Bách Yêu Phổ 3 - Chương 4: Anh Nguyên 4
Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:38:33
Lượt xem: 34
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Hóa ma vật cũng tên cơ đấy?!" Đào Yêu "phì" một tiếng bật . Vẻ mặt thiếu nghiêm trang của nàng khiến La Tiên ho khan một tiếng nhắc nhở. Chẳng cái câu chuyện cũng đầy rẫy sự quỷ dị , chỗ nào đáng chứ.
"Nực lắm đúng ." Đoàn tướng quân vẫn khoan dung với họ, tự giễu: "Không ngờ một chút thiện niệm nhất thời của mang đến cho Long Thành Viện một kiếp nạn."
"Sau đêm đó, ngài từng gặp Tiểu Ngạo ?" La Tiên hỏi.
Đoàn tướng quân kiên quyết lắc đầu: "Chưa từng gặp ."
La Tiên thẳng: "Vậy tại ngài chắc chắn 'ma vật' trong phủ chính là đứa bé đó?"
Tầm mắt Đoàn tướng quân dời khung cửa sổ lay động ánh đèn, mỗi một chữ thốt đều đanh thép: "Nó vẫn luôn ở trong tòa trạch viện . Vẫn luôn ở đây. Chỉ là... ai thể thấy nó." Hắn hít sâu một : "Nó thể đang ở gốc cây, cũng thể ở góc vườn nào đó... Thậm chí, thể đang ở ngay ngoài cửa sổ của chúng ."
Đào Yêu cảm thấy, nếu còn chịu tỏ vài phần lo lắng sợ hãi, thì thật xứng với bầu khí lúc . Nàng hắng giọng, nghiêm túc : "Đoàn tướng quân ngài dọa đó. Mà ngài thấy nó, chắc chắn như ? Đã là ma vật nhà, thì cũng chút dấu hiệu gì đó chứ?" Nói nàng đầu sang La Tiên: " , Kình Dương đại nhân?"
La Tiên chỉ Đoàn tướng quân, lên tiếng.
Đoàn tướng quân im lặng hồi lâu, : "Những gì trải qua trong hai năm nay, quả thực khó mà tin nổi."
"Xin lắng tường tận." Ánh mắt La Tiên khóa chặt lấy .
"Mấy tháng đầu thì cũng chuyện gì đặc biệt. Chỉ là thỉnh thoảng hạ nhân phàn nàn, các loại dưa muối dầm đó, chỉ ba hai ngày là hỏng mất. Ngày thường để trong vại mấy tháng trời cũng chẳng cả. cũng chẳng ai để tâm lắm, chỉ cho là do nguyên liệu vấn đề. Sau đó, trong trạch viện dần xuất hiện thêm nhiều vấn đề khác. Ví dụ như bức tường đang lành lặn, qua một đêm xuất hiện vô vết nứt. Ngói lợp mái nhà vốn xếp ngay ngắn cũng thường xuyên rơi xuống, mấy suýt nữa thì trúng . Hoa trong các sân vườn vốn đang nở , hết cây đến cây khác héo úa c.h.ế.t , tưới nước bón phân thế nào cũng vô dụng. Trồng cây mới xuống, hạt giống cứ như c.h.ế.t , thế nào cũng chịu nảy mầm. Ngay cả sách vở giấy tờ trong phòng nay vẫn bình an vô sự, cũng đột nhiên mốc. Những góc tối quanh năm thấy ánh mặt trời còn thỉnh thoảng bốc lên mùi hôi thối. Hạ nhân lau dọn vô , xông hương hồi lâu mới miễn cưỡng át . Khoảng thời gian đó, chuột c.h.ế.t cũng nhiều hơn ngày thường nhiều. Ngay cả chim sẻ bay ngang qua phủ cũng hiểu rơi xuống đất c.h.ế.t."
Hắn một đến đây, họ: "Khi những chuyện tương tự xảy quá nhiều, mới nhận điều . Có một thế lực vô hình nào đó... đang phá hoại tòa trạch viện ."
Đào Yêu ngẫm nghĩ, : "Biết chỉ là phong thủy của tòa nhà thì ?"
"Ta tin phong thủy." Hắn quả quyết, ngoài cửa sổ. Nỗi sợ hãi thể hóa giải cuối cùng cũng phá vỡ sự rối rắm trong ánh mắt: "Ta... thấy tiếng ."
"Tiếng ?" La Tiên nhíu mày.
Hắn gật đầu: "Tiếng của trẻ con. Chính là tiếng của đứa bé đó! Ta tuyệt đối nhầm!"
