Bách Yêu Phổ 3 - Chương 3: Nhân Cừ 3

Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:38:39
Lượt xem: 32

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Lại ngươi một việc lớn ! Không… tính là hai việc!” Liễu công tử ợ một cái no nê, mùi vị hình như lắm, tự buồn nôn.

Đào Yêu bịt mũi, suýt nữa thì nôn theo : “Ngươi ăn hết á? Bốn con Hội Long ngươi ăn sạch sành sanh? Thứ mà ngươi cũng nuốt trôi ?? Ngươi ngươi bệnh sạch sẽ là giả đúng !!”

Liễu công tử hít một thật sâu, vỗ vỗ lồng ngực, đợi cho cảm giác cuộn trào trong dày dịu một chút, mới đ.ấ.m n.g.ự.c dậm chân : “Ngươi tưởng tình nguyện ăn mấy thứ quái vật gớm ghiếc lắm ? Nếu thấy cái đầu của ngươi sắp c.ắ.n rụng , cần hi sinh lớn đến ?! Bữa sáng còn ăn xơi mấy thứ , ơn thì thôi, ngươi còn nhạo ?!”

“Đầu của sắp c.ắ.n rụng khi nào hả? Ta lẽ nào một con lén lút vòng lưng đ.á.n.h lén ! Bằng bản lĩnh của , …” Đào Yêu tức đến giậm chân, chỉ chính .

“Ngươi? Ngươi thì ?” Liễu công tử ngắt lời nàng, ngửa mặt lên, dùng lỗ mũi để khinh bỉ nàng.

“Ta… …” Đào Yêu đỏ bừng mặt, dùng sức dậm chân một cái, khí thế lập tức xìu xuống: “Ta đúng là trở tay kịp… Cũng may là ngươi tới…” Cơn chán nản ngắn ngủi của nàng lập tức lửa giận đá bay, nàng nhảy cẫng lên c.h.ử.i đổng: “Người xưa song quyền nan địch tứ thủ, lũ yêu quái c.h.ế.t tiệt như Hội Long cũng quá vô liêm sỉ . Ta chỉ hai tay hai chân, ngươi xem bọn chúng bao nhiêu! Tức c.h.ế.t mà! Khụ, nếu mang đủ thuốc, thì cần ngươi tay!”

Giữa lúc đó, bên ngoài cổng vòm của khu vườn, một cái đầu trọc lén lén lút lút thò , theo là một cái đầu hồ ly. Sau khi xác nhận hiện trường tuyệt đối an , Ma Nha mới dẫn Cổn Cổn chạy nhanh . Người còn đến nơi bắt đầu lải nhải như tụng kinh: “Đào Yêu ơi là Đào Yêu, ngươi chúng tức c.h.ế.t đúng ? Không rằng một tiếng là biến mất tăm! Bao nhiêu ngày trời về nhà! Ngươi Miêu quản gia và chúng lo lắng đến mức nào ! Lỡ như mệnh hệ gì thì ? Ba cùng rời khỏi Đào Đô, lẽ nào ngươi chúng hai về ! A Di Đà Phật, may mà Cổn Cổn bản lĩnh tìm ngươi, nếu chúng mà đến chậm một bước, ngươi chỉ nước hưởng tiết Thanh Minh thôi!”

“Aiya, , .” Đào Yêu thấy Ma Nha thật sự lo lắng, trong lòng chợt dâng lên chút ấm áp nho nhỏ khi khác quan tâm, xen lẫn chút áy náy vì phụ tấm lòng đó. Thế là nàng nuốt hết những lời định mắng lôi thôi, chỉ thản nhiên : “Ta đến Lạc Dương khám bệnh gấp, cho nên mới vội, kịp với các ngươi. Không ngờ đến đây chuyện khác níu chân, nên mới chậm trễ đến tận bây giờ.”

