Bách Yêu Phổ 3 - Chương 6: Phong Sinh 6
Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:37:57
Lượt xem: 33
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tư Cuồng Lan đặt tấm danh tay xuống, nâng chén lên nhấp một ngụm, tự lẩm bẩm: "Thẩm Phong?"
Vết mực danh vẫn khô, đó chỉ đúng bốn chữ xiêu xiêu vẹo vẹo: "Thẩm Phong, là Yêu".
Một trong những quy củ của Tư gia đó là danh chắc chắn do chính cần nhờ vả .
"Chưa từng học ?" Tư Cuồng Lan Miêu quản gia.
Miêu quản gia : "Theo như chủ sự thì là chữ."
Đào Yêu vội vàng lên , giống như chịu đựng sự tội lớn lao nào đó: "Nhị thiếu gia, ngài bắt tay dạy nó bốn chữ , mất hết hai canh giờ đó! Chưa từng gặp ai ngộ tính tệ như nó."
"Ngộ tính tệ cũng chắc, chứ tệ thì là sự thật thể bàn cãi ." Tư Cuồng Lan hờ hững , hỏi Miêu quản gia: "Rừng mai chứ?"
Đào Yêu cứng đơ cả mặt, từ việc đòi công biến thành tấn công, bản lĩnh khiêu khích nàng của Tư Cuồng Lan mãi mãi là thiên hạ nhất.
Miêu quản gia nhịn mà bật : "Rừng mai cả, may mà Đào nha đầu kịp thời phá chướng nhãn pháp của tiểu yêu , thi pháp chế phục mới gây bất cứ tổn thất nào."
Vẫn là Miêu quản gia nhất, đúng là con ấm áp duy nhất trong Tư phủ, Đào Yêu lão cảm động hồi lâu.
"Kêu nó ." Tư Cuồng Lan bên ngoài cửa.
Sảng khoái như ? Trước khi đến gặp Tư Cuồng Lan, Đào Yêu còn bàn với Miêu quản gia đợi lát nữa sẽ bịa một câu chuyện thê t.h.ả.m nhất từ cổ chí kim về yêu quái ngốc thì may mới thể cho Tư Cuồng Lan đồng ý.
Đào Yêu vội chạy ngoài, đưa yêu quái đang thấp thỏm ngoài cửa trong sảnh đường.
Tư Cuồng Lan chỉ nó một cái, : "Trên danh chỉ tên ngươi, thị phi ?"
"Nhanh , nhị thiếu gia hỏi ngươi đó." Thấy yêu quái đó ngây như phỗng, Miêu quản gia vội nhắc nhở.
Thẩm Phong đ.á.n.h giá Tư Cuồng Lan mấy lượt, mới khó tin hỏi: "Ngươi thực sự là thiếu gia Tư phủ ?"
"Không giống ?" Tư Cuồng Lan mở quyển binh pháp mà mãi chán , như như .
"Ta còn tưởng xưng là Diêm Vương Sống thì hẳn là sẽ tướng mạo giống như hung thần ác sát, tay to eo rộng nữa chứ." Thẩm Phong thẳng: " ngươi thế đến hai từ 'tráng kiện' còn tính ."
Đào Yêu thực sự là đổ mồ hôi lạnh tên yêu quái ngốc , chuyện chính chứ, ngươi cái gã đàn ông mắt ngươi là một tên bụng vô cùng hẹp hòi còn dám thẳng rằng " đủ cường tráng"...
Ánh mắt Tư Cuồng Lan rơi cuốn sách rời: "Ta còn tưởng kẻ xưng là yêu quái thì hẳn là thể cưỡi gió đạp mây, xuyên núi chặt biển, thật ngờ tạp dịch chăn ngựa nhà chúng hàng phục..."
Nhìn , lập tức phản kích thấy ! Vị thiếu gia thực sự là chịu nhường nhịn chút nào.
"Là năng lực bằng , nàng tuy là tạp dịch nhưng là một ." Nó thực sự hề bất cứ sự trào phúng nào từ lời , mỗi một từ đều vô cùng nghiêm túc: "Ta từ thôn Hồi Long ở Mộc Châu đến, thôn dân đều chỉ dựa một con sông Cẩm Lân để sống, nhưng đáng hận là năm ngoái một trận hạn hán, nước sông Cẩm Lân gần như đều cạn khô, dẫn nước ở sông Bạch Tước gần đó qua, ai ngờ con yêu quái ở trong sông Bạch Tước cho dẫn nước, còn rằng khiến cho sông Cẩm Lân khô cạn thật nhanh. Ta lý luận với nó, nó cũng , nên mới động thủ với nó, thế còn nó đ.á.n.h cho đầy thương tích, vì đến tìm các ngươi."
