Bách Yêu Phổ 4 - Chương 3: Miêu Quỳ 3

Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:41:58
Lượt xem: 37

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giữa mây mù lượn lờ, một biển cây rộng lớn hé lộ phần ngọn.

Thỉnh thoảng, những sinh vật đuôi cá vọt từ giữa cành lá rậm rạp, chớp mắt biến mất tán rừng sâu. Đó là ngôi nhà thuở ban sơ của nàng, biển cây trong mây, nơi sinh loài Ngạn Ngư.

ký ức của nàng về nơi hề sâu đậm. Bởi vì, tập tính của Ngạn Ngư là chỉ lựa chọn đứa con khỏe mạnh nhất để nuôi nấng.

Nàng còn nhớ rõ mặt mũi phụ mẫu, chỉ nhớ giọng hát dịu dàng của , và một ngày nọ, trong tiếng thút thít mơ hồ, nàng từ đỉnh của biển cây rơi xuống một chốn hoang dã tên.

Nàng còn một , nhưng vứt bỏ... là nàng.

Ngày hôm đó, nàng tỉnh dậy trong cơn đau nhói. Hóa , rơi một khu rừng rậm chằng chịt gai góc. Nơi đây, ngoài những chiếc gai nhọn hoắt rạch nát da thịt non nớt của nàng, còn đủ loại tiếng gào thét và những ánh rình rập ý , ẩn giấu trong bóng tối.

Lúc đó, nàng còn quá nhỏ, nhận thức đầy đủ về nguy hiểm và ác ý. Nàng chỉ nỗi sợ hãi thuần túy xuất phát từ bản năng.

Nàng màng đến lóc, cố gắng lết cơ thể , tìm một chỗ nào đó đỡ đau hơn. Thế nhưng, cứ mỗi cử động, hằn thêm vài vết rách, đau đến mức nàng hít một thật sâu.

Nàng dám thử cử động nữa. cả thể xác lẫn tinh thần đều vô cùng khó chịu. Nàng cố nghĩ đến thứ thể khiến thư thái hơn, cuối cùng chỉ nhớ đến khúc hát từng ngâm nga.

Hồi tưởng, chắp vá lâu, cuối cùng nàng cũng hát khúc hát đó. Có lẽ là ảo giác, nhưng khi cất tiếng hát, cơn đau dường như cũng còn dữ dội nữa.

Thế nhưng, một con mãng xà khổng lồ tham ăn, lẽ sắp thành tinh, trán mọc chiếc sừng nhỏ, đôi mắt đỏ ngầu còn tinh ranh xảo quyệt hơn mãng xà bình thường gấp bội, đang lặng lẽ trườn tới gần nàng trong bóng tối. Không hẳn là vì nó đói bụng, mà là vì... ăn thịt yêu quái, là một con đường tắt nhỏ để đám yêu tinh nóng lòng thăng cấp, nâng cao tu vi.

Một con Ngạn Ngư non nớt tuy thể giúp tăng trưởng quá nhiều, nhưng còn hơn .

Ngay thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, một con vượn già mặt trắng lao đến, mạo hiểm cướp nàng ngay miệng mãng xà. Tiếng gió rít qua vun vút. Nàng vượn già xách tay, băng qua khu rừng rậm với tốc độ gần như bay, bỏ xa con mãng xà khổng lồ ở phía .

Mãi đến khi một sơn động vô cùng kín đáo, vượn già mới thả nàng .

Trong sơn động sáng sủa và khô ráo, mỗi góc đều đặt những viên ngọc tròn tựa trăng rằm, tỏa thứ ánh sáng dịu dàng mà chói mắt. Những sợi dây leo to lớn buông rủ từ vách đá, một cách khéo léo phi thường, đan kết thành hình một chiếc ghế tựa ở vị trí bắt mắt nhất. Vượn già leo lên đó xuống, từ cao xuống đ.á.n.h giá nàng.

Từ các hốc đá vách, cũng thò đủ loại đầu: hồ ly, chim bay, thằn lằn, báo đốm, cả những loài thực vật kỳ lạ mọc tay chân, tất cả đều là sơn tinh yêu quái.

Nàng bệt đất, rụt rè ngó nơi xa lạ .

Vượn già chỉ tay lên trời: "Bị ném từ đó xuống ?"

Nàng gật đầu.

Vượn già hừ một tiếng: "Vốn chẳng còn bao nhiêu, mà còn vứt... Một lũ cá ngu ngốc."

Lúc đó, nàng tất nhiên hiểu rõ. Mãi lớn lên mới , tộc Ngạn Ngư quả thực lượng vô cùng hiếm hoi. Bọn họ tuy là loài yêu quái ôn hòa, nhưng kiêu ngạo, ưu việt hiếu thắng, thà vứt bỏ hậu duệ đạt chuẩn, chứ nhất quyết bảo đảm sự mỹ của cả tộc đàn. Mặc cho sự " mỹ" trong mắt kẻ khác thật vô nghĩa. Dù kén chọn đến , tộc Ngạn Ngư vẫn thoát khỏi vận mệnh yếu mệnh mỏng. Sống dăm ba trăm năm coi là xuất sắc .

Còn về lý do tại nàng coi là đứa con " đạt chuẩn", vứt bỏ chút lưu tình, nàng cũng hiểu rõ lắm, cũng truy cứu nữa. Nàng chỉ mơ hồ nhớ, lúc đó nàng ăn ít hơn , thức ăn phụ mẫu mang về, phần lớn đều giành mất... Chỉ thôi? Mà nàng rơi xuống từ nơi cao như thế.

mà rơi từ cao như cũng chắc c.h.ế.t...

"Sau , cứ ở nơi ."

Vượn già cứu nàng, giữ nàng sơn động, sư phụ của nàng. Đồng thời, nàng cũng thêm tám vị sư sư tỷ, và cũng một cái tên. Vượn già , tử của lão đều đặt tên theo thứ tự . Đại sư là Báo Nhất, Nhị sư tỷ là Hồ Nhị... đến lượt nàng, sẽ là Ngư Cửu.

Ngư Cửu... Nàng vốn quan tâm tên gì. Một con yêu quái nhặt mạng sống từ cõi c.h.ế.t, trong cơ thể lẽ cái chức năng gọi là "so đo".

Cuộc sống trong sơn động cũng tệ. Các vị sư sư tỷ cũng mấy ghét bỏ nàng, mặc dù so với bản lĩnh bay mái, tường, nuốt gió điều khiển lửa của bọn họ, những thứ nàng sở trường thật sự dám lấy khoe.

