Bách Yêu Phổ 4 - Chương 3: Thiên Thiết 3

Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:41:15
Lượt xem: 37

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Huynh trưởng nuốt lời, quả thật đưa cho nàng một khoản “tiền bồi thường” nhỏ. nàng chỉ lấy một nửa nhỏ, là đủ , nàng ăn bao nhiêu, vả nàng còn lụng kiếm tiền, c.h.ế.t đói .

Hắn cũng nuốt lời, năn nỉ trưởng cả nửa buổi chiều, dẫn nàng đến bến tàu gần đó mua hai bộ quần áo mới. Sau đó hai một quán ăn nhỏ, gọi những món đắt nhất quán để nàng ăn cho no, cho ngon.

Nàng từ đầu đến cuối đều cảm kích , hề oán hận cú đá của , còn bọn họ là “ đá quen”.

Sau đó phát hiện nàng hề ăn ít như nàng ... Chỉ riêng món canh cá húp hết sáu bát.

Nàng ăn vui vẻ, mẩu xương tàn treo cổ cứ lắc lư ngừng theo động tác nhai nuốt thỏa thích của nàng. Đã mấy mẩu xương đó đến ngẩn . Kể từ khi nàng tỉnh cơn hôn mê, Thiên Thiết hề xuất hiện. Nếu nó là một yêu quái hung mãnh như rơi bộ dạng sa sút đến thế? Hắn tiếc nuối, ăn xong bữa cơm , e là vĩnh viễn cơ hội tìm câu trả lời nữa.

Một cái bánh rán nhân thịt thoáng chốc nàng c.ắ.n mất một nửa. Còn kịp nuốt xuống, ánh mắt nàng vô tình ngoài cửa sổ đột nhiên hoảng hốt. Ngay lập tức, cả nàng “vụt” một cái chui tọt xuống gầm bàn, hai má phồng lên vì bánh, nhưng ngay cả nhai cũng dám.

Ban ngày ban mặt mà gặp ma ?

Hắn cúi đầu xuống gầm bàn: “Ngươi thế...”

“Suỵt!” Nàng vội giơ ngón tay lên, khó khăn nuốt cái bánh xuống, nhỏ: “Gã râu xồm ngoài xa ?”

“Râu xồm?” Hắn ngẩng đầu ngoài, hồi lâu mới phát hiện trong dòng qua một gã đàn ông mặc áo vàng, vóc lùn mập, để râu quai nón, giờ đang lựa đồ ở một sạp bán đồ khô.

“Ngươi gã mặc áo vàng ?” hỏi.

“Phải!” Nàng gần như trả lời bằng , sợ ngoài phát hiện.

“Hắn đang ở quán đối diện xéo mua cá khô kìa, xa .”

“Mua cá khô?”

Nàng vội chui khỏi gầm bàn, cẩn thận nép cửa sổ, thò nửa cái đầu . Nàng phát hiện đối phương quả thật đang mua cá khô. Mãi đến khi gã đó mua xong và rời , nàng mới thở phào một , lau mồ hôi lạnh trán về chỗ cũ, lẩm bẩm: “Hù c.h.ế.t .”

Hắn vô cùng khó hiểu: “Ngươi quen ?”

“Không quen.” Nàng ngượng ngùng, buột miệng : “Nhìn nhầm, còn tưởng là đuổi tới đây.”

“Hắn?” Hắn ngoài cửa sổ, gã râu xồm biến mất ở đằng xa. Hắn đầu , nàng đang uống ừng ực để trấn tĩnh: “Chỉ là giống thôi mà khiến ngươi sợ đến thế ?”

Nàng uống cạn bát , ợ một cái, đáp đúng câu hỏi: “Không , nhận nhầm thôi.”

“Đêm đó lúc quần áo cho ngươi, thấy ngươi nhiều sẹo cũ.” Hắn vốn hỏi nữa, nhưng cái miệng lời.

Đó cũng là bất đắc dĩ. Dù là mùa hè cũng thể để một thương mặc đồ ướt đó. Trên thuyền một nữ nhân nào, đành gạt bỏ câu “nam nữ thụ thụ bất ” mà đồ cho nàng. Thế mà vẫn cái đầu gấu đột ngột nhảy mắng cho một trận, động tác quá chậm, mắt còn lung tung, ép tắt đèn mới cho tiếp, thật hết nổi. , vẫn thấy vết bỏng cổ và vai nàng, cùng những vết sẹo cũ rõ lai lịch ở những chỗ khác. Đáng sợ nhất là cánh tay nàng còn một vết sẹo d.a.o khá sâu, lòng bàn tay cũng .

Những vết sẹo , thật sự thể hiểu nổi tại xuất hiện một nữ tử bình thường như nàng. Những kẻ giang hồ mà từng gặp cũng ai đầy sẹo như .

Nàng ôm bát , ánh mắt rơi đáy bát cạn, hồi lâu mới ngẩng đầu : “Ta để một lá thư bỏ chồng cho trượng phu của .”

“Hả?” Hắn kinh ngạc. Đây là lý do nàng hại ư? loài chỉ chuyện bỏ vợ, chứ bỏ chồng... đây là đầu thấy.

cũng đó tính là thư bỏ chồng nữa, bừa thôi.” Nàng giả vờ nhẹ nhõm, hì hì: “Dù cũng cho một lời giải thích, bỏ trốn, là rời .”

Hắn gương mặt nàng với khóe miệng còn dính vụn thịt, thầm đoán xem lời nàng đáng tin bao nhiêu.

“Thật mà.” Nàng mắt : “Ngươi cứu , lừa ngươi. Ta là một nữ nhân đại nghịch bất đạo.”