"Ui! Càng càng đáng sợ!" Đào Yêu cố ý rùng một cái, vội vàng uống một ngụm nóng để trấn tĩnh: "Lúc nào cũng thấy ?"
"Ban ngày thì . Chỉ lúc đêm khuya, khi chỉ còn một , qua giờ Tý là thấy rõ." Hắn day day thái dương đang đau nhức: "Ngày nào cũng . Chỉ là lúc nó đến sáng, lúc chỉ một hai canh giờ. Có lẽ... con ma vật cũng lúc mệt."
"Thảo nào trông ngài mệt mỏi như ." Đào Yêu chậc chậc lưỡi: “Hoàn cảnh tồi tệ như mà vẫn chống đỡ đến giờ, cũng may là ngài thể khỏe mạnh. Đổi là khác, chắc điên thì cũng c.h.ế.t ."
La Tiên ở bàn giẫm chân nàng một cái. Đã là "vô hình", mà nàng từ đầu đến cuối nổi bật hơn bất cứ ai.
"Nguyên văn trong thư ngài gửi cho Bệ Hãn Tư là 'Ma vật nhập trạch, trị ắt họa diệt vong'. chỉ dựa những gì ngài , những chuyện đó tuy quỷ dị, nhưng cũng đến mức họa diệt vong." La Tiên thẳng hơn một chút, chờ đợi câu trả lời mấu chốt nhất.
Đoàn tướng quân chuyển ánh mắt sang Đào Yêu: "Vừa ngươi trong mật thất, trong phủ nhất định mơ thấy những giấc mơ kinh khủng. Thực dám giấu, hai năm nay tinh thần ngày càng sa sút, thường xuyên ngủ . Dù may mắn ngủ vài canh giờ, cũng khó mà yên . Ta... luôn mơ thấy cùng một cơn ác mộng. Và cơn ác mộng theo thời gian trôi , càng lúc càng rõ ràng hơn. Cánh cổng thành đóng chặt, bức tường thành cao mà kiên cố, tòa thành chìm trong biển lửa và tiếng la hét t.h.ả.m thiết. Ta trong mơ cưỡi lưng ngựa..." Hắn ngừng , lông mày vì nhíu quá chặt mà run rẩy nhè nhẹ, dường như đến phần nhất: “Ta... giương cung tên, b.ắ.n về phía những đang cố gắng trèo qua tường thành. Binh lính vây quanh đều hoảng sợ. Có lẽ họ còn sợ hãi hơn cả những nhốt trong thành. Họ coi là chỗ dựa duy nhất của họ. Ta cũng thật sự giống như một cây cột, yên tại chỗ. Bất kể trong thành tình hình thế nào, vẫn hề nhúc nhích. Mãi cho đến khi lửa tắt, thành hủy diệt, mới thành. Chỉ thấy... xác c.h.ế.t đầy đất, một ai sống sót..." Giọng càng lúc càng nhỏ : “Ta... ngây giữa đống phế tích. Trong phút chốc, vô quái vật hình đen thui, mắt đỏ như máu, lao về phía ..."
Đào Yêu , tiếp. La Tiên ngược chu đáo hơn nàng, rót thêm chút nóng chén của Đoàn tướng quân: "Không vội, ngài cứ từ từ kể."
Hắn uống một ngụm , cố gắng định tinh thần mới tiếp tục: "Ban đầu cùng lắm chỉ là cơn ác mộng cho tỉnh giấc. đó... xảy chuyện." Hắn đặt chén xuống, ánh mắt nghiêm trọng từng thấy: "Những con quái vật trong mơ... mà xuất hiện trong phủ khi tỉnh ! Ban đầu chỉ một con, đó lượng ngày càng nhiều, nhiều nhất chạy đến bảy tám con. Chúng chỉ tìm , mà còn g.i.ế.c , thậm chí đối với tất cả trong phủ cũng nương tay. Ta tốn nhiều sức lực mới miễn cưỡng bảo vệ sự an cho trong phủ. trong họ vẫn thương nặng qua khỏi. Ngay cả Đường Nhi cũng chúng thương!" Hắn đột nhiên nghiến chặt răng, để lộ sự tức giận thể kìm nén: "Ngay cả đứa trẻ như Đường Nhi cũng tha, ma vật thì là gì? Đào cô nương chẳng cũng , thứ trong mật thất là yêu quái. Long Thành Viện của đường đường chính chính, mười mấy năm nay sóng yên biển lặng, nếu do con ma vật tác quái, thể xuất hiện yêu quái!"
"Ngay cả trẻ con cũng tha, đúng là đáng hận." Đào Yêu gãi trán, : "Nếu Đường Nhi thương, lẽ ngài vẫn sẽ nhẫn nhịn, cầu cứu bất kỳ ai, chỉ dựa sức đấu với chúng đến cùng?!"
