Bách Yêu Phổ 4 - Chương 4: Ẩn Ẩn 4

Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:41:39
Lượt xem: 41

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chẳng bao lâu , kẻ hành hung quan phủ bắt giữ. Là Kim Đại Giang còn nghi ngờ gì nữa.

Kim gia vì giữ mạng cho , dùng đủ thủ đoạn, nào ngờ gặp một vị quan cương trực công chính. Kim gia càng bá đạo phách lối, vị quan càng quyết tâm trừ hại cho dân, cuối cùng phán Kim Đại Giang tội c.h.ế.t.

Một vụ huyết án dường như kết cục nhất. Kẻ tội đều thể thoát lưới, duy chỉ Tiêu Nguyên Tân là bình an vô sự.

Khi xét xử, lời khai của quan phủ là: Kim Đại Giang vốn bất mãn chuyện qua với Bích Cầm cô nương, ngày hôm đó thấy chuộc cho Bích Cầm, nên tức giận thể kìm nén, bèn dẫn theo hai kẻ đồng bọn đuổi g.i.ế.c . Hắn trốn về cốc Vân Ngoại, cùng sư chống cự ba kẻ . Trong lúc hỗn loạn, liều c.h.ế.t trốn phòng, nhảy ám đạo để thoát . Hắn ngừng gọi sư mau xuống theo, nhưng sư khăng khăng bảo , nơi chống đỡ, kéo dài thời gian, huống hồ mục tiêu của bọn chúng , sẽ thật sự xuống tay độc ác. Trong lúc hoảng loạn, đành trốn qua ám đạo .

Sau đó, trốn ở bên ngoài hồi lâu, nhưng lòng vẫn yên về sư , bèn đ.á.n.h bạo cốc Vân Ngoại, từ xa thấy ba kẻ hoảng hốt chạy . Rồi... phát hiện sư c.h.ế.t thảm.

Lời khai của đám đàn em Kim Đại Giang cũng khác lời khai của Tiêu Nguyên Tân là mấy. Bọn chúng thừa nhận khi phá cửa xông , Kim Đại Giang trong cơn tức giận mất hết lý trí, tay trong bóng tối và lỡ g.i.ế.c c.h.ế.t Phương Hạc Vũ vì tưởng nhầm là Tiêu Nguyên Tân.

Trên công đường, Tiêu Nguyên Tân lóc t.h.ả.m thiết, hận thể đập đầu c.h.ế.t ngay tại chỗ, đ.ấ.m n.g.ự.c tự trách về quá muộn, lẽ nên bỏ sư một . Hắn ngờ Kim Đại Giang tàn nhẫn đến thế, tay với cả một vô tội tấc sắt trong tay. Hắn càng càng bi phẫn, thậm chí ngất mấy . Mọi mặt tại đó ai thổn thức xót xa.

Chỉ Tiêu Nguyên Tân dối. Thế nhưng một ai đến sự tồn tại của nó.

Dưới sự lo liệu của Tiêu Nguyên Tân, t.h.i t.h.ể Phương Hạc Vũ đem hỏa táng. Lý do đưa là sư lúc sinh thời từng , lỡ như ngày mất , đừng chôn xuống đất. Mẫu chân cẳng bất tiện, thể thường xuyên xa thăm viếng, chi bằng cứ thiêu nhất. Từ đó gửi trong hũ tro cốt, cũng thể thường xuyên ở bên cạnh mẫu .

Phương mẫu đau đớn tột cùng, nhưng khi đây là tâm nguyện của con trai, bà cũng phản đối, cảm thấy đây quả thực đúng là tính cách của con trai . Dù thì nó nay luôn lương thiện, đôn hậu, lúc nào cũng nghĩ cho bà nhất.

