Bách Yêu Phổ 4 - Chương 3: Ẩn Ẩn 3

Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:41:38
Lượt xem: 43

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nó thực từng nghĩ, sẽ "dọn nhà" đến sân của lão Phùng.

Nửa đời của lão Phùng là ủ rượu trong xưởng rượu của quan gia, danh xưng "Tửu Thần" theo lão nửa đời , hoàng quốc thích ai kính nể. Khi lão ẩn lui, bề vô cùng luyến tiếc, bèn ban cho lão đặc quyền "ủ rượu tư vô tội", hy vọng vẫn thể uống rượu ngon của lão.

Từ đó, lão Phùng trở thành lãng tử phiêu bạt bốn biển, du sơn ngoạn thủy, sống đời vui vẻ. Cả đời lão, ngoài say mê ủ rượu, còn yêu thích các loài hoa cỏ. Mỗi khi đến một nơi, lão đều tìm kiếm những giống cây đặc sản của địa phương, mang về nơi ở tự vun trồng. Khi ở đủ một nơi, lão bèn đem cả nhà cửa hoa cỏ tặng cho khác, ung dung tự tại đến một nơi khác. Mãi đến năm lão Phùng sáu mươi tuổi, lão mới quyết định nữa, trở về quê hương, chọn mảnh đất cất nhà, đặt tên là "Cốc Vân Ngoại".

Nó là loài thực vật duy nhất lão Phùng mang về. Dù thì lão Phùng vẫn luôn xem nó như một loài thực vật.

Đó là mấy năm , lão phát hiện một ngọn núi hoang tên ở nơi xa. Lão vốn tìm một dòng suối trong núi, nhưng vô tình phát hiện một nụ hoa màu xanh biếc trong suốt cành cây ven suối. Khi đó mùa hoa của nó, nhưng vô cùng hợp nhãn lão Phùng. Lão bèn men theo cuống hoa đào nó từ trong đất lên mang về nơi ở. Biết nó đặc tính leo bám, lão bèn trồng nó chung với một bụi hoa dành dành.

Lão còn loài hoa thật kỳ lạ, một rành hoa cỏ như lão mà cũng gọi tên nó. Vì thế, lão vô cùng mong đợi dáng vẻ khi nó nở hoa, luôn dốc lòng chăm sóc, còn lặn lội ngàn dặm mang nó về cốc Vân Ngoại.

Đáng tiếc nó vẫn cứ chịu nở hoa, luôn duy trì trạng thái nụ hoa, lặng lẽ ẩn giữa những tán lá dành dành.

Lão Phùng nghĩ nhiều cách, tưới nước, bón phân, dùng đủ phương t.h.u.ố.c dân gian, thậm chí còn hết lời ngon ngọt với nó, nhưng nó vẫn hề động lòng.

Mỗi lão Phùng cầu nó nở hoa, nó đều nhạo sự vô tri của lão. Nó là hoa, nhưng cũng là yêu quái, là Nhân Diện Khai Hoa, mười năm nở hoa một . Lúc lão gặp nó là qua kỳ hoa nở. Muốn thấy bộ dung mạo của nó thì cứ ngoan ngoãn đợi mười năm nữa .

Lão Phùng tất nhiên mang về là một con yêu quái. Dù nó mãi nở hoa, lão vẫn xem món đồ nhỏ như trân bảo, cho rằng nó nở hoa là do chăm sóc đủ . Vì , ngay cả chuyện thu thập sương sớm ban mai để tưới hoa, lão cũng . Những đêm trăng thanh gió mát, lão còn xoay nó về hướng thể đón ánh trăng, bảo rằng kỳ hoa dị thảo thì hấp thụ chút linh khí nhật nguyệt mới phát triển .

Phải, bao năm qua, đối tượng mà lão Phùng chuyện nhiều nhất là nó.

Chuyện gì lão cũng kể với nó, lão tìm thấy phương pháp ủ loại rượu nào đó trong sách cổ, lúc chợ thấy ai với ai cãi , hoa sen ở nở, ngay cả chuyện đau dày tiêu chảy cũng kể...

