Bách Yêu Phổ 3 - Chương 5: Độn Ngư 5
Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:38:02
Lượt xem: 33
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
" mà bây giờ ngươi hề giống như một cô nương hạnh phúc." Đào Yêu vén màn , mấy bông hoa tuyết rơi trong xe ngựa, lạnh đến mức rụt cả cổ , nàng bèn vội vàng thả màn xuống.
Yêu quái vẻ sảng khoái đáng yêu giống như trong ký ức của nó, tốn mấy ngày trời mới thể kể hết cuộc sống đây của nó, khi chỉ là một cảnh tượng nhỏ mà Thẩm Phong gần như nghĩ lâu mới thể ghép cho chỉnh, giống hệt như mấy già trí nhớ kém, mấy Đào Yêu suýt chút nữa ngủ gục, những câu chuyện thường ngày chút sóng gió như thế , đối với nàng quả thực cực kỳ vô vị.
"Vui vẻ nổi, con yêu quái trong sông Bạch Tước cứ chống đối ." Thẩm Phong nhíu mày: "Không nước, sẽ sống tiếp ."
Đào Yêu đ.á.n.h giá nàng: "Ngươi vẫn luôn mưa cho thôn Hồi Long nhỉ?"
Nó do dự hồi lâu gật đầu: "Nước sông Cẩm Lân một khi cạn hết thì đều thể cứu nữa."
Tư Cuồng Lan giờ vẫn luôn nhắm mắt dưỡng thần đột nhiên mở miệng : "Theo như ngươi thì sông Bạch Tước cách thôn của các ngươi cũng xa, vì trực tiếp đến đó lấy nước?"
"Cũng tính là gần, nhưng chung quy vẫn tiện." Nó lắc đầu: "Huống hồ con yêu quái trong hồ đó vô cùng hung ác, đạo lý, bình thường đến gần nó e là sẽ gặp nguy hiểm. Cho nên trừ việc dẫn nước sông Cẩm Lân thì còn cách nào khác nữa."
"Ồ." Tư Cuồng Lan mỉm , cũng hỏi gì thêm.
Lúc , xe ngựa dần giảm tốc độ , theo đó là một tiếng ngựa hí vang lên, tiếng gã đ.á.n.h ngựa ở bên ngoài vọng : "Bẩm nhị thiếu gia, đến thôn Hồi Long ."
Đào Yêu bỗng chốc lấy tinh thần, nhanh chóng nhảy xuống ngựa. Mới đặt chân xuống đất, nàng ngay lập tức nhảy lên ngay, Mộc Châu thực sự là lạnh quá . thôn Hồi Long ở ngay phía bắc của Mộc Châu, bốn bề gì che chắn, chỉ mấy tòa núi nhưng thể nào ngăn mấy con gió ngang ngược . Nhìn xung quanh là một tuyết trắng, che phủ cả con đường nhỏ phía mấy cành cây khô, giống như cả mấy trăm năm từng bước qua , vì nếu kỹ thì thể đó là con đường .
Thẩm Phong đặt chân xuống đất vội vàng chỉ cuối con đường : "Xuyên qua đó là đến thôn Hồi Long, về phía bắc thì là sông Bạch Tước , chúng nhanh ."
"Chúng từ nơi xa đến, mời chúng về nhà uống ngụm nóng mới ?" Tư Cuồng Lan xuống xe, chỉnh góc áo nhăn, trong tay cầm một cây trường kiếm trắng, vỏ kiếm bất cứ hoa văn gì, trơn bóng như ngọc, chỉ một chữ "Tư” khắc ngay chính giữa kiếm, cũng bất cứ màu sắc gì, đơn giản đến mức nếu kỹ thì thể phát hiện . Không chỉ kiếm màu trắng mà đến cả tua kiếm cũng trắng như tuyết, lạnh lẽo bức .