Hắn gật đầu.
"Mỗi ngài mơ thấy ác mộng đều quái vật... chạy ?" Chính La Tiên cũng cảm thấy hai chữ "chạy " gượng gạo.
"Nếu nào cũng quái vật chạy , e là hôm nay duyên gặp mặt hai vị . Ác mộng đáng sợ, nhưng ác mộng nào chạy thứ quỷ quái gì, mới là đáng sợ nhất. Sự xuất hiện của chúng, tìm quy luật nào." Hắn khổ: “Đối phó mấy chục con , gần như là giới hạn của . Nếu , cũng dám phiền Bệ Hãn Tư. Như hai vị thấy, cho giải tán phần lớn gia đinh hầu. Trong phủ hung hiểm, nếu còn ở khó mà bảo tính mạng. Vốn dĩ ngay cả Lão Phàn và Đường Nhi cũng định cho , nhưng Lão Phàn thề c.h.ế.t cũng chịu rời , Đường Nhi chỉ Lão Phàn là duy nhất, chịu ngoài phủ sống, đành thôi. Ta ngày ngày lo lắng cho an nguy của họ nhưng là lực bất tòng tâm, chống đỡ bao lâu nữa."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-3/chuong-4-anh-nguyen-4.html.]
"Đoàn tướng quân lợi hại ." Đào Yêu hất hàm ngoài cửa sổ: “Không chỉ tốn công đào cái bẫy lớn như , ngay cả Huyết Phược Chú mà thường từng đến cũng dùng đến . Ngài là 'úp sọt bắt rùa', c.h.ế.t cũng để chúng nó chạy khỏi Long Thành Viện hại khác, đúng ?"
"Huyết... Huyết Phược Chú?" Hắn mơ hồ: “Không giấu gì cô nương, cũng đó là chú gì. Chỉ là trong một cuốn sách cổ rách nát về thuật pháp thấy cách để trừ quái nhốt tà. Dựa theo lời sách , khi đầy chú văn lên tường viện, những con quái vật quả nhiên hễ đến gần rìa Long Thành Viện là sẽ bật trở , thế nào cũng ngoài . Cô nương đúng, quả thực lo lắng chúng nó chạy ngoài hại vô tội. Về phần cái bẫy, ban đầu một hai con, dựa sức đao kiếm của cũng miễn cưỡng đối phó . lượng đông lên, dựa ngoại lực thì nguy hiểm. May mà đám quái vật tuy hung dữ, nhưng thấy thông minh, chỉ cần dùng chút mưu kế là thể dụ chúng mắc bẫy." Hắn thở dài, chắp tay với hai họ, tha thiết : "Tình thế cấp bách, xin hai vị tay tương trợ, giải trừ kiếp nạn trong phủ của !"
"Ta thấy Đoàn tướng quân ngày thường cũng là ngạo khí, nếu thật sự hết cách, sẽ khẩn cầu như ." Đào Yêu , vỗ vai La Tiên: "Ngài cứ yên tâm, Kình Dương đại nhân của chúng ở đây, bảo đảm ngài 'thuốc đến bệnh trừ'!"
La Tiên gạt tay nàng , chỉ hỏi : "Ngài chắc chắn tai họa đều do Tiểu Ngạo vô hình gây nên?"
"Chắc chắn!" Đoàn tướng quân nghiến răng: “Kể từ ngày mang nó về phủ, còn một ngày yên . Ta tuy tin ma quỷ thần thánh, nhưng cũng từng nơi hoang vu hẻo lánh nhiều tinh quái, thường kẻ ác ý với qua đường. Có lẽ là vận , cố tình gặp . Bây giờ cảm thấy oan uổng cũng vô ích. Nếu vật để yên, chỉ thể cùng nó quyết một trận tử chiến."
"Ta phụng mệnh mà đến, tất nhiên cần tướng quân liều mạng." La Tiên nhắm mắt , thầm tính toán thời gian trong lòng: “Ngài , thông thường đều là giờ Tý mới thấy tiếng của đứa bé đó?"
"Chính xác!" Hắn khẳng định.
"Vậy thì thời gian cũng sắp đến ." Ánh mắt Đào Yêu đột nhiên trở nên lạnh băng. Sát khí mơ hồ tỏa khiến hai còn vô cùng bất ngờ: “Mà đến giờ vẫn ăn cơm!"
Bầu khí căng thẳng đột nhiên phá vỡ. La Tiên ôm trán gì. Đoàn tướng quân buồn áy náy: "Là sơ suất quá, chỉ lo chuyện của . Ta lập tức sai ..."
