Bách Yêu Phổ 4 - Chương 1: Bí Hí 1
Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:42:03
Lượt xem: 51
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Hoãn Hoãn là tên của con rùa, bé đặt cho nó, ý gì khác, chỉ vì thấy nó bò chậm quá, nhưng mới phát hiện rằng nó ăn bánh bao cũng nhanh lắm.”
---
Ánh nắng mùa hạ oi ả, dù là loại nào, cũng chói chang khiến mở nổi mắt. Mặt trời gay gắt buổi chiều và lưỡi đao trong tay nam nhân đều vô cùng đáng sợ.
Trong căn nhà nông tan hoang một trận ẩu đả, rau khô lật đổ cùng quần áo đang phơi, bừa bộn trải đầy mặt đất thành đủ hình thù, màu sắc hỗn loạn.
Ông lão chừng năm sáu mươi tuổi ngã sõng soài giữa cảnh tượng hỗn độn, lau m.á.u nơi khóe miệng : "Ta già đ.á.n.h ngươi, nhưng ngươi cũng , một nhát đao c.h.é.m xuống, là lấy một mạng . Ngươi thật sự cho rằng thế gian vương pháp ! Ngươi tưởng đám sát nhân phạm quan phủ xử quyết hàng năm đều là giả ?" Lão càng càng ngông cuồng: "G.i.ế.c , ngươi cũng sống yên ."
Nam nhân cũng , mấy vết sẹo cũ mới mặt theo tiếng mà co giật. Trong lưỡi đao sáng loáng phản chiếu ánh mắt buồn vui của . Bộ đồ màu xám đen giữa tiết trời nóng bức vẫn hề lay động, nặng nề như một khối sắt nhiệt độ.
"Ngươi thấy cuộc đời của các ngươi quá bi ai ?" Ông lão thấy động thủ, tưởng chuyển biến, tiếp tục : "Vì một cái họ, mà cả đời canh giữ một nơi, cái nghề g.i.ế.c , sống như lũ chuột dám thấy ánh sáng." Ông lão gắng gượng dậy: "Ngươi thể sống cuộc sống như . Thực chuyện vốn liên quan đến ngươi. Ngươi chỉ cần nhắm mắt ngơ, chuyện sẽ cả. Đừng về nơi đó nữa, bất cứ nơi nào ngươi . Ngắm giang sơn tươi , mỹ cảnh, mỹ nhân, mỹ thực, náo nhiệt vui vẻ cũng . Chỉ cần bằng lòng buông bỏ trách nhiệm vô nghĩa , những điều đó đều sẽ là của ngươi. Thật sự ?"
Trong nhà, vọng tiếng "ư ư" sợ hãi.
Trên giường gian nhà trong, một đôi vợ chồng trẻ cùng đứa con nhỏ chừng sáu bảy tuổi dây thừng trói chặt, miệng nhét giẻ, mắt cũng bịt kín, giường giãy giụa vô ích.
Một bé chừng mười tuổi bình tĩnh bên giường. Tóc húi chỉ còn nửa tấc, như con nhím úp đầu. Một áo vải thô đầy bụi đất, hai chiếc giày dính đầy bùn. Một cái túi đeo bằng da rách bươm treo bên hông. Một con rùa trắng cỡ nắm tay từ miệng túi mở hé bò , nghênh nghênh cái đầu như đang hóng chuyện, nhưng kịp mấy cái nó ấn trở .
Túi đeo là do cha tự tay cho nó, thể đựng thứ, tiện lợi bền chắc; con rùa là do nó nuôi, mấy năm mua từ một đ.á.n.h cá, rõ giống loài, ăn khỏe nhưng lớn, còn thích hóng chuyện; giường là do nó trói. Nó dùng dây thừng còn giỏi hơn dùng đao nhiều.
Nó thò đầu tình hình ngoài cửa sổ, bên ngoài vẫn đang giằng co. Nó dám nhiều lời, chỉ lùi , cẩn thận canh chừng trong nhà.
Ở góc phòng cách nó xa, đặt một cây sào trúc nhẵn bóng, sào treo một lá phướn cũ đến độ màu gốc, bên qua loa tám chữ "Tri thiên tri địa, thiết khẩu trực đoạn." Biết trời đất, miệng sắt phán thẳng), xiêu xiêu vẹo vẹo, thế nào cũng giống đồ nghề kiếm cơm của một thầy bói quèn.
