Bách Yêu Phổ 3 - Chương 4: Giáng Quân 4

Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:38:11
Lượt xem: 33

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hồng cô cô vẫn còn bĩu môi trợn mắt ở lưng Tô Thắng, nào bà cũng xem xem , Tiêu Cục Chấn Đình chống đỡ lâu nữa , cơm còn mà ăn thế mà ghét bỏ chúng . Hắn chỉ , thầm nghĩ, một cô nương thể kiêu ngạo thể cúi đầu, gì đến mức cơm để ăn chứ.

Không cẩn thận lẩm bẩm tận hai ba năm, Tiêu Cục Chấn Đình sụp đổ, còn cơm ăn, việc ăn còn ngày một lên. Cổng lớn đây chỉ đám kiến bò qua bò , bây giờ đầy chật khách khứa, ngựa qua tấp nập, vô cùng rôm rả.

Mọi một tiếng tiêu đầu hai tiếng tiêu đầu, yên tâm giao hàng hóa nhà cho Tô Thắng. Hai bên chỉ bàn luận đến hàng hóa và thù lao, còn về việc tiêu đầu là nam nữ thì quan trọng nữa .

Tô Thắng cảm kích ông chủ Tần của thương hàng Đại Phong, ông quen cũ của cha nàng. Hai năm lúc nàng tìm ông, ông tuy là vẫn còn ngờ vực, nhưng thể từ chối mong cầu khổ sở của nàng, ít nhất cũng đồng ý giao đống đá quý cho nàng áp tiêu. rõ ràng, nhận hàng ở chốn núi sông hiểm trở, đường khó , trong núi còn thổ phỉ hoành hành. Chuyến áp tiêu lượng lớn, thù lao cũng nhiều nên những khác hầu như đều . Nếu như Tiêu Cục Chấn Đình đáng tin như xưa giống như những gì nàng , thể đảm bảo hàng hóa bình an đến nơi thì ông sẽ giao việc vận chuyển hàng hóa cho Tiêu Cục Chấn Đình giống như lúc cha nàng còn sống. nếu như nàng thể thành, nếu tất cả hàng hóa tổn thất gì thì nàng bù gấp đôi, nếu như giữa đường gặp nguy hiểm, thậm chí là gãy tay gãy chân mất mạng thì hậu quả tự chịu.

Nàng đồng ý ngay, cho rằng những lời mà ông chủ Tần chỉ là cái cớ để nàng lùi bước, mà cho rằng đó là cơ hội trời cho. Các thúc bá trong tiêu cục ban đầu vô cùng phản đối, rằng ông chủ Tần là giúp nàng mà là hại nàng, họ từng đến nơi đó , mười đoàn thì đến chín đoàn thể về .

Nàng , nên Tiêu Cục Chấn Đình chỉ còn cơ hội đó thôi.

Trước khi , nàng cố ý đến tìm , nàng đến một nơi xa, sẽ qua nhiều nơi thú vị, hỏi thứ gì , nàng sẽ đem về cho .

"Thật sự đem về ?" Nàng bên ngoài hàng rào nhà , , giống như bất cứ lúc nào cũng thể nhấc chân lên rời khỏi .

Hắn lắc đầu : "Ở đó xa lắm ? Nghe đường còn khó , sơn tặc lợi hại." Hắn ngừng một chút : "Chắc chắn ?"

"Chắc chắn ." Nàng nhún vai: "Tiêu cục vực dậy thì xem . Ta ông chủ Tần khó , nhưng càng khó càng thể lùi bước. Ta quyết tâm , tình huống nhất thì mất cái mạng thôi."

"Còn khả năng sẽ bắt áp trại phu nhân...." Hắn chân thành đưa một ví dụ nguy hiểm khác cho nàng.

Nàng lớn: "Vậy thì mất mạng là khác ."

"Vẫn là..." Hắn vốn vẫn là đừng nữa, nhưng mắt nàng, đổi thành: "Vẫn là đường cẩn thận nhé!"

"Biết ." Nàng hất cằm: "Chỉ cần hàng rời khỏi tay thì tương lai chắc chắn sẽ đường để ."

Ánh trăng chiếu rọi đỉnh đầu nàng giống như hào quang của đức Phật đang chiếu rọi để cầu chúc nàng bình an.

"Bảo trọng."

"Ừ."

Ba tháng , nàng thuận lợi về, trừ việc gầy một vòng thì thứ đều cả.