Sau khi Phương Hạc Vũ xảy chuyện, Phương mẫu bèn dọn đến cốc Vân Ngoại, ngày ngày ở lỳ trong căn phòng lúc sinh thời của con trai như thể vẫn còn sống. Mỗi ngày bà đều dọn dẹp phòng ốc cho , xem từng quyển sách , từng nét chữ nó . Không kìm lòng thì lớn một trận, còn phần lớn thời gian đều là lẩm bẩm một , thần tình ngây dại, giống như một con rối linh hồn.

Lúc Tiêu Nguyên Tân và Phương mẫu bàn bạc chuyện hậu sự của Phương Hạc Vũ, nó đều ở ngay bên ngoài lắng .

ở đây mười năm, hai họ từ lúc thiếu niên cho đến tận bây giờ, nó từng Phương Hạc Vũ bất cứ lời nào về việc c.h.ế.t sẽ . Đứa trẻ mỗi ngày chỉ lo sách, nghiên cứu hết việc, tuổi còn trẻ như , thể nghĩ đến chuyện hậu sự của ...

Tiêu Nguyên Tân nắm lấy tay Phương mẫu, dáng vẻ tình sâu nghĩa nặng, đột nhiên cảm thấy lẽ hề quen con , cho dù sống chung một mái nhà lâu như .

“Hạc Vũ và con tình như thủ túc. Nó còn nữa, nhưng con vẫn còn đây. Sau , của con, con nhất định sẽ Hạc Vũ chăm sóc thật !”

rõ mồn một Tiêu Nguyên Tân như .

Phương mẫu nước mắt lưng tròng, nắm lấy tay gật đầu, nhưng một chữ cũng nên lời.

Nó nhớ rõ, lúc Phương mẫu đồng ý hỏa táng, Tiêu Nguyên Tân rõ ràng thở phào một nhẹ nhõm.

Ban đầu, nó hiểu vì nhẹ nhõm lúc đó. Mãi đến , một “gã” cho nó , Tiêu Nguyên Tân là kẻ mê tín, tin rằng nhất định biến Phương Hạc Vũ thành tro, mới thể chặn khả năng đối phương về tìm báo thù. Cũng chính “gã” đem những lời , hành động của Tiêu Nguyên Tân công đường thuật thiếu một chữ cho nó . Lúc đó nó mới hiểu, mà Phương Hạc Vũ liều mạng cứu... lẽ hề xứng đáng.

thể đây? Người c.h.ế.t thể sống , cuộc sống của còn sống vẫn tiếp tục. Nếu Tiêu Nguyên Tân thật sự thể chăm sóc Phương mẫu như ruột của lẽ Phương Hạc Vũ cũng sẽ oán trách . Dù thì nó cũng là một đứa trẻ tính tình đến .

Thôi, ... Chuyện của con , cuối cùng vẫn để con tự giải quyết. Yêu quái như nó nên bận tâm. Nếu chuyên tâm ngủ, phơi trăng, lúc nở hoa sẽ mất.

Nghĩ , nó cuối cùng cũng chìm giấc ngủ sâu.

Cuối năm đó, nó nở hoa. Thật đáng tiếc, lúc đó trong cốc Vân Ngoại một ai.

Phương mẫu mang tro cốt của con trai rời khỏi đây. Là Tiêu Nguyên Tân đưa bà , sắp xếp cho bà một căn nhà lớn thoải mái hơn, còn nha hầu hạ.

Sau đó, họ bao giờ nữa. cốc Vân Ngoại bao giờ tĩnh lặng đến thế.

Đóa hoa của nó nở giữa đám lá dành dành, xanh biếc long lanh, gương mặt mang nụ . Nếu Lão Phùng thấy, chắc chắn sẽ vui sướng nhảy cẫng lên. Nó đột nhiên nhớ Lão Phùng.

“Ánh trăng tối nay thật nhỉ?” Khi nó đang xuất thần, mặt bỗng vang lên một giọng trong trẻo như trẻ con, nhưng thấy bất cứ thứ gì.

