Bách Yêu Phổ 4 - Chương 2: Miêu Quỳ 2
Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:41:57
Lượt xem: 36
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mặt hồ quả thực như lời miêu tả, thậm chí còn hơn.
Cảnh sắc bốn mùa soi bóng xuống mặt hồ, một năm bốn thế giới với vẻ riêng biệt.
Trong căn nhà gỗ bên bờ hồ, bọn họ sống cùng trọn vẹn ba năm. Hắn quả thực dối, dù là cảnh sắc nơi đây, loài cá Lưng Hoa trong hồ, đều là những thứ tuyệt vời nhất đời . Ít nhất, đối với nàng, đó là những thứ tuyệt vời nhất trong bộ sinh mệnh của nàng cho đến tận bây giờ.
Hắn câu cá giỏi, nấu canh cá cũng tài. Nàng giúp, đều cho, rằng loại cá tuy ăn ngon, nhưng xương nhiều sắc, xử lý vô cùng cẩn thận. Từ lúc câu cá cho đến khi một bát canh cá tươi ngon bưng lên, nàng chỉ việc đó thưởng thức mà thôi. Xương trong thịt cá đều lọc sạch sẽ, cứ yên tâm mà ăn.
Không chỉ câu cá, mà chuyện lớn nhỏ phiền phức trong cuộc sống, đều chủ động giải quyết. Những gì để cho nàng, đều là việc nhà nhẹ nhàng, đơn giản. Nàng thích ngắm dáng vẻ chuyên tâm việc, dù chỉ là chăm chú sửa một cánh cửa hỏng. Hắn còn cho nàng một chiếc xích đu thú vị ở đất trống nhà. Những ngày trời, nàng đó, mỗi một đu lên đều như bay vút trời xanh mây trắng. Từ mái tóc, tà váy, cho đến cả trái tim, đều là sự bay bổng vui sướng đến tột cùng. Nàng bao giờ nghĩ rằng, một ngày thể , thể hét lên từ tận đáy lòng như .
Nàng xích đu, thỉnh thoảng đầu , gương mặt tươi của luôn ở ngay phía , trong cách lúc gần lúc xa, bảo vệ sự an cho nàng. Nàng cảm thấy, cho dù ngay khắc nàng ngã xuống từ nơi cao nhất, cũng sẽ kịp thời đỡ nàng, để nàng xảy bất cứ chuyện đầu rơi m.á.u chảy nào.
Tuy nàng thích cuộc sống như , nhưng nàng biến thành một "kẻ vô dụng". Khi mặt hồ đóng băng mùa đông, thường câu cá. nàng dám chút do dự mà lao xuống nước, dễ dàng bắt mấy con cá Lưng Hoa đang trốn băng. Dù ngăn cản thế nào, nàng cũng chỉ giũ giũ nước đầu , nhét cá tay , nàng sợ lạnh, thậm chí còn cố ý bơi thêm vài vòng trong hồ.
Mùa hè, thỉnh thoảng nàng cũng trổ tài nấu nướng cho xem. Nàng lên ngọn núi gần đó tìm về đủ loại thực vật màu mè và côn trùng kỳ lạ, đó hớn hở xào thành mấy món, nấu một nồi canh... Mà , mà cũng dám ăn, còn khen mùi vị ngon độc đáo, cho dù đó tiêu chảy suốt ba ngày...
Đối với chuyện , nàng vô cùng áy náy, ăn những thứ đó. Dù thì đây lúc ở một núi nàng đều ăn như . Nếu gặp nơi hoang vu, ngay cả côn trùng, hoa quả cũng thì chỉ đành nhai lá cây. Có , vất vả lắm mới bắt một con béo mập, một con hồ ly cướp mất, thế là đói trắng cả một ngày.
Lúc nàng kể những chuyện , vẻ mặt thản nhiên, một lời oán thán.
Hắn xong, trong lòng thấy xót xa, ôm nàng lòng, : "Sau chúng đều ăn canh cá, để ."
Hắn ít khi hỏi về quá khứ, dường như luôn cố ý lờ sự thật rằng nàng là một yêu quái. Nàng là nàng, là một nữ tử tình cờ gặp , nhưng trân quý như báu vật. Đã từng ít cô nương ái mộ , thậm chí mấy năm , bà mối đến dạm hỏi đạp mòn cả ngưỡng cửa nhà . những cô nương xuất hiện mặt , cũng chỉ đơn thuần là một cô nương. Hắn đối với ai cũng đều lịch thiệp, lễ độ, nhưng động lòng đối với ai.
