Bách Yêu Phổ 3 - Chương 4: Hiệp Quái 4

Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:38:44
Lượt xem: 37

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Công tử ơi, xem như lão hủ cầu xin ngài , thật sự còn cách nào khác. Tình thế cấp bách, ngài hãy xem như phúc đức ạ!”

“Phải đó đó, nếu công tử chịu đồng ý, trong vòng một năm , ngài đến Tùng Hạc Đình chúng , uống ăn cơm đều lấy tiền!”

Một ông lão tóc trắng và một đàn ông trung niên, ăn mặc sang trọng, đều là dáng vẻ của bậc học giả, vẻ mặt đầy lo lắng vây lấy Tư Cuồng Lan. Phía họ, tòa lầu nhỏ cổ kính trang nhã, ba chữ vàng “Tùng Hạc Đình” vô cùng nổi bật trong đêm tối.

“Làm gì ?” Tư Tĩnh Uyên mặt họ, ngờ vực đ.á.n.h giá hai .

Người đàn ông trung niên thấy Tư Tĩnh Uyên, ánh mắt đang lo âu như lóe lên tia hy vọng mới, đang định mở miệng, ông lão ngăn , lắc lắc đầu, về phía Tư Cuồng Lan: “Chỉ vị công tử đây mới là ứng cử viên sáng giá nhất.”

Tất cả đều mù tịt, chỉ Đào Yêu là quan tâm mấy chuyện , chỉ lo mải miết đ.á.n.h giá Tống Niên Sinh từ xuống , cứ như tìm bằng một khuyết điểm nào đó nữ tử thể tìm thấy khuyết điểm .

“Là thế , hai vị đây tự xưng là quản sự của Tùng Hạc Đình. Hôm nay Tùng Hạc Đình theo lệ thường tổ chức cuộc thi thư họa, hàng năm đều mời tám vị tài tử mến mộ nhất thành Lạc Dương đến thi tài. Ai ngờ trong các tuyển thủ năm nay, một vị đột nhiên nhiễm bệnh thể đến, trong tám ghế bèn khuyết mất một vị. Hai vị đây vô cùng lo lắng, tìm thế. Vừa khéo chúng ngang qua, bèn mắt Cuồng Lan ngay.” Tống Niên Sinh mỉm giải thích, giọng nhẹ nhàng khoan thai, như gió mát thoảng qua.

Mấy chuyện khác Đào Yêu quan tâm, chỉ là cái tiếng “Cuồng Lan” đó, mà chối tai thế . Nàng quen "nhị thiếu gia", "Diêm Vương sống", cho dù gọi tên thì cũng là gọi cả họ lẫn tên. Cớ cái tên mang họ từ miệng nàng thốt tự dưng thêm mấy phần mật mà khác tài nào bì kịp như thế.

Người đàn ông trung niên vội : “ , đúng , ai ngờ xảy sự cố đột xuất thế . Hàng năm đều là tám ghế, thể thiếu một, nếu chúng cũng dám phiền vị công tử đây.”

“Các vị đều cùng ?” Ông lão tóc trắng chắp tay về phía Đào Yêu và bọn họ: “Mong hãy giúp khuyên nhủ một câu. Thực cũng cần công tử gì nhiều, chỉ cần đến ghế đó, tùy ý vẽ vài nét, cho lệ là ạ.”

Nghe , Đào Yêu tò mò hỏi: “Hai vị chỉ tìm thế lấp chỗ trống, cả con phố đều là , cớ cứ nhất quyết ?” Nàng chỉ chỉ Tư Tĩnh Uyên, chỉ Liễu công tử: “Hai ?”

“Không , cô nương hiểu lầm , hai vị công tử đây .” Người đàn ông trung niên vội vàng xua tay, Tư Tĩnh Uyên và Liễu công tử: “Chủ yếu là… cái …”

“Là do so sánh, vị công tử dung mạo tuấn tú, trông giống thơ vẽ tranh, sách vạn quyển hơn.” Ông lão tiếp lời, vô cùng thẳng thắn, ái ngại chắp tay với Tư Tĩnh Uyên và Liễu công tử đang sầm mặt : “Lão hủ cũng hai vị , chỉ là so sánh... so sánh mà thôi.”

Tư Tĩnh Uyên hừ một tiếng: “Lão già nhà ngươi, e là thấy qua dáng vẻ múa bút thành văn, hạ bút như thần của .”

“Thôi , chuyện ông phạt chép bát tự của cô nương thì đừng mà rêu rao khắp nơi nữa.” Liễu công tử lườm , nhưng bản cũng mấy phần phục: “Tuổi già mắt hoa nhầm cũng là chuyện thường tình. mà thôi, mấy cái sân khấu nhỏ cần nhân vật như mặt.”