Ma Nha nửa tin nửa ngờ, quanh khu vườn một lượt, chỉ thấy mặt đất hỗn độn tan hoang trận chiến, và cây quế ngã chỏng chơ, hoa quế đỏ như m.á.u vương vãi đầy đất.

“Chúng cổng thành thấy yêu khí ngút trời ở hướng từ xa.” Ma Nha nghi hoặc : “Ngươi khám bệnh ? Sao chọc loại yêu quái như Hội Long, còn mấy con cùng lúc vây đánh? Chúng rời Đào Đô lâu như , ngươi bao giờ chật vật đến thế .”

“Ta chật vật chỗ nào?” Đào Yêu phục, kéo kéo vạt áo của : “Đến quần áo cũng sạch sẽ tinh tươm!”

Ma Nha lắc đầu: “Ta chật vật là sạch sẽ . Ngươi xem suốt dọc đường , chúng gặp yêu quái cũng là ít, con nào mà cung cung kính kính với ngươi? Thỉnh thoảng vài con tính tình , thì ít nhiều cũng kiêng dè phận của ngươi. Coi như chúng hận ngươi đến c.h.ế.t, thật sự lấy mạng ngươi, cũng đến mức điên cuồng như thế .”

Liễu công tử “cốc” một tiếng lên cái đầu trọc của Ma Nha: “Loại yêu quái trông vẻ hung dữ như Hội Long, cho cùng cũng chỉ là tộc cấp thấp linh trí trong đám yêu quái, giống như mấy kẻ ngốc bẩm sinh trong loài . Chúng nó quan tâm kẻ mặt là ai, một khi sai khiến lợi dụng, chúng nó sẽ chỉ tấn công mục tiêu ngừng nghỉ. Tuy chỉ là lũ sức trâu bò, nhưng kiến mà đủ nhiều thì cũng thể c.ắ.n c.h.ế.t voi. mà, đúng…” Liễu công tử chớp chớp mắt, sang Đào Yêu: “Ta nhớ Hội Long thường chỉ sống ở những nơi ẩm ướt, oi bức ở phương Nam, chúng sợ lạnh thích ánh sáng, cho nên ngày thường gần như đều ở lòng đất. Sao ngươi thể gặp nhiều Hội Long như một buổi sáng mùa đông giá lạnh ở phương Bắc?”

“Không chỉ Hội Long .” Đào Yêu cử động bả vai mỏi: “Các ngươi mà đến sớm một bước, còn thấy cả Lệnh Cương và Du Thổ nữa , là mấy thứ ngu ngốc chỉ cậy sức.”

“Là Lệnh Cương, con quái thú khổng lồ họ hàng xa với Kỳ Lân, một khi c.ắ.n trúng con mồi thì c.h.ế.t cũng nhả?”

“Du Thổ là con gì… À, là loại cá lạ chín mắt thể tự do lòng đất, truyền thuyết thể bơi mấy trăm năm cần nghỉ ngơi ?”

Liễu công tử và Ma Nha một câu, kẻ một câu, cuối cùng đồng thanh : “Sao ngươi gặp hết ?”

Ma Nha gãi đầu: “Ta thấy thành Lạc Dương là nơi phồn hoa, cho dù yêu quái, cũng nên là mấy loại quen xuất hiện ở nơi hoang vắng, hiếm khi lộ mặt ở nơi con tụ tập chứ.”

“Hơn nữa còn xuất hiện tập trung và dồn dập như , mục tiêu là ngươi…” Liễu công tử nhíu mày: “Rốt cuộc ngươi chọc ai? Nếu kẻ cố ý triệu hồi, thể lòi mấy thứ !”