Lúc khỏi nhà, Đào Yêu chú ý đến kiếm của , đây từng thấy dùng đao múa kiếm, nàng nghĩ cũng đến nơi nào ghê gớm lắm, còn cần mang theo vũ khí nữa ?
Thẩm Phong sững , suy nghĩ một hồi : "Cũng , trời lạnh thế , về nhà nghỉ một lát ."
Tư Cuồng Lan dặn gã đ.á.n.h ngựa ở tại chỗ đợi, hai theo Thẩm Phong, bước thấp bước cao con đường nhỏ .
Không lâu , phía thấp thoáng bóng đến gần, là một lão tiều phu, vùi trong bộ áo quần mùa đông dày cộm, rõ mặt mũi, từ xa thấy Thẩm Phong bèn vẫy tay chào hỏi: "Nha đầu về ? Cha ngươi cứ càm ràm ngươi lâu quá đấy."
Thẩm Phong vẫy tay với lão: "Bây giờ về nhà , Ngưu đại gia đường cẩn thận, đường tuyết dễ trơn lắm."
"Được ." Ông lão lướt qua họ, thong thả về một phía khác của con đường.
Lại thêm một lát nữa, mấy đứa trẻ đang chơi ném tuyết, tiếng dứt, thêm về phía , thể thấy thôn xá, lúc đúng giờ Ngọ, mấy hộ nhà khói bếp nghi ngút, cuộc sống vẻ khó khăn cùng cực như nó .
Giữa đường mấy thôn dân chào hỏi nó, cuối cùng nó cũng ngừng ở một căn nhà, đẩy cửa trúc : "Đến ."
Một căn nhà nông thôn bình thường, dọn dẹp cũng khá là sạch sẽ, chỉnh tề.
Bước nhà, nó vội mời Đào Yêu và Tư Cuồng Lan . Hai còn xuống, trong phòng bếp một nam tử tầm bốn năm mươi tuổi bước , sắc mặt đoan chính, cử chỉ thô lỗ, tay vẫn đang cầm một con d.a.o bước bên ngoài, ống tay áo dầu mỡ quấn quanh cổ tay, giọng cũng lớn: "Nha đầu c.h.ế.t tiệt chạy thế hả? Sao bây giờ mới chịu về?"
Lời còn dứt, một thiếu niên vội vàng từ trong phòng, thể gầy gò nhưng yếu ớt, dung mạo thanh tú sạch sẽ, một đôi mắt đen láy sáng như đá quý, thấy Thẩm Phong bèn trách cứ: "Muội chạy thế? Không chỉ chơi một lát về ? Ta và cha lo lắng cho đó."
Nó chạy qua ôm lấy cánh tay của thiếu niên, : "Muội tìm hai bạn , họ chuyện của yêu quái trong sông Bạch Tước, bèn về cùng , xem xem thể giúp đỡ gì ."
"Thế , thì xin đa tạ, hai vị nhọc lòng ." Thiếu niên chắp tay về phía Đào Yêu: "Không hai vị xưng hô thế nào?"
"Vị là Đào cô nương, vị là Tư thiếu gia." Nó vội lên giới thiệu. Nghe thế, sắc mặt của đàn ông trung niên bèn trở nên hơn, lớn tiếng : "Vậy là khách quý đến nhà , mau đem mời hai vị uống , đang nấu ăn trong bếp, ở dùng bữa trưa luôn nhé." Nói đoạn nhà bếp.
Rất nhanh, thiếu niên bèn bưng hai chén nóng đặt mặt họ, : "Chốn dân dã, gì để chiêu đãi, hai vị đừng chê."
"Ngươi là ca ca của Thẩm Phong, Minh Thiện thiếu gia?" Đào Yêu với : "Chúng đến đúng lúc lắm nhỉ, phiền dùng bữa trưa ."
Thiếu niên vội phất tay: "Đào cô nương khách sáo , chịu đại giá quang lâm đó là vinh hạnh của chúng . Gọi là Minh Thiện , hai từ thiếu gia gánh ."