“Biến biến biến, chỉ chép bát tự!”

“Biết . Ngươi còn thêu thùa nữa mà.”

“Ngươi… ngươi quên là đại thiếu gia của ngươi ? Kẻ nấu cơm còn dở hơn cả cám heo dám !”

“Ngươi ăn cám heo ? Nếu dở hơn cám heo?”

“Ngươi đ.á.n.h ?”

“Sợ ngươi chắc!”

“A Di Đà Phật, Liễu công tử, Đại thiếu gia, đang yên đang lành cãi giữa phố xá khó coi lắm!”

Mấy đang cãi hăng, Đào Yêu đột nhiên nghĩ một chuyện cực kỳ quan trọng, hỏi ông lão: “Ban nãy các vị cuộc thi mời tài tử tiếng ở thành Lạc Dương, trong đó nào tên Ngụy Vĩnh An ?”

“Ngụy công tử?” Ông lão lập tức lộ vẻ tán thưởng, vuốt râu : “Cậu đương nhiên là thể vắng mặt. Cậu từ năm mười tuổi năm nào cũng tham dự, nào cũng đoạt giải nhất. Tuổi nhỏ nhất, tài hoa cao nhất. Cũng ngại thẳng, khán giả chật Tùng Hạc Đình lúc hơn một nửa đều đến vì Ngụy công tử đó.”

“Giỏi !” Đào Yêu cũng vẻ sùng bái, đảo mắt một vòng, hỏi ông lão: “Vậy nếu thiếu gia nhà giúp ông, thì hôm nay đồ ăn thức uống của cả đám chúng ở Tùng Hạc Đình…”

Người đàn ông trung niên vội vàng đảm bảo: “Nếu chuyện thành, hôm nay mấy vị sẽ là thượng khách của Tùng Hạc Đình. Không chỉ sắp xếp chỗ , mà nước thức ăn cứ dùng thoải mái, xem như là lễ tạ của chúng ! Sau đó còn quà riêng tặng cho công tử nữa.”

“Vậy quyết định thế nhé.” Đào Yêu vỗ tay một cái, lập tức xoay với Tư Cuồng Lan: “Dù cũng còn sớm, giúp là cội nguồn của niềm vui, nhị thiếu gia thấy ?”

Tư Cuồng Lan chỉ như nàng, đáp.

Đào Yêu nhún vai: “ ngài cũng hiểu mà. Nhìn ngài bình thường ngoài việc ‘thú trấn trạch’ thì ngay cả con sâu róm cũng từng vẽ. Đêm nay những mặt ở Tùng Hạc Đình đều là tài tử đương thời, ngài dù chỉ thế, nhwmg chênh lệch quá xa cũng đúng là mất mặt Tư phủ thật.” Nàng , tự nhiên đưa tay kéo ống tay áo : “Thôi, thôi thôi, phía còn nhiều chỗ vui lắm.”

Tống Niên Sinh vẫn giữ dáng vẻ tú nhã cao quý, chỉ lúc Đào Yêu kéo tay Tư Cuồng Lan, nét mặt mới thoáng chút tự nhiên.

“Ngay cả tạp dịch nhà cũng hiểu giúp là cội nguồn của niềm vui, lẽ nào hiểu.” Tư Cuồng Lan mỉm , giật ống tay áo của về, với ông lão: “Vậy thì một năm chiêu đãi miễn phí ở Tùng Hạc Đình, tại hạ xin đa tạ .”

Ông lão và đàn ông trung niên lập tức vô cùng mừng rỡ, gật đầu lia lịa: “Nhất định nuốt lời! Công tử nếu thể thường xuyên ghé Tùng Hạc Đình, chúng cầu còn .”

Nói đoạn, hai vội vàng nhường đường, mời bọn họ mau chóng trong.

“Vẫn là Đào Yêu cách.” Ma Nha ở phía nhỏ với Liễu công tử: “Như chúng thể đường đường chính chính gặp Ngụy công tử .”

“Loại như Tư Cuồng Lan thể trúng kế khích tướng rẻ tiền đó.” Liễu công tử bĩu môi: “Ta thấy rõ ràng là bản thì .”

“Vậy ? nhị thiếu gia loại thích nổi bật chứ.” Ma Nha hiểu.

Liễu công tử nghĩ ngợi, : “Cũng thể là , nhưng cảm thấy Đào Yêu vô cùng hi vọng .”

“Hai các ngươi nhảm gì đó. Ta cho các ngươi , Tùng Hạc Đình là một trong những nơi tao nhã nhất nhì thành Lạc Dương, là nơi văn nhân mặc khách thích lui tới nhất, nước bánh điểm tâm đều là loại tinh xảo thượng hạng.” Tư Tĩnh Uyên chen .