Vượn già đối với nàng tuy luôn lạnh nhạt, nhưng những thứ cần dạy, lão cũng bao giờ keo kiệt. Chỉ là tư chất của nàng quá tầm thường, dạy bao nhiêu cũng nắm yếu quyết, thường xuyên Vượn già tức đến mức gân xanh nổi đầy trán. Cuối cùng, lão cũng chỉ đành bất lực thở dài bỏ , để một nàng đó hổ.

Thoắt cái, bốn mươi mấy năm trôi qua, nàng vẫn chỉ là một con Ngạn Ngư mỗi giọng hát . Tiến bộ duy nhất là bây giờ nếu nàng nghiêm túc hát một khúc, thể tạm thời chữa khỏi chứng mất ngủ của các sư sư tỷ, tuy rằng ai nấy đều giỏi nhưng sư phụ quá nghiêm khắc, mỗi ngày học bao nhiêu thứ, thể và đầu óc đều ngừng tiêu hao, ban đêm ngủ yên giấc cũng là chuyện thường.

Thật , nàng cũng ngủ ngon. Dù sống ở đây mấy mươi năm, nàng vẫn thường mơ thấy cái miệng m.á.u của con mãng xà. Nhiều lúc là cảnh nàng hết đến khác rơi xuống từ mây, giật tỉnh giấc ngay khoảnh khắc chạm đất, tim đập như trống dồn. Muốn ngủ cũng khó. Mà giọng hát của nàng, chẳng tác dụng gì với chính .

Nếu bắt buộc tìm một tiến bộ lớn ở nàng... thì chỉ sức ăn mà thôi. Từ lúc đầu ăn nổi, đến ép ăn, đến... thích ăn. Nàng lẽ dùng hết thiên phú của cái quá trình . Thú vui lớn nhất ngày thường của nàng là nắm rõ như lòng bàn tay xem quanh sơn động thứ gì ngon, cũng thường mang về một ít "mỹ vị" mà nàng cho là ngon, để chia sẻ với các sư sư tỷ, mặc dù phần lớn đều hợp khẩu vị của bọn họ...

Các sư tỷ từng nàng, nếu họ quyết đấu với đồng đạo khác, lỡ hạng mục thi ăn, cứ để tiểu Ngư Cửu trận là , chắc chắn thắng.

Nàng luôn ngượng ngùng , sẽ hạng mục thi ăn .

Ban đầu, nàng cứ ngỡ sư phụ chỉ là một đại yêu quái khá mạnh, dù thì cũng đến mức thu nhận đồ . Mãi , mới dần dần ngóng từ miệng các đồng môn, Vượn già yêu quái, mà từ lâu đây, là "Bán Tiên của Côn Lôn".

Cái gọi là Bán Tiên, là chỉ còn thiếu một bước nữa thôi, là thể chính thức nhập tiên tịch của Côn Lôn.

Côn Lôn nay luôn ưu ái những kẻ kiệt xuất trong loài yêu quái, những kỳ thị, mà còn bằng lòng cho bọn họ cơ hội để tu thành tiên. Những yêu quái chọn Côn Lôn, chỉ cần duy trì sự ưu tú, xuất sắc, tuân thủ quy củ Côn Lôn, giữ chính đạo trừ tà, bảo vệ sinh linh đất trời, qua một thời gian, từ Yêu Thị đến Yêu Tiên, Bán Tiên, đến Chánh Tiên, thậm chí là nhập Thần tịch. Tóm , dựa công đức lớn nhỏ, ai nấy đều một con đường quang minh xán lạn, cần mang danh yêu quái tà vật mà sống lay lắt đời.

, trong giới yêu quái, nhiều kẻ xem việc Côn Lôn là bước ngoặt của vận mệnh, cả đời đều cố gắng vì một mục tiêu .

Mà phong cách "chiêu hiền đãi sĩ, câu nệ tiểu tiết" của Côn Lôn, giao phó cho một bộ phận "Bán Tiên" trong Côn Lôn thực thi. Bọn họ, những chỉ cách Chánh Tiên một bước, nhiệm vụ quan trọng nhất là phụ trách tuyển chọn "yêu tài" thích hợp nhất ở nhân giới cho Côn Lôn, để tham gia "Kỳ thi Côn Lôn" hai trăm năm một . Chỉ cần thuận lợi vượt qua kỳ thi , các yêu quái đều tư cách trở thành Yêu Thị của Côn Lôn, phần thưởng là thọ mạng năm trăm năm. Nếu đó còn thể thuận lợi tấn thăng, đến ngôi vị Chánh Tiên, chỉ địa vị kính nể, mà còn tuổi thọ tính bằng vạn năm.

Những "Bán Tiên đưa thi" như Vượn già, tiêu chuẩn duy nhất để thăng lên Chánh Tiên, là xem ông chọn bao nhiêu yêu quái thể vượt qua Kỳ thi Côn Lôn, cống hiến bao nhiêu nhân tài hữu dụng cho Côn Lôn.

Các sư với nàng, sư phụ ở nhân giới cố gắng tám trăm năm . Bây giờ, chỉ cần thể đưa thêm một tử nữa qua kỳ thi Côn Lôn, ông sẽ xem như công đức viên mãn, thể trở thành Chánh Tiên. Vì , bọn họ thể sư phụ mất mặt, càng thể hủy hoại tiền đồ của chính . Nhất định cố gắng, nhất định vượt qua kỳ thi Côn Lôn sắp tới.

Hóa sư phụ yêu quái cũng khỉ... mà là một vị tiên! Nàng cảm thấy thật lợi hại.

Thế nhưng, nàng vẫn hiểu lắm, bèn hỏi sư : "Tất cả tử của sư phụ đều thi Côn Lôn ạ?"

"Đó là lẽ dĩ nhiên." Các sư nàng: “Chẳng lẽ sư phụ dạy dỗ chúng bao nhiêu năm qua, chỉ để chúng tìm xem loại quả nào ăn ngon ?"

Nàng chỉ : "Ta... cũng ?"

"Ngươi tử của sư phụ ?" Sư tỷ gõ đầu nàng: “Ngươi đúng là vận khí . Phải rằng, ít tiểu yêu quái ngay cả hai trăm tuổi cũng sống qua nổi, tham gia kỳ thi Côn Lôn cũng chẳng cơ hội. Ngươi tuổi đời còn trẻ, gặp đúng dịp thi. Hơn nữa, nào sư phụ cũng chỉ nhận chín tử, bởi vì Kỳ thi Côn Lôn chín đề thi, mỗi chúng chọn một. Ngươi là chạy thoát ."

"Hả?" Đây là chuyện nàng từng nghĩ tới. Nàng vẫn luôn cho rằng sư phụ chỉ thấy nàng bơ vơ đáng thương, mới miễn cưỡng ban cho nàng danh phận tử, để nàng một cuộc sống an trong sơn động. Hóa , nàng cũng thi?!