Hắn im lặng một lát, thẳng: “Miệng thì bỏ trốn nhưng thấy ngươi trốn chật vật lắm.”

“Chuyện ...” Nàng ngượng ngùng: “Ta rời khỏi đó ba năm . Ban đầu quả thật tìm khắp nơi, nhưng đều thành công.” Nàng vô thức nắm c.h.ặ.t t.a.y : “Ta chỉ cần thật xa, thật xa, với tính cách của , sớm muộn gì cũng sẽ bỏ cuộc.”

“Ngươi bao xa?” Hắn uống một ngụm .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-4/chuong-3-thien-thiet-3.html.]

“Quê ở Hoàn Châu.”

Hắn sặc . Hoàn Châu... Tận phía bắc của phương bắc, cách Yên Châu đến mấy ngàn dặm!

“Ngươi cứ một như ... bộ đến Yên Châu?” Hắn nàng đầy khó tin.

“Cũng xe.” Nàng thật thà trả lời: “Xe bò, xe ngựa, xe lừa, chỉ cần cho nhờ là .”

“Chỉ để trốn trượng phu của ngươi?”

“Là rời .” Nàng sửa .

“Được .” Hắn rót thêm bát nàng: “Vậy hôm đó ngươi chui từ nước lên?”

“Gặp hai tên trộm, bọn chúng cướp túi hành lý của , bộ gia tài của đều ở trong đó.” Nàng khổ: “Cho nên thể đuổi theo chứ, chạy nhanh lắm!”

“Đuổi kịp ư?”

“Đuổi kịp!”

“Sau đó hai bên chắc chắn giằng co, ngươi nhất định đ.á.n.h hai tên trộm, cuối cùng ném xuống biển?”

“Không ... Hai tên trộm chạy lên thuyền, bèn nhảy xuống biển đuổi theo, bơi một hồi thì hết sức... Ta cứ chìm chìm nổi nổi, nhớ về bờ, đầu óc choáng váng, loáng thoáng thấy phía một đôi chân, thế là nghĩ ngợi gì cứ tóm lấy.” Nói đến đây, chính nàng cũng bật : “Ai ngờ dọa ngươi sợ c.h.ế.t khiếp, thật xin .”

Hắn dở dở , xua tay: “Thôi bỏ , ngươi cũng , đá quen.” Nói xong, thấy lo lắng, hỏi nàng: “Tiếp theo ngươi định thế nào?”

Nàng vỗ vỗ cái túi căng phồng của : “Có tiền, quần áo mới, cứ tiếp tục thôi. ngươi yên tâm, để ai cướp nữa .” Nói , nàng cầm mẩu xương n.g.ự.c lên, vẻ thần bí: “Hơn nữa còn cái !”

“Vật gì ? Hình như chỉ là một mẩu xương.” Hắn giả ngốc.

“Là xương, nhưng xương bình thường.” Nàng nhỏ: “Nó phát sáng!”

“Phát sáng ư?” Hắn tiếp tục giả vờ: “Dạ minh châu, đom đóm mới phát sáng chứ, mẩu xương phát sáng ?”

“Thế nên nó mới xương bình thường!” Nàng đặt mẩu xương về ngực, yêu quý vuốt ve nó: “Ở chỗ tối, chỉ cần sờ sờ nó, nó sẽ phát ánh sáng màu xám bạc, còn sáng hơn cả đèn dầu. Nó là báu vật kỳ diệu nhất từng thấy trong đời! Có nó ở đây, nơi tối tăm đến mấy cũng sợ. Cho nên cuộc sống của sẽ quá tệ .”

Hóa , ngươi chỉ coi nó là một vật dùng để chiếu sáng...

Nếu nàng thì nên thuận theo ý nàng, bày tỏ sự yên tâm chúc nàng thượng lộ bình an, kết thúc duyên phận với nàng ngay tại bàn ăn . Như mới là kết cục đúng đắn cho chuyện, ít nhất trong mắt trưởng là .

"Vậy chúc ngươi tiền đồ như gấm", câu đến bên miệng , nhưng thốt là: “Cái dáng vẻ ban nãy ngươi trốn gầm bàn ung dung như ngươi thể hiện lúc .” Hắn dừng một chút: “Rời khỏi ba năm mà vẫn sợ hãi như ?”

Nàng uống cạn nửa bát , : “Có lẽ qua thêm ba năm nữa là thôi.”

“Nếu tìm thấy, ngươi sẽ thế nào?” Hắn hỏi tiếp.

Nàng nghĩ ngợi, lè lưỡi: “Vậy thì kiếp cơ hội ăn cơm ở đây với ngươi nữa .”

Hắn gượng gạo nhếch mép, hùa theo câu đùa mấy vui của nàng. Nữ nhân vẫn luôn dùng sự nhẹ nhõm hời hợt bề ngoài để che giấu nỗi sợ hãi thể gạt bỏ trong lòng. Đi thật xa, thật xa... rốt cuộc bao xa mới đến nơi yên mà nàng ? Mà chỉ riêng việc đến Yên Châu, nàng chịu bao nhiêu khổ cực ?

“Tại ngươi thuyền của bọn đến ?” Hắn đột nhiên hỏi.

Nàng đầu ngoài cửa sổ, chăm chú lắng tiếng sóng biển mơ hồ vọng tới, một lúc lâu mới : “Ta , mặt đất chân chúng thực nhỏ, nơi thật sự bao la rộng lớn là biển cả. Thuyền của các ngươi lớn như , nhất định thể đến vùng biển xa nhất, ?”

Hóa nàng chỉ đang cố chấp với “phương xa” mà nàng đặt chân đến mà thôi.

Hắn suy tư giây lát, gọi tiểu nhị: “Tính tiền!”

 

Loading...