“Thì ?”

“Thì… nhắc các ngươi lát nữa ăn nhiều một chút, dù cũng miễn phí.”

“…”

Vừa Tùng Hạc Đình, khỏi sảnh , mắt là một thế giới náo nhiệt khác. Chỉ thấy tòa lầu ba tầng bao quanh một hồ nước hình tròn ở giữa. Trong hồ, hòn non bộ xếp chồng lên , đình đài lầu các xen kẽ. Cá chép gấm bơi lội trong nước, ánh đèn lung linh trong suốt, tựa như tiên cảnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-3/chuong-4-hiep-quai-4.html.]

Mà lúc , cả ba tầng lầu gần như chật kín, tiếng huyên náo, xem chừng những hâm mộ các vị tài tử đều tề tựu đông đủ.

Tám chiếc bàn án chuẩn sẵn văn phòng tứ bảo xếp vòng quanh hồ nước, bày theo hình Bát Quái. Bảy ghế trong đó chủ, già trẻ đều . Tuy nhiên, nổi bật nhất vẫn là vị thiếu niên mặt về hướng Bắc. Mười bốn, mười lăm tuổi, mặc áo trắng, tóc đen búi gọn gàng đỉnh đầu, dung mạo thanh tú, vẻ xanh xao. Giờ phút , vẻ phớt lờ chuyện xung quanh, chuyên tâm mài mực.

So với những bên cạnh, cũng gì quá nổi trội, chỉ như một thư sinh nhỏ bình thường.

Thật khó tin một kẻ như trở thành phiền phức lớn nhất của bọn họ.

Theo yêu cầu của Tư Cuồng Lan, Tống Niên Sinh xếp ở tầng một, nơi gần nhất. Đào Yêu và bọn họ thì xếp ở vị trí nhất tầng hai. Người đàn ông trung niên đích bưng nước bánh điểm tâm lên, ngừng cảm tạ.

“Sợ ăn thịt nàng chắc…” Đào Yêu lẩm bẩm, ngó đầu xuống tầng một, nhưng góc hạn, thấy Tống Niên Sinh .

Tư Tĩnh Uyên uống một ngụm , xuống : “Bàn xếp như Bát Quái Đồ, chẳng trách cứ đủ tám . Thiếu một đúng là thật.” Nói vẻ nghiêm trọng: “Lát nữa Lan Lan chỗ, các ngươi vỗ tay thật mạnh! Tài tử của Tư phủ chúng thể rớt phía ! Nghe rõ !”

Không ai thèm để ý đến . Giờ phút , ánh mắt của Đào Yêu và đều khóa chặt Ngụy Vĩnh An.

Chẳng bao lâu , ông lão bước giữa sảnh, giơ tay hiệu cho khán giả im lặng.

“Thưa các vị, Đường công tử đột nhiên nhiễm bệnh thể thi đấu, vô cùng đáng tiếc. Vì , ghế trống sẽ do Tư công tử đây thế. Về phần thi đấu, quy tắc đổi. Tám vị tài tử vẫn sẽ sáng tác một bức tranh trong thời gian quy định, đề tài giới hạn. Khán giả mặt vẫn dùng lụa hoa phiếu, mỗi một phiếu, nhận nhiều lụa hoa nhất sẽ chiến thắng.” Ông lão lớn. Lúc , một tiểu nhị bưng một hộp gấm lên. Ông lão nhận lấy chiếc hộp, giơ lên cho cùng xem: “Phần thưởng cho thắng cuộc năm nay là một thỏi mực Lưu Ly Long Mặc, báu vật trấn tiệm của Thấm Thạch Trai, giá trị nhỏ, hiếm đời.”

Trong đám đông lập tức vang lên những tiếng xì xầm ngưỡng mộ.

“Mực?” Đào Yêu chằm chằm phần thưởng trong tay ông lão: “Có giá trị ?”

“Nghe đó là một cửa tiệm chuyên bút mực nổi tiếng, văn phòng tứ bảo bên trong đều đắt cắt cổ. Cho nên... chắc là giá trị.” Tư Tĩnh Uyên cũng rành lắm, c.ắ.n một hạt dưa: “ thứ … cho , cũng thèm. Thế mà đám đó coi như báu vật.”

“Đó là đương nhiên, chép bát tự thì cần dùng đến Long Mặc.” Đào Yêu chớp mắt.

“Ta cũng từng vẽ chân dung cho các cô nương đấy nhé!” Tư Tĩnh Uyên vô cùng bất bình.

Lan Lan nhà ngươi xem trúng một ai, dám tại ngươi vẽ quá ?” Liễu công tử cũng c.ắ.n hạt dưa, nể mặt chút nào.