Khì khì! Không còn cách nào, nó kiểm soát mà bật , bản năng trời sinh .

“Ha ha, loại yêu quái như ngươi thật ngốc, cứ hỏi là . Bắt các ngươi đúng là quá dễ.” Giọng cũng rộ lên.

“Bắt bọn thì ích gì, ăn , thể thuốc, càng thể luyện chế vũ khí lợi hại gì.” Nó bực bội : “Các ngươi thì gì hơn chứ, cả đời chẳng hình dạng gì, sống lén la lén lút. Hơn nữa nhớ ngươi từng ngươi còn trong sổ đen của Lôi Thần Thiên giới. Một tên đào phạm, còn mặt mũi nào dám yêu quái đàng hoàng như .”

“Khụ, đúng là lấy oán báo ân. Ngươi mười năm mới nở hoa một , cũng coi là thời khắc quan trọng của yêu sinh, ai thưởng thức reo hò, đến chúc mừng cùng ngươi, ngươi còn mắng .” Giọng giả vờ đau khổ.

“Chúc mừng ? Nói thật.” Nó khinh khỉnh: “Ai mà chẳng ngươi chỉ đang ở đây trốn nạn mà thôi!”

Sự đúng là, nó mơ cũng ngờ, trong sân cốc Vân Ngoại con yêu quái thứ hai.

Đó là thời gian hỗn loạn nhất của cốc Vân Ngoại. Sau khi Phương Hạc Vũ xảy chuyện, của quan phủ đây nhiều ngày, lật tung trong ngoài để tra xét. Nó đủ âm thanh ồn ào, trong lòng cũng khỏi bực bội.

Mãi mới đợi bọn họ rút , và đêm đó nó mất ngủ.

Cái sân vốn sạch sẽ gọn gàng nay bừa bộn hơn ngày thường nhiều. Bọn nha dịch rời , Tiêu Nguyên Tân cũng thấy bóng dáng, ai dọn dẹp. Nó chỉ thể . Dù thì chút yêu lực cỏn con của nó còn nhấc nổi cái chổi.

Lúc , nó mới bắt đầu nhớ Phương Hạc Vũ. Khi còn ở đây, cốc Vân Ngoại một vết bẩn, một hạt bụi.

Nó nặng nề thở dài một , buột miệng : “Nhà cửa bừa bộn thật đấy.” Nói xong, nó lơ mơ ngủ .

Nửa đêm, nó bỗng một tiếng động lạ đ.á.n.h thức. Cây chổi vốn bỏ xó từ lâu như vật sống, tự quét rác mặt đất.

mà kinh ngạc. Chổi tất nhiên thể sống , trừ phi nó thành yêu quái. , yêu quái nào rảnh rỗi đến mức nửa đêm quét sân chứ?

“Ai ở đó!” Nó bay , lấy hết can đảm hỏi một tiếng.

Cây chổi quét xong đống rác cuối cùng, ngoan ngoãn về chỗ cũ, dựa tường động đậy nữa.

“Còn lên tiếng khách khí nữa !” Nó cố cho giọng hung dữ một chút.

“Không ngươi nhà cửa bừa bộn , giúp ngươi quét một chút, ngươi cảm ơn thì thôi còn hung dữ với , đúng là vô lý.” Trước mặt đáp , nhưng chỉ tiếng, thể: “Ta nhớ Nhân Diện là loại tiểu yêu hiền lành lắm mà.”

sững sờ: “Ngươi nhận ?”

“Ta ở cái sân trú chân cả ngày .” Giọng vang lên: “Không ngờ nơi ở nhỏ bé của loài , chỉ xảy án mạng, mà còn giấu một con yêu quái.”

“Ngươi rốt cuộc là gì?” Nó gặng hỏi: “Ta hành động bất tiện, kiến thức nhiều, ngươi là thì một lời !”

