Bách Yêu Phổ 4 - Chương 3: Nhân Diện 3

Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:41:32
Lượt xem: 45

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Nhị thiếu gia, nếu thực sự còn cách nào khác, chúng vạn dám đến phủ phiền! Tính mạng của lão gia trông cậy ngài, cầu xin ngài nhất định tay tương trợ! Nếu thể hóa giải kiếp nạn , chúng khuynh gia bại sản, cũng thề báo đáp đại ân của ngài.”

Trong đại sảnh, một nữ tử trung niên vận y phục quý phu nhân, dẫn theo mấy nha gia đinh cùng quỳ mọp đất, tựa như vớ cọng rơm cứu mạng, khẩn khoản van nài.

Tư Cuồng Lan bưng chén , vẫn ung dung yên ghế, thản nhiên : “Ta trở về, tất nhiên sẽ khoanh tay . Phu nhân cứ về , chuẩn một hồi, sáng sớm mai sẽ lập tức đến quý phủ bái phỏng.”

Nữ tử , mừng rỡ khôn xiết, luôn miệng đa tạ Nhị thiếu gia, dập đầu thêm mấy cái nữa mới dẫn theo đám hạ nhân rối rít cảm tạ về. Thế nhưng, mấy bước dường như yên tâm, bèn ngược hỏi: “ là sáng sớm mai chứ ạ?”

“Phu nhân cứ yên tâm.” Tư Cuồng Lan chỉ chuyên tâm thổi mấy lá nổi mặt nước, thèm liếc thêm một cái.

Nữ tử lúc mới thở phào một , cáo từ rời .

Miêu quản gia bên cạnh tiễn họ tận cửa, lúc liền với Tư Cuồng Lan: “Tiêu phu nhân hành đến mời, xem bọn họ thật sự đến đường cùng .”

Tư Cuồng Lan đặt chén xuống, : “Cứ xem xét tình hình hẵng .”

“Lão xem danh , sự việc vô cùng kỳ quái. Ngày mai đến phủ bọn họ, Nhị thiếu gia nhất định hết sức lưu tâm.” Miêu quản gia càng nghĩ càng yên tâm: “Ngài cứ mang theo kiếm bên , nhỡ cần dùng đến thì .”

Tư Cuồng Lan mỉm : “Tiêu phủ đầm rồng hang hổ. Lão Tiêu Nguyên Tân đó chẳng qua cũng chỉ là một thương nhân, cần lo lắng như .”

mà…” Miêu quản gia cau mày: “Lão phong thanh rằng, ông chủ Tiêu vì việc ăn hưng thịnh, nên thường mời một giang hồ thuật sĩ rõ lai lịch Tiêu phủ, giúp vài chuyện chuyển vận, chiêu tài. Mà những chuyện , thì... chẳng mấy quang minh chính đại.”

“Không quang minh chính đại chỗ nào?” Tư Cuồng Lan hỏi.

Miêu quản gia nhíu mày, hạ thấp giọng: “E là tà thuật.”

“Hai nhà chúng nhiều năm qua , thế mà ông vẫn để tâm đến động tĩnh của bọn họ.” Tư Cuồng Lan : “Xem trong phủ quả thực thể thiếu ông mà.”

Miêu quản gia nghiêm mặt : “Nhị thiếu gia, cẩn thận bao giờ là thừa. Tuy nhà bọn họ từng vài phần giao tình với chúng , nhưng luôn đề phòng . Hắn gặp tai bay vạ gió thế , cũng thứ gì đó phản phệ . Chúng tuyệt đối thể lơ là.”

“Ta chừng mực.” Tư Cuồng Lan liếc mắt ngoài cửa: “Nghe đủ ? Còn mau đây.”

Đào Yêu đẩy Ma Nha , Liễu công tử đẩy Đào Yêu , Cổn Cổn ngậm cái màn thầu vai Liễu công tử. Ba một hồ ly giả bộ trấn tĩnh lết đến mặt Tư Cuồng Lan.

“Khách quý nhà nào đến ?” Đào Yêu chỉ ngoài cửa: “Xem cách ăn vận của vị phu nhân , nhà tầm thường.”