“Ta ít nhất còn vẽ hình , ngươi còn vẽ cái giống gì!” Tư Tĩnh Uyên hung hăng lườm .

“Thôi thôi, Đại thiếu gia, bọn họ đùa thôi mà. Ngài uống , nguôi giận.” Ma Nha sợ bọn họ đ.á.n.h thật, vội vàng đưa tách đến tay Tư Tĩnh Uyên, lập tức trợn to mắt chỉ xuống : “A, nhị thiếu gia sân khấu kìa!”

Ngay lập tức, ánh mắt đều đổ dồn Tư Cuồng Lan đang bước sân. Đám đông một phen xôn xao.

“Đây chính là thế Đường công tử ?”

“Một nhân vật từng tới, từ chui .”

“Đường công tử thư họa song tuyệt, vị e là .”

“Đừng, Ngụy công tử ở đây, bao nhiêu Đường công tử đến cũng thắng nổi.”

“Năm nay Ngụy công tử vẫn là ứng cử viên nặng ký nhất, hơn một nửa ở đây đều đặt cược thắng đó.”

“Liệu bất ngờ nào nhỉ?”

“Mơ , khắp Lạc Dương , bây giờ còn ai tài vẽ tranh hơn nữa?”

Một nửa cuộc thảo luận là như . Còn một nửa , gần như đều là: “Vị công tử phong thái xuất chúng, khí chất phi phàm, thật sự hiếm thấy nha!”, phần còn là đám thiếu nữ lớn nhỏ đang đỏ mặt .

Nói là cuộc thi vẽ tranh, nhưng nhân vật như Tư Cuồng Lan xuống đó, thêm hòn non bộ và hồ nước phía nền, bản là một bức tranh nhất trong cả khán phòng .

Ngay cả Đào Yêu mà khóe miệng cũng khẽ nhếch lên. Nàng thầm nghĩ, gã lúc chuyện đúng là như tranh vẽ, hễ mở miệng là… Thôi, để sống sót là giới hạn cuối cùng của nàng .

Tư Cuồng Lan lịch sự cúi đầu chào , theo sự dẫn dắt của ông lão mà chỗ, ở bên cạnh Ngụy Vĩnh An.

Thiếu niên chút hứng thú nào với đến bên cạnh , vẫn thèm liếc mắt, chuyên tâm mài mực.

Bàn bên cạnh Đào Yêu truyền đến tiếng đầy khinh miệt:

“Ngươi cái thằng nhóc họ Ngụy xem, vẫn cái vẻ mặt ngông cuồng tự đắc, như thể coi ai gì.”

“Chẳng qua cũng chỉ là một thằng nhóc thích vẽ ác quỷ, hiểu nhiều sùng bái nó thế.”

“Ta thấy là do nó trông thanh tú, giống tiểu cô nương thôi, ha ha ha.”

“Ha ha ha. mà tiếc thật, Long Mặc của Thấm Thạch Trai ngàn vàng khó cầu, năm nay hời cho thằng nhóc đó .”

Đào Yêu đầu . Ba gã công tử nhà giàu, tướng mạo thì tầm thường, thậm chí chút bỉ ổi, đang chụm đầu gian.

“Nhàm chán.” Đào Yêu đầu , thì thấy ông lão thắp một nén hương khá dài cắm lư đồng, : “Hương tàn thì dừng bút. Tám vị tài tử thể bắt đầu.”

Giờ phút , khí của Tùng Hạc Đình vô cùng tao nhã. Khi tám vị tuyển thủ bắt đầu động bút, tất cả khán giả dường như cũng nhập tâm, còn ồn ào, ngay cả c.ắ.n hạt dưa cũng c.ắ.n một cách dè dặt. Mọi đều dồn tâm trí chú ý xem ngòi bút của tám sẽ xuất hiện bất ngờ gì. Sự thô bỉ và dung tục của chốn chợ búa còn dấu vết. Dù là văn nhân nhã sĩ thật chỉ là giả vờ, tóm , khi trong khí chỉ còn tiếng bút vẽ xào xạc và hương mực thanh đạm, thì trái tim dù xao động đến cũng thể tìm giây phút tĩnh lặng. Cảnh tượng thế , là thi đấu, chi bằng là một buổi thưởng thức đầy nhã thú.

Trong mắt Đào Yêu chỉ hai . Thắng thua quan trọng. Làm thế nào để kẻ nên xuất hiện ở đây về nơi nên về, đó mới là mục đích.

Cuộc thi đêm nay của thành Lạc Dương nàng cũng một phần trong đó. Ai thắng ai thua, cứ chờ xem sẽ rõ.

 

Loading...