Bách Yêu Phổ 4 - Chương 2: Ẩn Ẩn 2

Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:41:37
Lượt xem: 44

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Người của Tiêu phủ, bao giờ thấy phu nhân của họ thê t.h.ả.m đến .

Bà thật sự ôm lấy chân của Tư gia Nhị thiếu gia, nước mắt nước mũi giàn giụa cầu xin giúp đỡ, nhưng cuối cùng vẫn tiểu nha đầu áo đỏ bên cạnh Tư Nhị thiếu gia kéo . Nha đầu đó còn khuyên bà đừng lãng phí sức lực nữa, thiếu gia nhà nàng nhúng tay thì là nhúng tay, cho bao nhiêu thù lao cũng vô dụng. Cứ dây dưa mãi, sẽ cho lắm.

Cuối cùng, chỉ đành trơ mắt hai vị bỏ Tiêu phu nhân ở phía , chút do dự rời khỏi Tiêu phủ, chỉ để chuỗi tiếng tuyệt vọng.

Quản gia Lão Hứa và tỳ nữ Lan Nhi vội vàng chạy lên đỡ. Lan Nhi đau lòng : "Phu nhân, đáng cầu xin bọn họ như . Biết bọn họ cũng giống những kẻ khác, bản lĩnh thật sự."

Lão Hứa cũng : " , phu nhân đừng vội. Lát nữa lão sẽ tìm vài vị cao nhân khác về."

Hai gia đinh Hồ Đại Ngưu và Trương Thắng cũng phẫn nộ bất bình ở phía , từng thấy kẻ nào cuồng vọng như , chỉ hận thể đ.á.n.h cho Tư Cuồng Lan và Đào Yêu một trận, nhưng chỉ sợ... đ.á.n.h bọn họ...

Vào lúc chạng vạng, tiết trời càng thêm giá lạnh. Tiểu đồng Tiểu Phúc mang một chiếc áo choàng đến, khuyên Tiêu phu nhân dù thế nào cũng bảo trọng thể, nếu nhiễm phong hàn thì phiền phức lắm.

Tiêu phu nhân lọt tai lời khuyên của bất kỳ ai. Bà gạt tay Lan Nhi đang đỡ , cho bất kỳ ai theo, chỉ đến Phật đường tĩnh tâm một , tối nay ai phiền.

Mọi đều đồng loạt thở dài.

Trời tối hẳn, tuyết bắt đầu rơi dày hạt. Toàn bộ Tiêu phủ đèn đuốc hiu hắt, tử khí trầm trầm.

Đám gia đinh canh giữ cửa viện phụ lạnh đến nỗi liên tục xoa tay, thầm nghĩ bao giờ mới mang cơm tới, đói rét.

Đợi một lúc lâu, cuối cùng cũng hai xách cơm nước từ xa tới. Là Lan Nhi và Tiểu Phúc. Mấy ngày nay đều là hai họ phụ trách đưa cơm cho đám gia đinh canh gác nơi .

Đám gia đinh nhận lấy cơm nước, ăn hỏi: "Nghe mà phu nhân tìm tới đều chạy cả ?" Vừa , gã hất cằm về phía sân, hạ thấp giọng: "Ba vị cao nhân sáng sớm nay đ.á.n.h chạy . Giờ ngay cả đ.á.n.h chạy bọn họ cũng bỏ , bây giờ?"

Lan Nhi cau mày quở trách: "Ăn cơm của ngươi ! Chuyện tự phu nhân định đoạt, các ngươi chỉ cần canh giữ cửa viện cho ."

"Không ... bọn ở đây cũng thấy hoảng trong lòng chứ bộ, lão gia bây giờ trông thế nào..."

"Còn ! Dù lão gia , các ngươi cũng canh giữ ở đây cho cẩn thận!" Lan Nhi trừng mắt: “Còn nữa, phu nhân phép lén lút bàn tán chuyện của lão gia. Kẻ nào vi phạm sẽ dùng gia pháp xử lý. Các ngươi liệu mà giữ cái mạng của !"

