Bách Yêu Phổ 4 - Chương 2: Bí Hí 2
Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:42:04
Lượt xem: 47
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cho dù là mùa hè nóng nực nhất, ngóc ngách trong Bệ Hãn Tư vẫn luôn lạnh lẽo.
Quanh năm ở lòng đất, tất nhiên là thể nóng .
Mọi đều chùa Quốc Tự ở kinh thành thiên tử yêu mến, hương khói thịnh vượng, đến triều bái ngớt. dù thấy chư Phật, La Hán ở bên , bên chùa Quốc Tự , còn ngầm đặt một nhà lao lớn tên là "Ngục Chỉ Hành", bên trong giam giữ là phạm nhân của các vụ kỳ án. Mà nơi tiếp giáp với Ngục Chỉ Hành, thực thi chức trách giám sát, trấn giữ, là Bệ Hãn Tư, ứng với thiên chức của , Bệ Hãn, chuyên lo việc hình án kiện tụng, hình dáng tựa hổ, uy nghi, ngoài cửa ngục, giữ chính trừ gian, oan lọt.
Hôm đó, tên đến tuyên mật chỉ khỏi, Khâu Vãn Lai bèn ném thánh chỉ lên bàn, nghiêng ngả ghế dài ăn nho, ăn : “Năm nào cũng bắt chúng ‘âm thầm bảo vệ, để đảm bảo vẹn ’... Các ngươi xem, mấy vị nhất phú hào và danh sĩ hào đều rảnh rỗi quá , ngày lành tháng sống nhàm , mà năm nào cũng bày đặt ‘Dạ yến Bách Kiệt’.” Nàng bất mãn nhổ một hạt nho: “Lại chẳng Dạ yến Bách Quỷ Bách Yêu gì, rõ ràng phái Cấm quân bảo vệ , còn phiền đến chúng chạy một chuyến? Chẳng lẽ hồ sơ án tra ở Tư chúng chất cao như núi !”
La Tiên ở đầu lau chùi Phật Nhãn, : “Nàng cũng đó là Dạ yến Bách Kiệt đấy, đầu tổ chức là mấy vị phú hào cự phách, nhận thiệp mời yến cũng đều là nhân sĩ kiệt xuất nhất trong ngành nghề đương thời. Lỡ như sơ suất gì, giang sơn e rằng mất chút khí . Nếu là nhân họa, Cấm quân tất nhiên thể bảo vệ, còn nếu là hoạ phi nhân thì ? Nếu đều là công vụ, cũng cần oán thán.”
Khâu Vãn Lai ném một cái vỏ nho về phía : “Cấp tăng cho ngươi bao nhiêu bổng lộc? Ngươi còn dám chỉ trích oán thán?”
“Ta chỉ trích nàng.” La Tiên lập tức giải thích: “Vốn dĩ là nàng đang oán thán mà.”
Cũng may là Đào Yêu ở đây, nếu chắc chắn sẽ cái tên thẳng như ruột ngựa cho tức c.h.ế.t. Cứ như mà còn lấy lòng mỹ nhân... quả đúng là cô độc cả đời.
“Ta oán thán thì ?” Khâu Vãn Lai dậy, xung quanh, hậm hực : “Ngươi mở to mắt mà , Bệ Hãn Tư Tam Thủ Lục Tinh, tổng cộng chỉ chín chức vị. Lão Đại công vụ bận rộn, còn túc trực ngự tiền, thường xuyên thấy bóng , chỗ của trong Bệ Hãn Tư cũng sắp đóng bụi . Phá Quân tiền nhiệm hy sinh , vị trí vẫn luôn bỏ trống, bổ sung mới, cũng thấy ý định đề bạt ai trong chúng . Mấy chuyện vốn tính là gì, ít nhất chúng còn Tham Lang đại nhân, thế mà nay ngay cả cũng từ quan. Bệ Hãn Tư công việc thường ngày chỉ dựa sáu chúng bận rộn, vốn rảnh tay, còn gánh thêm việc, còn coi là việc trong bổn phận, chẳng bao giờ thưởng. Trâu ngựa còn ăn cỏ, chúng còn bằng chúng nó!”
La Tiên thể hiểu nổi sự bất mãn của nàng, nghiêm túc : “Thiên chức của Bệ Hãn Tư là bảo vệ an cho giang sơn bách tính, để yêu ma tà túy hại. Những yến đó, ai mà là bách tính Đại Tống chứ? Chúng một chuyến là việc trong bổn phận. Hơn nữa, Dạ yến Bách Kiệt cũng mới bắt đầu từ năm ngoái, vả việc nàng năm ngoái chẳng cũng chỉ là ăn uống một vòng trong yến hội, đó bình an trở về. Công sai nhẹ nhàng như , cớ gì bất bình?”