Cuộc sống cứ thế trôi qua một cách bình thản. Mặc dù nó tự dựa cũng thể sống , nhưng sự chăm sóc của lão Phùng cũng dễ chịu. Sương sớm quả thực ngon hơn nước mưa... Dần dần, nó cũng nhận , từ lúc nó đến bên cạnh lão Phùng, lão vẫn luôn chỉ một . Không vợ con, cũng bạn bè. Mỗi ngày ngoài ăn, ngủ, tâm đắc về ủ rượu thì là chăm sóc hoa cỏ trong sân, hoặc ngoài tản bộ, câu cá. Người tìm đến lão tuy ít, nhưng cầu rượu thì cũng là xin bái sư. Lần nào lão cũng khách sáo tiễn về, đó lén lút với nó rằng, kẻ kẻ thực đáng ghét c.h.ế.t .

Xuân hạ thu đông, nó quen lão Phùng một rời , một trở về. Nó thầm nghĩ, lão cứ sống nhé, mười năm thật cũng quá dài, lão hẳn là thể đợi đến lúc nó nở hoa.

Vào năm thứ ba khi định cư ở cốc Vân Ngoại, lão Phùng cuối cùng cũng còn một . Không lão cưới vợ mà là nhận đồ . Lão nhận hai đồ , một tên Tiêu Nguyên Tân, một tên Phương Hạc Vũ.

hai thiếu niên dập đầu lạy lão Phùng, dâng , gọi lão là sư phụ, đó dọn ở hẳn trong cốc Vân Ngoại.

Những tháng ngày bình đạm bỗng chốc trở nên náo nhiệt hơn nhiều.

Mỗi ngày nó đều thấy tiếng sách, tiếng học thuộc lòng vọng từ cửa sổ. Hai thiếu niên ôm sách lão Phùng đưa cho, dám sai một chữ. Lão Phùng thì cầm cây roi mây bên cạnh, hễ thấy chỗ nào đúng, cây roi bèn nặng nhẹ rơi xuống bọn họ.

Những thứ bọn họ , bọn họ học đều là kiến thức về ủ rượu, cũng là tinh hoa tâm huyết nửa đời của lão Phùng.

Sau khi dốc lòng chỉ dạy một thời gian, lão để họ bắt đầu từ loại rượu đơn giản nhất, ghi chép từng bước ủ, đó tổng kết mất, cho đến khi hảo từng bước một, mới bắt tay mục tiêu phức tạp hơn.

Suốt thời gian đó, nó chìm đắm trong đủ loại hương rượu từ sáng đến tối.

Những dịp lễ Tết, của Phương Hạc Vũ cũng mang thức ăn tự hoặc áo quần mới đến cốc Vân Ngoại thăm con, nhưng nào cũng dám ở quá lâu, sợ phiền lão Phùng. Mỗi khi rời , bà đều dặn dặn con trai cố gắng học hỏi lão Phùng, rằng thể bái lão sư phụ là phước trời ban.

Cả hai đồ đều tiến bộ nhanh. Chỉ trong hai năm, học một nửa bản lĩnh của lão Phùng, thậm chí ít xưởng rượu để mắt đến họ, chiêu mộ họ về trướng.

lão Phùng với các xưởng rượu rằng, hai đứa trẻ vẫn đủ chín muồi, khéo léo từ chối lời mời.

Khi đó, khi lão Phùng ngủ say, nó thấy Tiêu Nguyên Tân cầm bầu rượu, kéo sư sân. Hắn ngà ngà say sư phụ quá khiêm tốn , gì mà đủ chín muồi. Với bản lĩnh hiện tại của hai , ngoài sư phụ thì thiên hạ còn ai ủ rượu ngon hơn họ chứ. Hắn còn lôi những điều kiện hậu hĩnh mà các xưởng rượu đưa , tiếc nuối hồi lâu.

Thân là sư , Phương Hạc Vũ ngày thường vốn là một thiếu niên mấy lời. Lão Phùng bảo , một thì thứ hai, cho đến khi sư phụ hài lòng mới thôi. Nghe sư than thở, chỉ ngây ngô khuyên uống ít , còn sư phụ việc tự đạo lý của . Ông ủ rượu cả đời, hai họ mới bao lâu? Còn lâu mới xuất sư. Vả , sư phụ nhận đồ là cơ hội một hai, thể tiếp tục học hỏi sư phụ mới là điều cầu mà .

Tiêu Nguyên Tân , gõ đầu sư : "Cái đầu gỗ, với ngươi ngươi cũng hiểu."

Phương Hạc Vũ chỉ xoa đầu ngốc.

