Bách Yêu Phổ 3 - Chương 3: Hiệp Quái 3

Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:38:43
Lượt xem: 35

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tư Cuồng Lan và nàng tiên nữ vẫn thong dong dạo bước, thỉnh thoảng hai khẽ vài câu. Có trời mới bọn họ để ý đến cái đuôi nhỏ mặc áo đỏ với vẻ mặt đổi xoành xoạch, nội tâm vô cùng phức tạp đang bám theo lưng

“Sao mấy đứa rảnh rỗi dạo đến Lạc Dương thế?” Tư Tĩnh Uyên đưa cho Đào Yêu một miếng bánh đường, tự giác nhập bọn với đội của Đào Yêu, phiền hai vị đang phía .

“Ai đến đây dạo chơi! Ngươi tưởng vẫn là tạp dịch chăn ngựa nhà ngươi chắc!” Đào Yêu giật lấy miếng bánh đường, hậm hực nhét miệng, ánh mắt một giây cũng rời khỏi "cặp bích nhân" phía .

“Nàng đến khám bệnh.” Ma Nha nhai bánh đường .

“Ồ… hiểu .” Tư Tĩnh Uyên nhỏ giọng hỏi Đào Yêu: “Vậy tức là Lạc Dương yêu quái?”

“Nói thừa. Chỗ nào mà chẳng yêu quái.” Trước mặt ngươi là yêu quái . Liễu công tử lườm một cái, hất cằm về phía bóng lưng nàng tiên nữ: “Vị mỹ nhân đó lai lịch thế nào mà thể khiến cho Lan Lan nhà ngươi ân cần chu đáo đến thế?”

Câu trả lời dường như khiến Tư Tĩnh Uyên chút khó xử, trái , vẻ mặt khó .

“Còn phận nào kinh ngạc hơn phận của ?” Đào Yêu thu hồi ánh mắt, chằm chằm mặt Tư Tĩnh Uyên, hừ một tiếng: “Hóa nhận là giả, ngay cả chuyện nhỏ cũng .”

“Không thể .” Tư Tĩnh Uyên tiếp tục lúng túng: “Chỉ là phận nàng cao quý đặc thù, bất chợt nên thế nào.”

“Thân phận cao quý đặc thù ư?” Đào Yêu tiếp tục hừ : “Hoàng hậu là công chúa?”

Tư Tĩnh Uyên do dự một lát, hạ thấp giọng : “ là công chúa thật.”

Lời thốt , ba cái đầu lập tức chụm : “Công chúa??”

Tư Tĩnh Uyên nghĩ nghĩ, : “Nói nhỉ, cũng là công chúa.”

“Ngươi giới thiệu nàng thể dứt khoát như lúc ngươi tìm vợ cho Lan Lan nhà ngươi !” Đào Yêu nhịn véo một cái.

“Ái da, đau quá!” Tư Tĩnh Uyên xoa xoa cánh tay, đành liều : “Nàng họ Tống, tên Niên Sinh, là nghĩa nữ của Tiên hoàng. Tuy phong hiệu công chúa, nhưng đối đãi theo lễ nghi của công chúa, ban cho ở tại Minh Nguyệt Đài ở Lạc Dương, cũng gần như là một tòa phủ công chúa danh nghĩa. Sau khi Tiên hoàng băng hà, Tân đế cũng vô cùng hậu ái với nàng.”

Hắn ngập ngừng một chút, : “Nếu Niên Sinh thể sống lâu trăm tuổi, tất cả các vị hoàng thượng về chắc chắn đều sẽ hậu đãi nàng.”

“Vì ? Xinh ?” Đào Yêu buột miệng.

“Cô nương xinh hơn nàng chỉ ngàn trăm.” Tư Tĩnh Uyên lườm nàng, hạ giọng thấp hơn nữa: “Bởi vì năm đó cao nhân với Tiên hoàng, mệnh của Niên Sinh kỳ lạ, gắn liền với quốc vận Đại Tống. Nếu nàng tổn hại, Đại Tống sẽ tổn hại. Nếu nàng mất mạng, Đại Tống sẽ diệt vong. Cho nên, là công chúa, nhưng thực coi như biểu tượng của ‘quốc vận’. Dù giang sơn Đại Tống truyền đến tay vị hoàng đế thứ mấy, đều cung phụng nàng như thần phật.”

