Bách Yêu Phổ 3 - Chương 5: Hiệp Quái 5

Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:38:45
Lượt xem: 28

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Một nén hương cuối cùng cháy hết. Ông lão vỗ tay: “Hết giờ.”

Tám lượt dừng bút.

Lúc , tám hầu bước , cẩn thận lấy họa tác từ bàn án của họ, bắt đầu vòng quanh từ lầu một lên lầu , để đảm bảo mỗi mặt đều thể rõ tám bức đại tác.

Tiếng trầm trồ kinh ngạc của năm nay lẽ là lớn nhất từ đến nay.

Ngụy Vĩnh An vẽ một con ác quỷ khoác liệt hỏa. Nét bút điêu luyện, đường nét uyển chuyển, khiến xem khoảnh khắc bức tranh lướt qua mặt, đều lo lắng rằng tờ giấy sẽ thật sự bốc cháy, và con ác quỷ sẽ theo đó nhảy xổ . Điều vị thiếu niên thiên tài khiến kinh ngạc vĩnh viễn là tính xâm chiếm mãnh liệt trong họa tác của .

Một bức họa nhường vốn dĩ nên đối thủ, cũng như những chiến thắng của trong các năm .

năm nay bất ngờ.

Tiếng trầm trồ lớn hơn của khán giả dành cho một bức “Thần Nữ Đồ”.

Trong tranh là một nữ tử, đầu gối trăng sáng, chân đạp hoa bay, tóc mây vấn cao, mặt như hoa phù dung. Trong ánh mắt lưu chuyển, dù mà vẫn thoáng nét hờn dỗi. Trong vẻ cao quý dịu dàng mang mấy phần yêu kiều. Một áo đỏ rực rỡ như ráng mây, tà áo phấp phới tựa gió xuân thổi qua, nhẹ nhàng thổi tận tâm can của tất cả xem.

Quả thực là một bức họa khiến mà lòng dâng lên niềm vui sướng. Đó là bút tích của Tư Cuồng Lan.

Khi bức họa lướt qua mặt Đào Yêu, nàng kinh ngạc đến mức đ.á.n.h rơi cả hạt dưa.

Nàng vốn hiểu tranh, nhưng nàng chỉ cảm thấy trong tranh thật sự , dải lụa áo sinh động đến mức dường như sắp bay đến chạm cả mặt nàng. điều khiến nàng kinh ngạc nhất là cổ tay trong tranh... đeo một chiếc chuông vàng, giống hệt như chiếc tay nàng...

“Hắn… ngay cả cái cũng ?” Sau khi bức tranh qua mà nàng vẫn nỡ dời mắt.

Liễu công tử và Ma Nha cũng biểu cảm tương tự. Ngay cả Cổn Cổn khi thấy bức tranh cũng kêu "chít chít" chồm lên, vẻ liều mạng lao gần gũi mỹ nhân.

“Hắn cũng .” Tư Tĩnh Uyên trái vẻ thấy quen lạ, ăn : “Lan Lan nhà cũng giống , sở thích rộng rãi.”

Đáp chỉ ba ánh mắt khinh bỉ.

Tám bức họa tác trưng bày xong. Mọi mặt ngoài việc trầm trồ, còn bàn tán xôn xao, dù cũng chỉ một phiếu, bỏ cho bức ưng ý nhất.

Thần Nữ đối đầu Ác Quỷ, hai thái cực, mỗi bức một vẻ. khán giả năm nay lẽ vì xem ác quỷ lâu nên thấy ngán, để cho bức “Thần Nữ” đột nhiên xuất hiện đoạt giải nhất. Tư Cuồng Lan nhận quá nửa lụa hoa của cả khán phòng. Vị tướng quân thường thắng năm là Ngụy Vĩnh An đành ngậm ngùi về nhì. Thật bất ngờ, nhưng cũng là điều dự liệu.

Kích động nhất e là ông lão và đàn ông trung niên . Vạn ngờ nhân vật bắt đại cho đủ là một con hắc mã ẩn sâu đến ... Buổi thi thư họa của Tùng Hạc Đình chỉ giữ thể diện, mà tiêu chuẩn năm nay còn cao hơn năm. Từ nay về , địa vị của Tùng Hạc Đình trong lòng giới văn nhân Lạc Dương e là càng thêm vững chắc.

Mấy vị tuyển thủ còn ai là tâm phục khẩu phục, ào ào tiến lên chúc mừng Tư Cuồng Lan, nhân tiện tự xưng gia môn để kéo gần quan hệ. Tư Cuồng Lan chỉ hờ hững đáp , ngay cả một câu khách sáo cơ bản cũng .

Bên đang náo nhiệt, duy chỉ Ngụy Vĩnh An là tham gia. Cậu chỉ ôm lấy bức tranh của Tư Cuồng Lan, đến nhập thần. Gương mặt vốn cảm xúc mà càng lúc càng kích động. Rõ ràng là thua bức tranh nhưng trong mắt tràn ngập niềm vui bất ngờ.

Ông lão mang hộp gấm đến, trịnh trọng giao cho Tư Cuồng Lan: “Tư công tử tài năng kinh , độc chiếm ngôi đầu, danh xứng với thực! Thỏi Long Mặc thuộc về công tử!”

Xung quanh lập tức vang lên những tiếng xì xầm đầy ngưỡng mộ.

Tư Cuồng Lan nhận lấy hộp gấm, mỉm , đang định mở miệng thì ống tay áo bỗng nhiên kéo giật .

