Bách Yêu Phổ 4 - Chương 3: Tê Đạo 3
Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:41:23
Lượt xem: 39
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Gió lạnh rít gào từng cơn, càng lúc càng dồn dập. Cành khô lá rụng cuốn theo, thỉnh thoảng đập khung cửa sổ vốn mấy chắc chắn. Lớp giấy dán cửa sổ mỏng manh tựa như thể xé rách bất cứ lúc nào.
Bóng đen tựa như một vệt mực loãng, lướt qua từng ô cửa sổ, kèm theo đó là tiếng rít "xì xì" quái dị, giống như tiếng phát từ một kẻ đang bóp cổ, giống giống .
Bóng đen cứ di chuyển qua , nhưng mãi vẫn trong, rõ ràng cửa chính cửa sổ đối với nó đều là thứ thể chịu nổi một kích.
Tượng Sơn Thần từ lâu, lớp sơn màu lốm đốm bong tróc. Gương mặt vị lão gia gia ngàn trăm năm như một vẫn giữ nụ hiền hậu, mặt mày từ bi chăm chú kẻ dừng chân mặt , cũng chỉ thể ban cho một sự an ủi về tinh thần. Suy cho cùng, đây cũng chỉ là một bức tượng gỗ, g.i.ế.c địch, cũng chẳng cứu .
Cũng khó trách vì những năm gần đây đồ cúng bái ngày càng ít .
Trước tượng thần, một chiếc đĩa sứ sứt mẻ bày biện qua loa vài món hoa quả và bánh ngọt. Có lẽ hợp khẩu vị của lũ chuột bản địa nên chỉ gặm nham nhở, vẫn ăn hết. Hai ngọn đèn dầu đài sen đang cố hết sức để cháy sáng, cũng đến châm thêm dầu là khi nào.
Trên hai chiếc bồ đoàn cũ đến độ màu sắc ban đầu, một chiếc Ma Nha đang , vị trí còn là một nam tử đội nón lá. Thân hình gầy gò, dung mạo cũng khá thuận mắt, tuổi chừng ba mươi, mặc một bộ áo mỏng màu trơn hợp thời tiết, thêm việc đang ở nơi bốn bề lộng gió , ánh mắt chẳng khác nào hầm băng, quả thực ai thêm một nào nữa. Kẻ một lời, hai tay chỉ nắm chặt một chiếc túi vải nhỏ cũ đến bung chỉ.
Ma Nha quả thực cũng mà . Cậu đang chắp tay, chuỗi tràng hạt cũng tháo quấn quanh ngón tay, nhắm mắt lẩm nhẩm điều gì đó. Mồ hôi trán rịn từng giọt, trông vẻ quá nóng... hoặc là quá khó chịu.
Một cô bé chừng bảy tám tuổi, áo xanh váy trắng, tóc búi hai chỏm phần rối loạn, viền váy cũng rách bươm, gương mặt vô cùng trắng nõn thanh tú. Giờ phút , cô bé đang cau mày mặt Ma Nha và nam tử , trong tay đang nắm một thanh đoản đao sáng loáng. Ánh mắt sáng ngời ngừng dõi theo bóng đen đang di chuyển bên ngoài cửa sổ.
Nhìn kỹ, dáng vẻ của cô bé khá giống với nam tử . Xét về tuổi tác, đoán chừng là hai cha con.
xem tư thế , dường như là cô bé đang bảo vệ Ma Nha và nam tử.
"Cứ giằng co thế là cách." Cô bé thầm c.ắ.n răng, bước lên một bước: “Hay để giải quyết thứ . Tiểu hòa thượng, ngươi hãy trông chừng ông giúp ."
Ma Nha dám mở mắt vì sợ tốn sức, nên chỉ thể rít qua kẽ răng: "Không ! Nếu ngươi đ.á.n.h thắng, nãy thắng ! Bây giờ là nộp mạng!"
Cô bé đầu trừng mắt : " ngươi thể chống đỡ bao lâu? Ta thấy ngươi dùng chiêu là đến giới hạn . Tối đa nửa nén hương nữa, thứ vẫn sẽ xông như thường. Chi bằng bây giờ xông ngoài g.i.ế.c một trận dứt khoát ."
"Ta ít nhất vẫn thể chống cự một nén hương!" Ma Nha phục .
Cô bé : "Sau đó thì ?"
Sau đó... đó thể nào tụng kinh với vị bên ngoài, cầu đối phương phát đại từ bi tha cho bọn họ chứ?
Ma Nha nín thinh.
Cô bé đầu bóng đen qua cửa sổ, thu nụ : "Dù tan xương nát thịt, cũng thể để thứ đạt mục đích. Lát nữa sẽ cố gắng dụ đối phương , ngươi lanh lợi một chút, hễ cơ hội là đưa ông trốn . Có thể chạy bao xa thì chạy, tuyệt đối thể để ông rơi tay đối phương."