"Thì chẳng chỉ với ngươi thôi ..." Gia đinh tủi , nhưng vẫn ngậm miệng, nhỏ: "Lão gia nhà chúng ngày thường cũng kẻ hiền, đắc tội ít , là chọc nhân vật lợi hại nào đó nên trù ếm hãm hại..."

"Còn !!" Lan Nhi vớ lấy nửa cái màn thầu nhét miệng gã , tự sân tối đen như mực, thở dài một , nên gì cho .

"Lan Nhi tỷ, cơm ... còn đưa ?" Tiểu Phúc rụt cổ, do dự hộp thức ăn trong tay: “Lão gia... còn ăn cơm nữa ?"

"Tất nhiên đưa." Lan Nhi đứa trẻ vốn dĩ luôn lanh lợi hoạt bát : “Ngươi... sợ ?"

Tiểu Phúc gì.

Tất cả trong lòng đều , Tiêu phu nhân ngày thường đối xử với họ bạc, xem họ như nhà thật sự. Bộ dạng hiện giờ của ông chủ Tiêu cũng chỉ mấy bọn họ . Tiêu phu nhân lệnh cho tất cả những khác trong Tiêu phủ phép đến gần viện phụ, đối ngoại chỉ ông chủ Tiêu bệnh nặng, là loại bệnh thể lây truyền. Cho nên khi xảy chuyện, việc vặt vãnh qua trong viện phụ đều do mấy họ lo liệu.

Thế nhưng cho dù Tiêu phu nhân đối với họ đến , bộ dạng dọa c.h.ế.t của ông chủ Tiêu cũng khó mà khiến sợ hãi, huống hồ là một đứa trẻ nhát gan như Tiểu Phúc. Sau khi dọn đến viện phụ, ông chủ Tiêu sợ gặp , lúc ngay cả Tiêu phu nhân cũng thể đến gần . Chỉ đứa trẻ Tiểu Phúc là khiến bớt sợ hãi hơn một chút. Vì , mấy ngày nay đều là bé phụ trách đưa cơm cho ông chủ Tiêu. Mấy ngày đầu còn cố gắng ăn một ít, đến , thần trí càng lúc càng hỗn loạn, hễ thấy ai là đều gặp quỷ, chịu ăn, còn đập vỡ nát cả bát đĩa. Mỗi Tiểu Phúc đưa cơm ngoài đều là thở vắn than dài.

"Hay là... cùng ngươi nhé?" Lan Nhi mà giọng chút khí lực nào, chính nàng cũng sợ bước căn phòng u ám đó.

Tiểu Phúc lắc đầu: "Không cần , đây vốn là chuyện bổn phận của ."

Nói xong, hít một thật sâu, bước qua cửa viện.

Bên tai chỉ tiếng gió rít gào, thổi mặt như d.a.o cắt thịt. Căn phòng của ông chủ Tiêu ngày càng gần, mỗi ô cửa sổ tựa như một con mắt thấy đáy, đang chằm chằm kẻ đang đến gần.

Tiểu Phúc dừng cửa phòng. Gió tuyết lưng đan thành một mớ đường nét hỗn loạn. Trên gương mặt đỏ ửng vì lạnh của dần dần còn vẻ do dự và sợ hãi ban nãy.

Đẩy cửa bước , men theo ánh đèn dầu yếu ớt, quen đường tìm đến vị trí của ông chủ Tiêu.

"Lão gia, đến giờ ăn cơm ." Cậu xổm mặt ông chủ Tiêu, lấy từng món ăn trong hộp : “Hôm nay món cá chép chua ngọt mà ông thích đây."

Ông chủ Tiêu trốn chăn vẫn cuộn thật chặt, ngay cả cái đầu cũng chịu ló . Từ lúc , ông ngừng run rẩy.