Nó ba giường, lên tiếng an ủi, nhưng nhịn xuống.
Ngoài cửa sổ, lưỡi đao của nam nhân di chuyển vị trí, ánh sáng phản chiếu khiến ông lão thể đầu .
"Ngươi vẽ những ngày tháng như , suýt nữa động lòng ." Khóe miệng nam nhân khẽ nhếch lên: “Thế nhưng, trừ phi đổi họ, bằng ... cuộc sống đó sống ."
Ông lão giơ tay che ánh sáng, : "Không đổi họ của ngươi, ngươi bèn kẻ g.i.ế.c cả đời."
Nam nhân híp mắt lưỡi đao sắc bén trong tay, : "G.i.ế.c mới gọi là kẻ g.i.ế.c . Ngươi là , sốt ruột tự dát vàng lên mặt gì?"
Ông lão cũng bật : "Ta chỗ nào ? Cũng là m.á.u thịt như ngươi thôi."
Nụ của dần tắt: "Từ lúc ngươi khỏi nơi đó, ngươi ."
Tay nhấc đao hạ, tàn nhẫn chuẩn xác.
Cậu bé trong nhà thấy tiếng động quen thuộc. Nó dám , căng thẳng thở phào một . Kết thúc .
Keng một tiếng, đại đao tra vỏ, như thể chuyện gì xảy , dựa tấm lưng vững chãi của . Nam nhân xoay rời . Khi ngang qua cửa sổ, cong ngón tay gõ gõ lên khung cửa.
Cậu bé lập tức hiểu ý, tới kéo lỏng dây thừng tay đàn ông một chút, như ông giãy giụa thêm một lát nữa là thể tự cởi trói. Sau đó, nó vác cây sào trúc lên, nhanh như chớp phóng khỏi nhà.
Ước chừng một canh giờ , trong nhà nông vang lên tiếng gào t.h.ả.m thiết, tiếng của đàn ông, đàn bà, trẻ con hòa lẫn "Cha ơi!!" "Ông nội!! Hu hu!" "Mau... mau báo quan! Ta nhớ mặt hai kẻ đó! Nhất định bắt bọn chúng!"
Nắng gắt như lửa, tiếng ve kêu nôn nao. Động tĩnh trong căn nhà nông, bọn họ tất nhiên là thấy nữa. Bắt bọn họ? Đâu dễ dàng như . Dù điều quan trọng nhất khi điều tra án là động cơ. Muốn bắt một "hung thủ" hề liên quan gì đến " hại", thậm chí hôm nay còn từng gặp mặt, còn khó hơn mò kim đáy bể gấp trăm .
Bên bờ con sông nhỏ sắp cạn, một lớn một nhỏ nghỉ bóng cây. Nam nhân đưa bình nước cho bé. Cậu bé uống một ngụm, đổ một ít lòng bàn tay, thả con rùa . Nhóc con ngửi ngửi đầu bò về cái túi đeo của nó. Cậu bé phủi tay, mặc kệ nó.
"Thực cần bịt mắt bọn họ." Nam nhân đậy nắp bình nước: “Dáng vẻ của chúng , bọn họ sớm ghi nhớ ."
Cậu bé lau mồ hôi trán, : "Nếu c.h.ặ.t đ.ầ.u cha, con cũng thấy."
Nam nhân : "Ngươi đúng là lòng từ bi, nghĩ cho khác đấy."
"Bọn họ chỉ đó là cha của ." Cậu bé giơ tay quạt gió lên cổ: “Không giống thứ cha thấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-4/chuong-1-bi-hi-1.html.]
Nam nhân , đưa tay gõ gõ vỏ đao bên cạnh. Cái vỏ đao bằng da cũ kỹ đến độ như chôn đất mấy trăm năm, một mặt thì cũ nát, mặt khác luyện thứ ánh sáng trầm từ năm tháng, bao bọc lấy một luồng sát khí cố chấp ai .
"Thanh đao , sớm muộn gì cũng đưa cho com." Hắn liếc bé: “Con mà ăn nhiều thêm chút nữa, cẩn thận ngay cả đao cũng nhấc nổi."
"Một bữa con ăn năm cái bánh bao ." bé chút phục.
“Con Hoãn Hoãn của con ăn hết ba cái." Nam nhân tựa gốc cây, thở một dài: “Cứ cái đà , ban đầu thà nhận nó con còn hơn."