Hắn từng nghiêm túc nghĩ xem, là một như thế nào mới thể khiến tim "rung động". Hắn chỉ cảm thấy, nếu là đó, chỉ cần một cái là thể nhận . Đây là định nghĩa về "tình yêu" của một trai trẻ. Đơn giản đến mức bất cứ lý do cụ thể nào, chẳng qua là đem tất cả giao phó cho trái tim vẫn còn tự do và thuần khiết mà thôi.
Chỉ là cả hai đều nhận , thời gian sẽ trôi , và tuổi xuân... cũng .
Trong những năm tháng sống bên hồ, cứ cách một thời gian, về trấn Thiết Kính, là cha tuy phản đối quanh năm du ngoạn bên ngoài, nhưng vẫn về thăm nom. Mỗi về, nhanh thì mười ngày nửa tháng, lâu thì cả tháng. luôn ước tính thời gian chuẩn xác, luôn trở về cái ngày hẹn với nàng.
Có một mùa thu, còn đưa cả nàng về trấn Thiết Kính, với nàng nhà của ở đó. Chỉ là... bây giờ tạm thời lúc đưa nàng về nhà. Đợi sắp xếp thỏa thứ sẽ quang minh chính đại đưa nàng về.
Nàng từ xa tòa nhà xa lạ , kỳ quái hỏi: "Tại đưa về?"
Lần đến lượt kinh ngạc: "Lẽ nào nàng về cùng ?"
Nàng chớp mắt: "Đó là nhà của ngươi mà."
Hắn dở dở , theo thói quen quẹt nhẹ lên mũi nàng: "Sau ... đó cũng là nhà của nàng."
Nàng hiểu.
Hắn nghiêm túc nàng hồi lâu, hỏi: "Ta cưới nàng... ?"
Trên bờ sông mùa thu, một cơn gió mát nhè nhẹ thổi qua. Một chú chim sượt qua mặt nước gợn sóng bay . Mấy chiếc lá vàng óng từ đầu cành lả tả rơi, để trong trung những vệt xoay như một vũ điệu.
Nàng đôi mắt mà nàng ngắm bao nhiêu cả ngày lẫn đêm, xác định rằng nó vẫn chân thành như khi.
"Ta đồng ý!"
Hắn sững sờ rộ lên, nắm lấy tay nàng: "Một chút dè dặt cũng ..."
Nàng ngẩng đầu gương mặt rạng rỡ nắng thu: "Lệnh Thư Vọng, thật sự vui."
Câu là bộ tâm trạng của nàng lúc . Nàng , thiếu một chữ. Hắn ôm chầm lấy nàng thật chặt.
Trong vòng tay siết chặt của , nàng kìm hỏi: "Thật sự... là ?"
"Không nàng thì là ai?" Hắn : “Trong lòng còn thể khác ?"
"Ta là yêu quái." Nàng áp mặt lồng n.g.ự.c : “Ta từng thấy nhân loại nào cưới yêu quái vợ. Hơn nữa... tuổi thọ của và giống . Chàng già , vẫn còn trẻ. Chàng c.h.ế.t , vẫn còn ở ."
Hắn nàng lẩm bẩm, bật thành tiếng: "Vậy là bây giờ nàng chê ?"
"Cũng hẳn." Nàng thẳng dậy, khẽ vuốt ve gương mặt , nghiêm túc : "Cũng . Ta sẽ cách khiến trông già giống . Như , chúng cùng ngoài, khác sẽ tưởng lầm là con gái, là cháu gái của ."
Ha ha ha! Hắn đến rung cả lồng ngực. Một kế hoạch xa trông rộng, ngốc nghếch .
Thế nhưng, đây chẳng là dáng vẻ của một yêu quái khi giao phó cả tương lai của . Cùng theo năm tháng, bạc đầu giai lão.
"Ta sẽ cố gắng sống thật lâu." Hắn xoa đầu nàng: “Không kiếp ? Kiếp đến tìm nàng. Dù thì nàng vẫn luôn ở đó."
Nàng gật đầu, vùi mặt sâu hơn lồng n.g.ự.c .
Ai mùa thu chỉ tiêu điều se lạnh? Vạn vật đơm hoa kết trái, chẳng đều ở mùa . Vận mệnh cuối cùng cũng mỉm với nàng trong mùa thu .
Không lâu , bọn họ về bên hồ.
Hắn , đợi sắp xếp cho nàng một phận thích hợp, gia đình, cha , lai lịch rõ ràng, để cha yên lòng, chuyện sẽ nước chảy thành sông. Lệnh gia ở trấn Thiết Kính là bến đỗ hạnh phúc của nàng.
Nàng : "Được, vội."
Hắn : "Ta vội."
