Bách Yêu Phổ 4 - Chương 4: Nhân Diện 4

Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:41:33
Lượt xem: 42

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sáng sớm hôm nay tuyết bắt đầu lác đác rơi. Trên cành cây, mái hiên đều kết thành những dải băng lấp lánh. Trước các quầy hàng bán đồ ăn nóng hổi phố, thực khách xúm xít vây quanh, giậm chân, háo hức chờ đợi món ngon trong lò sưởi ấm .

Kinh thành mùa đông mỗi ngày đều bắt đầu bằng cảnh tượng như .

Một cỗ xe ngựa nhẹ nhàng lướt qua đường, chạy thẳng đến Tiêu phủ ở phía nam thành.

Một đám đông , dẫn đầu là Tiêu phu nhân sớm chờ ở cửa, nôn nóng ngóng trông. Mãi đến khi thấy bóng dáng cỗ xe ngựa từ xa, sắc mặt Tiêu phu nhân mới tạm thả lỏng đôi chút.

Xe ngựa còn dừng hẳn, Tiêu phu nhân dẫn vội vã nghênh đón.

Tư Cuồng Lan bước , chân còn chạm đất Tiêu phu nhân nức nở : "Nhị thiếu gia, phen phiền ngaif hao tâm tổn sức !" Dứt lời, bà chực quỳ xuống.

"Phu nhân cần đa lễ." Tư Cuồng Lan vươn một tay khẽ đỡ : “Đã nhận danh , thì sẽ chuyện nên ."

"Đại ân đại đức, bao giờ quên." Tiêu phu nhân lau đôi mắt đỏ hoe, trong xe ngựa: “Chỉ một Nhị thiếu gia thôi ?"

Thế trận hai bên quả thực chênh lệch quá nhiều. Tiêu phủ dốc lực đón, Tư Phủ chỉ một một ngựa... Bọn họ lẽ nghĩ, để xử lý chuyện phiền phức cỡ , Tư Phủ ít nhất cũng cử đến vài mới giải quyết .

Tư Cuồng Lan đầu trong xe, cố ý ho khan một tiếng.

Trong xe một tiếng động.

Tư Cuồng Lan chau mày, lùi nửa bước, vỗ một chưởng nặng nhẹ lên thùng xe. Dưới chưởng lực, cả cỗ xe rung lắc mấy cái, ngay cả con ngựa cũng đầu .

Rất nhanh, trong xe vang lên tiếng sột soạt, rèm xe vạch mạnh . Cái đầu của Đào Yêu từ bên trong hoảng hốt chui , khóe miệng còn vương một vệt nước dãi lau khô. Nàng mở miệng bèn hỏi: "Động đất ? Sao rung lắc dữ dội ?"

Tư Cuồng Lan lười biếng liếc nàng một cái, chỉ : "Tỉnh ?"

Đào Yêu lúc mới phát hiện gì đó đúng. Đã đến Tiêu phủ ?

Nàng vội vàng nhảy xuống xe, bên cạnh Tư Cuồng Lan, vẻ mặt vô tội: "Tại xe ngựa nhà chúng chạy êm quá, với mấy hôm nay vì chăm sóc Kỳ Lân, quá vất vả !"

"Ngươi ăn nhiều hơn nó, ngủ sớm hơn nó, mà gọi là vất vả ?" Tư Cuồng Lan vẫn thèm nàng lấy một .

Đào Yêu trừng mắt: "Sao ngài ngủ sớm hơn nó? Nó mách ngài ?"

"Ngươi nghĩ nó mách ?" Tư Cuồng Lan ném câu đó, sẽ thẳng về phía cổng lớn Tiêu phủ.

"Còn cả tiếng ngựa nữa cơ ..." Đào Yêu lẩm bẩm, vội vàng đuổi theo.

Sáng sớm hôm nay, nàng dậy từ lúc trời sáng, canh giữ ngoài sân từ sớm, chỉ sợ bỏ lỡ mất Tư Cuồng Lan.

Nàng vốn chuẩn tinh thần mặt dày mày dạn, nhưng bất ngờ là Tư Cuồng Lan thấy nàng thật sự theo đến Tiêu phủ hề từ chối ngay. Thêm đó, Miêu quản gia ở bên cạnh chuyện ở Tiêu phủ ít nhiều chút quỷ dị, thêm một là thêm một phần ứng phó. Liễu công tử cũng hùng hồn : "Ngươi phạt nàng một tháng tiền công, nàng đang tức đây. Hay là mang nàng theo chân sai vặt, lỡ như việc , cũng thể lấy công chuộc tội, trả tiền cho nàng. Bằng nàng cứ ôm cục tức trong lòng, con ngựa nào trong Tư Phủ sắp gặp họa."