Hoãn Hoãn là tên của con rùa, do bé đặt, ý gì khác, chỉ là thấy nó bò chậm. Có điều mới phát hiện nó ăn bánh bao nhanh.
"Cha thể nhận nó con ." bé cũng tựa gốc cây, chân trời đỏ rực: “Như thế thì thành Quy Nhi Tử ... Không đây là lời để mắng khác . Bình thường cho con mắng mà."
*Chú thích: Quy Nhi tử là để chỉ mấy thằng đàn ông mở kỹ viện hoặc là mấy thằng đàn ông trăng hoa.
Nam nhân bật , dùng sức xoa đầu bé hai cái: "Tên nhóc nhà ngươi việc khác thì xong, chuyện thì thể tức c.h.ế.t ."
"Cha..." bé lắc lư bàn tay : “Ngoài việc ngoài g.i.ế.c bọn họ, chúng thật sự thể khác ? Đến c.h.ế.t cũng ?"
Tay nam nhân dừng cái đầu nhỏ xù xì : “ , ." Nam nhân thu tay về, trong mắt phản chiếu buổi chiều tà mùa hạ: “Phàm Sinh, con của nhà chúng thì chỉ thể con đường của nhà chúng ."
Cậu bé im lặng một lát, như điều suy nghĩ gật đầu: "Con ."
"Ở đây cách chợ xa, mua mấy bộ quần áo mới, mua thêm chút đồ chơi ?" Nam nhân trưng cầu ý kiến của nó, giọng điệu mấy phần ý bù đắp: “Hay là con mua quà cho Hỏa Ngưu nữa? Không con nó một thanh kiếm gỗ đào ?"
Lý Hỏa Ngưu là bạn của bé ở quê nhà, gầy đét như con khỉ đen nhẻm, phụ lòng cái tên mà cha đặt cho. Cậu bé do dự một chút: "... bây giờ quan phủ dán cáo thị truy nã hình vẽ của chúng ..." "Con rửa mặt là chứ gì." Nam nhân chẳng hề để tâm: “Ta cũng rửa một chút."
Cậu bé ngờ vực lườm một cái: “Ta thật mà." Nam nhân thuận thế lau mặt: “Bao nhiêu năm nay con cũng nên quen chứ. Vả mấy cái hình vẽ cáo thị truy nã, mấy là thật sự giống chúng ... Tên nhóc nhà con nhát gan thế."
Cậu bé nghĩ nghĩ, cuối cùng vẫn cưỡng sự cám dỗ của đủ loại hàng hóa thú vị ngoài chợ, dậy : "Vậy chúng thôi!"
Hai canh giờ , tay xách nách mang, bọn họ bước ánh trăng về bờ sông. Cậu bé vui, chút tiếc nuối, lẩm bẩm: "Lần ngoài là lúc nào nữa..." Nói thấy hình như đúng, lắc đầu: "Không ngoài mới chứ."
Nam nhân , vỗ vỗ đầu nó, : "Con còn ngoài mới ? Vậy con mà cứ ngoài thì lấy vợ?"
"Tại lấy vợ?" bé hiểu: “Nhà chúng luôn việc chứ."
Nam nhân bẻ ngón tay tính toán với nó: “Con xem nhé, nhà chúng một ngàn năm ở quê cũ , đến đời con, huyết mạch nối dõi mười mấy đời. Con mà thành , lấy con cái?"
Cậu bé nghĩ nghĩ, hỏi : "Cha, ông cũng thành ?"
"Ta..." Nam nhân nhất thời nghẹn lời, trừng mắt nó: “Thành kể đến duyên phận, thể từ trời rơi xuống cho con một . Haiz, thôi chuyện nữa, về ."
Cậu bé từ nhỏ , con ruột của cha, là do ông nhặt về nuôi lớn. Cha cũng bao giờ giấu nó, nếu lừa nó là con ruột, lớn lên khó giải thích tại hai cha con trông chẳng giống chút nào, cha thế , con thế ...
Cậu bé nam nhân xách theo đủ thứ đồ phía , thở dài một . Cha trông khó , nhưng dù cũng từng cô nương nào liếc ông quá hai . Ai thích một đàn ông trung niên bẩn thỉu, râu ria xồm xoàm, càng sự nghiệp gì nổi bật. Trong mắt các vị hương ở quê nhà, ông chẳng qua chỉ là một kẻ dùng bói toán lừa tiền, một tên thần côn sống qua ngày đoạn tháng.
