Bách Yêu Phổ 4 - Chương 3: Ngạn Ngư 3

Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:41:52
Lượt xem: 39

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đêm, Lệnh gia.

Trong phòng, vợ chồng lão đương gia và thiếu phu nhân căng thẳng mong chờ lão nhân râu tóc bạc phơ từ trong phòng ngủ bước . Lão đương gia vội đón lấy, chắp tay với lão nhân: "Hà thần y, bệnh tình của khuyển tử... liệu chuyển biến gì ?"

Lão nhân vuốt râu, thở dài một .

Lòng lập tức trùng xuống.

Lệnh phu nhân thấy , suýt nữa vững. Thiếu phu nhân vội đỡ bà xuống, cố nén đau buồn, an ủi chồng: "Đại phu còn gì mà, đừng vội lo lắng."

Lão đương gia siết chặt nắm đấm, hỏi vị đại phu: "Đã chẩn là bệnh gì ?"

Vị đại phu bước sang một bên, áy náy chắp tay với lão đương gia: "Lão phu hành y sáu mươi năm, từng thấy qua chứng bệnh nào kỳ quái và hung hiểm đến . là bó tay hết cách, phụ sự ủy thác. Xin lão đương gia mau chóng mời cao nhân khác, nếu ..." ông hạ thấp giọng: "Tình hình của Lệnh công tử... thật đáng lo ngại."

"Ông là thần y tiếng nhất nhì kinh thành. Cao minh hơn ông, dù nữa, trong thời gian ngắn cũng khó mà tìm . Hay là... ông nghĩ thêm cách khác ?" Lão đương gia gấp đến độ trán rịn mồ hôi.

Ông thẳng thắn đáp: "Chẳng lão phu nghĩ cách, mà là thật sự nghĩ cách nào. Bệnh tình của Lệnh công tử, trăm năm khó gặp. Chỉ cần chút đối sách, lão phu cũng đến nỗi đây thất vọng."

Lão đương gia thất vọng : "Chúng ông là bậc danh y, hễ cứu là dốc sức, tuyệt qua loa. Chỉ là... ngay cả một toa t.h.u.ố.c cũng cần kê ?"

"Có kê cũng chỉ lãng phí tiền t.h.u.ố.c mà thôi." Vị đại phu lắc đầu.

"Thôi . Đã , cũng dám miễn cưỡng." Lão đương gia một tư thế mời: “Ông cứ về nghỉ ngơi , sáng mai sẽ cho đưa ông về."

Được lời của lão đương gia, vị đại phu cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Ông thi lễ với , vội vàng xách hòm thuốc, như chạy trốn khỏi căn phòng đang chìm trong tuyệt vọng tột cùng .

Lệnh phu nhân bóng lưng vội vã rời của vị đại phu, gắng gượng dậy, mắt đỏ hoe với lão đương gia: "Ngay cả vị thần y cũng bó tay, Vọng Nhi... Vọng Nhi đây?"

Lão đương gia cố nén đau thương, nắm lấy tay vợ, : "Đại phu trị , vẫn còn đại phu khác. Đừng nản lòng!"

Nói , ông hít một thật sâu. Thân là đương gia của Lệnh gia, tất nhiên là thể . Ông nghiến răng: "Nếu con đường đều thông, cũng đành trách Lệnh gia vận may, Vọng Nhi phúc mỏng mệnh đoản."

"Sẽ . Tướng công cả đời hành hiệp trượng nghĩa, là lương thiện, ông trời sẽ trơ mắt chịu khổ sở thế ." Thiếu phu nhân nắm c.h.ặ.t t.a.y hai vị trưởng bối, kiên quyết để lộ chút tuyệt vọng: “Trước mắt cứ dùng cây nhân sâm ngàn năm và Bạch Ngọc Ngưng Tức Hoàn mà con mang về từ nhà đẻ. Tuy chắc đúng bệnh, nhưng ít nhiều cũng chút ích lợi. Nhất định sẽ cách!"

"Uyển Thanh... khổ cho con !"

Lệnh phu nhân ôm lấy con dâu, nước mắt lã chã tuôn rơi. Cả ba , già trẻ, cuối cùng thể kìm nén nỗi thống khổ dồn nén bấy lâu, ôm nức nở.

Giờ khắc , bình tĩnh nhất Lệnh gia, lẽ chỉ Lệnh Thư Vọng.