Giọng bật : “Ngươi cũng thật thà đấy. Ta bọn Nhân Diện các ngươi trừ lúc nở hoa mới cơ hội đây đó, kiến thức cũng thể trách các ngươi. Nói cho ngươi cũng , cũng là yêu quái, khác đều gọi bọn là Ẩn Ẩn.”

“Ẩn Ẩn?” Nó đầu thấy loại yêu quái , khỏi tò mò: “Là vì khác thấy các ngươi ?”

“Cũng thể như .” Giọng của Ẩn Ẩn tiến gần nó hơn: “Bọn là loại khó bắt nhất trong giới yêu quái, trời sinh tàng hình, trừ phi bọn bằng lòng để lộ tung tích, nếu thì ngay cả đại thần trời cũng đừng hòng tìm thấy bọn .”

“Ghê ...” Nó tin lắm: “ cho dù thấy, yêu khí của các ngươi cũng giấu . Gặp đối thủ lợi hại, yêu khí dù nhạt đến cũng thoát thần thông của họ.”

“Bọn trời sinh yêu khí.” Ẩn Ẩn giải thích: “Trừ phi... lúc việc.”

“Làm việc? Yêu quái ngay cả hình dạng cũng thì gì?” Nó đột nhiên cảm thấy đời lẽ còn yêu quái t.h.ả.m hơn cả .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-4/chuong-4-an-an-4.html.]

Ẩn Ẩn bật : “Nói ngươi kiến thức, quả là kiến thức. Thế gian luôn những yêu quái trốn để phát hiện, ví dụ như ân oán riêng với yêu quái khác, ví dụ như nợ yêu quái khác một tay một chân gì đó, hoặc là trong sổ đen của thần tiên. Bọn chúng cần sự giúp đỡ của bọn . Chỉ cần bọn ở đây, kẻ thù dù ở ngay mắt cũng thấy bọn chúng. Bọn giống như một cái lồng chứa vạn , che chắn bọn họ thật kỹ, đợi nguy hiểm qua mới ngoài. cũng chút rủi ro nhỏ, yêu khí của họ sẽ liên lụy bọn , giống như mở một cái lỗ nhỏ lồng chứa, thế nào cũng sẽ rò rỉ một chút. cũng cần quá lo lắng, yêu khí mỏng manh như , trừ phi thật sự gặp loại đối thủ cực kỳ, cực kỳ lợi hại như ngươi , còn khác phát hiện .” Nó càng càng hăng hái, thuận miệng : “Bao nhiêu năm nay cũng chỉ gặp một đối thủ lợi hại mà thôi, nếu cũng đến nỗi trốn đến cái nơi hẻo lánh rách nát . Ta...” Nói đến đây, Ẩn Ẩn đột nhiên im bặt, câu hình như nên ...

“Ồ!! Thì ngươi là một tên đào phạm!!” Nó lập tức phản ứng: “Ngươi việc đó chẳng là giúp yêu quái khác đào phạm ? Ta một thần tiên lợi hại chuyên phụ trách bắt yêu quái phạm . Ngươi giúp yêu quái phạm , ngươi cũng phạm tội, thảo nào Thần tiên bắt ngươi!”

“Tiểu yêu quái nhà ngươi thì gì.” Ẩn Ẩn phục: “Không yêu quái nào trốn cũng là kẻ . Ta cũng là hành thiện tích đức đấy chứ.”

“Ngươi cứ phét.” Nó hừ một tiếng, nhưng tò mò: “Là ai bắt ngươi?”

Ẩn Ẩn do dự một lát, : “Nói cho ngươi cũng . Là Lôi Thần của Thiên giới. Ta sớm trong sổ đen của , bắt cũng ngày một ngày hai. , bắt, chạy, xem cuối cùng ai bỏ cuộc , hê hê.”

“Lôi Thần là Thần tiên lợi hại ?” Nó nghi hoặc: “Sao ngươi sợ chút nào thế?”