Hai , rõ ràng là nhét Đào Yêu cho . Tư Cuồng Lan cũng nhiều, tự lên xe ngựa, đó một tiếng: "Còn đợi dìu ngươi lên ?"

Đào Yêu mừng rỡ, buột miệng : "Liễu công tử sai! Lần tính là công việc phát sinh, nếu giúp thì thù lao tính riêng!"

"Giúp hẵng ."

Đào Yêu hì hì, vội vàng nhảy lên xe.

Ma Nha cũng theo, nhưng Liễu công tử kéo : "Ngươi theo gì?"

"Không Tiêu phủ quỷ dị ?" Ma Nha hiểu: “Lỡ bất trắc thì ?"

"Chuyện quỷ dị hơn nữa thì hai đại ma vương là đủ ." Liễu công tử đầy ẩn ý: “Cái đầu trọc nhỏ nhà ngươi đừng lo lắng."

Ma Nha ngẩm nghĩ, nghiêng đầu Liễu công tử: "Ngươi đó!"

"Bớt nhảm, ăn sáng !"

Liễu công tử hì hì kéo Ma Nha , để Miêu quản gia với theo xe ngựa: "Phải thật cẩn thận đấy!"

Đào Yêu ló đầu khỏi cửa sổ xe: "Ta sẽ trông chừng Nhị thiếu gia cẩn thận!"

Nàng . Quả thực suốt đường , nàng đều Tư Cuồng Lan. Hắn đúng là thật. Thần tiên trời, yêu quái đất, loại dung mạo xuất sắc gì nàng thấy nhiều . gạt qua lớp da thịt nông cạn bên ngoài, chỉ riêng cái khí chất thoát tục từ trong ngoài thì một phàm như Tư Cuồng Lan chẳng hề thua kém bọn họ.

Trên đường, vẫn theo thói quen sách. Nàng thì chống cằm, mắt chớp dáng vẻ vững như bàn thạch của . Kết hợp với tiếng vó ngựa đều đặn và tiếng lật sách, mà... một hồi... nàng ngủ ...

Thật kỳ lạ. Dường như chỉ cần ở gần , tâm trí trở nên bình tĩnh, cảm xúc căng thẳng đều hòa tan trong phạm vi . Trên đoạn đường từ Tư Phủ đến Tiêu Phủ, lúc ngủ, nàng thậm chí còn mơ một giấc mơ. Trong mơ, nàng thấy đang trôi nổi trong một làn nước lạnh như băng, một bàn tay vươn tới, kéo nàng vầng sáng ấm áp...

Sau đó, nàng lay tỉnh một cách hề khách khí.

Tiêu phu nhân liếc Đào Yêu một cái, nghi ngờ hỏi: "Nhị thiếu gia, dám hỏi vị cô nương là...?"

"Tạp dịch trong phủ." Tư Cuồng Lan trả lời: “Mang theo để sai vặt."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-4/chuong-4-nhan-dien-4.html.]

"Bẩm phu nhân, họ Đào, gọi là Đào nha đầu là ạ." Đào Yêu vội vàng tủm tỉm tự giới thiệu, nhưng ánh mắt dán chặt trang sức hoa lệ Tiêu phu nhân, nỡ dời .

"Thì là Đào cô nương." Tiêu phu nhân khẽ gật đầu với nàng, lịch sự : "Chuyến vất vả cho ngươi ."

Đào Yêu liếc Tư Cuồng Lan, trong đầu bắt đầu nghĩ đến chuyện chia chác... Không rốt cuộc nhận của Tiêu phủ bao nhiêu thù lao. Với tính cách của , chắc là thèm cò kè mặc cả gì. Đại hộ như Tiêu phủ, đến cả viên gạch cũng khắc chữ " đây tiền", lúc nào cũng gặp . Tuyệt đối thể chịu thiệt!