Trong mắt nó, tình cảm sư của họ vẫn luôn . Tiêu Nguyên Tân ham chơi, mỗi trốn ngoài về đều quên mang chút đồ ăn thức uống ngon cho Phương Hạc Vũ. Hai cũng thường rủ ngoài cốc Vân Ngoại bắt cá mò tôm, dài bãi cỏ phơi nắng, thuận tiện về lý tưởng tương lai của mỗi . Lão Phùng cứ cách một thời gian đề kiểm tra bọn họ, sai bao nhiêu câu thì quỳ bấy nhiêu nén hương. Những lúc Tiêu Nguyên Tân trả lời , Phương Hạc Vũ sẽ lén ném cho một mẩu giấy nhỏ.

Lão Phùng từng đêm hoa quế thoảng hương, uống rượu với nó, rằng lão tình cờ gặp hai đứa trẻ . Cả hai đều xuất cơ hàn, một đứa mồ côi cha , sống nhờ họ hàng, một đứa chỉ còn góa. Nếu hai đứa thể thành tài tay lão, cũng coi như một việc . Vả , lão cũng ngày một già , lỡ một ngày đột nhiên còn nữa, ai sẽ tưới nước bón phân cho mi đây.

Nó dĩ nhiên là lẳng lặng lão lải nhải.

"Nguyên Tân tư chất hơn , nhưng tâm tính định, nóng vội ham lợi. Nếu mài giũa thêm, e là khó thành tài lớn. Hạc Vũ tuy thông minh bằng sư , nhưng may là tính tình đôn hậu, thật thà, đối nhân xử thế đều một tấm lòng chân thành. Chỉ mong cần cù bù thông minh, thể kế thừa y bát của , càng thể chăm lo cho cốc Vân Ngoại thỏa... Haiz, rốt cuộc thì khi nào mi mới chịu nở hoa đây?"

Đêm đó, khi say lịm , lão Phùng với nó như .

Nó thầm nghĩ: "Đợi thêm ba năm nữa . Đợi đến ngày sinh nhật của lão ba năm , cũng là ngày hoa của nở."

Nếu lão Phùng sinh nhật của và "sinh nhật" của nó là cùng một ngày, chắc lão sẽ còn vui hơn nữa nhỉ. Duyên phận, cái gọi là duyên phận là như ?

Không lâu , một ngày nọ, nó thấy lão Phùng sai Tiêu Nguyên Tân chợ mua đồ, đưa một cuốn sổ tay bìa da cho Phương Hạc Vũ một cách vô cùng thận trọng. Lão , trong cuốn sổ ghi tinh hoa của tinh hoa, thể trở thành một bậc thầy ủ rượu giỏi hơn cả lão , phụ thuộc việc thể nghiền ngẫm thấu đáo cuốn sổ .

Phương Hạc Vũ kinh ngạc, hỏi lão, vì lựa lúc sư ở đây mới giao vật cho .

Lão Phùng bảo: "Bởi vì con ngốc đó. Sư con thông minh, thấy nó một cũng thể mày mò . Con cứ cất kỹ vật ."

"Ồ..." Cậu cẩn thận ôm chặt cuốn sổ tay.

Kỳ lạ thật. Thân là sư phụ, thích đồ ngốc hơn?

nhưng bây giờ vẫn . Đợi đến khi nó nở hoa là .

Thế nhưng, lão Phùng đợi ba năm. Vào mùa đông năm thứ tám nó đến cốc Vân Ngoại, lão Phùng qua đời. Ngày hôm đó, là sinh nhật của lão.

Uống xong vò rượu hoa quả mới khui, lão Phùng ợ một tiếng, thỏa mãn chìm giấc ngủ, bao giờ tỉnh nữa. Lão thanh thản.

Chuyện hậu sự, lão sớm sắp đặt cả . Lão dặn, lỡ lão mất thì cứ chôn lão con dốc đối diện cốc Vân Ngoại, bia mộ hướng về bên , để lão thể thấy nhà của .

Ngày lão Phùng đưa , trong lòng nó cũng rõ là buồn , chỉ rằng sẽ còn ai cho nó uống sương sớm, cũng còn ai lải nhải về cuộc đời bình dị mà thú vị của lão nữa. Nó là yêu quái, sinh tuổi thọ dài hơn con nhiều. Những năm tháng ở cùng lão Phùng vẫn quá ngắn ngủi, ngắn đến mức kịp để mà hoài niệm.