“Hắn bắt , đợi bắt hẵng sợ.” Ẩn Ẩn vênh váo: “Cứ lo sợ chuyện xảy , đời yêu sẽ mệt mỏi lắm. Tiểu yêu quái, học hỏi .”

“Ta thì gì mà học. Ta ngoan ngoãn ở đây, phạm gì, mặc kệ là Lôi Thần Vũ Thần, đều sợ.” Nó vô cùng lý lẽ dõng dạc: “Ta thấy ngươi, cũng bản lĩnh đuổi ngươi . Ngươi ở thì ở, chỉ cần đừng phiền , đừng liên lụy .”

“Ta thích ở một chỗ quá lâu, yên tâm.” Giọng Ẩn Ẩn vọng từ một hướng khác: “Ngươi đối xử với một chút, thường xuyên giúp ngươi quét sân.”

“Ta đối xử với ngươi. Hay là ngày mai ngươi quét tiếp , tiện thể dọn luôn trong nhà nhé.”

“...Ta buồn ngủ , ngủ đây.”

tưởng trong sân chỉ là thêm một con yêu quái cũng quá đáng ghét, ngờ sự xuất hiện của Ẩn Ẩn là bước ngoặt lớn nhất trong sinh mệnh của nó.

Từ đêm đó, cốc Vân Ngoại thanh lãnh còn thanh lãnh nữa. Nó cuối cùng cũng còn đơn phương khác lảm nhảm, mà thật sự một đối tượng để trò chuyện.

Ẩn Ẩn hỏi về vụ án mạng, nó cũng giấu giếm, đem hết cuộc sống mười năm của ở cốc Vân Ngoại kể , bao gồm cả nguyên nhân thật sự dẫn đến cái c.h.ế.t của Phương Hạc Vũ.

Biết những chuyện , Ẩn Ẩn im lặng một hồi, hỏi nó: “Ngươi đau lòng ?”

Nó phủ nhận: “Ta chỉ quen họ thôi, đến đau lòng .”

“Vậy .” Ẩn Ẩn : “Nếu ngươi kẹt ở đây, bây giờ ngươi nhất?”

“Muốn đến quan phủ xem...” Nó buột miệng, vội che giấu: “Chỉ là tò mò họ xử án thế nào thôi.”

“Ồ! Hay là xem ngươi nhé?”

“Cũng .” Nó lập tức đồng ý, nhưng chút lo lắng: “Ngươi chạy lung tung như , sợ bắt ?”

“Ta bây giờ việc gì , ai mà bắt .” Ẩn Ẩn phần đắc ý: “Lôi Thần còn chẳng .”

“Vậy ngươi cẩn thận.”

Sau đó, tin tức liên quan đến vụ án nó đều . Mỗi như , nó đều chỉ im lặng lắng . Về mỗi lời dối của Tiêu Nguyên Tân, nó nhiều nhất cũng chỉ “Ồ” một tiếng.

Ẩn Ẩn từng hỏi nó, Tiêu Nguyên Tân dối trá như mà cứ để ung dung như thế ?

, cho dù chính nó công đường cũng vô dụng, ai sẽ tin một con yêu quái chứ. Kể cả nó yêu quái, đêm đó chỉ nó thấy chuyện xảy khi Kim Đại Giang phá cửa, Tiêu Nguyên Tân thể chối bay chối biến. Dù thì tay là Kim Đại Giang, kẻ trực tiếp đoạt mạng Phương Hạc Vũ cũng là , liên quan gì đến Tiêu Nguyên Tân. Hắn ở công đường bịa chuyện Phương Hạc Vũ tự nguyện ở cản đường, thực đó là lý do vì lúc đó đóng cửa mật đạo... Hắn là để Phương Hạc Vũ ở kéo dài thời gian, để chạy xa hơn. Có lẽ cũng ngờ Kim Đại Giang sẽ nhầm Phương Hạc Vũ là , nhưng... kẻ đẩy Phương Hạc Vũ đến lưỡi đao của Kim Đại Giang vĩnh viễn là , Tiêu Nguyên Tân.