“Ta…” Đào Yêu gãi gãi mặt, gãi cổ một hồi lâu: “Cái …”

Nếu bây giờ đột nhiên sự thật, dọa c.h.ế.t đầu tiên chắc chắn là Ma Nha…

“Ngươi cũng lúc ấp a ấp úng ??” Liễu công tử sốt ruột: “Nói y thuật của ngươi đầu Đào Đô, ai phản đối. Nói thủ của ngươi mất mặt hổ, càng ai phản đối. Vừa là giỡn chơi chắc? Ngươi tưởng tất cả yêu quái trong thiên hạ đều sẽ ngoan ngoãn bệnh nhân của ngươi ? Ta nghĩ ngươi cũng giống loài đồng da sắt c.h.ế.t . Ngươi thật sự nghĩ tới lỡ như chúng đến chậm một bước thì hậu quả sẽ thế nào ? Ngay cả với chúng mà cũng thật ? Tiểu hòa thượng sai, ba thì ba cùng về!”

Haizz, tuy cãi cọ ầm ĩ, nhưng nếu nàng thật sự mệnh hệ gì, Liễu công tử chắc cũng sẽ liều mạng ăn sạch cái lũ nàng thương… Chậc chậc, thế thì mà no c.h.ế.t ? nếu đổi ngược , Liễu công tử hoặc Ma Nha xảy chuyện, nàng liều mạng nhỉ? Không nữa… Bắt nàng ăn rết thì tuyệt đối , cùng lắm lúc tảo mộ thì đốt cho họ nhiều giấy tiền một chút … A Di Đà Phật. mà, một chuyến , cũng thật sự sự khác biệt giữa “một ” và “ba ”…

“Ngươi tức giận cái gì chứ, dù thì hôm nay ngươi giúp , sẽ ghi sổ cho ngươi.” Đào Yêu lườm một cái, khó xử chột xoa xoa ngón tay: “Yêu quái tập hợp, rối tinh rối mù… Các ngươi cũng để nghĩ xem nên bắt đầu từ chứ!”

Trong lúc ba họ đang ríu rít, Cổn Cổn tò mò vài vòng trong vườn, ngửi ngửi tất cả những thứ nó thấy hứng thú. Thế nhưng, ngay khi nó đến gần vị trí vốn trồng cây quế, con hồ ly đang yên đang lành bỗng dưng xù lông như một con mèo dọa, ré lên một tiếng nhanh như chớp nhảy phắt lên vai Ma Nha, nhe răng gầm gừ về phía cái hố to đó.

“Sao thế?” Ma Nha hiểu, bao giờ thấy Cổn Cổn phản ứng như .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-3/chuong-3-nhan-cu-3.html.]

Cổn Cổn chỉ lo tiếp tục nhe răng, như thể gặp thứ gì đó cực kỳ đáng ghét và khiến nó sợ hãi.

Liễu công tử kỳ quái đ.á.n.h giá Cổn Cổn, về phía đó, trao đổi ánh mắt với Đào Yêu. Cả hai cùng về phía cái hố.

Cây quế chỏng chơ trông vẻ oan uổng, vất vả lắm mới lớn ngần gặp tai bay vạ gió. Lá rụng đầy đất vẫn còn tươi xanh mơn mởn, nền cho những đóa hoa đỏ càng thêm rực rỡ. Giẫm lên mà cũng bất giác thấy tiếc cho chúng.

họ nhanh chóng dừng bước, ánh mắt bất giác cùng tập trung gốc cây. Trong lòng lập tức còn thấy tiếc nuối nữa, chỉ lập tức đem cây quế thiêu rụi.

Gốc cây quế bật khỏi đất, lúc mới để lộ đám rễ cây chằng chịt, quấn quýt trông khác hẳn bình thường. Nhìn kỹ, trong đám rễ cây đó, ít nhất một nửa biến thành hình dạng như những cái vòi màu đỏ sậm, đang rũ rượi mặt đất, thỉnh thoảng còn co giật một cái. Liễu công tử thấy , tiện tay nhặt một cục đất cứng chân, dùng sức búng về phía một cái vòi.