Kể từ cơn hôn mê đột ngột ba tháng , từng rời khỏi phòng ngủ của .

Mấy ngày đầu, lồng n.g.ự.c luôn đau nhói cả ngày lẫn đêm. Đại phu mời đến lúc đó chẩn đoán là do tâm hỏa quá thịnh, kê cho vài thang t.h.u.ố.c an thần hạ hỏa. Hắn uống mấy ngày, quả thực cơn đau giảm ít.

Ngay khi cả nhà đều ngỡ còn gì đáng ngại thì một buổi sáng sớm, phát hiện điểm khác lạ. Một cảm giác tê dại lan từ lồng n.g.ự.c tứ chi, ngay cả sức lực để dậy cũng còn. Lại mời đại phu đến xem thì kê đơn t.h.u.ố.c nào cũng vô dụng. Tình hình ngày một tệ hơn, ngoài việc vô lực, ý thức của cũng ngày càng hỗn loạn. Đến , thậm chí còn nhận cha , vợ con, cả ngày chỉ liệt giường như một cái xác hồn.

Lệnh gia dốc hết sức lực mời vô danh y, nhưng bệnh tình của Lệnh Thư Vọng vẫn chút khởi sắc. Ngay lúc đang nóng như lửa đốt, bệnh của chuyển biến nghiêm trọng hơn.

Khoảng bốn năm ngày , Lệnh Thư Vọng bất ngờ bò dậy khỏi giường giữa đêm khuya, bên cửa sổ, ngây cảnh vật bên ngoài. Vợ của cứ ngỡ đột nhiên khá hơn, vui mừng gọi vợ chồng lão đương gia tới. Nào ngờ, cảnh tượng đó suýt nữa lấy nửa cái mạng của hai vị ông, khi bọn họ gọi giường , mới phát hiện đôi chân gì đó .

Một đôi chân lành lặn... biến thành đá màu xám đen, thể nhúc nhích dù chỉ nửa bước. Cuối cùng, nhờ bọn họ vất vả lắm mới đưa về giường.

Đáng sợ hơn nữa, chứng "hóa đá" cơ thể dường như đang dấu hiệu lan rộng. Hai ngày mới chỉ là đôi bàn chân, hôm nay, ngay cả bắp chân cũng liên lụy, cũng biến thành đá. Cứ theo tốc độ , chẳng đầy mười ngày, một sống sờ sờ sẽ biến thành một pho tượng đá ?!

Bọn họ gào gọi tên , nhưng đôi mắt như c.h.ế.t lặng, bất kỳ phản ứng nào, chỉ thỉnh thoảng lẩm bẩm những lời ai hiểu nổi.

Vị đại phu đến khám hôm nay coi là hy vọng cuối cùng của Lệnh gia. Bọn họ tốn bao nhiêu công sức mới mời từ kinh thành về. Nào ngờ kết quả là ngay cả một toa t.h.u.ố.c cũng kê nổi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-4/chuong-3-ngan-ngu-3.html.]

Đêm nay, định sẵn là một đêm ngủ.

Ít nhất, đối với vị thiếu phu nhân luôn túc trực bên cạnh , là như . Từ khi Lệnh Thư Vọng ngã bệnh, ban đêm, nàng từng một giấc ngủ trọn vẹn. Dù mệt mỏi rã rời, cũng chỉ dám chợp mắt một lát, giật tỉnh giấc, chỉ sợ bỏ lỡ bất cứ điều gì bất thường của .

Đêm nay lẽ cũng sẽ trôi qua như thế.

Trong căn phòng ánh nến leo lét, nàng bên cạnh , nắm lấy tay , hết đến khác gọi tên , kể cho hôm nay xảy chuyện gì, Lộ Nhi đến đây bao nhiêu , gọi "cha" bao nhiêu tiếng.

Tình nghĩa vợ chồng sâu đậm, rời bỏ, lẽ là dáng vẻ .

Một cơn gió rõ từ ùa đến, thổi tắt ngọn nến chỉ còn leo lắt. Cơn gió cũng khiến vị thiếu phu nhân mệt mỏi đến cực điểm, buông xuống sự cố chấp cuối cùng. Nàng gục xuống bên giường, .