"Ăn một chút ." Tiểu Phúc bưng đĩa thức ăn đến lớp chăn, vẻ mặt giống như một bà lão lẩm bẩm: “Ăn cơm là lắm , trân trọng. Vài ngày nữa, e là ăn cũng ăn nữa . ông yên tâm, ăn cũng c.h.ế.t đói . Ông vẫn sống, cứ sống mãi với bộ dạng , vĩnh viễn."

Trong ánh đèn leo lét, gương mặt càng lúc càng giống một đứa trẻ, khóe miệng cũng nhếch lên nụ lạnh lùng: “Không ai thể khiến ông trở ."

Người chăn run rẩy càng dữ dội hơn.

"Thật sự ăn ?" Cậu ngửi đĩa cá chép chua ngọt, đặt xuống: “Tiếc thật."

Nói xong, ghé sát gần, giơ tay trái lên, khẽ nhíu mày. Chỉ thấy một luồng sương xám từ trong mắt tỏa , quấn quanh cánh tay trái như dây leo, nhanh chóng trượt về phía ngón trỏ, cuối cùng chui từ đầu ngón tay, tụ thành một cây "kim" tựa như châm độc, tản ánh sáng xám xịt.

Cậu , lập tức dứt khoát giơ tay trái lên, dùng cây châm độc ngón trỏ nhắm thẳng đầu ông chủ Tiêu mà đ.â.m mạnh xuống.

Nói thì chậm mà xảy thì nhanh, một bàn tay trắng nõn nhanh như chớp từ trong chăn thò , ngay khoảnh khắc cây châm độc đ.â.m xuống, nắm chặt lấy cổ tay .

Tấm chăn dày trượt xuống, để lộ gương mặt hì hì của Đào Yêu: "Ta thích ăn cá."

Sắc mặt Tiểu Phúc đột biến: "Ngươi..."

Ngay khoảnh khắc kinh ngạc há miệng, một viên t.h.u.ố.c màu trắng chuẩn sẵn bèn b.ắ.n chính xác miệng . Ngay đó, Đào Yêu đưa tay nâng cằm lên, khép miệng , lập tức vỗ một chưởng trán , quát: "Ra đây!"

Một cơn gió lốc lướt qua Tiểu Phúc. Cả bất giác ngửa . Một cái bóng xám mấy nổi bật từ lưng rơi , nhưng biến mất còn tung tích trong nháy mắt.

Biến mất ? Đào Yêu cau mày.

Tiểu Phúc ngất . Trong phòng ngoài tiếng hít thở của Đào Yêu, còn bất cứ động tĩnh nào khác.

Đột nhiên, chiếc bình hoa đặt tủ tự dưng đổ xuống đất dù ngoại lực. Ngay đó, rèm cửa cũng rung động. Cánh cửa phòng vốn đóng chặt cũng húc văng một khe hở, dường như thứ gì đó hoảng hốt xông ngoài.

"Hỏng ..." Đào Yêu , vội vàng đuổi theo.

Ai ngờ lao khỏi cửa bèn đ.â.m sầm lưng một .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-4/chuong-2-an-an-2.html.]

Tư Cuồng Lan vững chãi bậc thềm như một pho tượng đá. Thanh Huyết kiếm trong tay còn tra vỏ, kiếm trắng sáng vẫn đang bùng lên ánh sáng đỏ rực.

Đào Yêu ôm cái mũi đ.â.m đau điếng, ló đầu từ lưng . Chỉ thấy cái cây thấp ở phía đối diện, cành lá gãy rụng đầy đất. Một đóa hoa nhỏ màu xanh xám mặt , kéo theo cuống hoa mảnh c.h.é.m đứt một nửa, đang thoi thóp ở đó. Cách nó xa, tuy thấy thứ gì, nhưng đám cành gãy rung lên bần bật như vật gì đè lên.

"Ngươi xông pha, dọn dẹp hậu quả." Tư Cuồng Lan tra kiếm vỏ, liếc Đào Yêu: “May mà dọn dẹp."

