Bách Yêu Phổ 3 - Chương 5: Giáng Quân 5

Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:38:12
Lượt xem: 24

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lại một đêm đầy ác mộng. Thực sự thể ngủ nữa.

Trời sáng sớm , hành trang năm tháng chỉ đủ thu thành một tay nải nhỏ.

Thực trốn nữa. Nếu sợ hãi thì là giả, ai mà phạm nhân rơi tay Lôi Thần sẽ kết cục như thế nào cơ chứ, khả năng là còn thê t.h.ả.m hơn cả việc ném lò lửa nữa.

Hắn thậm chí còn kịp lời tạm biệt với Tô Thắng, là chạy trốn thì vẫn nên âm thầm lặng lẽ mà rời .

Nghe theo kiến nghị của Hồng cô cô, đến Lạc Dương, sống ở một nơi gần ngoại ô, trồng rau nuôi gà, trải qua những tháng ngày bình an, thỉnh thoảng từ chối những bà mối đến hỏi thăm. Dù ở nơi , thể là nam thanh niên vẻ ngoài ưa nhất, các cô nương xuất giá ở gần đó thích . Trước cửa nhà thường xuyên thức ăn và áo quần giày vớ là ai tặng, khiến thấy mà dở dở .

mà ngày tháng sóng yên biển lặng như thế cũng thể cho quên hai con vẫn luôn bận lòng. Năm thứ hai khi chuyển đến Lạc Dương, cuối cùng cũng dằn nỗi sợ hãi và bất an trong lòng để trở chốn cũ quen .

Nhà Hồng cô cô còn một bóng , hoa cỏ trồng khô héo hết, gà vịt nuôi vườn cũng còn, cả ngôi nhà từ trong ngoài là một trống rỗng.

Không bất ngờ gì.

Lúc ngang qua Tô gia, cửa nhà vẫn phồn hoa như thế, danh tiếng của Tô Thắng bây giờ càng ngày càng lớn, việc ăn cũng thuận chèo mát mái.

Hắn chỉ dừng cổng nhà nàng trong chốc lát, bảng hiệu "Tiêu Cục Chấn Đình" sáng ngời cổng lớn, đó bèn rời .

Sau đó hình thành thói quen, mỗi dịp cuối năm đều lén lút từ Lạc Dương về, chỉ là để xem thử mà thôi.

Nhà của Hồng cô cô vẫn trống trải. Năm nay trong lòng suy nghĩ thế nào mà nhân lúc trời tối lẻn bên trong xem thử.

Ở trong phòng quan sát xung quanh một hồi, đó chiếc bàn ăn đóng đầy bụi, đến sờ những bồn hoa từng tưới bao trong quá khứ, vật còn đó nhưng còn, trong lòng một sự bình tĩnh thể thành lời. Quay đầu , thấy ánh trăng như nước xuyên qua cửa sổ hoang tàn, in một hình bóng kỳ lạ xuống nền đất. Hắn ngẩng đầu kỹ, khung cửa ai đó vắt ngang một sợi dây thừng để treo mấy con hạc giấy, cơn gió thổi qua nó lắc lư, hạc giấy mới, bên còn thấp thoáng thấy vài nét chữ.

Hắn cầm lấy hạc giấy mở xem, quả nhiên là một phong thư.

"Một năm , vẫn tin tức gì của . Cô cô của bên ngoài để áp hôn, nhưng đó đến bà cũng thấy nữa, hai cô cháu nhà đến nơi khác lừa ăn lừa uống ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-3/chuong-5-giang-quan-5.html.]

"Hai năm . Huynh c.h.ế.t ? Trước khi chào tạm biệt khác cũng là một phép lịch sự đó, con thật hiểu gì cả."

"Ba năm . Nếu như thì mau đến tìm , đem về cho mấy thứ vui lắm nè."

"Bốn năm . Ta tìm nữa ."

"Năm năm . Ta sắp gả cho . Huynh đến uống rượu mừng !"

Hắn run rẩy nắm chặt những bức thư trong tay, trong lòng giống như một viên đá nặng nề đè xuống.

Hóa năm năm ư. Hắn bức thư mới nhất trong tay, ngày tháng và địa điểm bức thư tận mấy .

Năm năm qua coi như hoang phí . Ở Lạc Dương, từng bất cứ một "công việc" nào liên quan đến áp hôn, tuy rằng tư chất bằng Hồng cô cô nhưng nếu như bà thì cũng khó, dù thì chỉ cần tiêu hao một chút thể mà thôi. , hề . Có thể là do đủ can đảm, sợ lộ chút yêu khí gánh lấy phiền phức.

Thời gian năm năm, chỉ một nông phu trồng hoa trồng cỏ, hàng xóm đều coi là một tên nhóc bình thường cần cù chất phác, ưa mà thôi. Hắn cũng từng rung động một cô nương, lúc nàng múa kiếm vung đao, giống dáng vẻ của Tô Thắng. Cô nương đó cũng thích , nhưng ai tấm giấy dán cửa sổ còn kịp chọc thủng thì nhà cô nương đó gặp biến cố, cả nhà chuyển về phương nam, còn cơ hội trùng phùng nữa. Cô nương gặp năm ngoái cũng , đến giai đoạn hai hảo cảm với thì cô nương đó lâm bệnh nặng, lo rằng càng quan tâm thì bệnh của cô nương đó càng ngày càng nặng. Hắn thấy lạ, bèn từ bỏ tâm ý đối với cô nương đó, đó bệnh của đối phương bèn chuyển biến lên. Cho nên, cuối cùng cũng hiểu Hồng cô cô , vì cố chấp với việc thành cho khác như thế.

Có loại , bản thì sẽ khiến cho thiên hạ đều mất hết; cũng , bản nhưng hy vọng khác nên mất . Hồng cô cô là công tội, điều thực sự khó để đưa kết luận.

Rượu mừng chắc chắn uống.

Chỉ là thời gian chính xác.

Bởi vì cuối cùng vẫn bại lộ. Hắn thực sự sống cẩn thận từng li từng tí, che giấu khí tức kỹ càng như mà Lôi Thần vẫn thể phát hiện .

Không thể đối đầu trực diện với Lôi Thần , vì tuyệt đối cơ hội thắng.

Thư trong tay thành một cục, chỉ thêm một ngày mà thôi.

 

Loading...