Bách Yêu Phổ 4 - Chương 5: Ẩn Ẩn 5
Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:41:40
Lượt xem: 37
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thời gian trôi qua tám năm.
Cốc Vân Ngoại gần như trở thành một căn nhà hoang, chăm sóc.
Hoa cỏ của lão Phùng phần lớn đều c.h.ế.t, chỉ còn một ít mệnh lớn sống lay lắt qua ngày nhờ mưa nắng trời ban. Khỏe mạnh nhất chỉ bụi hoa dành dành, chỉ cần nó còn sống, hoa dành dành cũng thơm lây.
Tám năm ròng, Tiêu Nguyên Tân từng cốc Vân Ngoại, cũng con yêu quái thứ hai nào xuất hiện.
Nó mỗi ngày ngoài ngủ và tắm trăng, gần như gì để . Thỉnh thoảng, nó nghĩ, khi nở hoa, Ẩn Ẩn thật sự về . Chỉ mong gã đó bây giờ vẫn còn là tự do.
Một buổi sớm nọ, nó đột nhiên một tràng tiếng bước chân hỗn loạn đ.á.n.h thức.
Một đám đông ùa sân, dẫn đầu là Tiêu Nguyên Tân phát tướng. Sánh bước bên cạnh là hai nữ tử xinh , một trong đó bụng nhô lên.
Hôm nay, là ngày giỗ của lão Phùng.
Tám năm trời về, hôm nay ?
Nó khó hiểu đám .
Theo chỉ gia đinh tùy tùng, mà còn vài kẻ dáng vẻ như bậc sĩ.
Sau đó, dẫn đám tùy tùng, dọn dẹp cốc Vân Ngoại sạch sẽ gọn gàng, ngay cả hoa cỏ khô héo cũng mới bộ. Tiếp đó, rầm rộ kéo đến mộ lão Phùng, bày tế phẩm hậu hĩnh, quỳ xuống bèn tự tát hai cái, là nghiệt đồ, bao năm qua mải mê sự nghiệp, thể về bái tế ân sư, hôm nay đưa nhà đến thỉnh tội với sư phụ. Từng câu từng chữ đều vô cùng chân tình tha thiết, cảm động lòng .
Đám sĩ bên cạnh thấy , ai khen ngợi ông chủ Tiêu là một đồ tôn sư trọng đạo, ơn báo đáp. Phùng Bát Nguyệt đồ như , nơi chín suối chắc cũng còn gì hối tiếc.
Bái tế lão Phùng xong, Tiêu Nguyên Tân dẫn về, đưa họ tham quan "nơi ở của Tửu Thần". Hắn quên thuận miệng kể lể năm xưa khắc khổ, dụng tâm ở đây như thế nào, còn lật cả đề thi còn lưu tên cho họ xem, thu về một tràng tán thưởng.
Mãi đến khi bọn họ rời , nó vẫn hiểu ý nghĩa của việc đưa những đến đây là gì.
Cũng kể từ việc đó, cứ cách một thời gian phụng mệnh đến cốc Vân Ngoại dọn dẹp.
Năm thứ hai, Tiêu Nguyên Tân về bái tế, đó sân một lát. Hoàn khác với lúc ở cùng đám sĩ, lúc mấy lời, ánh mắt xung quanh cũng luôn âm u trĩu nặng.
Hóa là ông chủ Tiêu .
Năm thứ mười, nó nở hoa.
Lần , nó cần nhờ chim trời để rời nữa.
Ngày sinh nhật cũng là ngày giỗ của lão Phùng, cũng là ngày nó nở hoa.
Hôm đó, nó chờ đợi từ sớm, hy vọng một chuyến "viễn hành" ấp ủ bấy lâu trong lòng thể thuận buồm xuôi gió.
Chẳng bao lâu, Tiêu Nguyên Tân quả nhiên dẫn ngựa đến cốc Vân Ngoại.
Nó chọn lấy đứa bé trai nhỏ tuổi nhất trong đám. Muốn mượn xác con , với năng lực của nó, chỉ thể chọn trẻ nhỏ.
Lúc rời , nó lặng lẽ theo đoàn . Khi một nữa ngang qua mộ lão Phùng, Tiêu Nguyên Tân đột nhiên dừng bước. Hắn đầu bia mộ lão Phùng, mặt cảm xúc một câu: "Sau , mỗi năm ngày giỗ của lão, đều sẽ về. Để cho lão thấy sự thiên vị của lão vô nghĩa."
Lòng nó chấn động.
Sự thiên vị của lão Phùng? Lẽ nào là... cuốn sổ tay ? Trong lòng vẫn luôn ghi hận lão Phùng? lão Phùng ngoài việc giao cuốn sổ tay cho thì những lúc khác chỗ nào với chứ?
Nó gò má lạnh lùng của Tiêu Nguyên Tân, đột nhiên cảm thấy hôm nay trời thật sự quá lạnh.
Theo đoàn về đến nhà , nó vô cùng kinh ngạc. Nhà của Tiêu Nguyên Tân... gọi là phủ mới đúng, xa hoa rộng rãi như một tòa cung điện, khiến nó mà hoa cả mắt.
Mười năm, thứ mong đợi. Thực lực? Vận may? Tâm cơ? Có lẽ là hội tụ đủ cả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-4/chuong-5-an-an-5.html.]
Thật nó quan tâm phất lên như thế nào, nó chỉ mà hứa sẽ chăm sóc còn bình an .
Nó nhân cơ hội lượn một vòng trong Tiêu phủ, vòng vo hỏi thăm đám hạ nhân, xem vị lão thái thái mà ông chủ Tiêu mang về đang ở .
câu trả lời nhận đều là: "Tiểu Thuận ngươi sốt ? Lão gia từ lúc dọn đến đây, mang lão thái thái nào về chứ? Có mang thì cũng là mang tiểu nha đầu xinh về."