“Vậy nên, thật sự ?” Ẩn Ẩn hỏi nó.

“Ngươi định lấy chổi đ.á.n.h ?” Nó hỏi vặn .

“Cái đó thì cần, dọa một chút thì vẫn .” Ẩn Ẩn .

“Thôi bỏ .” Nó : “Dọa , ngươi cũng tốn thêm yêu lực. Lỡ lộ sơ hở, bắt.”

“Làm gì chuyện xui xẻo đến .” Ẩn Ẩn cho là đúng.

“Thật sự cần .”

“Ngươi hy vọng sẽ chăm sóc cho của Phương Hạc Vũ ?”

“Cũng hẳn là hy vọng... Ta , thực và Phương Hạc Vũ cũng giao tình gì... Ta...”

“Được , tùy ngươi . Ta và bọn họ càng giao tình gì.”

“Không ngươi ở một chỗ quá lâu ?”

“Đợi ngươi nở hoa .”

Hôm nay, nó nở hoa. Ẩn Ẩn cũng giữ lời, trở thành “gã” duy nhất chúc mừng nó nở hoa.

“Ngươi sắp ?” Dưới ánh trăng bạc, nó “gã” bạn bầu bạn sớm tối bao ngày qua mà từng thấy mặt ở giữa trung.

“Ừm, đợi ngươi nở hoa sẽ .” Ẩn Ẩn : “Ta chỉ xem Nhân Diện thật sự ngốc đến mức, hễ hỏi là .”

“Được , ngươi đấy!!”

“Đừng nhớ quá nhé.” Giọng Ẩn Ẩn xa dần: “Đợi ngươi nở hoa, sẽ về thăm ngươi.”

“Không cần! Không thèm!”

“Ta cứ về đấy!”

Một cuộc chia ly kết thúc trong bầu khí mấy thiện. Thực ... nó sẽ nhớ gã bạn vô hình .

Nở hoa , nó mười bốn ngày để rời khỏi đây. Có điều cũng mất mặt, cho dù là trong kỳ hoa nở, rời , nó cũng chỉ thể bay khỏi nguyên , tìm một vật sống nào đó thể khống chế ở gần đây, mượn thể của họ để xa. Đừng nó, Nhân Diện đúng là loài yêu quái vô cùng nhỏ bé.

Lần , nó “mượn” một con chim hoang đậu tường viện, chút do dự bay trong thành.

Nó nhớ tên quán rượu nơi Tiêu Nguyên Tân việc, tốn ít thời gian cuối cùng cũng tìm . Tiêu Nguyên Tân quả nhiên vẫn ở đây.

Trong mười mấy ngày còn , nó lúc nào cũng dán mắt , xem việc ở quán rượu, xem tan trở về một căn nhà cũng khá khang trang. Phương mẫu quả nhiên cũng ở đó, cũng quả thực một nha chăm sóc bà.

Trong lòng nó dường như cũng nhẹ nhõm nhiều.

Nhìn Tiêu Nguyên Tân, dường như cũng khác , bớt vẻ cao ngạo tự phụ, trầm hơn nhiều. Mỗi ngày ngoài việc ở quán rượu, thời gian còn đều đóng cửa ở nhà chăm chỉ nghiên cứu. Nó thấy lúc nào cũng cầm sách tay, là cuốn sổ tay Lão Phùng giao cho Phương Hạc Vũ ngày .

Dáng vẻ nghiêm túc của , giống như là một Phương Hạc Vũ khác.

Buổi chiều tà ngày thứ mười bốn, nó về cốc Vân Ngoại, trở thể của , biến thành một đóa hoa xanh biếc nhỏ bé, ai chú ý, chờ ngày hé nụ.

Nó khẽ thở phào một , mệt mỏi .

 

Loading...