“Chỉ riêng cái áo gấm đáng giá cả gia tài.” Liễu công tử hâm mộ : “Còn cả trâm ngọc đầu, vòng vàng tay, đúng là đồ quý báu, chói mù mắt .”

Ma Nha : “Hai chỉ thấy bà mang phú quý, chỉ thấy bà mặt mày sầu não. Nhị thiếu gia, nhà bà thật sự xảy chuyện lớn động trời ?”

Tư Cuồng Lan cũng phủ nhận: “Còn phiền phức hơn cả mất mạng.”

“Nhị thiếu gia vội vã trở về, ngay cả ‘giai nhân’ ở Lạc Dương cũng màng, xem hạ quyết tâm giải quyết cho xong vụ rắc rối ?” Đào Yêu cố tình nhấn thật mạnh hai chữ “giai nhân”.

Tư Cuồng Lan khẽ thở dài: “Giai nhân tất nhiên là quan trọng, nhưng sự nghiệp của Tư gia cũng thể chậm trễ. Nếu lấy gì để nuôi cái đám lén lén lút lút các ngươi đây.”

“Ngươi nuôi ai? Là ai mới trừ một tháng tiền công của hả!” Mặt Đào Yêu sa sầm xuống.

“Thôi nào, khách mới , sợ xem trò .” Miêu quản gia vội vàng "dập lửa", sang với Đào Yêu: “Vị đó là Tiêu phu nhân, phu nhân của ông chủ Tiêu, Tiêu Nguyên Tân, một đại hộ trong thành. Bảy tám cửa tiệm lớn như Trường Phong, Tụng Tiên, Minh Trạch đều là sản nghiệp của ông . Ngoài tài ăn buôn bán, tài năng ủ rượu của ông cũng thuộc hàng nhất tuyệt. Rượu ông ủ quanh năm đều là thức uống yêu thích của hoàng quốc thích. Ngay cả tiên đế cũng từng khen ngớt lời, còn ban thưởng cho ông một tấm kim bài khắc chữ ‘Tắc Quỳnh Tương’. là một nhân vật phong quang vô hạn, giàu nứt đố đổ vách.”

Nói đoạn, ông Tư Cuồng Lan, thấy ý ngăn cản , bèn tiếp tục: “Năm đó, khi lão gia còn tại thế, mỗi dịp lễ Tết, ông chủ Tiêu cũng thường xuyên đến bái phỏng. Biết lão gia thích tục vật, ông bèn mang rượu ngon tự ủ đến hạ lễ, hợp ý lão gia. Cộng thêm việc ông đối nhân xử thế vô cùng chu , lão gia cũng tán thưởng, lâu dần bèn coi ông là bạn.”

“Ồ… Hóa đó là giao tình của hai nhà.” Đào Yêu hiểu , Tư Cuồng Lan : “Vậy ngươi đúng là nên giúp , dù thì năm đó nhà ngươi cũng uống ít rượu ngon của .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-4/chuong-3-nhan-dien-3.html.]

Tư Cuồng Lan lạnh lùng : “Ta từng uống một ngụm rượu nào của ông .”

Đào Yêu liếc thấy vẻ mặt của Tư Cuồng Lan, bèn hạ thấp giọng hỏi Miêu quản gia: “Nhị thiếu gia của chúng hình như mấy ý với mối giao tình thì ?”

“Tất nhiên là ý .” Miêu quản gia : “Sau khi lão gia và phu nhân qua đời, ông chủ Tiêu dường như cho rằng Tư phủ sa sút, sẽ đổi hẳn thái độ, dần dần đoạn tuyệt qua với chúng . Khi đó hai vị thiếu gia hãy còn nhỏ. Vào ngày giỗ đầu của lão gia và phu nhân, Đại thiếu gia lão gia lúc sinh thời thích rượu do ông ủ, bèn đến phủ ông xin một vò. Nào ngờ ông vài ba câu đuổi về. Lão còn nhớ, lúc Đại thiếu gia trở về buồn bã một trận. Cũng từ đó, hai nhà Tư - Tiêu còn bất kỳ giao du nào nữa. Lão cũng chỉ ngóng vài tin tức về ông chủ Tiêu qua miệng khác mà thôi.”

là một kẻ vô cùng thực dụng.” Liễu công tử : “ ông tinh ranh đến cũng tính hậu duệ Tư phủ xuất chúng, vượt xa đời . Xét phương diện của một thương nhân, tầm quả thực quá kém. Loại thể đạt cái gọi là đại phú đại quý như các ngươi , tám phần là dựa những thứ gì đó ngoài bản lĩnh thực sự .”

