ, ai nấy mặt mày méo xệch trông vô cùng t.h.ả.m hại. Pháp khí trong tay cũng rơi vãi tứ tung, trong đó còn hai cây gậy cời lửa đ.á.n.h gãy.

Tư Cuồng Lan bên cạnh một vết xước, thần sắc lãnh đạm phủi phủi bụi áo.

Đám gia đinh gác cổng đều trốn tít xa. Hai trong đó giật mất gậy, run rẩy với Tư Cuồng Lan: “Là bọn họ xông , liên quan đến bọn ! Công tử xin đừng trách tội bọn !”

Đào Yêu nín , vui vẻ chạy tới bên cạnh Tư Cuồng Lan: “Ui, Nhị thiếu gia, ngài chứ?”

“Ta mà một gậy đầu chắc ngươi còn vui hơn nữa nhỉ.” Tư Cuồng Lan mỉm với nàng.

“Nói gì chứ. Nhị thiếu gia mà rụng một sợi tóc thôi thì thấy đau lòng . Dù cũng còn trông cậy ngài để kiếm cơm mà.” Đào Yêu bĩu môi về phía mấy đất: “Là bọn họ cứ khăng khăng ngài đến cướp mối ăn, liên quan gì đến .”

Lúc , Tiêu phu nhân tiếng động vội , thấy cảnh tượng mắt, bà khỏi sững sờ: “Đây... Đây là ? Nhị thiếu gia, ngài... ngài động thủ với ba vị sư phụ ?”

“Là bọn họ động thủ với .” Tư Cuồng Lan sửa .

“Mấy vị... nông nỗi ?” Tiêu phu nhân thấy cả ba họ bò dậy cũng khó khăn, vội gọi gia đinh tới đỡ.

“Phu nhân tin bản lĩnh của ba chúng ? Còn tìm kẻ khác đến?” Lão đại ôm eo, bực bội .

“Không , sư phụ đừng kích động. Ta tin bản lĩnh của các vị. Chỉ là thấy các vị đến phủ phép nhiều ngày, hao tổn tâm sức, sợ lỡ bề gì, nên mới mời Nhị thiếu gia đến, thêm thêm sức mà.” Tiêu phu nhân tính tình cũng thật , đắc tội với bất kỳ ai, dù đó chỉ là mấy kẻ vô dụng.

“Nhị thiếu gia gì chứ? Phiền phức của ông chủ Tiêu hạng tầm thường thể giải quyết. Bà đừng bệnh nặng thì vái tứ phương.” Lão nhị chớp chớp con mắt thâm quầng, chỉ Tư Cuồng Lan: “Phu nhân, bà đừng để tên nhãi mặt trắng phau lừa!”

Đào Yêu cuối cùng nhịn , bật "phụt" một tiếng. Không đ.á.n.h thì mắng cũng vui: “Mặt trắng phau", ha ha ha.

Tư Cuồng Lan lắc đầu, một chữ cũng buồn tranh cãi với đối phương.

“Sư phụ bớt giận .” Tiêu phu nhân bất đắc dĩ : “Vị là Nhị thiếu gia của Tư phủ, nên sẽ chuyện lừa gạt .”

Ba sửng sốt, buột miệng: “Tư phủ? Tư phủ ở sông Thanh Mộng?”

.” Tiêu phu nhân : “Mấy vị và Nhị thiếu gia e là hiểu lầm gì .”

Sắc mặt mấy biến đổi, họ cúi đầu thì thầm bàn bạc một lúc lâu. Lát , thấy lão đại ưỡn cổ, như cố giữ chút thể diện cuối cùng, lớn tiếng : “Tiêu phu nhân mời cao nhân khác, ba chúng cần thiết nữa. Long Hổ Môn chúng phép tối kỵ ngoài can dự. Chuyện , chỉ đành duyên tận tại đây. Về phần thù lao, mười thỏi vàng nhận , thứ . Cáo từ!”

Nói đoạn, chột liếc Tư Cuồng Lan, chắp tay: “Hôm nay diện kiến, Tiểu Diêm Vương Tư phủ quả nhiên danh bất hư truyền. Long Hổ Môn chúng nhớ kỹ . Hẹn gặp !”

Nói xong, cả ba màng đến thương tích , co cẳng chạy mất, mặc cho Tiêu phu nhân ở đằng níu kéo thế nào cũng đầu .

Thấy ba họ thoáng cái mất tăm, Tiêu phu nhân thở dài: “Vừa nãy còn đang yên ...”

“Bây giờ hơn ? Phu nhân tiết kiệm mười thỏi vàng lận đó!” Đào Yêu lè lưỡi trêu bà.

họ phép phù hộ, sợ lão gia...” Tiêu phu nhân vẫn lo lắng.

“Việc họ cần là phù hộ cho chính .” Tư Cuồng Lan sắc trời: “Phu nhân vẫn nên mau chóng thành việc dặn .”

Tiêu phu nhân thấy sự cũng tiện thêm gì, đành gật đầu rời .

Tiễn Tiêu phu nhân , Đào Yêu chỉ trong viện với Tư Cuồng Lan: “Thật bọn họ cũng lừa đảo. Vẫn chút tu vi. Tuy rằng tìm đúng căn nguyên, nhưng mấy lá bùa họ đốt quả thực thể xua đuổi du hồn tà ma.”

“Vậy càng khẳng định, ‘con quỷ’ mà vợ chồng ông chủ Tiêu thấy chẳng qua chỉ là uẩn khúc khác.” Tư Cuồng Lan liếc nàng một cái: “Người đang yên đang lành niệm chú, ngươi cứ chặn đường tài lộc của .”

“Ta đây cũng là ‘ dùng ’ mà.” Đào Yêu hở cả răng.

Tư Cuồng Lan mặt : “Lần mượn d.a.o g.i.ế.c thì tìm kẻ nào thủ khá một chút.”

“Được thôi.” Đào Yêu thẳng thắn đáp, đoạn : “Mấy kẻ nếu đúng là trong chính đạo, thể bỏ mặc chuyện mạng quan trọng, chỉ vì mười thỏi vàng mà xông đ.á.n.h . Có bao nhiêu bản lĩnh thì ăn bấy nhiêu cơm. Hời mười thỏi vàng là quá rẻ cho họ . Có điều Long Hổ Môn rốt cuộc lai lịch gì?”

“Lai lịch gì quan trọng.” Tư Cuồng Lan tòa viện phụ rắc rối : “Quan trọng là từ nay về giang hồ thêm một môn phái ghi hận . Tất cả là nhờ ngươi ban tặng đấy.”

“Không , một ngày nào đó bọn họ vì hận mà sinh yêu với ngươi thì .” Đào Yêu với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.

“Mang ngươi theo lẽ là lợi bất cập hại.”

“Phải là một vốn bốn lời mới đúng!”

Tuyết ngừng rơi tự lúc nào. Ánh dương lờ mờ xuyên qua tầng mây, chiếu rõ mồn một vẻ mặt như kim đ.â.m mạch của hai .

 

Loading...