Nàng hỏi sư tỷ: "Đó là đề thi gì ạ? Có dễ qua ?"

"Sao mà dễ . Đó là Kỳ thi Côn Lôn đó, là con đường tắt thành tiên mà bao yêu quái mơ ước." Tam sư : “Đừng là tu thành Chánh Tiên, cho dù chỉ một Yêu Thị Côn Lôn nho nhỏ thôi cũng ghê gớm lắm . Năm trăm năm tuổi thọ đó! Hễ mà đặt chân ngưỡng cửa Côn Lôn, chỉ cần bản lười biếng, siêng năng tu luyện, thăng lên Yêu Tiên Bán Tiên cũng chuyện khó."

Nhìn dáng vẻ hăng hái của các sư sư tỷ, nàng chút khó xử: "Ta ... Chẳng lẽ thi ăn với thi hát ?"

Cả sơn động vang lên tiếng ồ.

Nàng sợ kỳ thi nào cả, chỉ cảm thấy sư phụ mất mặt thì ... Có điều, nếu chỉ cần một qua , sư phụ thể thành Chánh Tiên, thì với bản lĩnh của các sư sư tỷ, khi tất cả đều qua ải cũng nên? Nghĩ , nếu ngay cả cơ hội sư phụ mất mặt nàng cũng , lòng nàng cũng thấy yên tâm .

lúc , sư phụ từ bên ngoài trở về. Vẫn là vẻ mặt lạnh lùng, thậm chí phần hung dữ. Vừa thấy bọn họ đang đùa ầm ĩ, lão bèn nghiêm giọng quát: "Vẫn còn ham chơi? Không nửa năm nữa là đến ngày trọng đại của các ngươi ?"

Cả đám lập tức nghiêm, dám thở mạnh.

"Chú pháp dạy các ngươi , dùng thuần thục cả ?" Sư phụ trừng mắt bọn họ.

Ngoại trừ nàng, tất cả đều gật đầu. Mấy câu chú đó dài quá, nàng học vỡ đầu cũng thuộc hết, lúc dùng càng loạn xạ cả lên, thật sự dám để ai .

Sư phụ nàng, theo thói quen lắc đầu, với cả đám: "Lần , các ngươi bắt buộc dốc lực."

"Vâng!"

"Lui xuống luyện tập ."

"Vâng!"

Nàng vội vàng theo rời .

"Ngư Cửu!" Sư phụ đột nhiên gọi giật nàng .

Sống lưng nàng lạnh toát, cứng ngắc xoay , e là thoát khỏi một trận quở mắng .

Sư phụ bước đến mặt nàng, im lặng một lát : "Học bao nhiêu thì học, đừng ép quá, nhưng cũng đừng lười biếng quá."

Không trách mắng, ghét bỏ. Sư phụ bao giờ hòa ái như lúc .

Hóa sư phụ cũng ghét như vẫn tưởng. Nàng cảm thấy trong lòng như đóa hoa nở, vui vẻ gật đầu thật mạnh: "Con , thưa sư phụ."

Nửa năm tiếp theo, nàng quả thực cũng cố gắng, chỉ là thu hoạch chẳng bao nhiêu. Dù cũng áp lực gì, cứ thuận theo tự nhiên .

Trong thời gian , ngoài việc ăn uống , sư phụ còn tìm về cho bọn họ đủ loại linh d.ư.ợ.c tăng cường thể lực. Nàng cũng một phần, mùi vị ngon.

Chỉ là, mỗi khi đêm khuya tĩnh lặng, những câu hỏi dám thốt cứ lởn vởn trong đầu nàng. Sau Kỳ thi Côn Lôn, một kẻ chắc chắn rớt như nàng, là sẽ còn sư phụ, cũng còn sư sư tỷ nữa ... Nếu thể, thể cho nàng tiếp tục sống ở đây ? Nếu thể... nàng tiếp tục trong "mái nhà" .

Mãi đến một ngày Kỳ thi Côn Lôn, nàng vẫn hỏi .

Sư phụ với bọn họ, nội dung của Kỳ thi Côn Lôn thật đơn giản. Trong phòng thi chín mặt gương, mỗi mặt gương là một đề thi. Cái gọi là đề thi cũng một câu hỏi, mà là trong mỗi mặt gương đều ẩn giấu một thế giới khác, thiên biến vạn hóa, huyền cơ trùng trùng. Mỗi thí sinh đều tiến trong gương, đó trong thời gian quy định tìm lối , như là thắng, thể trở thành Yêu Thị của Côn Lôn.

Chỉ là thế nào để thì xem bản lĩnh tích lũy ngày thường của mỗi . Thế giới trong gương mỗi đều giống . Có yêu quái từng thi ba liên tiếp mà vẫn qua. Hy vọng bọn họ đừng chính thất vọng.

Cả đám xong, trong lòng kích động thấp thỏm.

Chỉ nàng là bình tĩnh nhất. Nàng chắc chắn . Ngày thường trong rừng núi còn lạc, dám hy vọng vượt qua phòng thi do các thần tiên Côn Lôn thiết lập... Thôi thì sư phụ bảo tham gia thì cứ tham gia cho đàng hoàng, cho đủ mâm cũng .

Đến ngày thi, sáng sớm tinh mơ, sư phụ đích cho bọn họ một bữa sáng. Sư phụ gì nhiều, chỉ dặn: "Cố hết sức ."

Một mang bất kỳ hy vọng nào như nàng là thoải mái nhất. Suốt dọc đường, nàng chỉ lo cổ vũ cho các sư sư tỷ, hy vọng ai nấy đều thuận lợi qua ải, trở thành những nhân vật lợi hại nhất Côn Lôn.

Sư phụ dẫn chín bọn họ cưỡi mây mà . Mãi đến khi xa xa thấy một dãy núi tiên khí lượn lờ, lão mới hạ mây xuống, đáp xuống một bãi cỏ ồn ã náo nhiệt.

Trước bọn họ, ít kẻ đến tham gia kỳ thi đang chờ đợi. Đội hình cũng tương tự, một sư phụ, chín đồ ... Nghe nào thi Côn Lôn cũng như , các Bán Tiên đưa thi rải rác khắp nơi, dẫn theo chín tử dốc lòng dạy dỗ, mỗi một đề phân thắng bại. Trông đơn giản thô bạo.

Và trong cái ngày trọng đại hai trăm năm mới một , nơi đây tụ tập lẽ là những yêu quái bản lĩnh và chí tiến thủ nhất thiên hạ.