Đào Yêu bước lên một bước, đ.á.n.h giá con yêu quái suýt nữa thoát khỏi tay : "Lần sơ suất một chút xíu, chỉ một chút thôi." Nói xong, nàng lục lọi trong túi vải một hồi, móc một viên t.h.u.ố.c màu xanh, hai ngón tay bóp nát. Chỉ thấy viên t.h.u.ố.c vỡ thành một dải ngân hà nhỏ lấp lánh lòng bàn tay nàng, nom vô cùng mắt.

Tư Cuồng Lan mặt đổi sắc cảnh tượng kỳ diệu tay nàng: "Đẹp thế , ắt là độc d.ư.ợ.c nhỉ."

"Ta chỉ mong nó là độc dược." Đào Yêu hừ một tiếng, hất tay. Dải ngân hà nhỏ lập tức bay như cát vãi , rơi hết lên đám cành gãy bên cạnh con yêu quái.

Rất nhanh, một vật thể hình quả trứng như tay chân, lưng còn hai cái vây như vây cá dần dần lộ hình dáng từ trong dải ngân hà đó. Có lẽ nó thương, đang đống cành gãy mà ngọ nguậy .

Lại còn con yêu quái thứ hai?!

Đào Yêu xổm xuống, lông mày nhíu , chằm chằm con yêu quái chỉ hiện hình nhờ d.ư.ợ.c lực hồi lâu, lát mới vỗ đùi một cái: "Ái chà! Là một con Ẩn Ẩn!!"

Tư Cuồng Lan trấn tĩnh hỏi: "Thêm một con nữa ư?"

"Chứ còn gì nữa." Đào Yêu lập tức giải thích cho : “Yêu tên là Ẩn Ẩn, sinh từ lúc trời đất hỗn độn, rõ lai lịch, hình dạng tựa hư vô. Dùng xảo kế mới thể thấy , bản tướng của nó giống như quả trứng mọc tứ chi, lưng hai cánh. Nó thể ẩn thể ẩn giấu yêu quái khác, vô cùng khó bắt." Nói xong, nàng gãi đầu: “Sao hai đứa chúng nó quấn lấy nhỉ..."

Nàng nhặt đóa hoa Nhân Diện lên, đặt trong tay xem xét kỹ lưỡng, lẩm bẩm: "May mà vết thương quá chí mạng... Vẫn cầm cự mấy ngày." Nói xong, nàng ngẩng đầu Tư Cuồng Lan, tò mò: "Vừa ngay cả cũng tìm vị trí của chúng, mà ngài một chiêu trúng ngay. Lẽ ngài cũng thấy chúng ."

"Ta cảm thấy luồng khí bất thường lướt qua, cũng thấy cành lá cây lay động bình thường. Có những thứ tuy mắt thường thấy , nhưng chỉ cần chúng tồn tại, ắt sẽ để dấu vết." Tư Cuồng Lan xuống bên cạnh Đào Yêu, hai con yêu quái trong tay nàng và đất: “Một phe?"

"Nếu một phe thì Nhân Diện thể ẩn nấp kỹ càng như ." Đào Yêu bĩu môi: “ kiếm của ngài yêu quái thương . Chỉ là tay nặng quá. Kiếm khí của ngài mà nhích lên chút nữa, e là đầu của hai đứa c.h.é.m rụng ."

Tư Cuồng Lan cho là : "Không là đại phu chuyên trị yêu quái ? Đầu rơi cũng nối chứ."

"Nối cái đầu quỷ! ngài tưởng là chân bàn chân ghế ." Đào Yêu đưa đóa hoa Nhân Diện trong tay gần. Tên nhóc co rúm trong lòng bàn tay nàng, nhắm mắt c.ắ.n răng, run lẩy bẩy, trông vô cùng yếu ớt đáng thương, thực sự khó mà liên hệ nó với một yêu nghiệt hung ác tàn bạo.