Một luồng sáng màu xanh u huyền từ ngoài cửa sổ bay , khi đáp xuống đất bèn hóa thành một nữ tử áo xanh. Nàng dung mạo tú mỹ, da trắng nõn, hình nhỏ nhắn yêu kiều, mái tóc đen dài khẽ gợn sóng buông xõa đến bên hông. Ngoài chiếc nhẫn màu đen xỏ bằng một sợi dây mảnh treo cổ, cả nàng còn trang sức nào khác, thuần khiết tựa như một bức tranh thủy mặc chỉ phác vài nét mờ.

Chỉ là, bên tà váy lộ một chiếc đuôi cá vảy xanh lấp lánh.

Nàng lặng lẽ giường , cúi xuống, dịu dàng vuốt ve gương mặt .

Ba tháng , cũng trong một đêm trăng như thế , nàng xuất hiện mặt .

Hắn cứ ngỡ nàng chỉ là một giấc mộng. Hắn gọi tên nàng. Nàng chỉ , trả lời. Bọn họ bên cửa sổ. Hắn , nhớ nàng. Nàng vẫn chỉ , gì.

cũng là mộng, thể hết những lời chôn giấu. Nàng lặng lẽ lắng , vẫn như , dùng mũi cọ cọ . Nàng vẫn lạnh như , chóp mũi mềm mại tựa như băng giá. Hắn đột nhiên cảm thấy vô cùng đau lòng. Đã bao nhiêu năm , nàng vẫn chỉ một ?

Nàng , xòe tay . Một giọt nước trong vắt tựa như giọt lệ, xoay tròn trong lòng bàn tay nàng. Nàng cầm lấy giọt nước, đưa đến bên miệng .

Thơm quá, giống như món canh nàng từng nấu cho . Hắn nghĩ ngợi nhiều, há miệng nuốt chửng. Quả nhiên, vẫn là hương vị tươi ngon trong ký ức.

Nàng dậy, kéo về bên giường, để vị trí cũ, bên cạnh vợ của . Người phụ nữ , ngay cả khi ngủ cũng ngay ngắn, vô cùng quy củ, giờ đây đang chìm sâu trong một giấc mộng thể tỉnh .

Hắn dậy, nhưng nàng nhẹ nhàng đè xuống. Sau đó, nàng cúi đặt lên trán một nụ hôn khẽ.

Hắn cảm thấy mí mắt ngày càng nặng trĩu, gọi tên nàng cũng thể cất lời. Trước khi ý thức mất , chỉ thấy nàng lặng lẽ lùi , hóa thành một luồng sáng, biến mất ngoài cửa sổ.

Ngày hôm , nhớ giấc mộng , nhưng tài nào nhớ dáng vẻ của nàng trong mộng. Hắn cầm bút vẽ, nhưng cũng vẽ gương mặt nàng. Chỉ mơ hồ nhớ dư vị của ngụm canh nơi đầu lưỡi, và bao nỗi niềm xao xuyến trong tim.

Chỉ là một giấc mộng mà thôi. Sống sờ sờ mắt, vẫn là vợ và con trai của .

Thế nhưng nàng bao giờ là một giấc mộng. Nàng... cũng là một từng sống động tồn tại trong sinh mệnh của .

Trong ba tháng, nàng dùng cùng một cách, cho uống "canh" ba . Sau đó... là chờ đợi. Trong lòng nàng, ba tháng ngắn ngủi trôi qua chậm chạp như dòng sông sắp cạn khô trong trấn nhỏ, chảy một cách nặng nề, khiến sốt ruột.

Đêm nay, nàng đến thăm . Vẫn một tiếng động. Nàng chỉ mặc cho ngón tay lướt gương mặt góc cạnh rõ ràng của , cuối cùng dừng đôi môi .

Trăng sáng như bạc, mộng say nồng.

Thiếu phu nhân ngủ một mạch đến sáng. Việc đầu tiên khi tỉnh dậy là kiểm tra tình hình của chồng. Lòng nàng đầy áy náy, chỉ hận quá vô dụng, mệt mỏi đến mức thể ngủ say như .

Bệnh tình của Lệnh Thư Vọng, ngoài dự đoán, trở nặng thêm. Phần hóa đá lan gần đến đầu gối.

Phần cơ thể xám đen, cứng ngắc đó, nhấn chìm cả Lệnh gia vực thẳm tuyệt vọng sâu nhất.

Ai thể cứu đây?

Ai thể?!

 

Loading...