Đào Yêu xong, khẩy: “Lời ma quỷ như mà cũng tin? Nàng chỉ là một phàm nhân, sống một trăm tuổi là nhất, đây là đang trù ẻo Đại Tống các ngươi chỉ một trăm năm thôi !”

“Phì phì phì, nha đầu nhà ngươi đúng là cái miệng độc địa!” Tư Tĩnh Uyên giơ tay dọa đ.á.n.h miệng nàng: “Mấy lời ngươi tuyệt đối đừng bậy. Nàng tuy chỉ thể sống một trăm năm, nhưng nàng sẽ thành hôn sinh con mà, quốc vận chẳng là sẽ nối tiếp .”

“Vậy nếu nàng thành hôn thì , thành hôn cũng thể con.” Đào Yêu chịu buông tha: “Quốc vận của các ngươi vẫn đứt !”

“Thì… thì ! Ta cao nhân thấu mệnh khác !” Tư Tĩnh Uyên bĩu môi: “Dù thì mấy chuyện cứ để các vị cao nhân lo . Ta chỉ nàng còn tôn quý hơn bất kỳ vị công chúa nào trong triều, là lúc nào cũng bảo vệ, thể đắc tội.”

Hắn chọc trán Đào Yêu một cái: “Cũng may là tính tình Niên Sinh ôn hòa, đại thể. Chứ chỉ cần đanh đá một chút thôi, với mấy cái hành động nhỏ lúc nãy của ngươi sớm lôi ngoài c.h.é.m đầu .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-3/chuong-3-hiep-quai-3.html.]

Ma Nha và Liễu công tử đưa mắt , trong lòng cả hai đều chỉ chung một ý nghĩ: Không chỉ ngoại hình xứng đôi, mà ngay cả gia thế phận cũng hợp đến hảo. Công chúa cao quý xinh và tiểu Diêm Vương tuấn nổi tiếng giang hồ… Rồi nghĩ cái bộ dạng ăn vạ lăn lộn, ăn uống thả phanh của Đào Yêu… Bọn họ đột nhiên cảm thấy Đào Yêu chắc chắn là hết hy vọng .

Đào Yêu im lặng một lát, khẩy: “Hoàng đế coi nàng như báu vật mà nâng niu, hai vị thiếu gia nhà họ Tư các ngươi cũng nâng niu ? là trung quân ái quốc thật đấy, sợ quốc vận gì sai sót ư.”

“Ta nhớ là đưa ngươi bánh đường chứ t.h.u.ố.c nổ , mà ngươi như ăn tươi nuốt sống thế!” Tư Tĩnh Uyên chớp mắt, đột nhiên hiểu điều gì, mỉm nàng: “Ồ, sai , là ăn t.h.u.ố.c nổ, mà là ăn giấm chua ?”

“Ta cái gì cũng ăn, chỉ ăn giấm.” Đào Yêu dứt khoát phủ nhận.

“Không ăn giấm ?” Tư Tĩnh Uyên gian xảo huých nhẹ nàng: “Nếu ngươi thật sự thể cùng Lan Lan trăm năm hòa hợp, đây đúng là cầu còn chứ.”

“Lan Lan nhà các ngươi nổi tiếng là mệnh khắc thê ? Ta quý mạng thế , ăn giấm của ai chứ thể ăn của !” Đào Yêu khinh thường : “Ta chỉ là ngứa mắt bộ dạng nịnh hót của các ngươi thôi!”

“Nịnh hót?” Tư Tĩnh Uyên ha hả: “Vậy là ngươi bọn và Niên Sinh quen từ nhỏ . Lúc đó cha thường dắt bọn đến Minh Nguyệt Đài, còn dặn bọn đối xử với Niên Sinh tỷ tỷ, tuyệt đối ức h.i.ế.p tỷ , nếu ai dám ức hiếp, bọn bảo vệ tỷ .”