Nàng chuyển ánh mắt sang con Ẩn Ẩn đất, thuận tay nhặt một cành cây chọc chọc nó. Chỉ nó hừ hừ mấy tiếng như muỗi kêu.

Đào Yêu đặt cành cây xuống, : "Thảo nào đám Thiên giới phiền nhất là cái phái tàng hình các ngươi. Ngươi còn phiền phức hơn cả Thục Hồ. Bọn chúng ít lúc thương sắp c.h.ế.t còn hiện hình. Ngươi thì từ lúc sinh đến lúc c.h.ế.t đều hình dạng, thậm chí ngay cả 'Phật nhãn' là thần khí mà cũng chiếu ngươi... Nếu viên đan d.ư.ợ.c bào chế từ phấn xương của Tinh Lân Thú chuyên phá thuật tàng hình thì e là cả đời cũng thấy ngươi."

Nó ban đầu còn giãy giụa hai cái, bây giờ thì bất động, tê liệt ở đó. Hồi lâu mới mở miệng: "Đừng g.i.ế.c nó."

Đào Yêu nhướng mày: "Vừa chạy nhanh thế, giờ chạy nữa?"

cựa quậy , giơ một tay lên, gọi là tay, nhưng thực chỉ là một sợi chỉ khâu một cục tròn tròn chỉ về phía Tư Cuồng Lan: "Kiếm của tàn nhẫn quá. Xương cốt hình như vỡ nát hết ."

"Ngươi đến cái hình dạng bình thường cũng , lấy xương cốt?" Đào Yêu lườm nó: “Chẳng qua là trúng chút kiếm khí thôi. Chỉ chút bản lĩnh đó mà cũng dám giúp yêu quái khác ẩn náu , giúp hổ ác."

"Ta sớm khuyên nó . Đám giang hồ thuật sĩ mà Tiêu phủ mời tới, chúng thể mặc kệ. ác nhân của Đào Đô mà tới thì chỉ chạy là thượng sách. Nếu nó chịu , hôm nay các ngươi cơ hội bắt bọn ." Nó phẫn uất: “Cái đồ ngu ngốc kiến thức nông cạn nhận ngươi, chứ thì nhận ."

"Biết lợi hại roiot fhi cũng ý đồ của , mà vẫn chịu chạy trốn?" Đào Yêu Nhân Diện trong tay, khẩy: “Ngươi nhận , e là cũng Đào Đô chúng đối với loại yêu quái hại vô tội bừa bãi như ngươi... xưa nay đều là g.i.ế.c tha."

Tư Cuồng Lan lắng đoạn đối thoại của bọn họ, cẩn thận quan sát từng biểu cảm đổi của Đào Yêu. Ban ngày nàng vẫn là một nha đầu ham chơi ham ăn, ngủ xe ngựa đến chảy nước miếng. Giờ phút như biến thành một khác. Đôi mắt lên tựa trăng lưỡi liềm , một khi mất nụ thực sự, sẽ biến thành một cặp lưỡi d.a.o sắc bén chút tình cảm, thể dễ dàng lóc xương rút gân kẻ thù.

Hắn từng thấy một Đào Yêu như , trong lòng bất giác thêm vài phần tò mò về nàng.

Ba chữ "g.i.ế.c tha" thốt , con Ẩn Ẩn hoảng loạn chiếc chuông vàng cổ tay Đào Yêu, hét lớn với Nhân Diện: "Ngươi lên tiếng chứ! Ngươi cầu xin nàng đừng g.i.ế.c ngươi ? Chuông vàng mà vang lên là ngươi hết đường sống đấy!"

Đào Yêu cảm nhận rõ ràng con yêu quái trong tay run rẩy hơn, nhưng dường như vẫn chịu mở miệng.

Chỉ là một tiểu yêu đáng kể, mà xương cốt cũng khá cứng cỏi đấy.