Nàng vẫn chút kích động, vì kỳ thi, mà là vì nàng bao giờ thấy nhiều yêu quái đủ loại thế . Trên bãi cỏ tím biếc, thấy màu xanh, cỏ mọc lên đều trong suốt, tựa như băng đúc thành, lạnh lùng xinh . Đám yêu quái kẻ thì thầm bàn tán, kẻ nhắm mắt tọa thiền, kẻ còn tỷ thí ngay tại chỗ. Chỉ riêng những luồng sáng đủ màu từ chú pháp phát cũng đủ dọa .

Còn cả Giao Long dài mấy mươi trượng và con chim Thanh Tước khổng lồ, chỉ một ánh mắt cũng toát lên vị thế vương giả, khí thế thành tiên. So với bản ... Ha ha, vẫn là mau thi cho xong về ăn cơm thì hơn.

Có điều kẻ mấy bận tâm đến kỳ thi , ngoài nàng hình như cũng còn một .

Đó là đội của một con lão hồ ly dẫn dắt. Trong chín tử, tám đều đang hăng hái xoa tay, chỉ một kẻ bẹp ở cuối hàng... ngủ.

Đó là một con mèo? Đôi mắt xanh biếc sáng như bảo thạch, bộ lông dài đen như lụa sa tanh. là một con mèo xinh . Nếu nó chịu ngẩng cao đầu ưỡn ngực, khi trông như một con sư tử nhỏ đầy oai vệ?

So với vẻ nghiêm nghị của sư phụ , lão hồ ly vẻ hiền hòa hơn nhiều. Thấy tử ngủ say sưa, những giận mà còn lựa lời ngon ngọt gì đó bên tai nó, tư thế còn vẻ như đang van nài. Nàng mà buồn . Nếu đổi là nàng dám ngủ gật, sư phụ sớm quẳng nàng bay ngoài .

Trong lúc nàng còn đang ngó đông ngó tây, hàng chờ đợi ngày một ngắn .

Nàng về phía cuối hàng, chỉ hai vị tiên quan mỉm đó. Sau lưng hai là chín tấm gương thủy tinh chạm hoa cao bằng nửa đang lơ lửng. Mỗi mặt gương đều đ.á.n.h dấu từ một đến chín, tất cả đều tỏa ánh sáng kỳ lạ, mang theo vài phần thần bí.

Đối diện với thí sinh đến lượt, một vị tiên quan cầm bút, vẽ một vạch đỏ lên mu bàn tay bọn họ, mỉm : "Lúc ngoài, vạch đỏ vẫn còn, là thắng."

Sau đó, vị tiên quan còn dẫn họ đến gương, cũng mỉm : "Đề thi tự chọn, an nguy tự gánh. Chúc bình an." Dứt lời, bèn mời đối phương tự chọn một tấm gương, đưa tay chạm . Ngay lập tức, bóng dáng thí sinh bèn biến mất, tan biến gương.

Nàng đột nhiên nghĩ, lỡ như thể ngoài trong thời gian quy định, thậm chí tìm lối thì ? Là gương đá văng , các tiên quan lôi ? Chẳng lẽ để sư phụ đích đón chứ? Vậy thì ngại c.h.ế.t ...

Trong lúc còn đang suy nghĩ m.ô.n.g lung, thấy sắp đến lượt , sư phụ đột nhiên kéo nàng sang một bên, thấp giọng : "Con chọn tấm gương thứ chín ."

"A?" Nàng sững sờ.

Sư phụ cau mày: "Lần nào đề dễ nhất cũng ở tấm thứ chín. Đề khó cứ để cho sư sư tỷ của con là ."

Nàng đột nhiên cảm động. Hóa , ngay cả đến thời khắc mấu chốt cuối cùng, sư phụ cũng hề từ bỏ nàng.

"Vâng!" Nàng gật đầu.

Lẽ nào... vận mệnh của nàng cũng tư cách đến bước ngoặt ? Được Côn Lôn là chuyện nàng từng dám nghĩ tới, cũng dám nghĩ, đó là mục tiêu thể thực hiện mà.

lỡ như... vị thần nào đó chủ quản vận mệnh nhất thời mềm lòng hoặc... mắt kém, bỏ qua cho nàng, để nàng may mắn thắng cuộc. Mai ngày gặp cha , bọn họ liệu ... một chút xíu hối hận đối với lựa chọn năm xưa ...

Nàng dám nghĩ tiếp nữa, vội vàng tập trung . Nếu sư phụ cho nàng cơ hội như , bây giờ là lúc dốc lực.

Rất nhanh đến lượt nàng. Theo quy củ của Kỳ thi Côn Lôn, trong chín thí sinh của mỗi nhóm, nhỏ tuổi nhất quyền ưu tiên chọn . Nàng tất nhiên là tràn đầy tự tin chọn tấm gương thứ chín.

Vị tiên quan liếc nàng một cái, trong ánh mắt thoáng qua một sự kinh ngạc và tiếc nuối, nhưng nhanh mỉm , một tư thế mời với nàng.

Trước khi chạm tấm gương đó, nàng đầu các sư sư tỷ đang xếp hàng phía , và cả sư phụ với vẻ mặt nặng nề. Nàng một tay nắm chặt, : "Các tỷ nhất định thắng! Ta cũng sẽ cố gắng!"

Chân mày sư phụ khẽ run lên.

Trong chớp mắt, gương còn bóng dáng nàng.

ChBương 4

Sau một đống đá tảng đen ngòm, nàng co rúm bịt miệng, dám phát một tiếng động.

Cả đời soi gương bao nhiêu , hôm nay mới ... thế giới trong gương thể rộng lớn và đáng sợ đến thế.

Đề thi đơn giản, đó là sự thật. Từ trong gương tìm thấy lối . Vạch đỏ vẽ tay dùng để tính giờ. Chỉ cần thoát khi nó biến mất, sẽ còn là tiểu yêu quái vô danh nơi sơn dã, mà là một thành viên chỗ ở Côn Lôn.

Đó là Côn Lôn... Tiên sơn lừng danh ngang hàng với Thiên giới, uy phong lẫm liệt, nhấc chân cũng đủ ảnh hưởng.

Chỉ cần tranh thủ thời gian ngoài là thắng lợi. Mà khó khăn nàng dự đoán, chẳng qua chỉ là thế giới trong gương phức tạp như một mê cung, nàng tìm lối thoát chính xác từ vô vàn con đường biến hóa khôn lường. Nhiều nhất cũng chỉ là thử thêm vài hướng, tốn thêm chút thời gian. Nếu thật sự thì cũng đành chịu... cũng chỉ mất mặt thôi.

thế giới mắt "dịu dàng" như mê cung. Hậu quả thất bại mà nàng gánh chịu e là nhẹ nhàng như việc mất mặt.