Năm ngoái đúng là như . Các vị của Bệ Hãn Tư đến hiện trường yến, bộ công vụ là giả khách, suốt quá trình chỉ xem những nhân vật kiệt xuất nhất Đại Tống cụng ly chúc tụng và thưởng thức một màn ca múa thịnh soạn. Có ăn uống còn gì, thật tính là một việc béo bở.
“Ngươi đúng là đồ ngốc, lười với ngươi.” Khâu Vãn Lai hừ một tiếng: “Năm ngoái tổ chức ở Lạc Dương , năm nay đổi sang huyện Thanh Viên? Cách kinh sư ngàn dặm, một nơi chốn nhỏ bé vô danh, cũng tiện. Mấy lão già đầu tổ chức cũng sợ xe ngựa xóc cho xương cốt bọn họ rã rời .”
“Huyện Thanh Viên...” La Tiên ngẫm nghĩ, ánh mắt chuyển sang hướng khác: “Hạ Bạch, là quê cũ của ngươi?”
Trước bức tường trang trí như một khung cửa sổ, nam tử trẻ tuổi vận áo trắng tóc bạc đang thư án của , tay cầm một cây kéo, chăm chú cắt tờ giấy bùa màu vàng. Trên bàn bày la liệt một đống "tác phẩm" với đủ loại hình thù, để ý hai đang gì.
“Hạ Bạch!” La Tiên gọi thêm một tiếng, thấy đối phương vẫn đáp , bèn cao giọng gọi: “Thiên Không đại nhân!”
Nam tử cuối cùng cũng khẽ nghiêng mắt, thản nhiên : “Huyện Thanh Viên cảnh sắc tươi , núi bao quanh, sắc núi bốn mùa xanh biếc, như dải lụa ngọc uốn lượn, nên tên là Thanh Viên. Khí hậu ôn hòa, mùa đông giá rét mùa hè oi bức, xưa nay ít kẻ giàu sang đến đó xây dựng phủ , biệt thự. là quê cũ của .”
Lúc , Khâu Vãn Lai cũng nam tử đó, khẽ cau mày: “Ngươi xưa nay về quê cũ.”
“Nếu là công vụ, cũng .” Tay khựng , lẽ cắt hỏng một chút.
La Tiên nhíu mày, : “Cha của ngươi...”
Lời dứt, mấy hạt nho do Khâu Vãn Lai phi cách tới chặn miệng một cách chuẩn xác. Sau đó, nàng lườm một cái sắc lẹm, chuyển sang chủ đề khác: “Hạ Xuân Hoa nhà ngươi còn về ? Đêm nào cũng chạy ngoài tuần thành, cũng đúng khó nó .”
Tiếng dứt, lưng bèn truyền đến một giọng : “Ta về , hiếm khi hôm nay ngươi quan tâm đến .”
Một con mèo đen thật lớn, lặng lẽ một tiếng động nhảy xuống từ lối , tao nhã bước tới, nhảy lên cái giá gỗ đặt ổ mèo bên cạnh thư án của Hạ Bạch, lười biếng Khâu Vãn Lai.
Khâu Vãn Lai : “Hôm nay ăn gì ngon ?”
Mèo l.i.ế.m liếm móng vuốt, : “Sau khi hoạ Thạch Cố yên , kinh thành coi như thái bình, gì để ăn.”
“Vậy ngươi chẳng sắp c.h.ế.t đói ?” Nàng bĩu môi, vội vàng ôm chỗ nho còn lòng.
“Nữ nhân nhà ngươi trí nhớ thật kém.” Mèo lạnh lùng : “Ta ăn yêu quái là vì thích chúng, vì đói. Đã bao nhiêu mà ngươi vẫn nhớ.” Nói , nó hất hàm về phía La Tiên: “Chỉ cái thứ đồ ngốc chỉ chiếu yêu quái trong tay mới lấy yêu quái để lấp bụng.”
La Tiên chống mạnh Phật Nhãn xuống đất: “Nó cũng là một thành viên của Bệ Hãn Tư, công lao vô , ngươi chuyện chú ý một chút.”
Mèo hừ một tiếng.
“Dù ngươi đừng trộm ăn nho của là . Nho năm nay ngọt lắm, còn giữ để luyện độc nữa.” Khâu Vãn Lai chằm chằm nho trong tay như bảo bối. Có lẽ bao lâu nữa, mục tiêu trúng tên độc của nàng, sẽ c.h.ế.t trong hương vị nho ngọt ngào.
Lúc , mèo thấy thánh chỉ bàn, nhảy qua lật xem một lượt, hỏi: “Mười ngày đến huyện Thanh Viên?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-4/chuong-2-bi-hi-2.html.]
“Thánh chỉ ban, tất nhiên .” La Tiên hai vị đồng liêu: “Chỉ là mười ngày , ba về kịp . Nếu bọn họ về thì chỉ ba chúng . Dù thánh chỉ cũng nhất định đủ bộ.”