Tư Cuồng Lan cầm chén lên, đưa lên mũi ngửi ngửi, đặt xuống bàn, : "Xem trong thôn đối diện với nguy cơ thiếu nước cũng lo lắng như đây nhỉ."
Đào Yêu tiếp lời: " thế, đều vẻ như đang an cư lạc nghiệp mà."
Minh Thiện gượng gạo : "Khó khăn hơn nữa thì vẫn sống. Chỉ là biểu hiện bên ngoài mà thôi, Tiểu Phong với chúng , sông Cẩm Lân đang ngày càng khô cạn, chịu đựng bao nhiêu ngày nữa , già trẻ lớn bé trong thôn, ruộng vườn trang trại, đều chỉ dựa nguồn nước nơi đó cung cấp. Sau chúng thể an cư lạc nghiệp nữa đây."
Tư Cuồng Lan gật đầu: "Nói cũng lý, nào bực khó chịu cũng thích lóc mặt." Nói đoạn như như liếc Đào Yêu một cái.
Lại nữa nữa nữa! Con sống là để trào phúng khác ? Bỏ bỏ , hôm nay tính toán với cái tên cẩu độc bao giờ vợ như , Đào Yêu hừ một tiếng, nghẹo đầu coi như thấy.
Minh Thiện cẩn thận hỏi: "Không hai vị đối sách gì ?"
Đào Yêu nhíu mày, tay sờ túi vải eo, nghiêm túc : "Con sẽ bệnh, yêu quái cũng sẽ bệnh, thực sông núi cũng sẽ bệnh. Bị bệnh sợ, chỉ cần chịu xem đại phu, cố ý giấu giếm bệnh tình thì cơ bản đều thể cứu sống."
"Sông núi cũng bệnh?" Minh Thiện hiểu, vội hỏi ngược : "Nếu như thế thì cứu thế nào?"
"Thì uống t.h.u.ố.c thôi, còn thể gì nữa." Đào Yêu nhún vai: " mà từng đó , cố ý giấu giếm bệnh tình."
"Tại hạ cũng ý đó." Tư Cuồng Lan Minh Thiện và Thẩm Phong.
Minh Thiện và Thẩm Phong khó hiểu, Minh Thiện : "Không hề giấu giếm, nước ở sông Cẩm Lân nay đều bình thường, gần đây đột nhiên khô cạn, như hôm nay lượng nước còn bằng một nửa , trời cho mưa xuống cũng đủ, duy chỉ một cách là dẫn nước từ sông Bạch Tước chảy , mắt chỉ cách đó là nhất thôi. Ai trong sông Bạch Tước yêu quái, cố sống cố c.h.ế.t giữ nước cho dẫn , Tiểu Phong tức giận nên quyết đấu với nó vài , nhưng là đối thủ của nó. "Bệnh tình" chỉ là như thế, hai vị còn gì nữa ?"
Tư Cuồng Lan dậy, cầm kiếm lên, ánh mắt liếc xung quanh, giống như trong căn phòng thứ gì đó thú vị đang hấp dẫn ánh của . Không ai gì, đến Đào Yêu cũng cảm thấy hành động của kỳ quặc.
Đột nhiên, ánh mắt sắc như đao, trường kiếm trong tay khỏi vỏ. Bởi vì tốc độ quá nhanh, chỉ thấy trong trung dường như xuất hiện một con xích long bá đạo, dùng tư thế mạnh mẽ dứt khoát bổ từ nóc nhà xuống. Nhìn nữa, kiếm vẫn ở trong tay , kiếm từ huyền thiết mà giống như đúc từ khối băng lạnh vạn năm tan, viên đá quý lộ một mảng huyết khí đỏ tươi, hào quang sắc bén. Khí chất giống như đồ vật của nhân gian mà giống như chủ nhân nó, tự mang theo khí chất và thực lực khiến cho ngước . Mà con "xích long" đằng bay đến , chẳng qua chỉ là một luồng kiếm khí mà tùy tiện phất tay thôi.