Nó c.h.ế.t sững.
Sau đó, nó nhân đêm tối chạy khỏi Tiêu phủ, tìm đến nơi Tiêu Nguyên Tân và Phương Hạc Vũ từng ở mười năm . nơi đó sớm đổi chủ, biến thành một tiệm may.
Nó hỏi trong tiệm may, tung tích của vị phụ nhân trung niên từng sống ở đây .
Đối phương ông mới dọn đến vài năm , chủ cũ của căn nhà cũng là phụ nữ, mà là một đàn ông trung niên.
Nó dối là cháu đằng họ của bà , từ quê lên tìm , van nài ông cho tìm bán nhà ở . đối phương mất liên lạc từ lâu, thật sự giúp .
Đêm đó, nó căn nhà, dòng qua , lòng vô cùng hoang mang.
Chẳng ngờ một vị phụ nhân trung niên ở nhà bên cạnh cách đó gọi nó qua, hỏi nó đang tìm vị phu nhân họ Phương . Nó lập tức bừng lên hy vọng, vội đúng là nhà chồng bà họ Phương, hỏi bà đó hiện ở .
Vị phụ nhân nó đến muộn : “Khoảng bảy tám năm gì đó, bà bệnh c.h.ế.t ."
Nó sững , lập tức hỏi bà, những ngày cuối đời, Phương phu nhân sống ?
Vị phụ nhân lắc đầu lia lịa, ban đầu con trai bà còn chăm nom đôi chút, về thì biệt tăm biệt tích, ngay cả ba bữa cơm cũng ai lo liệu. Đều là tự bà gắng gượng lết ngoài mua chút thức ăn rẻ tiền. Bà thấy bà đáng thương, còn từng mang quần áo và bánh màn thầu qua cho. Bà hỏi con trai bà , bà phúc con cháu, con cái còn bận việc của nó, già đừng nên liên lụy hậu bối.
Bà mà c.h.ử.i ầm lên, gì ai vứt già đang bệnh tật ở đó mặc kệ? Bận đến mấy cũng thể màng đến ruột chứ. bà cũng là ngoài, quản chuyện nhà .
"Chắc là cuối năm đó thì , bà mất . Được phát hiện lúc ngã gục trong bếp, nồi cháo bếp cháy khét. Nếu mùi khét bay , bà thấy yên tâm qua xem thử thì còn đó mấy ngày nữa. Haiz, đúng là giường bệnh lâu ngày con hiếu thảo mà! Đứa con bất hiếu của bà bao giờ xuất hiện nữa, căn nhà đầy hai năm đổi chủ."
Phụ nhân đến đây vội hỏi: "Cậu là cháu của bà ? Sao nhà đến tìm bà sớm hơn?"
Miệng của vị phụ nhân vẫn còn đang lách tách , nhưng những lời đó, nó còn rõ một chữ nào nữa.
Ngươi từng sẽ chăm sóc bà ... Lời hứa, cứ thế nuốt lời ? Đầu óc nó đột nhiên ong ong lên. Nó thậm chí còn kịp cảm ơn vị phụ nhân, xoay một cái bèn bỏ chạy.
Đêm đó trời lạnh, gió tuyết tơi bời.
nó hề lạnh, một luồng khí khô nóng kỳ lạ đang cuộn trào trong cơ thể.
Quay về Tiêu phủ, là giờ cơm tối.
Nó ngoài cửa phòng ăn, lặng lẽ Tiêu Nguyên Tân ôm con trai đùa cưng nựng, bên cạnh hai vị phu nhân luôn tay gắp thức ăn, rót rượu cho . Cả gia đình quây quần sum họp, sơn hào hải vị nóng hổi nghi ngút.
Nếu như Phương Hạc Vũ c.h.ế.t, bây giờ cũng thể một gia đình như thế ?
Giữa bữa tiệc, hai vị phu nhân còn nâng ly chúc mừng , gì mà chúc mừng chồng chốt một mối ăn lớn, còn bộ là nhờ lão Trang, lão Từ hết lòng giúp đỡ, giành đúng là dễ.
Hắn cạn chén rượu, khẩy nếu cho đủ lợi lộc, đám lão già chịu về phía : “ chỉ cho lợi lộc thôi thì chắc thắng. Đám lão già đó đều là kẻ sùng bái Phùng Bát Nguyệt, coi lão như thần thánh. Ta tuy là đồ của lão, nhưng vẫn đủ. Cho nên mới nhân danh bái tế, đưa đám lão già đó về cốc Vân Ngoại 'triều thánh' một chuyến. Ta diễn một màn chân tình tha thiết với tiên sư, bọn họ thấy , tất nhiên sẽ càng cận với hơn. Chỉ là mở đầu thì mỗi năm chúng đều về cốc Vân Ngoại. Đã diễn thì diễn cho trót."
Từng chữ, từng chữ, nó đều rõ mồn một.
Người đồ , gì còn chút cảm kích với lão Phùng... Ngay cả việc tảo mộ tế bái cũng chỉ là để lấy lòng khác, chỉ là diễn kịch... Hơn nữa, còn mà chút che đậy. E rằng sự tự tin bành trướng khiến tin chắc địa vị tuyệt đối của trong nhà. Dù gì, gì, cũng ai dám Tiêu Nguyên Tân sai.
Hắn vô cùng tận hưởng sự thành công hiện tại, nhẫn tâm chà đạp những đáng lẽ khắc cốt ghi tâm, từng , từng một.
Chẳng cũng từng sách thánh hiền ?
Nó lặng lẽ bỏ , xổm ở một góc khuất trong Tiêu phủ, ngây ngẩn suốt một đêm.