Nói , gương mặt cô bé thoáng chút áy náy: "Ta ngờ lôi ngươi chuyện , thật với ngươi. Lỡ như trốn thoát... ngươi đành chờ kiếp đầu thai một chút ."
Ma Nha lo lắng đến mồ hôi vã như mưa, dám mở mắt. Cậu chỉ chợ mua chút đồ mà thôi, cũng chỉ mất một hai canh giờ, bỗng dưng bước một chân đến bờ vực sinh tử thế ? là ngàn tính vạn tính cũng tính ngày cuối cùng của năm nay tồi tệ đến thế.
Cái túi vải... là cái túi vải cũ kỹ trông hề bắt mắt !
Nếu bọn họ vội vã phố đụng trúng thì cái túi vải rơi mặt , đuổi theo họ. Nếu họ chậm một chút, để thể trả đồ khi khỏi chợ thì bây giờ bình an trở về Tư Phủ , cũng đến nỗi đuổi theo một mạch tới khu rừng vắng vẻ chỉ một miếu Sơn Thần , càng vô tình thấy cảnh tượng đáng sợ khi họ liều c.h.ế.t vật lộn với một con yêu quái.
Đó là thứ quái quỷ gì ? Nhìn từ xa thấy buồn nôn. Cơn gió thổi tới cũng ngập tràn mùi hôi thối rữa. Ban đầu vẫn là hình , đ.á.n.h qua đ.á.n.h bèn biến thành một con sâu lớn cao bằng hai , giống như giun đất màu đen, nhưng mọc tám cái chân như nhện, bụng còn lộ một khuôn mặt chút huyết sắc. Vừa há miệng là phun một đám sương đen, trời mới phun trúng thì sẽ thế nào.
Cậu trốn gốc cây dám tùy tiện tiến lên, thầm nghĩ hai cha con đang đường chạm trán với yêu quái. Con yêu quái tuy , nhưng qua loại hiền lành. Hai cha con liệu là đối thủ của nó ?
Cậu quan sát trận chiến một nửa, mới đột nhiên phát hiện từ đầu đến cuối đều là cô bé tay cầm một thanh đoản đao bình thường chiến đấu với yêu quái, còn cha của cô bé chỉ đờ đẫn một bên. Đừng là giúp đỡ, ngay cả liếc mắt cũng liếc một cái, như kẻ ngoài cuộc. Đoản đao của cô bé bay lượn , hết đến khác đỡ đòn tấn công của yêu quái, nhưng vẫn chiếm thế thượng phong. Thời gian kéo dài, dần xu hướng thất bại. Sương đen mà con yêu quái phun mấy dính vạt váy của cô bé. Vừa chạm là thủng một lỗ, nếu thật sự dính da thịt thì còn đến mức nào!
Ma Nha xem mà tim đập như trống dồn. Mặc dù đ.á.n.h đấm, nhưng theo Đào Yêu và Liễu công tử bao nhiêu năm nay, chứng kiến họ dạy dỗ bao yêu quái, ít nhiều gì cũng luyện chút nhãn lực. Cô bé xem chừng sắp xong . Không quá mười chiêu, tất sẽ c.h.ế.t trong tay con yêu vật .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-4/chuong-3-te-dao-3.html.]
Làm bây giờ, cũng đ.á.n.h , chẳng qua là chủ động nộp mạng. , giả vờ thấy tự bỏ chạy... điều đó còn khó hơn cả việc để nộp mạng... A Di Đà Phật, Phật Tổ phù hộ!
Cậu đột nhiên dùng sức, lấy tốc độ nhanh nhất chạy về phía miếu Sơn Thần, chạy hét: "Tiểu cô nương! Vào miếu !"
Cô bé thấy trong vòng chiến bỗng xuất hiện một tiểu hòa thượng, lẽ là sự tin tưởng khó hiểu, cũng lẽ bản cô bé cũng rõ thực sự chống đỡ nổi nữa, nhân lúc một cước đá con yêu quái lảo đảo, cô bé bèn nắm lấy tay nam tử chạy một mạch miếu Sơn Thần.
Ma Nha đóng sập cửa miếu, kịp giải thích nhiều, chỉ : "Ta thử xem thể cản nó !" Đồng thời nhanh chóng móc túi vải trong lòng ném cho cô bé: "Đồ của các ngươi."
Nói xong bèn xuống bồ đoàn, tháo chuỗi tràng hạt quấn quanh ngón tay, chắp tay, nhắm mắt bắt đầu niệm Hộ Thân Chú mà Liễu công tử dạy .