Hạ Bạch ngẩng đầu lên: “Chỉ ba chúng cũng đủ .” Cây kéo của lướt giấy: “Huống hồ còn Xuân Hoa.”
Đã Bệ Hãn Tư là một đám quái thai. Nếu Đào Yêu con Miêu Quỳ từng gây cho nàng ít phiền phức , mà là "thuộc hạ" của Thiên Không đại nhân Bệ Hãn Tư, đại danh Hạ Xuân Hoa, nàng khi đến sang năm mới...
Khâu Vãn Lai : “Được , , ngươi mèo, ngươi giỏi. Dù năm nay vẫn phụ trách ăn uống vui chơi, hai các ngươi mang theo con mắt và con mèo của mà để tâm nhiều một chút.”
“Được.” La Tiên dĩ nhiên là nghiêm túc nhận lời. Nhìn gương mặt kiều diễm với nụ xinh của nàng, bất giác chút ngây ngẩn. Thật mỗi bọn họ cùng ngoài nhiệm vụ, dù nàng mở lời , đều hận thể ôm hết việc lao tâm khổ tứ về phía . Chỉ tiếc là nàng dường như bao giờ lĩnh tình, đối với việc cho nàng đều nhắm mắt ngơ, để trong lòng. cũng quan tâm, chỉ cần mặt nàng thể treo nụ là . Tuy Bệ Hãn Tư ẩn sâu lòng đất, quanh năm thấy ánh dương và ấm, nhưng chỉ cần nàng , sẽ là hoa nở ngàn dặm.
Tâm tư của La Tiên đối với Khâu Vãn Lai, tưởng giấu kỹ, nhưng tất cả trong Bệ Hãn Tư thấu. Ngoại trừ Hạ Bạch ít kiệm lời bao giờ trêu chọc , mấy tên quái thai còn ít nhạo lưng, rằng nếu loại hiểu phong tình, chút lời ngon tiếng ngọt nào như La Tiên mà thể chiếm trái tim của nhất mỹ nhân Bệ Hãn Tư, bọn họ nguyện dâng ba năm bổng lộc quà mừng, tuyệt nuốt lời. Thế mà bao nhiêu năm trôi qua , bổng lộc của bọn họ vẫn yên trong túi . Ngẫm mà xem, La Tiên chỉ cần thể dời một chút tâm tư luyện công sang chỗ khác, chỉ cần cách tư duy của thể uyển chuyển một chút thì đám đồng liêu ưu tú thấu tình đạt lý cũng đến nỗi tặng tiền mà tặng , ai, thật rầu rĩ.
Thánh chỉ vẫn xiêu vẹo bàn, Khâu Vãn Lai nó, như nghĩ đến chuyện gì quan trọng, đột nhiên thẳng dậy: “Tham Lang đại nhân... , Nhị thiếu gia năm ngoái cũng nhận thiệp mời yến. Hắn , năm nay nếu mời, vẫn sẽ đến ?”
La Tiên thẳng thắn: “Đại nhân ghét nhất là tụ tập náo nhiệt, e rằng năm nay cũng sẽ .”
“Cũng . Những dịp , ai mà mời nổi .” Khâu Vãn Lai mấy phần thất vọng.
“Có thể khiến đại nhân đích tay, e rằng chỉ vụ án như của Tiêu Nguyên Tân.” La Tiên cảm khái: “Cách đây lâu, đích đến Bệ Hãn Tư, giao nộp bộ hồ sơ vụ án Tiêu Nguyên Tân cho chúng , còn hỗ trợ chúng phá án suốt quá trình. Ta thấy mặt lộ vẻ mệt mỏi, mắt hằn tơ máu, rõ ràng là hao hết tâm sức vì vụ án . Có thể thấy, tuy từ quan, nhưng vẫn buông bỏ trách nhiệm của .” Hắn nghiêm túc : “Ta vẫn luôn hy vọng đại nhân thể về.”
Tất cả đều Khâu Vãn Lai ngưỡng mộ Tư Cuồng Lan. La Tiên dù hiểu phong tình, cũng điều đó. Tuy chút buồn bã, nhưng trong lòng đố kỵ, bởi vì thể đố kỵ với một đàn ông mà ngay cả bản cũng ngưỡng mộ từ tận đáy lòng, huống hồ Tư Cuồng Lan còn ơn với . Nếu một ngày Khâu Vãn Lai thật sự cùng Tư Cuồng Lan trở thành một đôi lương duyên, sẽ mừng cho nàng.
Nghe , Khâu Vãn Lai chút ảm đạm: “Hắn sẽ về . Sau chỉ là Nhị thiếu gia của phủ họ Tư, sẽ còn là Tham Lang đại nhân của chúng nữa.”