Biết mà, thị phi mà mấy tiểu yêu quái cỡ dây , thể nào là chuyện gì lớn đến mức kinh thiên động địa , chủ yếu là do nó quá vô dụng mà thôi, đ.á.n.h Đào Yêu mất mặt, đến một con yêu quái danh tính trong sông cũng đ.á.n.h , quả thực là mất mặt c.h.ế.t.
đổi qua một góc độ khác thì một yêu quái bằng lòng vì kế sinh nhai của thôn dân mà bôn ba như thế , cũng nên coi thường.
"Thẩm Phong cô nương, ngươi trở về ." Tư Cuồng Lan đặt binh thư xuống, khép danh đưa qua cho Miêu quản gia.
Tất cả đều đờ cả , Miêu quản gia nhận lấy danh , nhẫn tâm giao cho Thẩm Phong.
"Ngươi chịu giúp ?" Lần Thẩm Phong tự nhiên thông minh hẳn , cũng gấp gáp nữa: "Ta chỉ hy vọng các ngươi giúp chế phục con yêu quái trong sông Bạch Tước thôi, khuyên nó đ.á.n.h nó cũng , chỉ một mục đích đó thôi. Còn cần khác giúp đỡ, tự thể . Chút chuyện nhỏ ngươi cũng giúp ?"
Đào Yêu lý do Tư Cuồng Lan từ chối, nàng cứ tưởng sẽ gật đầu, cũng là thỉnh cầu gì phiền phức, trừ khi nội tâm của tên vẫn úy kỵ gì đó với yêu quái, nhúng tay quá nhiều?
"Mộc Châu bắt đầu tuyết rơi nhỉ?" Tư Cuồng Lan giống như tự lẩm bẩm.
Thẩm Phong gật đầu.
"Ở đó lạnh quá, mùa đông đến vẫn ở nơi ấm áp hơn." Tư Cuồng Lan nhấp một ngụm : "Vả gần đây cũng rảnh lắm, dự định sẽ một quyển sách về nghiên cứu việc nướng thịt, xin giúp ngươi ."
Đây là lý do vớ vẩn gì thế.
Đào Yêu , dù lý do từ chối hoang đường cỡ nào, chỉ cần Tư Cuồng Lan lắc đầu thì một ai dám gật đầu.
"Miêu quản gia, tiễn khách." Hắn ngáp một cái, ánh mắt vẫn rời khỏi quyển binh thư.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-3/chuong-6-phong-sinh-6.html.]
" mà... ai thể giúp nữa !" Thẩm Phong đột nhiên quỳ xuống: "Nếu thể đ.á.n.h bại yêu quái đó thì nước của sông Cẩm Lân sẽ khô cạn mất, sẽ c.h.ế.t đó!"
"Mở lối dẫn nước, vốn là bổn phận của quan phủ địa phương, cho rằng ngươi vẫn nên về nghĩ cách khác ." Tư Cuồng Lan động đậy, căn bản là nó thêm một nào nữa.
"Tư thiếu gia!"
Nó xông lên, Miêu quản gia chặn mặt Tư Cuồng Lan .
"Thẩm cô nương, mời về cho." Miêu quản gia đặt danh tay nó: "Thiếu gia nhà quyết định thì thể đổi ."
Thấy tình hình, Đào Yêu lên nắm lấy cánh tay nó: "Miêu quản gia sai, thiếu gia nhà là một con lừa, cứng đầu lắm. Vả ngươi cũng đồng ý với mà, chỉ cần gặp thiếu gia, cho dù đồng ý thì ngươi cũng sẽ chấp nhận kết quả, gây rối."
"Ta... nhưng ...." Thẩm Phong lúng túng đến mức khóe mắt ửng đỏ, tìm Tư Cuồng Lan lý, Đào Yêu nhắc nhở, bỗng dưng , tiến lùi xong.
"Đi thôi, tiễn ngươi về." Đào Yêu kéo nó về phía cửa: "Làm loạn cũng vô dụng, cho dù ngươi treo cổ mặt thì cũng chỉ kêu đến chôn ngươi thôi."
Tư Cuồng Lan sót một chữ, khóe miệng cong lên, lên tiếng.
Miêu quản gia theo , cảm thấy nỡ, nhỏ nhẹ với Thẩm Phong: "Ngươi cũng đừng gấp quá, phàm là chuyện gì cũng đều cách giải quyết cả. Sắc trời tối , là ngươi ở trong phủ nghỉ ngơi một đêm hẵng ?"
Thẩm Phong c.ắ.n chặt môi, ấm ức đến mức một câu cũng .
"Được , giao nó cho , tạp dịch chuyên mấy việc vặt ." Đào Yêu mặt quỷ với Miêu quản gia, thò đầu khỏi hành lang, ngẩng lên sắc trời tối như mực, đột nhiên ranh mãnh, hỏi: "Miêu quản gia, ông hôm nay trời sẽ mưa chứ?".