Thời gian thấm thoắt, hai năm nữa trôi qua. Nàng bao giờ hỏi chuyện sắp xếp đến . Nàng là chu , chuyện cần trong lòng luôn tính toán.
Chỉ là từ một năm , thời gian ở bên hồ ngày càng ngắn, mỗi trở về đều mang theo vẻ mệt mỏi. Rất nhiều đêm khuya, nàng thấy một trong sân, tâm sự trĩu nặng mặt hồ lấp lánh bên ngoài, thỉnh thoảng thở dài một .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-4/chuong-2-mieu-quy-2.html.]
Nghĩ nghĩ , cuối cùng nàng vẫn quyết định hỏi , và một nữa rời một thời gian.
"Chỉ là... việc ăn ở nhà bận một chút." Hắn nhẹ nhàng xoa đầu nàng: “Không , ứng phó ."
Nàng vẫn thẳng mắt , , giận, cũng chịu dời tầm mắt.
Hắn bất đắc dĩ. Mỗi nàng biểu cảm , đều thể thật: "Việc ăn ở nhà xảy chút vấn đề, cha một khó bề xoay xở. Cho nên dạo ở nhà nhiều hơn. Nàng là con một, ngoài , họ còn ai để dựa dẫm. Danh vọng của Lệnh gia thể sụp đổ. Thân là con trai của Lệnh gia, dốc lực để vượt qua cửa ải . Nàng yên tâm, lâu nữa sẽ giải quyết xong thôi."
Nàng khẽ thở dài, ôm lấy : "Có gì thể , cứ cho ."
Hắn : "Nàng cứ ngoan ngoãn ở đây, bớt nấu mấy món canh côn trùng , là giúp lắm ."
Nàng đ.ấ.m nhẹ một cái: "Ta nấu canh từ năm ngoái ."
Đêm đó, họ bên bờ hồ. Nàng tựa , khẽ ngâm nga khúc ca nàng yêu thích bên mặt hồ yên ả. Tiếng hát của nàng rơi ánh lấp lánh mặt hồ, đủ để xua tan bất an.
Trước đây, mỗi khi tiếng hát của nàng, luôn say sưa đến nhắm cả mắt . tối nay, từ đầu đến cuối đều mở mắt, ánh mắt thăm thẳm vượt qua cả mặt hồ, rơi nơi tăm tối nào.
Lại mấy tháng nữa trôi qua. Nàng chờ , chờ thành một thói quen.
Dây xích đu nhà đến lúc , sợi dây cũ xù lông, xơ xác, e là thêm vài nữa sẽ đứt mất. Cả cánh cửa nữa, hỏng , cứ kẽo kẹt kêu lên, đóng cũng đóng .
Nàng tự sửa một chút, nhưng nghĩ, nếu xong, sẽ về trễ hơn. Có chúng nó cùng chờ đợi, “ngôi nhà" bên hồ dường như mới chỉ một cô đơn độc cố thủ.
Mãi đến khi trận tuyết đầu mùa đông rơi xuống, cuối cùng cũng trở về.
Người dường như gầy , khiến nàng liên tưởng đến những con chim, con thú trải qua một trận kịch chiến, rõ ràng thua nhưng trời sinh hiếu thắng. Một mặt thì yếu ớt, một mặt cố gồng lên để chứng tỏ với khác " vẫn ".
Hắn vẫn theo thói quen mỉm với nàng, xoa đầu nàng. Chỉ là, lời ít nhiều, mà những tiếng thở dài vô tình nhiều thêm ít.
Nàng chính tai thấy, lúc nấu canh cá, tự lẩm bẩm một câu: "Làm bây giờ..."
Đây giống lời mà nên . Hắn là một tự tin và chu đến , rõ ràng năng lực và tự tin để giải quyết vấn đề. Nàng bên ngoài nhà bếp, lên tiếng, cũng hỏi điều gì.
Khi bát canh cá quen thuộc bưng lên bàn, nàng cũng như đây, cầm lấy muỗng, múc một bát cho , một bát cho .
"Nàng ăn . Hôm nay ăn." Hắn , đẩy bát của sang mặt nàng.
Nàng gì, ừng ực ăn cạn cả hai bát canh. Kỳ lạ... chẳng mùi vị gì hết . Uống suốt năm năm, ăn đến ngán ?
Nàng lau miệng, mắt , tìm câu trả lời từ trong đó. Hắn... tránh ánh mắt của nàng. Trong lòng nàng dường như thứ gì đó rơi xuống đất, thoáng hoảng hốt.
Sau một hồi im lặng thật lâu, nàng : "Việc ăn... hơn ?"
Hắn chần chừ một lát, hít một thật sâu, : "Xin nàng."