Hắn chằm chằm đôi mắt kinh ngạc của Đào Yêu, : “Ngươi ghen thật ghen giả cũng cần thiết. Bọn và Niên Sinh chỉ là tình bạn thôi. Lớn lên tuy mỗi cuộc sống riêng, thường gặp mặt, nhưng và Lan Lan vẫn sẽ đến Lạc Dương Tết hàng năm để đón sinh nhật cùng Niên Sinh. Tính tỷ tuy điềm đạm, nhưng dù vẫn là con gái, thích nơi náo nhiệt như chợ Thần Tiên, nên hôm nay bọn mới ở đây.”

Sợi dây vẫn luôn căng trong đầu Đào Yêu đột nhiên chùng xuống. nàng nhanh chóng nghĩ điều gì đó, hỏi: “Cha ngươi dắt các ngươi đến chỗ nàng chơi? Ở Đế Đô tìm bạn chơi ?”

Nụ của Tư Tĩnh Uyên thoáng nét nặng trĩu, nhưng biến mất ngay, chỉ : “Chuyện thì dài lắm, cũng chuyện gì quan trọng. Ngươi cũng Tư phủ nhà tầm thường, bậc cha chú qua với đủ loại nhân vật cũng chuyện lạ.” Hắn ngập ngừng, gian: “Dù thì Lan Lan và Niên Sinh rút quẻ cũng trúng một cặp, ngươi còn bực bội cái gì!”

“Ta bực bội chỗ nào?” Đào Yêu một cách khoa trương cho xem, nhưng mắt vẫn Tư Cuồng Lan trong đám đông phía . Con dù mặc y phục giản dị đến , dù trầm lặng thế nào, cũng cản việc lập tức thấy giữa đám đông.

“A Di Đà Phật, hóa là bạn thanh mai trúc mã, cứ tưởng là trong lòng của nhị thiếu gia.” Ma Nha cũng thở phào một , nhỏ giọng với Liễu công tử: “Nếu nhị thiếu gia và nàng chỉ là bạn, là Đào Yêu vẫn còn một chút hy vọng ?”

Liễu công tử nhướn mày, mỉm : “Chỉ sợ là Thần Nữ thì lòng, mà Tương Vương vô mộng thôi."

*Chú thích: Câu gốc là "Tương Vương hữu mộng, thần nữ vô tâm", kể về một điển tích thời chiến quốc, rằng, Sở Tương Vương khổ sở theo đuổi một thần nữ trong giấc mộng, thần nữ đó cự tuyệt. Thần nữ đó vì một lòng trung trinh với tiên hoàng băng hà, mà lấy lễ để đối xử với , lý tính chiến thắng tính dục. Vì thế mà tuy rằng Tương Vương mộng thật, nhưng mà thần nữ đó tâm tư với . Thần nữ tuy gặp Tương Vương, nhưng ý nghĩ quá phận với Tương Vương (từ "Thần nữ phú" của Tống Ngọc). Ở đây "thi xà" Liễu công tử đổi thành Tương Vương vô mộng, thần nữ hữu tâm. Tương Vương chắc cũng là ai nhỉ, còn thần nữ, hiểu ảnh ngụ ý Đào Yêu là Niên Sinh công túa đây nhỉ??

“Hả? Mộng gì?” Ma Nha đụng điểm mù kiến thức.

“Không liên quan đến ngươi, dù đó cũng là giấc mộng mà cả đời ngươi cũng .” Liễu công tử vỗ vỗ cái đầu trọc của đầy thông cảm.

Đào Yêu đột ngột đầu , như hổ rình mồi: “Hai các ngươi lẩm bẩm gì lưng đó!”

“Bọn chỉ đang đùi gà đùi vịt đùi ngỗng hôm nay ăn khá ngon, về chắc mơ cũng thấy.” Liễu công tử híp mắt.

đó đúng đó!” Ma Nha tự gật đầu , còn ấn đầu Cổn Cổn gật theo.

“Quỷ mới tin các ngươi! Chắc chắn là đang !”

Đào Yêu tức tối đầu , thì Tư Tĩnh Uyên một tiếng: “Ủa, Lan Lan ai chặn kìa?”

Nhìn về phía , quả nhiên Tư Cuồng Lan và Tống Niên Sinh mấy vây .

 

Loading...