Mèo hứng thú với cuộc đối thoại của bọn họ, nhảy về thư án của Hạ Bạch, hỏi: “Vẫn giống năm ngoái, cần chuẩn gì thêm ?”
Hạ Bạch lắc đầu: “Không cần.”
“ mà...”
Hạ Bạch ngẩng đầu lên, gương mặt thanh tú, nho nhã đó vốn sinh một đôi mắt long lanh thần, mà giờ đây một con mắt màu xám tro, giống như hoàng hôn cánh đồng hoang mùa đông, chút màu sắc sinh động nào.
Hắn từng với bất kỳ ai vì một con mắt mù.
Chỉ mèo .
“Ngươi cũng trở nên lề mề ?” Hắn liếc mèo một cái, cúi đầu tiếp tục cắt giấy: “Không gì , sớm muộn gì cũng về.”
Câu hỏi dồn của La Tiên, sự ngắt lời của Khâu Vãn Lai, bao gồm cả nỗi lo lắng của mèo, đều là vì cha của Hạ Bạch lúc còn nhỏ, cùng c.h.ế.t t.h.ả.m tại huyện Thanh Viên. Sau đó, họ hàng đưa đến nơi khác nuôi dưỡng, từng về quê cũ.
Khi Hạ Bạch nhậm chức ở Bệ Hãn Tư, ngay cả hành lý cũng một món, bên chỉ con mèo đen thật lớn tên Hạ Xuân Hoa .
Hắn là nhỏ tuổi nhất trong "Lục Tinh" của Bệ Hãn Tư, nhưng già dặn, ít lời nhất. Ngoài việc thành các nhiệm vụ cấp giao phó, chỉ ở Bệ Hãn Tư lật xem các loại hồ sơ vụ án giải quyết và giải quyết, gần như bao giờ theo các đồng liêu lên thế giới mặt đất để ăn uống vui chơi, sống còn thanh tâm quả d.ụ.c hơn cả xuất gia. Thế nên cũng thật ứng với cái tên của , tóc bạc, da trắng, tính cách cũng nhạt nhẽo (Hạ Bạch: Hán tự là 賀白 - Bạch: trắng/nhạt). Thêm đó, quanh năm phơi nắng, luôn mang vài phần yếu ớt bệnh tật. Người chuyện, nhiều nhất cũng chỉ coi là một thư sinh bệnh tật, tóc bạc sớm, thể ngờ là Thiên Không đại nhân của Bệ Hãn Tư.
Hắn bao giờ với về quá khứ của . Cái gọi là "bí mật", vẫn là do Khâu Vãn Lai lanh lợi phát hiện . Nàng tìm thấy manh mối từ ghi chép lật xem hồ sơ của . Bộ hồ sơ lật xem đến gần như nát bươm, là một vụ kỳ án xảy ở huyện Thanh Viên mười lăm năm , một đôi vợ chồng, trong điều kiện tiếp xúc với bất kỳ nguồn lửa nào, mà hóa thành tro tàn. Theo lời khai của nhân chứng, khi phát hiện, hai vợ chồng vẫn giữ nguyên tư thế lúc còn sống, nhưng hễ chạm bèn hóa thành tro bụi bay tứ tán. Cảnh tượng vô cùng kỳ lạ, quan phủ điều tra hồi lâu tiến triển, đành chuyển lên Bệ Hãn Tư. ngay cả khi Bệ Hãn Tư tiếp nhận, vụ án cũng nhiều năm phá , hung thủ để bất kỳ dấu vết nào.
Đối mặt với sự tò mò của Khâu Vãn Lai và bọn họ, Hạ Bạch cũng giấu giếm, thẳng thắn thừa nhận là con trai độc nhất của đôi vợ chồng đó. Khi cha hóa thành tro bụi, mới bốn tuổi, đang ở ngay mặt bọn họ. Sau khi rời khỏi huyện Thanh Viên, đến nay từng về.
Có một tuổi thơ bi t.h.ả.m như , đổi là bất kỳ ai, e rằng cũng đặt chân đến mảnh đất đau thương đó nữa.
Bây giờ, ngay cả mèo cũng chút lo lắng về chuyện .
Thiên hạ rộng lớn, sông núi tươi cũng . Coi như chọn những thành lớn như đế đô Lạc Dương, cũng còn vô lựa chọn khác. cái "Dạ yến Bách Kiệt" vô cùng nhàm chán trong mắt bọn họ cứ nhất quyết tổ chức ở huyện Thanh Viên, dường như một sức mạnh vô hình nào đó ép Hạ Bạch về nơi chốn dám .
Nhìn Hạ Bạch đang chuyên tâm cắt giấy, mèo gì nữa, rạp xuống, lim dim đôi mắt.
Hắn cũng sai, sớm muộn gì cũng về.
Huống hồ, bây giờ cũng là cô độc một , sợ cái gì chứ.