Nàng bao giờ thấy bầu trời màu sắc thế . Màu đen và màu đỏ đan quyện , nặng nề, kỳ lạ đè nặng đỉnh đầu. Một tòa thành trì gần như san bằng, trải dài vô tận về phía xa xăm điểm dừng. Giữa những căn nhà sụp đổ xen kẽ những khu rừng rậm rạp theo quy tắc. Mỗi một cây trong đó đều bao bọc bởi ngọn lửa hừng hực. Thân cây, lá cây duy trì một màu tro đen than hóa. Vô đá tảng khổng lồ kỳ dị như thể từ trời giáng xuống, đè nát những công trình kiến trúc đang thoi thóp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-4/chuong-3-mieu-quy-3.html.]

Toàn bộ khung cảnh hỗn loạn vô cùng. Đừng là tìm lối , chỉ riêng việc vòng qua những ngọn lửa hung hãn thể thấy ở khắp nơi, phân biệt rõ đông tây nam bắc, e là cũng dùng hết cả một đời...

Hơn nữa, những thứ đó vẫn là điều tồi tệ nhất.

Trong khu phế tích khổng lồ, quái đản, tràn ngập tiếng gầm rống và kêu la t.h.ả.m thiết của đủ loại yêu quái. Những "thí sinh" nàng, trong lúc bận rộn tìm đường , còn lo giữ cái mạng của . Dù thì ở đó còn một con quái thú mà nàng từng thấy bao giờ. Đầu rắn báo, mắt tím răng máu. Lớp vảy cứng rắn phát ánh sáng đỏ khiến nó trông như bất cứ điểm yếu nào. Đôi cánh đen với viền răng cưa, dù là thu dang rộng, đều như hai lưỡi đao che trời lấp đất, chừa cho bất cứ ai một con đường sống. Thân hình nó vô cùng đồ sộ, lớn đến mức nàng dù nó từ góc độ nào cũng ngẩng đầu lên.

Trong miệng con quái thú, mới nuốt chửng một con yêu quái chim ưng đang hoảng loạn. Con yêu ưng vốn định lẻn vòng qua bên cạnh nó, cứ tưởng đối thủ quá cồng kềnh thì tốc độ sẽ theo kịp. Nào ngờ, phản ứng của con quái thú vượt xa dự tính của nó. Trong nháy mắt, yêu ưng chỉ còn sót vài cọng lông vũ, yếu ớt bay lả tả bên mép con quái thú.

Biết bay nguy hiểm, bay còn nguy hiểm hơn. Dưới chân con quái thú sớm thây chất đầy đồng. Những yêu quái c.h.ế.t và sắp c.h.ế.t vẽ nên một bức tranh địa ngục sống động ngay mắt nàng.

Nàng đột nhiên cảm thấy, thế giới , con quái thú , chỉ là ảo thuật bày để dọa dẫm thí sinh. Nàng thậm chí thể ngửi thấy mùi m.á.u tanh nồng nặc, mang theo nóng từ con quái thú bay tới. Còn cả mảng tuyệt vọng hữu hình chân nó, cũng đ.â.m thẳng cơ thể nàng, hề giả dối.

Nếu địa ngục là thật, nếu quái thú là thật, những yêu quái c.h.ế.t ... chẳng c.h.ế.t thật ?

Đây... đây là đề thi đơn giản nhất trong chín đề thi ư?! Tim nàng hoảng loạn, cúi đầu vạch đỏ mu bàn tay, hình như... ngắn một đoạn so với lúc mới ...

Rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ?

Lúc , một tiếng sột soạt bên cạnh kéo nàng khỏi cơn mê . Nàng cảnh giác sang thì là một yêu quái lùn lùn, đầu thỏ . Có lẽ là một con thỏ yêu chút tu vi nhưng thể hóa thành hình . Một mắt nó bịt miếng che, trang đầy đủ, treo lủng lẳng đủ loại d.a.o găm và bình lọ kỳ quái, đang cẩn thận trốn tảng đá lớn bên cạnh nàng.

Thỏ yêu đ.á.n.h giá nàng một cái, gì, chỉ lo điều hòa thở, chuẩn cho vòng thử sức tiếp theo.

"Cái đó... cho hỏi một chút..." Nàng nhích gần phía thỏ yêu.

"Suỵt! Nhỏ tiếng thôi!" Thỏ yêu vội động tác im lặng, đè giọng xuống: "Ngươi sống nữa ? Tai của tên to xác thính lắm đấy!"

Nàng vội bịt miệng gật đầu, cẩn thận bò sát bên cạnh thỏ yêu thì thầm ở mức độ chỉ đủ : "Vị sư , đây đúng là đề thi đơn giản nhất trong chín đề thi ? Sao cứ thấy đúng lắm?"

Thỏ yêu nàng như một con ngốc: "Ai với ngươi? Đây là đề thi khó nhất năm nay đó!"

"Hả?" Nàng sững sờ.

Thỏ yêu thò đầu động tĩnh của con quái thú. Thấy nó về phía xa hơn một chút, gã mới tạm yên tâm, rụt cổ về với nàng: "Trong chín đề thì của Côn Lôn, mỗi đều một đề khó nhất, hung hiểm nhất, thể gọi là cửu tử nhất sinh. chỉ cần thắng , ngoài sẽ trở thành Bán Tiên, vượt liền hai cấp. So với những Bán Tiên tu luyện thành thật, cơ hội Côn Lôn trọng dụng cũng lớn hơn nhiều. Hiện nay trong các vị Đại Thần của Côn Lôn, ít vị cũng đều từ con đường cửu tử nhất sinh . Ngươi nghĩ đây là đạo đề đơn giản nhất..."

Nghe thỏ yêu , nàng đột nhiên cảm thấy hình như gì đó .

"Chẳng lẽ... mỗi thi Côn Lôn, đề nào khó nhất đều báo ?" Nàng đè tay lên ngực. Chưa bao giờ nàng căng thẳng đến thế, đáp án nào khiến nàng sợ thấy, thấy... tim như nhảy khỏi lồng ngực.

"Nói thừa." Thỏ yêu gật đầu chắc nịch: “Đề nào khó nhất, ba ngày khi thi sẽ báo cho tất cả các Bán Tiên dẫn thí sinh . Dù cũng là chuyện liên quan đến tính mạng. quy định của thi Côn Lôn thì ngàn vạn năm đổi, xác định tham gia, mỗi Bán Tiên đều đưa đủ chín tử, mỗi một đề. Cho nên thế nào cũng sẽ một con đường . Vì , các Bán Tiên từ sớm chọn một tử tình nguyện thử thách đề thi khó nhất, để tập trung bồi dưỡng." Gã nàng từ xuống một lượt: "Nhìn bộ dạng ngươi... ngươi là Ngạn Ngư nhỉ? Ngoài việc hát hò , hình như các ngươi bản lĩnh gì lớn... Sư phụ ngươi chọn ngươi đề ?"