Đào Yêu chỉ cảm thấy mắt hoa cả lên, nóc nhà phía đang yên giờ còn bóng dáng, chỉ lưu mấy xà nhà bằng gỗ trơ trọi, nhưng thấy những mảnh gỗ vụn rơi xuống.
Lại là một luồng kiếm khí quét trong góc phòng, một căn nhà đang yên đang lành trong chớp mắt hủy một nửa, bàn ghế tủ giường, thứ trong nhà đột nhiên trở nên vặn vẹo, kết đầy mạng nhện, vách tường chỉnh cũng chẻ đôi. "Ta còn , một căn phòng nát như thế , các vị thể sống ." Tư Cuồng Lan cầm kiếm nhạt.
Tên thích trào phúng thì cũng thôi , đáng ghét nhất là đến cơ hội mắng một câu cũng , bởi vì thực sự còn nhiều bản lĩnh khác nữa...
Minh Thiện và Thẩm Phong trợn mắt á khẩu, phản ứng như thế nào.
"Ăn cơm nào!" Người đàn ông bê đĩa thức ăn từ trong bếp, còn câu tiếp theo kiếm khí quét biến thành một làn khói, chỉ trong chớp mắt còn tung tích.
"Cha Thẩm!!" Thẩm Phong kinh hãi hét lên một tiếng, theo bản năng chồm qua bắt lấy, chỉ thể chật vật té ngã xuống nơi mà đối phương biến mất.
Tư Cuồng Lan lạnh lùng Thẩm Minh Thiện đang im như gỗ, cong cong khóe miệng: "Thời gian như thoi đưa khiến cho con dần trở nên già , Thẩm Minh Thiện công tử học thuật pháp gì mà đến hôm nay vẫn dáng vẻ của thiếu niên như thế."
"Ta... ..." Thẩm Minh Thiện càng lúc càng trở nên hoang mang, đến một lời chỉnh cũng thể .
Tư Cuồng Lan lên phía hai bước, trường kiếm với hàn khí bức , mũi kiếm chỉ cổ họng của : "Có loại chuyện như thế để tạo phúc cho nhỉ."
"Ta ... ... đừng..." Thẩm Minh Thiện khuôn mặt đầy hoảng sợ, lùi liều mạng huơ huơ hai tay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-3/chuong-5-don-ngu-5.html.]
Đào Yêu bất cứ hành động nào, mặt còn lộ biểu cảm xem kịch , xem bản lĩnh của vị nhị thiếu gia .
Kẻ tình cảnh dọa sợ c.h.ế.t khiếp chỉ Thẩm Phong, nó thậm chí còn thời gian suy nghĩ xem vì tình thế đột nhiên đổi như thế, mà nó coi là cứu tinh tại chỉ trong chớp mắt chĩa mũi kiếm về hướng quan trọng nhất của nó.
"Tư thiếu gia." Nó vội vàng bò dậy, dám đến gần, hoảng hốt đến mức rơi cả nước mắt: "Người đang gì thế? Chúng từng đắc tội gì với mà?"
Có lẽ là hào quang phát từ thanh trường kiếm quá mạnh, đến một trong mắt chút gợn sóng như Tư Cuồng Lan cũng ẩn chứa sát khí.
"Không . Cầu xin Tư thiếu gia! Huynh là ca ca của , là duy nhất của !" Thẩm Phong quỳ bịch xuống đất, lóc cầu xin: "Ta sai , cần nước của sông Bạch Tước nữa, chỉ cầu xin ngài thủ hạ lưu tình."
Tư Cuồng Lan chớp mắt, hờ hững một câu: "Muộn ."