Ông chủ Tần ngạc nhiên, bởi vì kết quả ngoài dự liệu của ông. Không ngờ rằng nha đầu những mà còn thể bình an về. Đối diện với sự chứng minh mà nàng dùng tính mạng để đổi về, ông giữ lời hứa, việc vận chuyển hàng hoá nhiều đến mức nàng bận tối tăm mặt mũi. Lúc đưa thù lao cho nàng, ông chủ Tần chỉ một câu: "Ngươi giống cha ." Nàng : "Ruột thịt mà, giống thì giống ai."

Mấy tháng nàng ở đây, mỗi ngày vẫn thói quen ngóng con đường mà nàng sẽ về. Nói rằng vô cùng lo lắng cũng đến nỗi, dù thì luôn cảm thấy một nha đầu như nàng chắc chắn sẽ bình an về.

Vì thế ngày hôm đó khi giúp Hồng cô cô việc về nhà, từ xa thấy nàng đang cửa nhà , trong lòng một loại bình tĩnh như trong dự tính, thầm nghĩ: xem , nàng quả nhiên về .

Trong tay nàng xách một con vịt sống, đang kêu cạp cạp.

"Trên đường tùy tiện mua đó." Nàng thật sự thẳng thắn: "Cứ cảm thấy một chuyến xa như về thì nên cho hàng xóm thứ gì đó. Dù thì nhà ngươi cũng nuôi gà, thêm một con vịt cho thêm phần náo nhiệt."

Hồng cô cô ở lưng bao nhiêu câu thích nàng, nhưng lúc mặt nàng nhận quà thì khuôn mặt tươi như đóa hoa, vội cầm lấy con vịt cảm ơn.

"Đi đây." Nàng thuận thế vỗ vai , cực kỳ đắc ý : "Sau các ngươi đổi nghề gì khác , thứ gì cần vận chuyển thì đến tìm . Tiêu Cục Chấn Đình c.h.ế.t nữa ." Nói đến đây còn trừng Hồng cô cô một cái, hẳn là nàng cũng từng mấy lời đồn đãi .

Bị nàng vỗ vai, hình tự nhiên nặng xuống, giống như chạm chỗ đau, nhíu mày, thuận thế đưa tay xoa vai, ngại ngùng : "Mấy ngày ngã trật vai."

Nàng hừ một tiếng: "Vô dụng."

Hắn giả lả.

Mấy năm đó quan hệ của họ hòa hoãn hơn nhiều. Cho dù nàng vẫn coi thường nghề nghiệp của như cũ, nhưng đối xử với ôn hòa. Ít nhất thì thể một hàng xóm bình thường với . Lúc áp tiêu trở về nếu như gặp , ít nhiều gì cũng đều tặng một vài thứ. Vì thế những năm thứ mà nhận trừ con ngỗng thì còn đồ ăn sấy khô, vải vóc, cửu liên , v.v.., trời mới nàng mang về đủ loại đồ tạp nham như thế. Mà lúc còn cảm thấy nghi ngờ, bản gì đáng để nàng thiết như thế . Chẳng qua, quà để nhận đúng là một chuyện vui. Mấy năm bên ngoài, may ông trời chiếu cố, hoặc là do thiên tư ưu nhã, bao nhiêu ngày tháng tới lui trong mưa sa gió táp như thế nhưng cũng thể biến nàng thành một nữ hán tử ngăm đen tráng kiện . Dáng vẻ của nàng vẫn giống như cái tên ban đầu của nàng , trắng hơn cả tuyết, mắt mày thanh tú diễm lệ, chỉ là khí chất càng thêm tư sảng khoái, cần dùng son phấn cũng khiến cho ngoái đầu .

Lần nào nàng , cũng theo bóng nàng cho đến khi khuất khỏi tầm mắt mới thất thiểu về, một mong đợi mỗi nàng .

Thậm chí hiếm khi trong giấc mơ, thứ thấy là lò lửa cháy rực, mà là áo cưới đỏ rực, chỉ là thể rõ khuôn mặt mặc áo cưới, lúc tỉnh cũng đó là ai. Có thể là nàng chăng.

Hắn nghĩ nếu mơ thêm vài giấc mơ đó nữa, nếu như trong giấc mơ đúng thật là nàng thì . Dù thì đến nhân giới lâu như thế, nàng là đầu tiên bước giấc mơ của , đến Hồng cô cô còn vinh hạnh đó nữa là. mà còn kịp mơ thì chẳng ngủ nổi nữa.

Hồng cô cô gặp chuyện .