"Ta..." Trán nàng rịn mồ hôi lạnh, tay ấn lồng n.g.ự.c đến đau nhói. Phải ... vì sư phụ chọn ?

Thỏ yêu đảo mắt: " cũng một Bán Tiên sẽ chọn tử kém cỏi nhất. Dù đề cũng quá khó, cho dù là tử xuất sắc nhất cũng khả năng sơ sẩy. Chi bằng lùi một bước, để tử giỏi nhất nhất tám đề thi dễ hơn . Như tuy thể một bước thành Bán Tiên, giúp bản tích công đức, nhưng chỉ cần trong tử thắng, dù chỉ một Yêu Thị, sổ tu tiên của ông cũng ghi thêm một bút. Một Bán Tiên dẫn thi, chỉ còn thiếu vài suất nữa là tấn thăng, thể sẽ chọn cách thỏa nhất ."

Nàng im lặng hồi lâu, bỗng bật : "Các sư sư tỷ... đều giỏi hơn . Sư phụ với , đề ... là đơn giản nhất."

"Vậy thì đúng ." Thỏ yêu bẻ ngón tay tính toán: “Nếu ngươi là kẻ kém nhất thì tám đề thi ngươi cũng chắc chắn thắng nổi. Vậy tình huống nhất là các sư sư tỷ của ngươi bộ đều thắng, sư phụ ngươi giành tám suất. Nếu để ngươi tám đề , sẽ một sư sư tỷ của ngươi đến đây, mà khả năng cao là sẽ thua. Vậy sư phụ ngươi chỉ bảy suất... Tính kỹ hơn nữa, lỡ như sư sư tỷ của ngươi phát huy thì ít nhất vị giỏi nhất cũng nên thông qua , dù những đề cũng dễ hơn ở đây nhiều.

"Ném con ngựa kém nhất đường đua tệ nhất, giữ đường đua nhất cho con ngựa nhất, để sai sót. Chậc chậc, xem sư phụ ngươi mạo hiểm dù chỉ một chút. Haiz, dù thì các Bán Tiên dẫn thi đều dựa cái để tấn thăng mà. Có ông còn thiếu vài suất nữa là lên Chính Tiên ?"

Nàng càng lúc càng rõ gã đang gì. Hai tay buông thõng bất lực, cả như rút mất linh hồn, ngây dại tựa tảng đá. Hóa ... sư phụ ngay từ đầu lựa chọn từ bỏ .

Hóa ... vận mệnh thật sự sẽ lặp . Nàng bật thành tiếng.

Thỏ yêu sợ hết hồn, vội bịt miệng nàng : "Điên ? Cười to thế!"

Nàng gạt tay gã , hỏi: "Nếu , sẽ thế nào?"

Thỏ yêu nhún vai: "Hậu quả của việc , ngươi thấy . Ở đây, chúng đều là con mồi." Gã cẩn thận thò đầu , hất cằm về phía : “Sau lưng con quái thú là lối . Nếu thể vòng qua nó, ngươi cứ cắm đầu mà chạy thẳng, cho đến khi thấy một luồng sáng ngũ sắc, đó là lối thoát." Gã sang nàng, lắc đầu: “... ngươi chắc chắn là qua nổi ."

Nàng : "Ngươi từng đến đây ? Hay là khác cho ngươi?"

Thỏ yêu chỉ con mắt hỏng của : "Hai trăm năm đến . Tiếc là... chậm một bước. Lúc ngoài, vạch đỏ của biến mất."

"Năm nay vẫn đến?" Nàng hiểu.

Thỏ yêu lườm gã một cái: "Hai trăm năm chỉ thiếu một bước, hai trăm năm còn thể thiếu ?" Gã chọc chọc đống pháp bảo : “Năm nay còn bọn chúng giúp sức."

"Ngươi đúng là một con thỏ lợi hại." Nàng chân thành khen ngợi: “Chúc ngươi thành công."

Thỏ yêu gật đầu, vị trí và động tĩnh của con quái thú, cẩn thận dậy: "Ta đây." Nàng vẫy vẫy tay với gã.

thỏ yêu định rời , trở , gỡ một cái bình đưa cho nàng: "Thấy ngươi t.h.ả.m quá, cái cho ngươi. Lỡ như trốn , cứ vẩy mắt con quái thú, cơ hội."

Nàng nhận, : "Thứ như ngươi giữ mà dùng, đừng lãng phí ."

Thỏ yêu thở dài, thu cái bình: "Vậy ngươi bảo trọng."

Nàng cần bất cứ vũ khí nào để kéo dài một kết cục định sẵn là c.h.ế.t. Bốn mươi năm mạng sống kiếm về , thể trả .

Nếu như lúc rơi từ biển mây xuống mà c.h.ế.t luôn, hoặc khi rơi xuống con mãng xà ăn thịt, dường như cũng khó chịu bằng bây giờ. Không phẫn nộ, cũng bi thương, càng sợ hãi. Chỉ là... trong tim như khoét một mảng. Một cái lỗ hổng ngày càng lớn, ngược bao bọc lấy nàng, biến thành một cái kén dày cộm, càng lúc càng ngột ngạt.

Bên tai, đủ loại âm thanh gào thét vang lên ngớt. Những kẻ , gần như đều chung một kết cục. Dưới sự tấn công ngạo mạn và chút sơ hở của con quái thú, hoặc là trở thành thức ăn, hoặc là trở thành một đống hài cốt.

Trước đây nàng cứ nghĩ, Thần ở Côn Lôn đều là những bậc cao quý, hiền hòa. Họ bảo vệ thế giới , cũng sẵn lòng cho yêu quái bọn nàng những cơ hội hơn. Sự thật dường như cũng là . duy chỉ chuyện , Thần cũng thật nghiêm khắc, chút xót thương. Có lẽ họ tin tưởng, chỉ những kẻ lựa chọn bằng cách , mới thể xứng tầm với thực lực của Côn Lôn, mới thể gánh vác nhiều trách nhiệm hơn. Về điểm , họ bao giờ hạ thấp yêu cầu dù chỉ một chút.

Thực nàng sợ bước đề thi khó nhất . Nàng cũng tin những yêu quái nối gót con đường cũng hề sợ hãi, dù đó cũng là lựa chọn cam tâm tình nguyện của bọn họ. Bọn họ sẽ vì cái c.h.ế.t, vì thương tích mà gào thét, nhưng khoảnh khắc thật sự ngã xuống, lẽ phần lớn bọn họ đều hối tiếc. Mục tiêu phi thường, tất nhiên cần sự hy sinh phi thường. Bọn họ liều mạng , chỉ là tranh cái cơ hội một phần ngàn vạn mà thôi. Tự chọn, thể oán ai.