Quay đầu , Ngụy Vĩnh An kích động đến mức môi cũng run rẩy, hai tay siết chặt lấy ống tay áo , trong mắt thậm chí còn long lanh ánh lệ. Nhìn thần sắc của , tuyệt đối là đang kẻ thù, mà là đang một cố nhân xa cách lâu ngày, nay mới gặp .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-3/chuong-5-hiep-quai-5.html.]

Đào Yêu gần đó, thấy cảnh thì suýt nữa xông đẩy Ngụy Vĩnh An. May mà Liễu công tử và Ma Nha đồng loạt kéo . Liễu công tử thấp giọng : “Ngươi kinh động, chọc giận, đưa một cách tự nhiên !”

Đào Yêu nghiến răng, thu bàn chân bước .

Tư Cuồng Lan Ngụy Vĩnh An đang khác hẳn ngày thường, mỉm : “Ngụy công tử việc gì ?”

Ngụy Vĩnh An vẫn chằm chằm, nhưng thể mở miệng, bàn tay níu lấy ống tay áo càng lúc càng run rẩy.

Tư Cuồng Lan suy nghĩ một lát, bèn đưa hộp gấm trong tay đến mặt Ngụy Vĩnh An. Cậu giật , theo bản năng buông tay áo đỡ lấy.

“Thỏi Long Mặc cầm cũng vô dụng, xin chuyển tặng cho công tử.” Hắn chắp tay với Ngụy Vĩnh An, : “Vốn ý đoạt mất sự nổi bật của công tử, xin đừng để ý. Cáo từ.”

Nói đoạn, cũng thèm để ý còn bao nhiêu kéo gần quan hệ với , cũng mặc kệ ông lão và đàn ông trung niên giữ , dắt theo Tống Niên Sinh thẳng cửa.

Tư Tĩnh Uyên cũng vội vàng gọi Đào Yêu và bọn họ cùng ngoài.

Đào Yêu bảo cứ , ba họ gói bánh điểm tâm ăn hết lầu mang . Hắn bèn biếu cho nàng một cái lườm sẽ đợi bọn họ ở bên ngoài.

Sau đó, Đào Yêu, Liễu công tử và Ma Nha bèn thật sự chạy ngược lên lầu, gói đồ ăn, chằm chằm Ngụy Vĩnh An vẫn đang ngây tại chỗ.

“Bây giờ chúng còn với một câu, mà đưa đến Long Thành Viện đây?” Ma Nha lo lắng : “Ta thấy vẻ bình thường.”

“Cậu vốn dĩ bình thường .” Đào Yêu nhíu mày: “Sau khi thấy Tư Cuồng Lan, càng bình thường hơn.”

Liễu công tử gãi mũi, : “Cũng thể mạo hiểm thử. Ta bây giờ thể đưa đến Long Thành Viện nhanh như gió cuốn mây tan. Thời gian ngắn như , lẽ sẽ xảy dị biến gì ?”

Đào Yêu đang định mở miệng, thì thấy Ngụy Vĩnh An ôm bức họa của Tư Cuồng Lan chạy vọt ngoài, mặc cho ở phía gọi thế nào cũng đáp .

Mọi lẽ sớm tính tình của thiếu niên khác thường. Thiên tài mà, ít nhiều đều khác biệt, cho nên cũng xem là chuyện gì to tát. Chỉ ông lão là lo lắng, nhưng cũng chỉ lo lắng bức Thần Nữ Đồ một trở . Theo lý, tác phẩm của các tài tử tham dự hàng năm đều sẽ giữ Tùng Hạc Đình để sưu tầm. lấy tranh là Ngụy Vĩnh An, lão cũng tiện cho cưỡng ép đuổi theo đòi về.

Đang lúc rầu rĩ, ba gã công tử ban nãy xì xầm ở bàn bên cạnh Đào Yêu , bọn họ sẽ đuổi theo. Dù là quán quân mấy năm , cũng thể cứ thế lấy tranh của khác . Ngay lập tức, ba bọn họ bèn đuổi theo cửa.

“Ba tên ngốc e là sắp hỏng chuyện.” Đào Yêu phi nhanh ngoài.

Liễu công tử và Ma Nha khỏi cổng lớn Tùng Hạc Đình, Ma Nha trở , với ông lão: “Thí chủ, một năm đều dùng bữa miễn phí, đúng ạ?”

Ông lão sững sờ, lập tức gật đầu: “Nhất ngôn cửu đỉnh!”

“Đa tạ thí chủ, A Di Đà Phật!” Ma Nha vọt mất dạng.

Phía Tùng Hạc Đình, Tư Tĩnh Uyên quả nhiên vẫn đang đợi bọn họ. Thấy Đào Yêu chạy , khỏi kỳ quái hỏi: “Sao thấy Ngụy công tử ôm một bức tranh chạy về hướng Lan Lan rời , mấy bàn bên cạnh chúng đuổi theo Ngụy công tử thế?”

Đào Yêu chỉ : “Vậy chúng bám theo ba đó.”

“Sao bám theo họ? Lan Lan đêm khuya, đưa Niên Sinh về Minh Nguyệt Đài . Hắn còn nếu đám ‘dã nhân’ các ngươi dạo chợ tiếp, thì cứ tùy ý.” Tư Tĩnh Uyên thật thà truyền đạt .

Đào Yêu hừ lạnh một tiếng: “Đám ‘dã nhân’ hôm nay cũng dạo nữa.”

Nói đoạn, nàng tăng tốc độ chân.

 

Loading...