Đêm hôm qua họ vẫn ăn cơm. Ăn xong Hồng cô cô vẫn trong viện uống xỉa răng như thường. Hắn rửa bát lau bàn quét nhà, đợi lau sạch tay từ trong nhà bếp , phát hiện ở giữa bàn thêm một chiếc hộp gỗ nhỏ. Hồng cô cô một bên, gõ lên hộp gỗ: "Của ngươi đây."

Hắn cảm thấy vô cùng kỳ quái, mở hộp xem thì thấy bên trong mấy thỏi vàng sáng lấp lánh.

"Thù lao mấy năm của ngươi đều giữ ở đây, đổi thành vàng thỏi, ngươi mang theo cũng tiện hơn." Hồng cô cô bình tĩnh như .

Hắn chiếc hộp "tiền từ trời rơi xuống" khó hiểu : "Ta thiếu tiền xài."

Hồng cô cô bật : "Bây giờ tất nhiên thiếu, ăn của ở chỗ . Sau nữa , chút tiền bên ."

Hắn hứng thú với vàng, nhưng mỗi một chữ Hồng cô cô đều giống như ngày thường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-3/chuong-4-giang-quan-4.html.]

"Sau thể ăn của bà ở nhà bà nữa ?" Hắn mặt bà , cố tìm một chút dấu vết rằng bà chỉ đang đùa với .

"Không thể nữa." Bà quả quyết trả lời: "Cầm vàng, thu dọn hành lý, ngày mai ngươi , cũng . Lạc Dương tệ nè, nhiều hẳn sẽ an ."

Hắn cho hồ đồ : "Vì ? Ta đắc tội bà ở chỗ nào ?"

Hồng cô cô lắc đầu: "Tuy rằng ngươi là đứa cháu quá xuất sắc, nhưng ngươi từng đắc tội với ." Bà ngừng một lát ngẩng đầu, thẳng mắt : "Nếu như ngươi bắt về thiên giới thì cứ theo lời , cho thật xa ."

Tim nảy lên một nhịp, bệt xuống ghế.

Hồng cô cô khuôn mặt khó coi của , : "Ngươi cho rằng giữ ngươi là vì để bồi thường một con gà thiệt ?" Bà thở dài: "Lúc mới thấy ngươi, lai lịch của ngươi . Ngươi họ Hồng, cũng họ Hồng, xem chúng đều suy nghĩ giống , đến nhân giới vẫn nỡ từ bỏ màu sắc vốn của ."

"Bà... là...." Hắn vội nhớ từng chi tiết khi ở cùng bà, thể điểm gì đáng để nghi ngờ.

"Ta là Giáng Quân, cũng là tơ hồng trong tay Nguyệt lão." Lúc bà lời , thể chợt trở nên mềm nhũn, một sợi chỉ đỏ từ thể bà chậm chậm bò , bay đến mặt : "Thân thể dùng đất sét để , thực thể một chút, nhưng đất sét dễ nặn, cố gắng lắm cũng chỉ cái hình dạng . Thân thể ngươi xem tinh tế hơn nhiều, từ đất sét ?"

"Bột...bột mì..." Hắn chậm chạp trả lời.

"Thảo nào... Nhóc con ngươi đó. Vậy mà thể nghĩ đến việc dùng bột mì, thảo nào trắng trẻo đẽ như thế." Bà tiếc nuối vặn vẹo thể: "Nghe tất cả Giáng Quân đem luyện thành tơ hồng đều tiêu hủy , ngươi trốn từ đó ."

Hắn ngẩn một lúc lâu, gật đầu: "Bà cũng trốn từ lúc đó ?"

"Tất nhiên ." Bà : "Ta là đợt tơ hồng đầu tiên mà Nguyệt lão luyện thành, đến nhân giới sớm hơn ngươi nhiều, bản lĩnh cũng lớn hơn ngươi."

"Cũng là trốn ?" Hắn hỏi

"Cũng tính là thế." Bà rơi xuống bàn: "Ta công cụ sự ép buộc của Nguyệt lão, trải qua cuộc sống của chính . May mà trốn sớm."

Hắn trầm mặc chốc lát : "Ta từng ý nghĩ giống như ngươi lúc đầu, nếu như vứt trong lò lửa thì sẽ trốn ."