"Tại xin ?" Nụ của nàng cứng đờ. Một nỗi sợ hãi mà nàng tưởng rằng sẽ bao giờ xuất hiện nữa đang từ đáy lòng bò dậy.
Hắn cúi đầu, ép ngẩng lên. Không thể ngay cả nàng, cũng dám: “Tháng ... thành ."
Đôi môi nàng mím chặt thành một đường thẳng, một lời. Nàng chỉ tự múc thêm cho một bát canh cá nữa, uống.
"Không lâu đây mới , một hôn ước từ trong bụng ." Hắn : “Không cho nàng , là vì nghĩ cách từ chối. Ta thậm chí nghĩ xong với cha thế nào, với cha đối phương ."
Nàng đặt bát xuống, tầm mắt vẫn luôn dán nửa bát canh cá còn , khẽ hỏi: "Nàng ... thể giúp ?"
Hắn xoa trán: "Không giúp , mà là thể giúp cha . Nhà chỉ gặp vấn đề trong ăn, mà cha còn chọc một nhân vật phiền phức. Nhà nàng ... thể giải quyết tất cả. Hơn nữa, chân của nàng tiện cho lắm. Mẹ , đó là lúc bọn còn nhỏ, lừa nàng trèo cây nên ngã... buồn là nhớ gì cả." Hắn khổ.
Được , hiểu . Nàng : "Cho nên... vẫn chọn nàng ."
Sau đó, nàng uống cạn bát canh, lau miệng, dậy định rời .
Hắn vội nắm lấy tay nàng, gương mặt bao giờ lộ vẻ mâu thuẫn và hỗn loạn đến thế: "Không như nàng nghĩ . Chỉ là... thể trơ mắt cha , Lệnh gia rơi cảnh vạn kiếp bất phục. Tim bây giờ... còn đau hơn cả d.a.o cắt."
"Ồ." Nàng gật đầu, dùng sức gỡ tay : “Dây xích đu sắp đứt , cửa phòng cũng đóng nữa. Ta sửa, nhưng thấy sửa nổi. Thôi, cứ ."
Nàng mỉm với , lách qua ngoài.
Hắn vẫn nguyên tại chỗ. Trong phòng còn vương vấn mùi thơm của canh cá, và cả mùi hương quen thuộc tóc nàng. Hắn cảm thấy mặt đáng lẽ nên nhận vài cái tát thật đau, thậm chí đ.â.m một d.a.o cũng , nhưng đừng như bây giờ... Mọi chuyện rõ ràng xảy , nhưng như từng xảy ... Mọi thứ, đột ngột dừng .
Hắn... rốt cuộc là thứ gì chứ? Từng lời hứa hẹn, từng câu với nàng trong quá khứ rẻ mạt đến mức bằng cả cặn cá trong bát.
Lệnh Thư Vọng, kẻ luôn ưu tú trong mắt khác và trong mắt chính thì ... ngươi cũng chỉ đến thế mà thôi. Tất cả rơi lối mòn cũ rích.
Hắn sững sờ hồi lâu, mới đột nhiên hồn, vội vàng đuổi theo ngoài.
Thế nhưng trong màn tuyết bay, chỉ còn mặt hồ đóng băng. Bóng dáng của nàng còn nữa. Nàng xuất hiện biến mất đều khiến kịp trở tay.
Hắn quỳ sụp bên bờ hồ, ngây dại về phía , gọi tên nàng, cũng đ.ấ.m n.g.ự.c giậm chân tự c.h.ử.i mắng . Hắn chỉ im lìm như một cái xác vẫn còn thở, mặc cho tuyết rơi phủ trắng , dường như đang nóng lòng che lấp điều gì đó... hoặc là... đóng băng cho c.h.ế.t .
Năm năm thời gian cuối cùng cũng công nhận. Nàng xích đu, theo bóng đang kéo lê thể cứng đờ, từng bước, từng bước, rời khỏi thế giới của nàng.
Dây xích đu mỏng manh như thở. Chỉ cần sức nàng nặng thêm một chút nữa thôi, nó sẽ đứt tung một cách t.h.ả.m hại.
Nàng hiện nguyên hình, chiếc đuôi cá màu xanh lam hiện lên đẽ lạ thường trong đêm tuyết.
Đào Yêu nhịn , nhắc nàng xuống, nếu lát nữa ngã xuống trông sẽ khó coi. Thế nhưng, nàng còn kịp mở lời, bầu trời đêm biến mất, tuyết cũng còn, hồ nước, nhà gỗ, tất cả đều tan biến. Nàng cảm thấy bước một chân một hư vô, bên tai chỉ còn thấy... những âm thanh vỡ nát...