Bách Yêu Phổ 4 - Chương 1: Ngạn Ngư 1
Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:41:50
Lượt xem: 36
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Ta là yêu quái." Nàng thờ ơ như đây: “Một con cá... sống bờ."
---
Ba tháng .
Trấn Thiết Kính, Lệnh gia.
Bút mực giấy nghiên bày ngay ngắn bàn gỗ. Trên trang giấy trắng tinh, ngòi bút lướt . Những đường nét uyển chuyển, mượt mà tắm trong ánh nắng buổi chiều, dù cuối cùng sẽ tạo nên hình thù gì, hẳn cũng đều là một hồi ức đẽ và dịu dàng.
Nam tử khôi ngô tuấn tú án, thần sắc chăm chú. Trên ngón tay cầm bút, hằn lên vài vết sẹo cũ sớm lành lặn. Hắn tuy vẻ đang hết sức tập trung, nhưng trong một thoáng thẫn thờ, chẳng tâm tư của đang đặt trang giấy, đang dừng ở mấy vết sẹo .
Người dân trong trấn Thiết Kính sớm quen xem cái tên "Lệnh Thư Vọng" như một tính từ. Hễ nhắc đến một nhân vật "văn võ tài, tướng mạo đường đường, xuất danh môn, xuất chúng hơn ", là y như rằng sẽ lấy tiêu chuẩn.
Lệnh gia bao đời nay sống tại trấn Thiết Kính, lấy nghề rèn đúc khí cụ tổ nghiệp. Tâm huyết độc đáo, kỹ nghệ tinh xảo. Những món đồ sắt trải qua bàn tay của Lệnh gia, dù là vật dụng thường ngày đao kiếm binh khí, nhờ chất lượng vượt trội và sự tinh xảo, dần trở thành "danh khí" giang hồ truyền tụng. Ai nấy đều lấy việc sở hữu một món "đồ sắt Lệnh gia" tâm nguyện.
Hiện nay, lão đương gia của Lệnh gia ý lui về ở ẩn, dự định cố gắng thêm dăm ba năm nữ, sẽ giao bộ gia nghiệp cho đứa con duy nhất của là Lệnh Thư Vọng. Dù là Lệnh gia kẻ ngoài, ai nấy đều cho rằng đây là lựa chọn đương nhiên và nhất. Bởi lẽ Lệnh Thư Vọng ưu tú đến nhường cơ mà.
Dù xuất danh môn, là con một vạn cưng chiều, nhưng chút khí chất của kẻ ăn chơi trác táng. Từ nhỏ theo học văn chương, khổ luyện võ nghệ, quản vất vả, chẳng sợ nóng lạnh. Lại thêm thiên phú, thuận lợi trưởng thành, trở thành một bậc tài tuấn trẻ tuổi, thơ ca thư họa gì cũng , đao thương kiếm kích gì tinh thông.
Hiếm hơn nữa, còn mang một tấm lòng bất bình chuyện thiên hạ. Thuở niên thiếu thường việc trừ gian diệt ác. Được khen, cũng lấy đắc ý, chỉ gia huấn của Lệnh gia là: "Rèn sắt thép kiên cố, hành hiệp trượng nghĩa."
Dưới vẻ ngoài văn nhã, quả đúng là một bộ xương cốt cứng cỏi như sắt thép. Không kiêu căng, nóng vội, dũng mưu. Mọi đều bảo, lão đương gia chắc hẳn kiếp tích đại thiện đại đức, nên kiếp mới sinh một con đến như .
Ba năm , Lệnh Thư Vọng từng khiến bao cô nương hồn xiêu phách lạc thành hôn. Tân nương là con gái của nhà thế giao với Lệnh gia, hai bên hứa gả từ trong bụng , quả đúng là môn đăng hộ đối.
Chỉ riêng việc hôn sự là đôi chút khiến bất ngờ. Mọi đều cho rằng, một nhân vật như Lệnh công tử, tám phần là sẽ tìm một vị hồng nhan tri kỷ, chí đồng đạo hợp trong những ngày tháng bôn tẩu giang hồ. Chuyện tình của hai họ ắt là một câu chuyện truyền kỳ ly kỳ và cảm động, bắt đầu bằng sự tình cờ, kết thúc bằng sự viên mãn, tựa như thần tiên quyến lữ.
Vậy mà cố tình chọn lấy con đường ít trắc trở nhất.
Thôi cũng đành. Ai cứ bôn tẩu giang hồ thì nhất định sẽ gặp hồng nhan tri kỷ ?
“Đa đa! Đa đa!”
Tít ngoài hành lang, một bóng bé xíu chừng một hai tuổi lảo đảo chạy tới, tay nắm chặt một cây kẹo mạch nha, lao thẳng lòng .
Hắn thoát khỏi cơn thất thần ngắn ngủi, đặt bút xuống, xoay ôm lấy con trai, mỉm : "Đã dặn con chạy nhanh, lỡ ngã nhè bây giờ."
"Cha cha, ăn kẹo !" Đứa trẻ đưa cây kẹo mạch nha lên tận miệng . Hắn cũng phối hợp c.ắ.n một miếng nhỏ, khen ngon.
Con thơ, cha hiền. Một khung cảnh ấm áp gì bằng.
lúc , một nữ tử hình mảnh mai, dung mạo thanh tú tiến về phía hai cha con. Tay nàng vắt một chiếc áo choàng, dáng ... chân khập khiễng.