"Đồng tộc của chúng đại đa đều như ngươi , từ nơi sinh đến thiên giới, từ yêu quái Giáng Quân đến tơ hồng của Nguyệt lão, bước nào là tự . Hình như chúng sớm tiếp nhận loại sắp đặt vô vị đó , nhiều lắm thì là một cái danh thần vật thiên giới, giúp mỗi một đôi nam nữ ở nhân giới thương hoặc yêu cho đến c.h.ế.t mới thôi."

gần như bày bộ dạng đắc ý: "Ta lẽ là Giáng Quân đầu tiên chịu phá bỏ sự sắp đặt đó." Bà : "Ngươi cũng tính là quá muộn. Muộn thêm nữa cũng , trong lò lửa ngươi sẽ giống như từng sinh ."

Hắn nhíu mày, đột nhiên như hiểu gì đó: "Thảo nào ngươi cách khiến cho mấy đôi nam nữ đó thuận lợi thành hôn... là dùng loại pháp thuật mà chỉ Giáng Quân mới thể tu luyện ?"

lắc đầu mút của thể: "Ngươi cho kỹ ."

Hắn nhích , đầu mút của sợi tơ hồng lớn nhỏ đều , dấu vết của việc đứt đoạn. Lúc đó chợt hiểu .

"Làm gì pháp thuật gì ghê gớm cho cam, chẳng qua là bào mòn thể từng chút. Bản lĩnh lớn nhất của Giáng Quân chúng là khả năng kết dính mạnh nhất thiên hạ . Ngươi cũng "độ dính" đó vượt xa tầm hiểu của bình thường , chỉ cần chúng , thứ dính sẽ mãi bao giờ tách ."

Bà lướt trở về thể , Hồng cô cô đất thở phào một , chậm chạp dậy: "Một chút "muối" trong hộp đó chỉ thể "dính" một mối nhân duyên của phàm thôi, dù thì chúng còn là Giáng Quân đơn thuần nữa, mà còn là tơ hồng nhiễm tiên khí của Nguyệt lão."

Nhìn Hồng cô cô "sống" , chỉ cảm thấy kinh ngạc, giống như hôm nay là đầu quen .

"Bà gặp rắc rối gì ư?" Hắn hỏi.

"Ừ." Bà ung dung nhún vai, dường như sớm lường thứ: "Đã dám tự tiện "Nguyệt lão" thì chuẩn sẵn tâm lý một ngày nào đó sẽ bại lộ phận thiên giới bắt về. Ba mươi năm vui vẻ thoải mái, đủ ."

"Vì đến nhân giới chuyện áp hôn ?" Hắn hiểu.

bật : "Ta là yêu quái Giáng Quân từ trời xuống, cũng là thần tiên hạ phàm tạo phúc cho nhân loại. Muốn sống ở nhân giới thì việc kiếm tiền, bản lĩnh gì khác, trừ công việc quen tay thì lựa chọn nào hơn ? Ngươi vẫn còn trẻ quá, kịp nếm trải nỗi khổ của nhân gian."

Hắn cau mày, cảm thấy bà đúng, nhưng tìm một lý do nào hảo để phản bác.

"Đi , duyên phận cô cháu chúng đến đây là hết." Bà lấy cái hộp đẩy mặt : "Người của Lôi Thần , một tháng sẽ đến bắt , ngươi vẫn còn đủ thời gian để rời khỏi đây, xa một chút. Nhớ lấy, bảo vệ cơ thể của ngươi, đừng tùy tiện sử dụng. Ngươi dùng một thì yêu khí sẽ tản một ít, sớm muộn gì cũng sẽ Lôi Thần nhắm , lỡ như bắt thì sẽ may mắn trốn thoát nữa ."

Hắn nhúc nhích, cũng chạm cái hộp.

"Sau gặp nữa ?"

"Nếu còn gặp e là mạng của ngươi cũng tận . Khó khăn lắm mới sống đến đây, cố gắng sống tiếp , lẽ ngươi thể sống một cuộc sống khác ."

Hồng cô cô tự rót cho một chén , uống một ngụm tiếp: "Ta ngủ đây."

"Cô cô!" Hắn đột nhiên gọi bà : "Vì cô cô lén lút lau nước mắt? Ta từng thấy mấy ."

, đầu, bàn tay định vén màn cũng buông thõng xuống.

"Ta thành nhân duyên của nam nữ trong thiên hạ, duy chỉ thể thành cho chung sống trọn đời trọn kiếp." Bà dường như đang , đôi vai run lên: "Có nực ? Tơ hồng khiến cho trong thiên hạ thành đôi, vận mệnh của bản là cô độc đến c.h.ế.t."

Tấm màn rũ xuống, bóng lưng của bà khuất dạng ở phía .

Hắn há miệng, trong mắt tràn ngập sự mơ hồ và hoang mang hệt như những ngày đầu tiên đến nhân giới.

 

Loading...