Ma Nha đảo mắt một vòng, liên tưởng đến mấy lời "chuyển vận chiêu tài" lỏm từ Miêu quản gia, bèn buột miệng: “Lẽ nào ông vì tiền tài mà sử dụng tà thuật, cho nên mới rước họa , tìm Nhị thiếu gia cứu mạng?”

“Mặt cũng dày thật.” Đào Yêu hừ một tiếng: “Phải là , kẻ đến một ngụm rượu cũng nỡ cho thì lấy mặt mũi mà cầu xin cứu mạng.” Nàng chằm chằm Tư Cuồng Lan: “Tuy ông chủ Tiêu rước thị phi gì, nhưng một kẻ như đáng để ngươi trời đông giá rét tức tốc chạy về ?”

Tư Cuồng Lan mỉm : “Lúc ngươi chữa bệnh, bao giờ kén chọn bệnh nhân ?”

Đào Yêu sững , đáp thẳng: “Không kén bệnh nhân, chỉ kén tâm trạng.”

“Vậy ngươi quả là một đại phu may mắn .” Tư Cuồng Lan dậy, lúc lướt qua mặt nàng, buông một câu: “Ta kén khách, cũng kén tâm trạng. Ta chỉ xem vụ ‘rắc rối’ giải quyết nổi . Vị thế hôm nay của Tư phủ là do kén chọn mà .”

Dứt lời, thẳng khỏi đại sảnh.

Liễu công tử vỗ tay tán thưởng: “Khí phách lắm! là đáng tin cậy hơn cái vị nhà chúng nhiều.”

“Đồng ý.” Ma Nha cũng thì thầm hùa theo.

Đào Yêu ngẩn một lúc lâu mới hiểu ý trong lời , nhưng kỳ lạ là, nàng hề nổi giận với bất kỳ ai.

Từ một đứa trẻ đến cả một vò rượu cũng xin nổi, để địa vị giang hồ như ngày hôm nay, thứ từng đối mặt chắc chắn là vô những thử thách và cay đắng mà vốn quyền lựa chọn. Không kén chọn, mà là thể kén chọn.

Nàng ngoài cửa, trong mắt hiện lên bóng lưng luôn luôn đơn độc .

Lòng nàng khẽ rung động...

“Nhị thiếu gia! Ngày mai ngươi mang theo với! Ta cây trâm phượng ngậm châu đầu Tiêu phu nhân! Đẹp quá mất! Ta cũng nó, a a a!!” Đào Yêu đột nhiên gào lên chạy vọt ngoài.

Mọi đều nàng dọa cho giật nảy .

“Gay go , gay go , nàng sắp gây rối nữa .” Ma Nha lè lưỡi : “Nhị thiếu gia chắc chắn sẽ nóng đầu mà mang nàng theo chứ?”

Liễu công tử hai bóng ngoài cửa, khóe miệng nhếch lên: “Vừa về chạy ngay chuồng ngựa. Ai Đào Yêu ngày nào mang bữa sáng cho ngựa cũng giờ đó chứ.”

“Hả? Chuồng ngựa nào? Bữa sáng gì?” Ma Nha ngơ ngác hiểu.

Liễu công tử vỗ vỗ cái đầu trọc của , : “Ai mà chẳng lúc nóng đầu chứ.”

“Hả?” Ma Nha vẫn hiểu gì.

Miêu quản gia xoa trán, như : “Có cùng lão đây cũng bớt lo lắng nhiều .”

Liễu công tử và Miêu quản gia , trong lòng cả hai đều hiểu rõ mà cần thêm.

Ma Nha hai kẻ năng đầy ẩn ý bên cạnh, rầu rĩ ôm lấy Cổn Cổn: “Ngươi cũng hiểu gì hết, đúng ?”

Cổn Cổn ợ một cái no nê, nhảy lên đầu , vẫy vẫy đuôi.

 

Loading...