"Ta trị nhiều yêu quái, cũng g.i.ế.c nhiều. Chuyện ngươi với ông chủ Tiêu, dựa theo luật lệ của Đào Đô, kẻ hại nhân loại vô tội, xử cực hình." Sắc mặt nàng trầm xuống: “Nếu ngươi xui xẻo gặp thì nhận mệnh ."

Tên đất cuống lên, cố gượng dậy, gầm lớn: "Ngươi dù c.h.ế.t cũng đừng c.h.ế.t một cách uất ức như chứ!"

"Hôm nay nếu xử cực hình, còn gì để . cho dù ngươi tay, thì cũng còn sống mấy ngày." Nhân Diện mở mắt, nó về phía phòng của ông chủ Tiêu: “Người đó... vô tội."

Đào Yêu và Tư Cuồng Lan đều sững sờ.

Lúc , từ cửa viện xa xa truyền đến tiếng bước chân hỗn loạn. Thì là quản gia xách đèn lồng , theo là Tiêu phu nhân với gương mặt căng thẳng.

Thấy , Tư Cuồng Lan dậy về phía họ, chặn họ giữa đường: "Xin phu nhân tạm thời lánh mặt. Sau khi chúng xử lý xong chuyện , tự khắc sẽ giải thích với bà."

Tiêu phu nhân lưng , chỉ miễn cưỡng thấy Đào Yêu đang xổm gốc cây gì. Bà yên tâm : "Ban ngày ngài bảo diễn một vở kịch, bây giờ... thành công ?"

Tư Cuồng Lan gật đầu.

Tiêu phu nhân vui mừng khôn xiết: "Vậy... lão gia nhà khá hơn ?"

"Ít nhất thì hung thủ luôn hãm hại còn khả năng tiếp tục nữa." Tư Cuồng Lan năng luôn cẩn trọng. Hắn thể dùng kiếm khí yêu quái thương, nhưng chắc năng lực khiến ông chủ Tiêu hồi phục. Có "khá hơn" , còn xem ý trời.

Dù chỉ là một câu trả lời như , Tiêu phu nhân cũng an tâm hơn nhiều. Nếu Tư Cuồng Lan phiền, bà đành : "Vậy xin giao sự cho Nhị thiếu gia. Đại ân đại đức, bao giờ quên." Nói xong, bà lưu luyến ngoái đầu mấy mới dẫn rời khỏi viện phụ.

Trong viện chìm yên tĩnh.

Giờ phút , Đào Yêu khoanh chân gốc cây. Nhân Diện vẫn trong tay nàng. Con Ẩn Ẩn ở mặt, sự "đánh dấu" của phấn xướng của thú Tinh Lân, còn cách nào ẩn hình, chỉ đành đó như một quả trứng lấp lánh, ủ rũ cúi đầu, thỉnh thoảng còn ho khan hai tiếng, vẻ bệnh nặng sắp c.h.ế.t để lấy lòng thương hại.

"Nghe thù lao để Ẩn Ẩn giúp yêu quái ẩn hề thấp ." Đào Yêu chằm chằm Nhân Diện trong tay, tặc lưỡi: “ ngang dọc, ngươi đều giống loại thể trả thù lao cao." Nàng : “Hay là... hai ngươi cùng cho , các ngươi 'cấu kết bậy' với như thế nào?"

*Chú thích: Đào Yêu dùng câu “lang bái vi gian” nghĩa là cấu kết bậy . Ngày xưa con lang con bái dựa mới , lìa thì ngã, vì thế cùng nương tựa gọi là “lang bái” 狼狽. ◎Như: “lang bái vi gian” 狼狽為奸 cùng dựa bậy.

Ẩn Ẩn ho khan mấy tiếng, bất mãn với cách dùng từ của Đào Yêu nhưng dám thẳng.

"Ta sói, nó cũng bái." Nhân Diện rành rọt từng chữ: “Ta chỉ là một tiểu yêu quái bình thường mà thôi."

 

Loading...