Từ đó về , cốc Vân Ngoại chỉ còn hai bọn họ.

Phương Hạc Vũ vẫn giống như khi lão Phùng còn tại thế, mỗi ngày đúng giờ thức dậy sớm, nghiền ngẫm các loại sách vở liên quan và cuốn sổ tay lão Phùng để , ghi chép cẩn thận từng chi tiết nhỏ trong lúc ủ rượu. Ngày thường, rửa bát nấu cơm là , quét dọn sân vườn, chăm sóc hoa cỏ cũng là . Cậu việc gì cũng nghiêm túc và chu . Cứ cách một thời gian, về nhà thăm .

Không lão Phùng, Tiêu Nguyên Tân tự do hơn nhiều. Ngoài thỉnh thoảng lật vài cuốn sách trong cốc Vân Ngoại, phần lớn thời gian đều , khi mấy ngày liền về. Mỗi trở về, đều nồng nặc mùi rượu thịt, còn vương cả mùi phấn son ngấy nồng. Mỗi khi thấy sư như , Phương Hạc Vũ chỉ thở dài, dìu say khướt lên giường, sáng hôm nấu cho một bát cháo ấm dày.

Từ cuộc chuyện của hai sư , nó Tiêu Nguyên Tân quyết định nhận lời mời hậu hĩnh của một xưởng rượu, lấy danh nghĩa "Truyền nhân của Tửu Thần" để đảm nhận vị trí thợ ủ rượu. Phương Hạc Vũ mấy tán thành. Cậu , chủ sự của xưởng rượu tiếng tăm , nếu sư phụ còn sống, nhất định cũng sẽ cho phép.

Tiêu Nguyên Tân chẳng cho là . Hắn còn cổ hủ, chẳng lẽ định cả đời ru rú trong căn nhà nát , sống một cuộc đời tầm thường chỉ sách với tưới hoa . Hắn bái lão Phùng sư là học bản lĩnh của "Tửu Thần" để vươn lên, để thoát khỏi kiếp sống hèn mọn. Bây giờ thể , tại ?

Phương Hạc Vũ luôn cảm thấy gì đó đúng, nhưng nếu bàn về khoản ăn lanh lợi thì kém xa sư . Vì , chỉ thể ngây ngô, thêm gì nữa.

Sau đó, cuộc sống dường như đổi. Phương Hạc Vũ vẫn việc của theo nề nếp. Thời gian Tiêu Nguyên Tân trở về cốc Vân Ngoại ngày càng ít , khi biền biệt mấy tháng trời. Lúc trở về, trang phục cũng khác hẳn ngày thường, trông như một vị công tử giàu .

Sau đó, sẽ hớn hở kể cho Phương Hạc Vũ , ở bên ngoài bây giờ phong quang đến thế nào, rượu chào đón . Có lẽ bao lâu nữa, thể giống như sư phụ năm xưa, hoàng gia quý tộc ưu ái, từ đó một bước lên mây.

Phương Hạc Vũ chỉ lẳng lặng , thỉnh thoảng "ừm" một tiếng. Điều nghĩ trong lòng là sư phụ tuy hoàng gia ưu ái, nhưng sư phụ chỉ yêu núi xanh, chứ màng mây xanh.

Nhìn hai sư , nay từ thiếu niên trở thành thanh niên, nó chợt cảm thấy, lão Phùng giao cuốn sổ tay cho Phương Hạc Vũ lẽ là một quyết định đúng đắn. Bởi vì chỉ mới tâm ý nghĩ đến việc một vò rượu ngon, tạp niệm nào khác.

Lão Phùng chỉ xem nó nở hoa, mà lẽ cũng mong mỏi tương lai của hai đứa trẻ cũng sẽ rực rỡ như hoa, nó đoán .

Thế nhưng đóa hoa nào nở cũng đều đẽ.

Còn nhớ đó là một ngày cuối xuân. Thời điểm , sân vườn của cốc Vân Ngoại là nhất. Phương Hạc Vũ chăm sóc từng ngọn cỏ cành hoa ở đây .

Cuối năm nay, nó cũng nên nở hoa .