... nàng chỉ là một kẻ lựa chọn.

Nàng đầu, qua khe đá xem động tĩnh của con quái thú. Giờ phút , nó đang đuổi theo một con thỏ yêu chạy nhanh. Nàng vội rụt đầu , dám nữa.

Tiếp theo gì đây? Cứ ở đây chờ quái thú phát hiện, là lấy tốc độ nhanh nhất đời , thử xem thể vòng một con đường sống khi xé thành mảnh vụn ?

Đang lúc hỗn loạn tính toán, ánh mắt nàng dừng ở tảng đá lớn phía đối diện. Tảng đá đó đang đè lên một mái nhà sập từ lâu. Một con mèo đen cực lớn đang đỉnh đá, nhắm mắt, ngủ khò khò.

Là "con hổ nhỏ" thấy lúc khi ?

Nàng xuất hiện ở gần đây từ lúc nào, xem ở đó một lúc . Nàng ngây ngốc nó, thầm nghĩ... con mèo như , nếu quái thú ăn mất thì đáng tiếc quá.

Thực , cần gì mạo hiểm như chứ? Từ Yêu Thị tu luyện từ từ lên Bán Tiên thì gì thiệt thòi?

Thôi cũng đành. Có lẽ cũng giống như đám nhân loại mê cờ bạc, rõ ràng thể thành thật kiếm tiền, tích cóp, nhưng vẫn thể chống sức cám dỗ của việc giàu lên một đêm, luôn nghĩ " thắng thì ".

Mệt mỏi quá, từ tâm can đến thể.

Nàng tựa đó, khẽ nhắm mắt. Hay là... ngay bây giờ , để con quái thú ăn một miếng, nhanh tiện. Từ đây trở về hư vô, cần cứu rỗi, cần kiếp . Cứ để nàng tan biến như hạt bụi trong tâm trạng còn gì vướng bận.

Con mèo đen mở mắt, dậy vươn vai, liếc nàng một cái, nhảy từ tảng đá xuống.

Nàng cảm nhận động tĩnh của nó, nhưng mở mắt, vẫn giữ tư thế lười biếng đó, chỉ cất lời: "Ta nghĩ... ngươi nhất định thể ngoài. Ta còn thể tưởng tượng dáng vẻ ngươi trở thành Bán Tiên Côn Lôn . Oai phong bao."

Tại với nó những lời , nàng cũng . Chỉ cảm thấy mạng sắp hết càng những lời . Ra trong lời chúc phúc, sẽ quá t.h.ả.m hại.

Nếu vận mệnh của nàng là như thì cứ .

Con mèo đen l.i.ế.m liếm móng vuốt, nhảy vọt lên, như thể chẳng thấy gì, thậm chí chẳng thấy nàng. Nó với nàng một lời, cứ thế biến mất trong đống phế tích phía .

Không qua bao lâu, nàng mở mắt . Cảm thấy nhiệt độ xung quanh càng lúc càng cao. Những yêu quái vẫn tiếp tục lao lên, đứa nào đứa nấy đều mang vẻ quyết tử. Bọn họ lướt nhanh qua bên cạnh nàng, sự chú ý đều chỉ dồn con quái thú .

Những tiếng thét chói tai và tiếng rên la t.h.ả.m thiết cũng ngày một nhiều, ngày một vang dội. Màu sắc của bầu trời càng trở nên thâm trầm, kỳ lạ, tựa như m.á.u của những yêu quái c.h.ế.t đang chảy ngược lên đó.

Nàng hít một thật sâu, dứt khoát dậy từ tảng đá, sải bước tiến về phía .

Những kẻ tắt thở, những kẻ còn thoi thóp... tất cả những kẻ thể may mắn thoát khỏi miệng quái thú, chất thành một ngọn đồi nhỏ hoang tàn.

Lúc nàng mới , thế gian nhiều yêu quái bước lên con đường hiểm nguy trùng trùng mà đích đến vinh quang đến thế. Bọn họ... thật sự cho đến giây phút cuối cùng đều hối tiếc ? Có bao giờ nghĩ rằng, lẽ cứ ở trong núi cao biển rộng, một tiểu yêu quái dọa dẫm loài , thần tiên chê bai... khi hơn?

Nàng khó khăn bước trong "ngọn đồi" , và ở một góc, nàng thấy con thỏ yêu đang hấp hối.

Thỏ yêu cũng thấy nàng, nhếch miệng một cách yếu ớt: "Vẫn là... chậm một bước... Nó... mạnh hơn hai trăm năm ."

Nàng quỳ xuống mặt gã, những vết thương chằng chịt , đau lòng hỏi: "Đau lắm ?"

Thỏ yêu mếu máo: "Đau c.h.ế.t ."

Nàng nghĩ nghĩ, quả quyết: "Ta giúp ngươi."

"Ngươi giúp gì? Đừng mấy lời vô nghĩa nữa, sắp xong ." Thỏ yêu lắc đầu, cố dồn chút sức lực cuối cùng: "Ngươi mau ... nhân lúc đám yêu quái xông lên đông nhất, xem cơ hội nào xông qua ... Không còn thời gian nữa, !"

Nàng vạch đỏ tay, chỉ còn một đoạn ngắn ngủn: “Ta nữa."

Nàng dậy, khung cảnh địa ngục xung quanh, tiếng rên rỉ đau đớn của những kẻ sắp c.h.ế.t. Nàng... đột nhiên tìm thấy việc .

Giữa mùi m.á.u tanh và tử khí, nàng leo lên tảng đá cao nhất, hiên ngang đó. Dường như từ lúc sinh đến giờ, nàng bao giờ với một tư thế thẳng tắp và dũng cảm đến . Nàng rơi từ nơi cao nhất xuống, rơi xuống một vực thẳm sâu hơn. Địa ngục đáng sợ là vì ngươi sợ rơi . Khi thật sự rơi , cũng chỉ đến thế mà thôi.

Nàng nhắm mắt, ngẩng đầu. Giây phút , còn bầu trời màu máu, cũng còn con quái thú tham lam vô độ. Giữa trời đất chỉ còn nàng. Nàng bao giờ cảm thấy như bây giờ... linh hồn như bùng cháy. Nàng dùng từng tấc da thịt còn sống trong cơ thể, dốc hết lực... cất lên bài ca từ sâu thẳm trái tim .

Không còn sợ hãi, còn do dự. Thiên phú độc nhất vô nhị của nàng theo giọng hát trong trẻo, lanh lảnh, bay bổng lên từng tầng mây. Một sức mạnh dịu dàng mà kiên cường, thề sẽ xuyên qua tận cùng trời cuối đất.