Đất rơi, vòi đứt. Một bãi m.á.u mủ lập tức ứa từ chỗ đứt, cảnh tượng vô cùng ghê tởm.

“Là thứ đó ?” Hắn dám chắc một trăm phần trăm, bèn sang Đào Yêu.

Đào Yêu gì, bước nhanh đến hố cây, xổm xuống kỹ trong hố một lát, sắc mặt biến đổi, lạnh: “ là tặng cho một món quà lớn thật…”

“Ngươi gì?” Liễu công tử tới, cũng trong hố, lập tức nghiến răng nghiến lợi, vẻ mặt giận dữ như tóm cổ một ai đó từ trong khí mà đ.á.n.h cho một trận. Hắn gầm lên: “Là tên súc sinh nào mở cái chỗ !!”

Trong cái hố rộng chừng bốn năm thước, thấy đất, chỉ một luồng khí màu xám đen tạo thành hình cái miệng há to, đang xoay tròn chậm rãi trong hố.

Liễu công tử tóm lấy cánh tay Đào Yêu, vô cùng hi vọng phán đoán của là sai: “Ngươi xem đây là Hiệp Khẩu ? Có ? Ta lầm ?”

“Ngươi bình tĩnh chút .” Đào Yêu gỡ tay , chằm chằm “cái miệng” trong hố: “Ngươi giận dữ nữa thì nó cũng mở .” Nói đoạn, nàng nhặt một đóa hoa quế đỏ thẫm chân lên, lẩm bẩm: “Chẳng trách nở màu … Hóa ngươi chìa khóa mở cửa .”

“Là ai … Ngươi mau cho !” Liễu công tử tức đến đau cả dày.

Đào Yêu tiếng nào, chỉ lấy một lọ bột t.h.u.ố.c màu cam lấp lánh rắc lên gốc cây. Trong nháy mắt, lửa bùng lên dữ dội, đám rễ cây hình vòi co giật liên tục trong lửa, nhanh bèn còn động đậy, dần dần hóa thành tro đen.

“Trước tiên tạm thời lấp cái hố , kẻo dọa qua đường liên quan.” Nàng hất cằm về phía cái hố.

Liễu công tử nhíu mày, hai tay vung lên, đất cát vương vãi bên miệng hố đột nhiên tụ , trong nháy mắt lấp bằng mặt đất, để cái miệng ghê rợn tiếp tục chướng mắt.

“Rốt cuộc là ai?” Liễu công tử chắn mặt nàng.

Nàng gãi gãi gáy, đầy áy náy: “Bách Yêu Phổ.”

Vẻ mặt của Liễu công tử như đóng đinh tại chỗ. Ngoại trừ tròng mắt cử động vài cái tự nhiên, một chỗ nào cử động nữa.

Ma Nha và Cổn Cổn ở xa, họ đang gì, tại đang yên đang lành đốt cái cây đó. Cậu vốn định qua xem, nhưng Cổn Cổn cho, nhúc nhích là nó cào cấu cái đầu trọc của .

“Ra ngoài tìm chỗ lấp đầy cái bụng .” Đào Yêu thản nhiên vòng qua Liễu công tử: “Chuyện thì dài, đừng để bụng đói mà .”

Liễu công tử hồn từ trạng thái hóa đá, nắm chặt nắm đấm, rít từng chữ qua kẽ răng: “Ta tạo cái nghiệp gì mà quen ngươi cơ chứ…”

May mà tuyết tạnh trời quang, ánh nắng hiếm hoi ít nhất cũng khiến tâm trạng con lên một chút, nếu hôm nay quả thực là quá tồi tệ.

Trước khi bước khỏi khu vườn, Đào Yêu đột nhiên , tìm thanh kiếm gỗ gãy hai đoạn trong một góc. Nàng sờ sờ nó một lát, châm lửa đốt.

Một ngọn lửa nhỏ, chẳng mấy chốc lụi tàn.

 

Loading...