Bách Yêu Phổ 4 - Chương 3: Giới Linh 3
Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:42:11
Lượt xem: 36
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong khu rừng rậm tên, lặng gốc cây cổ thụ. Đối diện, cha nắm chặt thanh đao, ánh mắt gần như giống hệt ánh mắt những kẻ ác nhân bỏ mạng tay .
Thân thể khẽ run lên, lắp bắp : "Con... con chỉ lấy củ nhân sâm đó... Con mang tiền theo mà. Con hề g.i.ế.c bọn họ, thật sự ! Con chỉ tức giận vì bọn họ những lời như ... Con chỉ bọn họ đừng nữa..."
Từ lúc gặp đến giờ, cha hề một lời nào. Gương mặt tiều tụy vì bệnh tật cộng thêm cảm xúc phức tạp khiến ông trông đáng sợ hơn bao giờ hết.
"Cha, cha đừng giận nữa, sức khỏe vốn ." Hắn c.ắ.n răng, gắng gượng để ngã xuống, ngược còn ngẩng cao đầu: “Con nữa. nếu bọn họ c.h.ế.t vì con, cha cứ g.i.ế.c con đền mạng, con cam lòng, con trốn." Hắn nhắm mắt, đầu chỗ khác. Đã phạm lầm tày trời, giao tính mạng cũng là điều nên .
Vút một tiếng, một luồng khí lạnh lẽo sắc bén sượt qua tai bay về phía , vang lên tiếng kim loại cắm phập gỗ.
Đao của cha cắm sâu cây, lực đạo quá mạnh khiến lá cây rơi xuống như mưa.
Phía bên , cha đột nhiên thụp xuống, hai tay vò rối mái tóc, đ.ấ.m mạnh mấy quyền, nghiến răng : "Lỗi của ... Đều là của ..."
Hắn lao tới giữ lấy tay cha, hoảng hốt: "Cha đừng như ! Là con sai , cha cứ g.i.ế.c con ! Con xứng con của cha."
Cha liều mạng lắc đầu, kéo tay xuống, đôi mắt đỏ ngầu chằm chằm: "Nghe cho kỹ đây, của con. Là do một niệm sai lầm năm đó của !" Nói , ông ho sặc sụa.
"Cha!" Hắn vội vàng vỗ nhẹ lưng cha: “Nếu bây giờ cha thấy con, con thể tìm chỗ nào đó trốn một lát."
Cha giữ chặt buông. Đợi cơn ho lắng xuống, ông mới thở hổn hển xuống. Hắn dám nhiều, càng dám gỡ tay cha , chỉ đành xuống cùng ông.
Trong khu rừng tối đen như mực, tiếng dã thú ngang qua bất an kêu lên. Hắn ngay cả thở cũng dám thở mạnh.
Chẳng qua bao lâu, cha mới buông , tựa lưng cây lạnh lẽo cứng rắn, : "Mười lăm năm , 'xử lý' một ác nhân. Đó là một phụ nữ mang thai. Khi tìm thấy bà , bà đang đau đẻ dữ dội, sắp sinh. Bà chế nhạo giống những ác nhân khác, chỉ hỏi ... tha cho cả đứa bé trong bụng bà ." Ánh mắt ông về thanh đao cắm cây đối diện: “Ta trả lời bà , thanh đao giơ lên cũng hạ xuống."
Hắn gương mặt cha đang chìm trong hồi ức. Chỉ mấy câu ngắn ngủi, dường như hiểu điều gì đó.
"Cha, ... đưa lựa chọn sai lầm?" Tim bắt đầu chìm xuống, chìm mãi.
"Ta chọn, chỉ đ.á.n.h cược một phen." cha khổ, đầu : “Ngàn năm , nhà họ Ứng chúng đời càng ít hơn đời , thể truyền thừa đến đời mà tan rã, là kỳ tích. Ta vẫn luôn tự nhủ rằng, nhà họ Ứng chúng gánh vác sứ mệnh bảo vệ vô tội khỏi tai ương, mỗi việc chúng đều là đúng đắn. bao giờ với con, ... cũng từng d.a.o động."
Hắn cau mày, tiếp, sợ tiếp.
Cha thở dài: "Những bọn họ hóa thành tro bụi đáng thương, vô tội. Lẽ nên chút lưu tình mà vung đao, và nên vui mừng, thậm chí tự hào vì mỗi mối nguy hiểm trừ khử." ông sâu thẳm trong rừng rậm, nhưng ánh mắt tìm nơi nào để dừng : “Thế nhưng, những đó... khoảnh khắc , họ cũng chỉ là những bình thường thể bắt gặp bất cứ đường phố. Mỗi đao của hạ xuống, hề vui vẻ chút nào. Ta căm ghét ba chữ 'kẻ g.i.ế.c ', thấy , nhưng đúng là như . Trong mơ, những kẻ hóa thành cát đen luôn tụ , như thể chuyện gì xảy , với : 'Ngươi rõ ràng thể mặc kệ mà, an nguy của chúng sinh trách nhiệm của một nhà ngươi, các ngươi gánh nổi cứ cố gánh. Vì cái gì chứ? Ai đến các ngươi? Ai quan tâm các ngươi? Đơn độc chiến đấu, một đời cô độc, còn những hiểu lầm vĩnh viễn thể nào thoát khỏi.'"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-4/chuong-3-gioi-linh-3.html.]