Lời còn dứt, một kiếm xuyên tim, xuống tay chút do dự, tên Thẩm Minh Thiện trong chớp mắt biến thành làn khói bay .
"Minh Thiện ca ca!"
Giọng của Thẩm Phong còn là tiếng kêu gào nữa mà đó là tiếng rít dữ dội, cho lỗ tai Đào Yêu bỗng chốc cũng trở nên đau đớn.
"Ta g.i.ế.c ngươi."
Cành cây màu đen đột nhiên xộc từ thể của Thẩm Phong, đôi mắt nó đỏ như máu, đến hai tay cũng biến thành móng vuốt sắc, màng tất cả mà xông đến Tư Cuồng Lan đang ở phía nàng.
Tư Cuồng Lan im, chẳng thèm đầu , cho đến khi phía vang lên một tiếng "bụp" thì mới bình tĩnh , thấy Thẩm Phong đang ngã sóng soài đất, lắc đầu.
"Nhị thiếu gia đúng là vững như núi Thái Sơn nhỉ." Đào Yêu phủi tay, một chút t.h.u.ố.c còn sót từ tay nàng rơi xuống đất.
Tư Cuồng Lan liếc xung quanh: "Nếu như ngươi chậm một bước thì nó đến cả t.h.i t.h.ể cũng còn."
Đào Yêu nhíu mày: "Ngươi thực sự tay g.i.ế.c nó ?"
"Nó khởi sát tâm , tất nhiên cũng tính đến khả năng sẽ nguy hiểm đến tính mạng." Tư Cuồng Lan bỏ kiếm vỏ, đến giữa căn phòng, đ.á.n.h giá xung quanh, rạch thêm mấy luồng kiếm khí, chỉ thấy những phần còn sót của căn phòng cũng biến mất.
Căn bản Thẩm gia nào cả, mà chỉ là một mảnh tàn tích.
Gió lạnh réo rắt, bên ngoài căn nhà vẫn là thôn xá trùng điệp, cảnh sắc vẫn nghi ngút trong làn khói bếp, đến những đứa trẻ đang chơi đùa vui vẻ vẫn còn ở đó.
Thấy thế, Tư Cuồng Lan bèn thẳng bên ngoài, đột nhiên cắm kiếm đất, chỉ trong chớp mắt trường kiếm cho mặt đất nứt ngừng. Chỉ là ảo giác thôi ư, Đào Yêu chỉ cảm thấy chân run lên một cái, một sức mạnh thế nào đột nhiên tản , giống như nâng cả thôn Hồi Long lên .
Gần như cùng lúc đó, bầu trời vốn đang sáng sủa đột nhiên trở nên u ám, mắt thực sự là bầu trời, tất cả những cảnh vật xung quanh cho đến mảnh đất chân cũng giống như vỡ nát, biến thành một con quái vật đen ngòm miệng như bồn máu, giống như một con cá đen biến dị với hình phình to, dùng tư thế che trời lấp đất xông đến mặt họ.
"Con yêu quái lớn thật." Đào Yêu kinh hãi: "Phải dùng cái nồi lớn thế nào mới hầm nó đây."
Lời , tay nàng đặt lên túi vải.
chậm một bước, khi nàng kịp hành động thì Tư Cuồng Lan đưa tay kéo nàng lùi phía lưng. Khi con quái vật há cái miệng như bồn m.á.u , nhát kiếm trong tay vung lên, c.h.é.m con quái vật từ một thành hai mảnh.
Trong đám cát bụi mù mịt, Đào Yêu chỉ thấy một bóng hề sợ hãi, giống như dung hợp thành một thể với cây kiếm trong tay , trở thành ánh sáng rực rỡ và sắc bén nhất thế gian, khiến cho bạn thể tin rằng, cho dù là bóng tối sâu thẳm đến mức nào cũng cách nào nuốt lấy .
Sương đào huyết kiếm vãn cuồng lan.... cái tên hề phù hợp với con .