Có điều Tiêu phu nhân , chỉ cần chuyện thành công thì dù khuynh gia bại sản cũng bằng lòng. Nghĩ bụng thù lao chắc chắn thấp. Cho dù Tư Cuồng Lan keo kiệt, chỉ chia cho nàng một chút xíu chắc cũng đủ mua ít đồ ... Càng nghĩ như , nàng càng tò mò về "thị phi" trong Tiêu phủ.

Diện tích của Tư Phủ đủ rộng rãi, nhưng so với Tiêu Phủ vẫn phần kém cạnh. Đào Yêu xuyên qua tòa nhà rộng lớn hoa lệ , thầm cảm thán hôm nay cuối cùng cũng mở mang tầm mắt, thế nào là nhà giàu thực sự chân thiên tử. Dinh thự lớn thế , thường chắc chắn sẽ lạc đường.

Hôm qua nàng từng hỏi Miêu quản gia xem vị ông chủ Tiêu giàu nứt đố đổ vách rốt cuộc chọc phiền phức gì. Miêu quản gia chỉ phiền, bảo Tư Phủ quy củ của Tư Phủ, nếu Tư Cuồng Lan từ chối cho nàng tham gia, thì chuyện ghi danh tuyệt đối tiết lộ cho nàng nửa chữ. Mà đường , Tư Cuồng Lan ngoài sách , cũng hề nhắc đến nửa lời về ông chủ Tiêu. Nàng cũng lười hỏi, dù cũng đến nơi, là là quỷ cũng sẽ rõ ngay thôi.

Tiêu phu nhân dẫn đường với vẻ mặt phức tạp. Vừa là niềm vui mừng khi thấy Tư Cuồng Lan giữ lời mà đến, là nỗi lo sợ ngay cả cũng thể giải quyết phiền phức. Mắt bà vẫn luôn sưng húp, trải qua bao nhiêu đêm mất ngủ, bao nhiêu . Tiểu đồng theo bà, bưng một chiếc lò sưởi tay, giữa đường mấy đưa cho bà nhưng đều bà từ chối. Giờ phút , ngoài việc nhanh chóng giải quyết phiền phức cho chồng, bà còn tâm trí để ý đến bất cứ chuyện gì khác.

Đào Yêu thầm cảm khái, tình cảm của đôi vợ chồng thật .

Tư Cuồng Lan suốt đường một lời, chỉ âm thầm đ.á.n.h giá cảnh sắc dọc đường.

Mọi cũng sớm Nhị thiếu gia của Tư Phủ tính tình lạnh lùng, cao ngạo, cổ quái. Hắn , cũng dám nhiều lời, chỉ lẳng lặng rảo bước nhanh hơn.

Một lát , Tiêu phu nhân dẫn họ đến một sân phụ đóng chặt cửa. Bốn gã gia đinh vạm vỡ canh giữ bên cửa thấy bà bèn vội vàng tiến lên bái kiến.

Đào Yêu thấy mấy gã gia đinh mặt mày mệt mỏi, quầng thâm mắt còn to hơn cả mắt, đoán chừng canh cả đêm. Ăn mặc cũng kỳ quái, từ đầu đến chân một màu đỏ, cổ còn treo lộn xộn đủ loại tượng Phật, bát quái, bùa bình an... Cảm giác như kén chọn thần Phật, chỉ cần là vị nào họ , thể phù hộ cho , là thỉnh hết lên . Kết hợp với biểu cảm sầu não của họ, trông phần buồn .

Nhìn cánh cửa viện, hai bên cánh cửa, mỗi bên đều vẽ một phù văn màu đỏ tươi. Không là lai lịch gì, lẽ cũng dùng để cầu may tránh dữ. Điều càng khiến tò mò, bên trong rốt cuộc là tình huống gì mà thể hành hạ bọn họ đến bộ dạng .

Tiêu phu nhân vội ngay, chỉ hỏi gia đinh: "Thế nào ?"

"Các vị đại sư vẫn đang phép, hiện tại vẫn coi như bình lặng." Gia đinh báo cáo.

"Được." Tiêu phu nhân cau mày, xoay với Tư Cuồng Lan: "Nhị thiếu gia, mời ngài trong." Dứt lời, bà cho lui tất cả thị tòng bên cạnh, bảo họ chờ ngoài cửa viện.

Tư Cuồng Lan và Đào Yêu theo bà bước thiên viện. Chân bước , chân cửa viện vội vàng đóng sầm . Người bên ngoài cứ như sợ thứ gì đó chạy ngoài.