"Tuy trời quang mây tạnh, nhưng vẫn còn lạnh lắm, mặc phong phanh quá." Nữ tử cẩn thận khoác áo choàng cho , miệng tuy trách yêu, nhưng nét mặt vẫn luôn dịu dàng.
"Thân thể của , nhiễm phong hàn cũng khó." Hắn nàng: “Cha và đều ngoài ?"
"Vâng, hai ngoài một lúc , hôm nay thời tiết quá nên ngoài dạo." Nàng đưa tay sờ ấm án: “Nguội cả , để đổi cho một ấm khác. Chàng cho Tiểu Quý ngoài chơi ? Ít nhất cũng nên giữ một cho chứ."
"Đã hôm nay thời tiết mà, bọn nhỏ thể yên . Người ở đây mà tâm thì vắng, chi bằng cứ để chúng ngoài." Hắn tỏ vẻ quan tâm: “Trà lạnh uống cũng c.h.ế.t ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-4/chuong-1-ngan-ngu-1.html.]
"Chàng đó, đám gia đinh đều chiều hư cả ." Nàng thở dài: “Tối nay ăn gì ? Hôm nọ Lâm bá mẫu bọn họ qua, biếu ít sơn trân, là... chúng hầm một nồi canh nhé?"
"Canh ?" Hắn sững , như đang tự lẩm bẩm: “Đêm qua... cũng mơ thấy húp canh."
Nàng che miệng mỉm : "Xem là đang thèm món . Thiếp lập tức dặn nhà bếp cho một nồi canh nóng ấm ." Nói , nàng xoa đầu con trai: “Lộ Nhi, đừng ở đây quấy rầy cha, theo đến chỗ khác chơi nào."
Đứa trẻ ngoan ngoãn bò dậy. Nàng một tay dắt con, một tay nhấc ấm , xoay rời .
Nàng luôn luôn chu đáo như , chăm lo cho cuộc sống thường ngày của , cũng vô cùng cẩn trọng để quấy rầy, chừa cho gian riêng.
"Uyển Thanh.” Hắn gọi nàng : “Nàng cần vất vả như , nghỉ ngơi nhiều một chút."
Nàng đầu mỉm : "Chăm sóc chồng của thể gọi là vất vả. Chỉ mới chú ý nghỉ ngơi nhiều hơn. Gần đây cha giao cho ngày càng nhiều việc, cả Lệnh gia đều nhờ gánh vác, mấy việc vặt vãnh đáng là chi."
Ba năm trôi qua, mà vẫn quen đối diện với sự dịu dàng ân cần , chỉ thể đáp bằng một nụ : "Đa tạ nàng."
"Giữa vợ chồng với , gì mà đa tạ chứ. Thiếp cho đây." Nàng chút ngượng ngùng . Và ngay khoảnh khắc lưng , gương mặt đang mỉm rạng rỡ, mới thoáng qua một sự thất vọng mong manh.
E rằng đôi vợ chồng bọn họ là minh chứng thích hợp nhất để giải thích cho bốn chữ "tương kính như tân".
Có lẽ cả đời bọn họ cũng sẽ thể cãi , thể cứ hòa thuận êm ấm như chung một bàn ăn, chung một chiếc giường cho đến già, trao đổi cho những lời quan tâm đúng với bổn phận của , và cứ thế một gợn sóng mà hết cuộc đời.
Đây là tương lai mà lựa chọn.
Cũng thể là hối hận hối hận. Dù thì, cuộc đời vẫn còn nhiều việc thành, còn nhiều trách nhiệm cần gánh vác.
Hắn ngẩng đầu. Ánh nắng ban chiều chói mắt.
Mọi đều , mùa đông năm nay chắc chắn sẽ là mùa đông lạnh nhất. Có lẽ, ánh nắng ấm áp hôm nay là sự xa xỉ cuối cùng khi cái rét cắt da cắt thịt ập đến. Nàng... còn giống như , dám mặc áo mỏng tang, dám cả gan nhảy xuống sông bơi lội giữa trời đông giá rét ? Có còn dám... lấy cả côn trùng nấu canh uống ? Và bây... giờ... còn ai giúp nàng bổ trái Phụng Vĩ cứng như đá nữa ?
Tầm mắt hạ xuống. Trên trang giấy vẫn còn dang dở là một khuôn mặt hãy còn đang bỏ trống. Chỉ mái tóc dài khẽ gợn sóng như đuôi cá đang bơi lội, mơn man lướt qua miền ký ức của .
"Ta cưới nàng, ?"
"Ta đồng ý!"
"Một chút rụt rè giữ ý cũng ..."
"Lệnh Thư Vọng, thật sự vui."
Giống như một hòn đá ném mặt hồ tĩnh lặng, mỗi một gợn sóng lan , cơn đau tăng thêm một tầng.
Hắn vô thức ôm lấy lồng ngực, mày nhíu chặt. Đó là cơn đau do tưởng tượng. Nó thật sự giống như một mũi d.a.o đang xoáy sâu trong tim , cứa da thịt, xuyên qua xương cốt, từ đáy tim... cứa dần, cứa dần lên .
Hắn đau đớn ngã vật xuống đất, trán đẫm mồ hôi lạnh, hai tay gần như cắm sâu lồng n.g.ự.c của chính .
Ấm rơi xuống đất, vỡ tan tành. Kế tiếp, là tiếng thét kinh hãi của Uyển Thanh.
"Tướng công!!"