Nếu nàng cũng sự phản kháng thì là ngay lúc .

Con thỏ yêu từ cơn kinh ngạc ban đầu, nhanh chóng bình tĩnh trở . Trong mắt gã dần lộ vẻ bình yên, thậm chí là hạnh phúc. Cơn đau xé rách da thịt dường như tan biến trong khoảnh khắc. Gã như từng thương, chỉ là đang đến một đồng cỏ mềm mại, giống như khi còn bé, thoải mái dài đó, chờ đợi một giấc mộng ...

Gã mãn nguyện nhắm mắt .

Nàng trong thế giới do chính tạo mà cất cao tiếng hát, như một vị thần ban phát những điều cho tất cả . Thế giới chân nàng dần yên tĩnh . Những yêu quái đang đau đớn đều tập trung lắng tiếng hát từ trời rơi xuống. Trong sự bình yên và thoải mái vô ngần, họ chìm sâu giấc mộng, vĩnh viễn tỉnh .

Điều nàng thể , nguyện ý , là ở đây, bầu bạn với từng sinh mệnh sắp tan biến, để sự của họ... quá đớn đau. Chuyện khác, nàng quản nữa.

Mặc cho con quái thú... theo tiếng hát của nàng mà tìm đến, chỉ còn cách trong gang tấc.

Nàng sợ. C.h.ế.t thì c.h.ế.t. Ngay cả mở mắt , nàng cũng lười.

Một cơn gió tanh hôi quái dị ập mặt. Nàng đó nhất định là cái miệng m.á.u của con quái thú. nàng vẫn hát, hát đến giây phút cuối cùng, hát đến khi hồn phi phách tán.

Kết quả, nàng cơ hội đó. Một luồng sức mạnh khủng khiếp húc văng nàng sang một bên. Con quái thú vồ hụt.

Nàng lúc mới mở mắt, thấy con mèo đen biến mất từ lâu, đang lười biếng tảng đá giữa nàng và con quái thú. Sao nó ?!

Con quái thú tức điên lên, cổ vươn , phun một ngọn lửa đỏ rực.

Con mèo đen nhẹ nhàng né , sợ c.h.ế.t, đáp xuống một nơi còn gần hơn, đống xác nó xé nát, khiêu khích nó.

Một tiếng gầm giận dữ, đôi cánh của quái thú đột ngột bung , cái miệng đỏ lòm m.á.u lộ hàm răng sắc như dao, c.ắ.n một ngụm về phía đầu con mèo đen.

Con mèo đen nhảy vọt lên. Huyền quang lóe sáng. Giữa trung lập tức hiện một con mèo khổng lồ... chín đầu! Thật sự như một con sư tử oai phong lẫm liệt, nhẹ nhàng đáp xuống lưng con quái thú. Chỉ "xoẹt xoẹt" vài vuốt, một bên cánh của quái thú xé đứt, m.á.u tím phun tung tóe.

Con quái thú đau đớn tột độ, theo bản năng đầu . Còn kịp há miệng, chín cái đầu của mèo khổng lồ nhắm thẳng đầu nó mà c.ắ.n xuống. Hình như... là tiếng xương cốt vỡ vụn... Cùng với tiếng gào thét xé lòng của con quái thú.

Nó điên cuồng chạy, quăng quật lung tung. Mèo khổng lồ nhảy xuống, đáp sang một bên, chờ nó báo thù. Thế nhưng... nó lựa chọn... bỏ chạy! Trong thế giới mà nó quen thói xưng vương xưng bá , nó thua một cách t.h.ả.m hại.

Mèo khổng lồ hừ một tiếng, lắc lắc chín cái đầu, trong nháy mắt thu về hình dạng ban đầu, vẫn là con mèo đen đầy thần khí .

Nàng đến ngây cả .

"Đi ngoài cùng ." Con mèo đen đến mặt nàng. Lại là giọng của một cô nương.

"Ngươi..." Nàng kinh ngạc đến nên lời.

Con mèo đen lắc đầu: "Một lát nữa đợi tên ngốc to xác nghĩ thông suốt mặc kệ ngươi đấy." Nói xong bèn về phía .

Nàng vỗ vỗ lồng n.g.ự.c đang đập thình thịch, vội vàng dậy theo.

... nàng đột nhiên thấy vạch đỏ tay biến mất. Nàng nghĩ đến điều gì đó, vội chạy nhanh mấy bước, một tay ôm con mèo đen lên, lật qua lật xem xét.

Con mèo đen ở trong lòng nàng khó chịu giãy giụa: "Nhìn cái gì mà ? Vạch biến mất ! Chúng đều quá giờ !"

Quả nhiên, nàng thấy dấu vết của vạch đỏ nó. Nàng sững sờ buông nó , : "Ngươi bản lĩnh lớn như ... đáng lẽ sớm ngoài ..."

" , sắp đến cửa ." Con mèo đen bực bội: “Chỉ là xem xem là con ngốc nào hát ở cái chỗ đó, cho nên mới ."

Nàng ngẩn , khổ: "Ngươi... cần vì một yêu quái như mà vứt bỏ tiền đồ của ."

"Ta thì mặc !" Con mèo đen càng bực hơn, trợn trắng mắt: “Chân mọc , về là về!"

" đó là Bán Tiên Côn Lôn đó! Ngươi cần nữa ?" Nàng bất đắc dĩ: “Ngươi lưng chúng , những kẻ bỏ mạng ở đó, bọn họ đều là vì cái mà!"

"Không cần thì cần." Con mèo đen khinh thường: “Ta chẳng qua là nhận lời nhờ vả của con hồ ly già , đến đây cho đủ , coi như trả nó một ân tình. Hồ ly già đó cũng thật ngốc, bao nhiêu năm như mà ngay cả chín tử cũng thu đủ, còn mong mỏi lên Chính Tiên."

"Hả?" Nàng kinh ngạc: “Ngươi đến nơi nguy hiểm thế ... chỉ để trả ân tình?"

"Ta thích nợ ân tình của khác, tất nhiên trả." Con mèo đen mất kiên nhẫn : “Ngươi ?"

Vậy mà một khoảnh khắc, nàng ngoài. Nàng là kẻ vứt bỏ đây, ngoài... để gì chứ?

Tuy nhiên, nàng do dự một lát, vẫn gật đầu. Nàng tưởng tượng đủ cái c.h.ế.t của , duy chỉ ... từng nghĩ tới, nàng sẽ một con mèo dẫn dắt, bước luồng sáng ngũ sắc mà vô yêu quái hằng mơ ước .

là... vị Thần nào đó đột nhiên mềm lòng ...

 

Loading...