Đào Yêu thầm kinh ngạc một tiếng. Tiêu gia , ngay cả sân phụ cũng lớn hơn nhà của bình thường.

còn kinh ngạc xong, một cơn gió đột nhiên thổi tới, cuốn theo mấy tờ giấy vàng vàng đen đen bay lên. Một tờ trong đó thiên vị, bay thẳng mặt Đào Yêu.

"Thứ quỷ gì !" Đào Yêu tóm lấy thứ mặt , ném mạnh xuống đất. Hóa là một lá bùa giấy nền vàng chữ đen cháy một nửa. Nàng định thần , lúc mới phát hiện mặt đất cũng là tro giấy và bùa giấy cháy dở. Gió thổi qua là bay tán loạn.

Tư Cuồng Lan liếc về phía nàng, nhanh dời tầm mắt, về phía bàn thờ đặt giữa sân. Trên đó bày biện đủ cả hương nến vật tế, vây quanh một chiếc đỉnh đồng đang bốc khói nghi ngút. Ba đàn ông vây quanh. Ba đều đội hắc quan, khoác pháp bào sặc sỡ. Một lắc chuông, một tràng hạt, một cầm quạt, nhắm mắt niệm những câu chú mà chỉ họ mới hiểu, là cao nhân môn phái nào.

"Ba vị là sư phụ của Long Hổ Môn, giỏi việc trừ tà diệt ma. Ta vất vả mới mời họ đến, phép trong phủ bảy ngày ." Tiêu phu nhân chủ động giới thiệu.

"Long Hổ Môn..." Tư Cuồng Lan mỉm : “Có thấy hiệu quả gì ?"

"Chuyện ..." Tiêu phu nhân lúng túng, dối, để ba vị thấy lời gì , đành : "Việc quá phiền phức, e là dăm ba ngày là xong . Ba vị cũng tận tâm tận lực, tạm thời... cứ đợi xem ."

Tư Cuồng Lan từng qua Long Hổ Môn , Đào Yêu rõ. Dù thì nàng bao giờ tới. Lại bộ dạng vẻ thần bí của ba cùng với cảnh hỗn độn đầy sân , nàng tài nào liên hệ họ với hai chữ "cao nhân" . Có bản lĩnh thật còn xem xét, nhưng khả năng cao... là kẻ lừa đảo.

"Cũng , vội ." Tư Cuồng Lan thuận theo lời Tiêu phu nhân gật đầu, lập tức chỉ căn phòng đối diện án đài: “Ông chủ Tiêu ở trong đó ?"

Tiêu phu nhân vội gật đầu: "Ta đưa ngài ." Nói xong, bà liếc Đào Yêu đang vẻ mặt thản nhiên, bà suy nghĩ một chút, nhỏ với Tư Cuồng Lan: "Vị cô nương ... cũng theo ngài ? Ta e là..."

"Nàng sợ." Tư Cuồng Lan thẳng: “Ta ở nàng ở đó. Phu nhân cần lo cho nàng."

"Vậy ..." Tiêu phu nhân tiện thêm, bèn bước lên hai bước: “Mời hai vị theo ."

Đào Yêu vội vàng theo , ai ngờ Tư Cuồng Lan đột ngột kéo cánh tay nàng .

"Làm gì ? Không ngài bảo theo ?" Đào Yêu hiểu: “Ngài đổi ý ?"

Tư Cuồng Lan mặt cảm xúc vươn ngón tay, quệt nhẹ lên chóp mũi nàng, đó đưa ngón trỏ cho nàng xem. Trên đó dính một vệt tro đen, chắc là do lá bùa giấy dính lên mặt nàng.

"Thất lễ." Tư Cuồng Lan lắc đầu, bỏ mặc nàng thẳng phòng.

Thất lễ?! Như mà gọi là thất lễ á? Đều tại ba gã đốt giấy linh tinh! Hơn nữa, nàng tự lấy mũi cọ ! Tên đúng là nàng thế nào cũng thuận mắt mà... nghĩ , rõ ràng thể để mặc nàng tự lau, "hạ " tay giúp chứ?

Hình như... cách nào tức giận nữa . Haiz.

Đào Yêu quệt mũi lung tung, vội vàng theo .

Được . Chuyện sẽ lập tức ngay thôi.

Đào Yêu bước qua ngạch cửa, bỗng thấy mắt tối sầm...

 

Loading...