Chiều tối hôm đó, Tiêu Nguyên Tân lâu trở về, đột nhiên xuất hiện, nhưng với dáng vẻ hăng hái như khi. Hắn khập khiễng, khóe miệng bầm tím. Vừa cửa, bèn phịch xuống ghế đá trong sân thở dốc, trông vô cùng thê thảm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-4/chuong-3-an-an-3.html.]

Thấy sư như , Phương Hạc Vũ kinh ngạc hỏi xảy chuyện gì.

Tiêu Nguyên Tân xua tay gì, chẳng qua là kẻ ghen tị với bản lĩnh của nên đến gây sự một chút. Lúc xua tay, một chiếc khăn tay đượm hương thơm ngát từ trong tay áo rơi . Vừa là vật của nữ tử. Tiêu Nguyên Tân thấy vội nhặt lên nhét về tay áo, sắc mặt lúng túng.

"Sư , rốt cuộc là chuyện gì thế?" Phương Hạc Vũ lo lắng . Cậu tuy khù khờ, nhưng ngốc: “ ghen ghét gây sự ?"

"Thật sự gì, chỉ là gặp đồ vô liêm sỉ thôi." Tiêu Nguyên Tân vẫn thật.

Phương Hạc Vũ gì, dậy nhà trong lấy cho một chai t.h.u.ố.c trị thương, rót một tách nóng mang . Cậu xuống, tiếp: "Sư phụ từng , hai chúng nương tựa lẫn , đối xử với như ruột thịt. Huynh thật, lòng cũng yên."

Tiêu Nguyên Tân cau mày, im lặng một lúc mới lên tiếng: "Là... Bích Cầm cô nương của Tầm Phương Lâu."

"Tầm Phương Lâu..." Phương Hạc Vũ tuy từng đến đó, nhưng cũng từng đại danh. Đó là chốn bao công tử phong lưu quyến luyến rời. Cậu bộ dạng bầm dập của sư , hỏi: "Huynh tranh giành tình nhân với ?"

"Là tên khốn Kim Đại Giang ghen ngược với !" Tiêu Nguyên Tân đột nhiên tức giận, đ.ấ.m mạnh xuống bàn: “Ta và Bích Cầm yêu thương , chuộc cho nàng! Tên Kim Đại Giang đó nhảy Bích Cầm chỉ phép hầu hạ . Hắn là cái thá gì! Chẳng qua chỉ cậy mấy đồng tiền bẩn, mà dám đ.á.n.h !"

Phương Hạc Vũ cau mày, ngẫm nghĩ : "Kim Đại Giang mà là thiếu chủ nhân của Tiêu Cục Đại Kim trong thành ?"

"Ngươi cũng ?" Tiêu Nguyên Tân hừ một tiếng: “Chẳng qua chỉ là một gã võ phu lỗ mãng, chỉ động tay động chân."

" Kim gia nhà lớn nghiệp lớn, cả cha đều là hạng hiếu chiến hung hãn, dễ chọc ." Phương Hạc Vũ khuyên : “Sư , đừng đến nơi đó nữa. Gần đây cứ yên tâm ở cốc Vân Ngoại , an hết."

Tiêu Nguyên Tân thể nuốt trôi cục tức : "Ta cứ nhất quyết chuộc cho Bích Cầm!"

"Sư ..."

"Ngươi đừng xía !"

Tiêu Nguyên Tân mất kiên nhẫn dậy về phòng, đóng sầm cửa .

Phương Hạc Vũ chỉ thở dài.

Nó thầm nghĩ, nếu lão Phùng còn ở đây, e rằng hôm nay cũng chỉ thở dài một tiếng. Con cái lớn , họa phúc do trời, ai quản nổi.

Trong sân chỉ còn vài tiếng côn trùng rỉ rả. Đêm xuân, chút tịch liêu.

Vốn tưởng rằng ngày tháng sẽ trôi qua như thường lệ, bình lặng, thậm chí chút nhàm chán. Nào ngờ chỉ vài ngày , nó chứng kiến một t.h.ả.m cảnh thê lương nhất mà cốc Vân Ngoại từng trải qua trong suốt bao năm.

Sáng sớm hôm đó, Tiêu Nguyên Tân vội vã khỏi cửa, mang theo bộ tiền tích góp .

Đợi đến khi Phương Hạc Vũ đuổi theo ngoài, bóng dáng đối phương biến mất từ lâu. Cậu lắc đầu, tự lẩm bẩm: "Sư , đừng chuyện dại dột..."