Nếu gì bất ngờ, tương lai nó chỉ kế thừa thanh đao của cha, mà còn kế thừa cả cây sào trúc treo lá phướn , trở thành thần côn thế hệ mới của huyện Thanh Viên. Ban đầu cha chịu bỏ tiền mua Hoãn Hoãn về, ngoài sự nài nỉ của nó , còn vì cha cảm thấy lỡ như Hoãn Hoãn cẩn thận 'tiên du' (c.h.ế.t ), cái mai rùa màu trắng hiếm thấy của nó dùng để gieo quẻ thì tuyệt hảo. Khiến nó một thời gian vô cùng căng thẳng, chỉ sợ cha chuyện gì ' cẩn thận' với Hoãn Hoãn.
Từ khi nó ký ức, lúc cha cầm đao và cầm đao, là hai khác . Một thể g.i.ế.c địch ngoài ngàn dặm, lạnh lùng quyết đoán, một đao đoạt mạng bao giờ dây dưa; một mỗi ngày bày sạp bói toán ở một chỗ cố định, nhảm ngắm nghía các cô nương xinh ngang qua, thường vì mấy đồng tiền mà cãi ầm ĩ với khách...
Trừ phi 'việc' như hôm nay, cha và nó tuyệt đối rời khỏi huyện Thanh Viên nửa bước. Mười tuổi, nó ít nhất chín năm rưỡi sống trong cảnh mặt trời mọc, mặt trời lặn của huyện Thanh Viên.
Nhà nó họ Ứng, tên nó là Ứng Phàm Sinh. cha tự hào về cái tên lâu, là tra nhiều sử sách mới chọn cái tên . bảo ông điển cố xuất xứ, ông ... Có điều, ở cái huyện nhỏ đầy rẫy những Lai Phúc, Thúy Hoa, Đại Tráng , Phàm Sinh cũng coi như là một cái tên nhã nhặn . Nghĩ đến bạn Lý Hỏa Ngưu của nó...
Lần rời quê nhà, là giữa mùa hạ năm ngoái. cha mang nó đuổi theo đến nha môn một huyện cách xa ngàn dặm, mặt bàn dân thiên hạ kết liễu tên thư sinh trẻ tuổi , một nữa vẻ vang lên cáo thị truy nã. Năm nay đuổi xa như , nhưng nhà của ông lão cũng cách quê nhà năm sáu trăm dặm. Giữa mùa hạ năm , lẽ cũng sẽ gì đổi...
Một cơn gió đêm mang theo nóng thổi tới. cha ánh trăng, móc một đồng tiền xu, miệng lẩm nhẩm mấy câu chú ngữ, lập tức ném đồng tiền về phía . Không khí bèn như xé một khe hở cao bằng , tỏa ánh sáng tím nhàn nhạt: “Đi thôi!" cha gọi nó một tiếng. Nó nhanh mấy bước. Khe hở phát sáng là thứ nó quá đỗi quen thuộc, con đường về nhà. Bước trong luôn cảm thấy chóng mặt, mắt cũng là ánh sáng bóng tối hỗn loạn, nhưng nhanh sẽ kết thúc. Đợi đến khi đầu óc tỉnh táo , nó ở trong sân nhà .
Nếu khác cha thực là một thuật sĩ giỏi, chắc sẽ còn luôn lườm nguýt ông nữa. Tổ tiên nhà họ Ứng đều như , lấy xác phàm trần tu thuật pháp, quan thiên tượng, cầu thành tiên, chỉ giữ tổ huấn. Mà tổ huấn của nhà họ Ứng... là canh giữ một cái động.
Nó từ nhỏ , cái giếng trong sân nhà , thực là một cái giếng. Chỉ là một cái động ngụy trang thành giếng. Miệng giếng nay nắp. Nếu từ miệng giếng xuống, tất nhiên là nước, chỉ thể thấy bóng tối sâu thấy đáy. Cha cảnh cáo nó, mấy ngày giữa hạ nhất nên đến gần nó. Những lúc khác, thì thể, nhưng tuyệt đối để rơi xuống. Lúc nhỏ nó sợ cái giếng , dám đến gần. Bây giờ sợ lắm nữa, thậm chí còn thản nhiên đến mặt nó, cúi đầu chăm chú miệng động. Luôn cảm thấy, trong cái bóng tối gần ngay mắt mà như vô biên vô tận , thứ gì đó đang hấp dẫn nó...