"Hả?" Miêu quản gia trời: "Hôm nay trời quang đãng, hẳn mưa."
*
Miêu quản gia sai , hôm nay thực sự mưa, mà còn mưa lớn.
Mà điều kỳ quái nhất đó là trận mưa lớn đến đột ngột, vả chỉ mưa tại Tư phủ.
Đám trong phủ đến bữa tối còn ăn vội vội vàng vàng đem thứ thể hứng nước , đặt đầy ở mấy chỗ dột nước trong phòng, còn ngừng cầm chổi quét nước lênh láng sàn nhà.
Sau đó tất cả đều thấy cô nhóc ban ngày xông trong phủ, quật cường ở nhà ăn của Tư Cuồng Lan, cứ một lời mà đó, trời mưa lớn như thế cũng thể gột sạch sự cố chấp và ấm ức khuôn mặt nó.
Tư Tĩnh Uyên thả khỏi phòng đột nhiên dột nước tràn , chuyện xảy hồi chiều từ Đào Yêu, tất nhiên khi Đào Yêu thêm thắt ít mắm muối, cằn nhằn Tư Cuồng Lan hơn một canh giờ, còn nhị thiếu gia thì đại thiếu gia thể mà, chút chuyện nhỏ đó cớ gì khó một cô bé như , cho dù là một yêu quái thì cũng chỉ là một cô bé thôi.
Liễu công tử cũng nhịn mà làu bàu Tư Cuồng Lan nhân tính, thức ăn phơi nhà bếp đều ướt nhem cả , thật đau lòng quá.
Thẩm Phong cũng , nếu như thiếu gia Tư phủ chịu mặt giúp đỡ thì trận mưa sẽ dừng .
Tất cả những chỉ trích và làu bàu đều trong phạm vi để tâm của Tư Cuồng Lan, cũng để tâm trận mưa sẽ tiếp tục rơi cho đến khi Tư phủ ngập trong biển nước , chỉ quan tâm đến đôi đũa tay, chuyên tâm dùng bữa tối, thỉnh thoảng còn mở miệng bình luận món ăn của Liễu công tử, rằng thể chỉ dùng hai từ thất bại để hình dung .
Đào Yêu hôm nay cũng vô cùng quy củ, ăn cơm húp canh, trêu chọc Cổn Cổn, nhắc đến Thẩm Phong đang cô độc ngoài cửa lấy một chữ, thỉnh thoảng nghĩ đến điều gì lén lút bật .
Ma Nha ở bên cạnh lo lắng nàng, mưa rơi bên ngoài, mấy thử nhích xem thử nàng gì thì đều Đào Yêu dùng đủ loại thức ăn nhét đầy miệng.
Tư Cuồng Lan đặt chén xuống, lau miệng, đầu Đào Yêu: "Ngươi dạy nó ?"
"Ta nào dám." Đào Yêu vội phủ nhận, : "Ta chỉ cho nó xuất của thôi."
"Vật gì?" Tư Cuồng Lan .
Đào Yêu bóng dáng cô độc bên ngoài cửa sổ, trong mắt suy tư, đó : "Bách... Không , trong cổ tịch , cây Phong lâu năm thiên địa tạo hóa truyền cho linh khí thì sẽ xuất hiện Phong Sinh, hình , phân chia nam nữ, khi thành hình bảy năm là thể , thấy sẽ hóa thành cây thấp, gọi là Phong Sinh Mộc, lấy nhóm lửa thể tạo mưa."
Ma Nha thở dài một .
"Phong Sinh?" Tư Cuồng Lan ngẫm nghĩ: "Chưa từng thấy. Ngươi đặt trong lửa sẽ tạo mưa, nhưng vị bên ngoài cửa rõ ràng đang yên bất động, còn lấy an nguy của Tư phủ để uy h.i.ế.p ."
Đào Yêu dậy đến cửa sổ, Thẩm Phong ở bên ngoài vẫn bất động như tượng đá, chỉ ánh mắt phát ánh sáng, rõ là lo lắng là chờ mong.
"Đối với loại yêu quái như Phong Sinh thì tuổi tác của nó lớn lắm . Nếu thì chỉ với trận mưa như thế thể ướt bản ." Nàng lưng với : "Chỉ là càng giống con thì ngày c.h.ế.t của nó càng gần."
Tất cả , bao gồm cả Tư Cuồng Lan đều nhíu mày.
Tiếng mưa càng lúc càng lớn, trời đất dường như chỉ còn tiếng mưa hiên mái nhà, nước mưa kết thành tấm rèm cửa, chia cắt một con yêu quái cô độc và một đám bất cứ sự liên quan nào đến nó ở hai thế giới.