Đáng tiếc, chuyện dại dột.

Trời sẩm tối, Tiêu Nguyên Tân hớt hải chạy trốn về cốc Vân Ngoại. Cách đó xa, ba gã hán tử đằng đằng sát khí đuổi theo, một kẻ trong đó tay còn lăm lăm thanh đao sáng loáng.

Tiêu Nguyên Tân lảo đảo xông sân. Phương Hạc Vũ tiếng động chạy , còn kịp hỏi xảy chuyện gì, ba kẻ xông , túm lấy Tiêu Nguyên Tân đ.á.n.h túi bụi, khiến đau đớn kêu la ngớt.

"Các đừng đ.á.n.h nữa!" Phương Hạc Vũ vội vàng xông lên kéo họ . sức của ngăn cản nổi, còn một kẻ trong đó đạp văng , ngã sõng soài đất, đau đến mức hít sâu một . thấy Tiêu Nguyên Tân sắp đ.á.n.h c.h.ế.t, vội loé lên một ý, chạy nhanh bếp, trút một vốc lớn bột hoa tiêu hũ muối, ôm hũ muối xông , nhắm thẳng mấy kẻ đang chút phòng , chỉ mải mê tấn công Tiêu Nguyên Tân mà vung tay ném mạnh.

Vừa thuận chiều gió, ba kẻ lập tức bột cay bay mắt, buộc dừng tay. Nhân cơ hội đó, vội kéo Tiêu Nguyên Tân, lúc đang ôm đầu co ro thành một cục, chạy phòng, đóng sầm cửa chính và cửa sổ, đồng thời thổi tắt đèn.

Không còn thời gian để hỏi xem rốt cuộc xảy chuyện gì nữa. Mà thật cần hỏi cũng , nhất định là vì cô nương ở Tầm Phương Lâu .

Nhân lúc mấy kẻ còn đang bận rộn dụi mắt hắt xì, Phương Hạc Vũ vội kéo bàn ghế chặn cửa, gấp với Tiêu Nguyên Tân: "Mật đạo! Mật đạo của sư phụ!"

Tiêu Nguyên Tân đang hoảng loạn bỗng bừng tỉnh, vội lao đến bên tường, nắm lấy cái bầu rượu màu vàng treo đó kéo mạnh xuống.

Một sàn nhà ở góc tường lập tức tách , để lộ một cái hố vuông đủ một chui lọt.

Đó là mật đạo lão Phùng cố ý chuẩn . Không vì lão kẻ thù gì mà chỉ là vì luôn đến viếng thăm, lão thấy phiền. Khi thực sự gặp, sợ lúc trốn ngoài lỡ đụng mặt, lão bèn dứt khoát nhảy mật đạo, chui từ đống cỏ dại cao bằng nửa nhà, chuồn lẹ. Bỏ hai đồ ở nhà lão "tiếp giá".

Hai sư lúc còn nghịch ngợm cũng từng dùng mật đạo trốn ngoài chơi, mấy lão Phùng tức đến mức dọa lấp luôn mật đạo . cuối cùng lão vẫn lấp, lão , riêng việc đào nó lão mất bao nhiêu ngày, nỡ nào vì hai thằng nhãi ranh mà hủy tâm huyết của .

May mắn lão Phùng để con đường cứu mạng .

Mật đạo mở, Tiêu Nguyên Tân vội vàng nhảy xuống.

Ngay lúc , tiếng đập cửa giận dữ vang lên.

Tiêu Nguyên Tân thò nửa cái đầu khỏi mật đạo, kinh hãi sợ sệt, mặt trắng bệch. Hắn đang định gọi Phương Hạc Vũ mau qua đây thì bỗng dưng thần sắc đột ngột đổi, cái miệng đang mở cũng phát tiếng nữa.

Về phía , Phương Hạc Vũ dĩ nhiên cánh cửa và đống gia cụ thể cầm cự bao lâu. Cậu c.ắ.n răng, vội chạy về phía mật đạo.

chạy đến nơi, bèn sững sờ c.h.ế.t trân, mật đạo đóng từ bên trong.

Trán rịn mồ hôi lạnh, đang định sang bức tường kéo cơ quan thì bất ngờ, một tiếng "RẦM!" vang lên. Cánh cửa phòng tông vỡ, ba gã giận dữ xông .