Những chỉ trong một giây ngẩn đó, sắc trời sáng trở , xung quanh, gì còn cảnh sắc nào, mà chỉ còn dáng vẻ tàn tích giống hệt như Thẩm gia mà thôi, nhiều năm ở, tử khí ngập tràn trong gió mùa đông rét lạnh phóng to mắt, ép cho thở .
Còn ngay tại nơi con quái vật biến mất, một thứ vô cùng lớn, thể đen mập giống như một con cá nóc đang tức giận. Nó giống cá, nhưng bụng mọc hai chân để chống đỡ bộ cơ thể, hoảng hốt chạy về phía sông Cẩm Lân với tốc độ vô cùng nhanh.
"Độn Ngư..." Đào Yêu biến sắc, còn vẻ cợt nhả như bình thường nữa, vội chạy theo thứ mới chạy .
Tư Cuồng Lan kéo tay nàng : "Ngươi gì?"
"Tất nhiên là đuổi theo xử nó . Ngươi kéo gì?" Đào Yêu đầu tiên bộc lộ sự tức giận mặt Tư Cuồng Lan: "Buông tay!"
"Vẻ mặt của ngươi giống như tiểu tạp dịch nhà ." Tư Cuồng Lan buông tay: "Đây là thái độ đúng đắn khi đối phó với kẻ địch ."
"Buông tay ." Chỉ luận sức lực, Đào Yêu thể giằng tay khỏi , cứ tiếp tục níu kéo thế , e là nàng thể khách khí với nữa.
"Đó là thứ gì? Nói rõ ràng thả ngươi ." Tư Cuồng Lan mặc kệ nàng giãy dụa thế nào, vẫn chịu buông lỏng cánh tay.
"Độn Ngư! Sinh ở trong biển thi thể, giống loài cá nhưng chân giống , hiểu nhân tâm, giỏi ảo thuật." Đào Yêu nhanh chóng xong: "Bây giờ thể buông tay ?"
Tư Cuồng Lan vẫn chịu buông tay: "Nghe giống như một thứ ác độc, nhưng đến nỗi liều mạng để đuổi theo nó như thế ?"
"Còn buông tay thì đừng trách !" Đôi mắt lúc nào cũng cong cong như mảnh trăng lưỡi liềm của Đào Yêu đột nhiên ngập tràn hàn khí, nếu thêm một chốc nữa hẳn là sẽ đông c.h.ế.t tại chỗ.
Tư Cuồng Lan buông tay.
Đào Yêu gì, chỉ vội vàng chạy .
Trong gió tuyết truyền đến từng hồi tiếng chuông thanh thúy.
Leng keng leng keng.
*
"Soạt" một tiếng, trường kiếm về trong vỏ, ánh mắt Tư Cuồng Lan theo phía mà Đào Yêu biến mất, đầu Thẩm Phong đang hôn mê bất tỉnh, cuối cùng chằm chặp tàn tích của đống đổ nát mắt.
Đào Yêu chạy nhanh quá, nếu lẽ sẽ với nàng, đêm khi đến Mộc Châu, Miêu quản gia từng cầm một xấp sổ sách dày cộm đến đưa cho .
"Nhị thiếu gia, ngài nhớ sai. Thôn Hồi Long ở Mộc Châu hai mươi năm hủy trong một cơn dịch bệnh , cả thôn đều tránh khỏi cái c.h.ế.t, t.h.i t.h.ể của thôn dân chất đầy như núi, lửa thiêu ba ngày ba đêm dừng, tro cốt đều vứt xuống sông Cẩm Lân. Từ đó về thì còn ở, sớm trở thành tàn tích."
"Biết ."
"Vẫn ?"
"Đã đồng ý với yêu quái đó , tất nhiên ."
"Mọi sự cẩn thận."
"Được."
"Mang theo huyết kiếm nhé?"
"Cũng ."