Nói một đến đây, ông bật , nước mắt nơi khóe mắt cũng rơi xuống.
"Cha..." Hắn ngây ngốc đàn ông . Năm nay mười lăm tuổi, đàn ông mắt nuôi nấng mười lăm năm, dạy đủ loại bản lĩnh mà nhà họ Ứng tinh thông, cố gắng dùng cách nhẹ nhàng nhất để hiểu rõ, thông cảm cho những gì Ứng gia gánh vác bao năm qua. Dù trải qua thời khắc gian nan đến , mặt ông bao giờ vẻ mâu thuẫn bi thương đến thế , tựa như một cây đại thụ cuối cùng cũng sét đ.á.n.h trúng, sắp gãy mà gãy, cứ lắc lư chao đảo.
cha lau mắt, đưa tay nắm lấy vai : "Ta vẫn luôn nghĩ con cả."
Không cả? Trước hôm nay, cũng vẫn luôn nghĩ cả. Tuy con ruột của cha, nhưng ít nhất vẫn là , bình thường.
"Ngày đó, ích kỷ nghĩ rằng, lẽ thể dùng tính mạng của con để cứu vãn quãng đời còn của ." Tay cha run lên: “Mẹ của con hủy hoại, nhưng con vẫn còn cơ hội, dù chỉ là một nửa. Nếu ngay cả con cũng g.i.ế.c, sợ một ngày, sẽ căm ghét thanh đao , thậm chí... căm ghét cả họ của ."
"Xin ..." Hắn siết chặt nắm đấm, trái tim như nứt toác, phát tiếng kêu răng rắc: “... cha thất vọng . Con cuối cùng... vẫn thoát khỏi thứ mà kiêng kỵ nhất."
Nói xong, dậy sang phía đối diện, dùng hết sức rút thanh đao cây . Nhìn lưỡi đao lóe hàn quang lấy vô mạng , đột nhiên đảo ngược mũi đao, thấy sắp đ.â.m .
Nhìn thấy vợ chồng ông chủ biến thành bộ dạng , cũng đau khổ tột cùng. Không chỉ vì cướp hai mạng , mà sự thật bản từ biến thành quái vật càng khiến tuyệt vọng.
Một hòn đá kịp thời bay tới, đ.á.n.h trúng tay . Trong cơn tê dại, buộc buông tay. Mũi đao sượt qua áo rơi xuống, vang lên một tiếng "loảng xoảng" mặt đất.
cha mắt đỏ hoe bước đến mặt , chằm chằm: "Bao năm qua, chỉ một tự nhắc nhở , chỉ cần con bất kỳ biểu hiện bất thường nào, sẽ thể giữ con ."
Hắn nhắm mắt, tưởng rằng cha sẽ tự động thủ. Thế nhưng, tay cha nhẹ nhàng đặt lên đầu .
" luôn thể quên cho con bao nhiêu tã lót, một đêm dậy bốn năm cho con b.ú sữa dê, con oe oe , khanh khách , con lẫm chẫm lao về phía , gọi là cha." Mũi ông dường như nghẹn , giọng nghèn nghẹt, chút buồn : “Con là con của , là một con bằng xương bằng thịt."
Hắn cuối cùng cũng bật , quỳ xuống mặt ông: "Cha, con sợ lắm..."
"Con giống những kẻ ác nhân thực sự , con quái vật, cho nên con mới ăn năn đau khổ." Cha kéo dậy: “Ta nhất định sẽ tìm cách, để con thể sống yên quãng đời còn . con cũng hứa với , từ nay về tu dưỡng tính, tuyệt đối so đo với khác, nóng nảy, tức giận. Định tâm mới thể an thần."
Hắn gật đầu lia lịa: "Con sẽ ."
Chỉ cần biến thành quái vật nữa, chỉ cần cha đau lòng như , bất cứ điều gì cũng nguyện ý .
Màn đêm ngày càng dày đặc, tựa như đôi cánh khổng lồ, bao bọc lấy nước mắt và tâm sự của hai cha con.
Trong chiếc túi đeo lưng từng rời khỏi , một sinh vật khẽ thở dài. Chỉ là tiếng động quá nhỏ, ai thấy.