Trong căn phòng tối om, lẽ cộng thêm tác dụng của muối và tiêu vẫn tan hết, mấy kẻ cơn giận cho mờ mắt chỉ lờ mờ thấy một bên tường, vóc dáng tương tự Tiêu Nguyên Tân. Gã đàn ông cầm đầu một chút do dự, xông thẳng tới, vung đao c.h.é.m xuống, miệng còn gầm lên: "Dám đụng đến của tao thì đừng mong sống!"

"Dừng tay! Ta..."

Xoẹt!! Tiếng của Phương Hạc Vũ và tiếng lưỡi đao c.h.é.m xuống vang lên cùng một lúc.

Trong bóng tối, thứ gì đó nóng hổi phun . Sau đó là tiếng ai đó ngã vật xuống đất.

"Đại ca!" Hai kẻ còn chạy tới. Một tên trong đó mò mẫm thắp sáng ngọn đèn dầu. Trong ánh sáng dần rõ lên, là ba khuôn mặt sững sờ kinh ngạc, một trong đó còn vấy đầy m.á.u tươi.

Trên mặt đất, Phương Hạc Vũ nhắm hờ hai mắt, im bất động. Máu tươi từ vết thương sâu hoắm cổ tuôn .

Có lẽ, giây phút cuối cùng khi c.h.ế.t, điều nghĩ đến là một kẻ từng đ.á.n.h với ai như c.h.ế.t đao của khác. Hoặc lẽ, đang nghĩ đến sách vở hôm nay xong, và cả... sư trốn thoát thuận lợi ...

Ai mà ? Không một ai cả.

Một gã hán tử xuống, đưa tay thăm dò thở của , lập tức rụt mạnh tay về, lắc đầu với kẻ cầm đao: "Đại ca, xong !"

Kẻ còn cũng hoảng hốt: "Đại ca... c.h.é.m nhầm !"

Gã đàn ông cầm đao cũng chút bối rối, lắp bắp: "Ta... là nó! Ta còn chẳng quen nó!"

Kẻ cũng lắp bắp: "Vậy... đại ca, chúng cần tìm thằng nhãi nữa ?"

"Tìm... tìm cái con khỉ! Mau chuồn thôi!!" Gã cầm đao xoay bỏ chạy, đám đàn em vội vàng bám theo.

Dưới ngọn đèn dầu nhảy múa, Phương Hạc Vũ cô độc mặt đất, một ai .

Nó lẳng lặng lơ lửng giữa trung, khuôn mặt của Phương Hạc Vũ. Hóa , sinh mạng của con thật sự mỏng manh, chỉ một đao là mất.

Nó đáp xuống , tự lẩm bẩm: "Ta là một con Nhân Diện, một con yêu quái mấy hữu dụng, mười năm mới nở hoa một . Chỉ khi nở hoa, mới một chút yêu lực. Ngày thường, ngoài việc ngủ vùi giữa đám lá dành dành, chỉ sư phụ ngươi lải nhải. Thỉnh thoảng cũng sẽ hồn lìa khỏi xác, lơ lửng bay lượn trong nhà các ngươi, ngó một chút. cũng giới hạn, chỉ thể bay lượn trong phạm vi bảy trượng quanh nguyên của mà thôi."

Nó ngừng , khuôn mặt chút đổi của , tiếp: "Loài các ngươi thể thấy lúc , cũng lời . vẫn với ngươi một chút. Lỡ đó ngươi gặp lão Phùng, ngươi với lão, cứu ngươi mà là thật sự khả năng đó. Tóm , lão mắng vong ân bội nghĩa, uống sương sớm lão vất vả thu thập, ngay cả đồ lão yêu quý cũng cứu nổi."

Nói xong, nó lơ lửng bay lên, khỏi cửa nhập về nguyên của .

Nó cảm thấy nên bất kỳ cảm xúc nào. Nó chỉ là một kẻ bàng quan trong sân của lão Phùng, một con yêu quái. Tiêu Nguyên Tân cũng , Phương Hạc Vũ cũng , đều chẳng giao tình gì với nó. Sống c.h.ế.t của con liên quan đến nó. Tối nay ngủ một giấc, sáng mai vẫn là một ngày bình yên.

Nó quyết định cứ ngủ, vờ như chuyện gì xảy .

đêm nay, nó cứ trằn trọc ngủ yên...

 

Loading...