Bách Yêu Phổ 4 - Chương 1: Nhân Diện 1

Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:41:30
Lượt xem: 21

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Con yêu , e là... chữa khỏi nữa .”

---

Mười năm .

Tiết Đông chí, đêm về khuya.

Tuyết bắt đầu rơi. Con hẻm vắng lặng tựa như chôn vùi trong khí lạnh, tĩnh mịch đến mức thấy một âm thanh nhỏ nào. Ngay cả bóng dáng mèo hoang thường ngày qua cũng chẳng thấy .

Từ phía xa, tiếng bước chân nặng nề phá vỡ sự tĩnh mịch của đêm đông.

Chẳng mấy chốc, một cánh cửa đóng chặt trong con hẻm đập vang lên thình thịch. Đó là một y quán, ngày thường do một vị lão lang trung tóc bạc phơ trông coi.

Đó là một dùng tấm vải dày quấn vô cùng kín kẽ, để lộ mặt, chẳng rõ nam nữ, vóc thấp nhỏ. Trong lòng đang ôm một đứa trẻ chừng một hai tuổi, dáng vẻ vô cùng chật vật, bàn tay dùng để đập cửa cứ run lên ngừng.

Có lẽ do ông ngủ quá say, một lúc lâu , trong y quán mới le lói ánh đèn. Lão lang trung ngáp ngắn ngáp dài, khoác vội áo mỏng uể oải vọng : "Đến đây, đến đây, đừng đập nữa."

Thân là lang trung, chuyện nửa đêm gọi dậy cũng là lẽ thường tình. Chỉ là hôm nay trời quá lạnh, chui khỏi chăn ấm nệm êm quả thực dễ chịu chút nào. cũng thể giả vờ như thấy, đành thở than mà lồm cồm bò dậy.

Cửa mở, gió lạnh lập tức ùa táp thẳng mặt. Lão lang trung hắt xì một cái, chớp mắt, nhưng chẳng thấy đập cửa . Trước thềm cửa chỉ một đứa trẻ nhỏ bọc trong tấm vải, hai mắt nhắm nghiền, mặt mày tím tái, thở vô cùng yếu ớt.

Lão lang trung vội vàng bế đứa trẻ lên, xoay chạy vội nhà, chạy gọi: "Bà ơi! Mau dậy !"

Nửa đêm còn , hai vợ chồng lão lang trung bận rộn ngơi tay trong phòng khám. Dùng thuốc, châm cứu, tất cả các phương pháp thể dùng đều thử. đứa trẻ vẫn chịu tỉnh , chân tay nhỏ bé lạnh như băng đá. Cho dù lò than trong phòng đốt rực rỡ đến , thể nó vẫn chút dấu hiệu ấm lên nào.

Lão lang trung vạch mí mắt đứa trẻ xem, cẩn thận bắt mạch, ngóng nhịp tim. Cuối cùng lão nặng nề thở dài, lắc đầu với vợ : "Không xong . Bị ngạt quá lâu, thêm cóng lạnh, thể nhỏ bé mà chịu nổi."

Vợ của lão lang trung cũng thở dài, kéo tay áo lên, nhẹ nhàng lau mặt cho đứa trẻ: "Đứa bé nhỏ như ... nông nỗi ? ông thấy mang nó đến ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-4/chuong-1-nhan-dien-1.html.]

Lão lang trung lắc đầu: "Ta mở cửa thì chẳng thấy bóng dáng nữa."

Hai vợ chồng cùng thở dài một tiếng.

"Để tắm rửa sạch sẽ cho nó, ông tìm một bộ quần áo nào lành lặn một chút." Bà lão xoa xoa gò má nhỏ bé lạnh băng: “Còn kịp rõ thế gian ... Haiz, kiếp mong con đầu thai một gia đình ."

"Được, tìm ngay." Lão lang trung , đoạn liếc đứa trẻ: “Trông thật kháu khỉnh, giữa trán còn một nốt chu sa. là tướng mạo phúc khí, thật sự quá đáng tiếc."

Hai vợ chồng già chợt thêm lời nào.

lúc , ngoài cửa sổ bỗng truyền đến một tiếng động lạ, tựa như giẫm mảnh ngói vỡ bên ngoài.

"Ai đó?" Lão lang trung giật , vội bước tới đẩy tung cửa sổ. Gió lạnh mang theo tuyết hoa lập tức lùa . Lão nheo đôi mắt già nua , trong sân tối om một bóng , chỉ thấy một bóng đen mờ ảo vụt qua tường viện.

"Có trộm ?" Vợ lão lang trung căng thẳng hỏi: “Chỗ chúng thì thứ gì đáng giá ."

"Không rõ nữa. Ta cũng , là một con mèo hoang lớn cũng chừng." Lão lang trung dụi dụi mắt, đóng cửa sổ , đầu : "Sáng mai bà báo quan , xem tìm cha đứa bé . Thật quá đáng thương."

"Vâng."

Một đêm trôi qua, hai vợ chồng lão lang trung sáng sớm tinh mơ bèn tìm đến quan phủ.

Quan phủ cho điều tra một hồi nhưng cũng kết quả. Gần đây gia đình nào đến báo mất trẻ nhỏ. Trên đứa bé cũng bất cứ vật gì chứng minh phận. Cáo thị dán suốt bao ngày cũng thấy ai đến nhận. Cuối cùng, đành xử lý như một cô nhi vô chủ, đem chôn ở bãi tha ma ngoài ngoại ô.

Hai vợ chồng lão lang trung đến mộ thắp cho nó một nén nhang, đốt ít vàng mã. Chuyện xem như đến đây là kết thúc.

Chỉ là một sinh mệnh ai đến, chỉ là một nấm mồ cô độc. Từ đó về , một ai nhắc chuyện nữa.

 

Loading...