Lời còn dứt, gõ cửa phòng.
"Lão gia, chuẩn chút cơm canh, ngài và hai vị đại nhân dùng một chút ?" Giọng của Lão Phàn vọng .
"Muốn!!" Mắt Đào Yêu sáng rực lên.
Cửa phòng mở , Lão Phàn bưng khay đầy ắp đồ ăn, mang theo cả lạnh từ bên ngoài . Trên đầu ông còn vương mấy bông tuyết.
"Biết các vị đang bàn chuyện đại sự, dám phiền. nghĩ các vị cả nửa ngày ăn gì, nên tự ý chuẩn chút đồ ăn." Lão Phàn cẩn thận đặt đồ ăn trong khay lên bàn : “Trời tối càng lạnh hơn. Vừa còn lác đác rơi vài bông tuyết, nửa đêm e là còn dữ dội hơn. Cơm canh đạm bạc, mong các vị đừng chê."
Ông còn xong, một cái đùi gà gọn trong miệng Đào Yêu. Nàng gặm giơ ngón cái lên với ông : "Vẫn là ông lão chu đáo. Ông mà đến chắc c.h.ế.t đói mất ."
La Tiên và Đoàn tướng quân động đũa. Một đói, lẽ là tâm trạng phức tạp, ăn vô. Một đống thức ăn nóng hổi cứ thế Đào Yêu hưởng trọn.
Lão Phàn bộ dạng ăn ngấu nghiến của Đào Yêu, nhịn : "Đào đại nhân ăn cơm trông y hệt như Đường Nhi lúc đói lắm ." Nói xong, ông bưng từ trong khay một chiếc bát sứ trắng đang bốc nóng, hai tay dâng lên mặt Đoàn tướng quân: "Lão gia, mời ngài dùng lúc còn nóng."
Đào Yêu đặt đùi gà xuống, hít thật mạnh, mắt càng sáng hơn: "Đó là canh gì ? Thơm quá!" Lời còn dứt, nàng mà dậy, giật lấy bát canh tay , há miệng uống luôn một ngụm. Hành động đột ngột, ai cũng ngờ nàng đói đến mức , ngay cả lễ nghi cơ bản cũng cần nữa. Đoàn tướng quân kinh ngạc, hai tay Lão Phàn còn đang giữ tư thế bưng bát cũng kịp hạ xuống.
"Hồ đồ!" La Tiên gầm lên một tiếng. Hắn cũng nhớ nổi trong một ngày bao nhiêu hai chữ "hồ đồ" .
Có lẽ là do giọng quá lớn, Đào Yêu giật , "phụt" một tiếng phun một ngụm canh, chép chép miệng : "Không canh ... Ngửi thơm hơn lúc ăn nhiều."
"Ai da, Đào đại nhân của ơi, đó là t.h.u.ố.c mà!" Lão Phàn đau đầu nhận bát canh: “Là t.h.u.ố.c an thần lão gia uống mỗi tối đó."
Đối mặt với ánh mắt lúng túng của , đặc biệt là ánh mắt g.i.ế.c của La Tiên, nàng hổ lau miệng, về chỗ cũ, ngoan ngoãn cầm lấy đùi gà: "Xin , đói quá!"
"Thôi thôi, ." Đoàn tướng quân vội xua tay với La Tiên khi kịp lên tiếng trách mắng, lộ nụ hiếm hoi: "Cũng may là uống hết. Người coi t.h.u.ố.c thang như mỹ vị quả thực nhiều. Có thể thấy là đói lắm , đừng khó Đào cô nương nữa." Nói định cúi đầu uống thuốc.
"Ngài còn uống ? Vừa rơi ít nước bọt đó, ghê c.h.ế.t ." Nàng dậy giật lấy bát của , trả cho Lão Phàn, : "Ta thấy bát t.h.u.ố.c cũng tốn ít công sức để sắc, là ông sắc một bát khác? Nếu đêm nay kịp thì ngày mai uống cũng . Dù mấy loại t.h.u.ố.c thiếu một bát, thừa một bát cũng khác biệt gì."
"Cái ..." Lão Phàn khó xử.
"Vậy hôm nay uống nữa, lời Đào cô nương." Đoàn tướng quân với Lão Phàn: “Đã khuya , ông mau về nghỉ ngơi , cẩn thận kẻo cảm lạnh. Ở đây cần ông hầu hạ nữa."
Lão Phàn do dự một lát, gật đầu: "Vâng. Vậy xin lui ."
Trước khi khỏi cửa, Lão Phàn liếc về phía họ một cái, mặt là vẻ cô đơn và thất vọng khó tả.