Từng lúc, Liễu công tử vô dạy các loại kỹ năng thể đ.á.n.h c.h.ế.t yêu quái, dĩ nhiên là từ chối, yêu quái cũng là chúng sinh, đánh, càng g.i.ế.c. Bị Liễu công tử ép gấp, thể lấy việc vạch trần đủ chuyện lớn nhỏ mà Liễu công tử vi phạm quy củ của Đào Đô để chống đối, mới khiến Liễu công tử từ bỏ ý định bồi dưỡng thành một sát thủ g.i.ế.c yêu quái... một câu của Liễu công tử vẫn lay động .
Được , ngươi đ.á.n.h ngươi g.i.ế.c, nhưng lúc kẻ khác đ.á.n.h ngươi g.i.ế.c ngươi, ngươi chí ít cũng giữ cái mạng của chứ.
Cho nên miễn cưỡng đồng ý để Liễu công tử dạy Hộ Thân Chú thể tự bảo vệ trong lúc nguy cấp. Đây xem là loại thuật pháp đơn giản nhất, hiệu quả cũng đơn giản, chẳng qua là dựng một vòng kết giới xung quanh khiến đối phương dù là thể thuật pháp đều thể đến gần. Trước tiên giữ mạng là quan trọng, chuyện khác từ từ hãy .
Tiếc là thực sự thiên phú về thuật pháp, thậm chí vô cùng chậm lụt. Kinh văn dù dài đến cũng thể học thuộc sót một chữ, nhưng tâm pháp khẩu quyết của Hộ Thân Chú thì học mãi thuộc. Mất lâu mới miễn cưỡng thuộc , nhưng lúc thi triển thường hiệu quả. Ngay cả một con chim nhỏ cũng thể dễ dàng đột phá kết giới của , thật tức c.h.ế.t mà... Thời gian dài, dứt khoát từ bỏ luôn. Sống c.h.ế.t , cưỡng cầu nữa. Hơn nữa, chỉ cần bên cạnh còn hai kẻ , e rằng cũng đến lượt yêu quái khác tới ăn thịt ...
ngờ rằng, sẽ một vài khoảnh khắc bên cạnh bọn họ.
Điều may mắn duy nhất là, vẫn quên cách dùng Hộ Thân Chú.
Thật sự chỉ thể thử một !
Vào thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, chú ngữ thầm niệm. Cậu đ.á.n.h cược bộ tín ngưỡng của đối với Phật Tổ, đ.á.n.h cược bộ bản năng cầu sinh, chỉ cầu miếu Sơn Thần thể trở thành cơ hội cuối cùng của ba bọn họ.
"Ầm" một tiếng, cửa miếu đ.â.m đến rung chuyển, nhưng bất ngờ là nó hề tan vỡ, vẫn vững vàng ngăn cách hai thế giới trong ngoài.
Bên ngoài truyền đến âm thanh phẫn nộ. Tất cả những nơi thể xông , cửa chính, cửa sổ, thậm chí là vách tường, liên tiếp vang lên những tiếng va đập kinh tâm động phách.
May , tất cả đều vững chắc.
Ma Nha dám mở mắt, dám bất cứ động tác thừa thãi nào. Trong cơ thể tựa như một luồng khí nóng, theo chú lực ngày càng thâm hậu, luồng khí nóng biến thành lửa, chạy tán loạn trong cơ thể . Cậu cảm nhận lạnh của mùa đông, chỉ thấy nóng đến khó chịu. Ngọn "lửa" cũng khó khống chế, tựa như lục phủ ngũ tạng đều đốt cháy, rõ là đau là cảm giác gì khác.
Cô bé vô cùng kinh ngạc bản lĩnh của , còn đàn ông từ đầu đến cuối vẫn giữ vẻ mặt đờ đẫn, dường như tạm thời thoát khỏi tai họa ngập đầu là . Ánh mắt chỉ dán chặt túi vải trong tay cô bé, đó vươn tay .
"May quá mất." Cô bé đặt túi vải tay , đỡ xuống bồ đoàn nghỉ ngơi, mặc dù trông giống cần nghỉ ngơi.
Người đàn ông nắm chặt túi vải, cả thế giới dường như chỉ còn một .
Thế nhưng kết giới của Ma Nha xem chừng cũng sắp trụ nổi nữa.
Cô bé quyết định liều c.h.ế.t một phen, đầu một cái, : "Dù thế nào, cũng cảm ơn ngươi, cái túi vải đó quan trọng với ông ."
Nói xong, cô bé bèn nhấc chân lao về phía cửa miếu.
"Đứng !" Ma Nha dồn hết sức hét lên: “Vẫn còn một cách!"
Cô bé , nghi hoặc xoay .
Ma Nha c.ắ.n răng : "Trên mang mấy tờ giấy, ngươi mau lấy chúng đây!"
Cô bé sững sờ.