Bách Yêu Phổ 3 - Chương 3: Hàm Thử 3

Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:38:16
Lượt xem: 32

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Từ sáu mươi năm , nó sợ c.h.ế.t.

Là một con Hàm Thử, đến hôm nay vẫn chọn cái "trọn đời" . Tính toán thời gian, nó chỉ còn tối đa một năm. Trong vòng một năm mà "giành" , nó sẽ giống như vô đồng loại xui xẻo khác, từ lúc sinh đến lúc c.h.ế.t , chỉ vỏn vẹn ba năm đói khát và t.h.ả.m hại.

. Nếu chọn để nương tựa, mạng sống của Hàm Thử chỉ vỏn vẹn ba năm, mà còn nhịn đói, đúng là xui xẻo.

Thế là, xung quanh mỗi sản phụ trong vòng trăm dặm đều ẩn nấp nhiều đồng loại, chỉ chờ khoảnh khắc đứa trẻ sơ sinh oe oe cất tiếng chào đời là bắt đầu cuộc đua quyết định sinh tử. Ai chạy nhanh nhất, nếm giọt nước mắt đầu tiên của sinh mệnh mới , kẻ đó sẽ "khả năng" sống lâu hơn.

Cũng chỉ là "khả năng" mà thôi. Còn một kiểu xui xẻo khác, là khó khăn lắm mới chạy thắng đồng loại, uống giọt nước mắt, vất vả lắm mới chỗ dựa, kết quả đó sống mấy ngày sớm c.h.ế.t yểu. Hai mạng sống nương tựa , một mất thì cả hai cùng c.h.ế.t, chừng còn sống nổi ba năm.

Dù là , vẫn tranh giành đến vỡ đầu, bởi lẽ ai cũng hy vọng chọn sẽ là sống lâu trăm tuổi.

thể nhớ nổi đêm đông năm đó, dùng thần lực và nghị lực phi thường nào mới giành thắng lợi cuối cùng. Nó chỉ nhớ, trong tiếng "oa oa", nó uống giọt nước mắt đầu tiên trong đời yêu quái của . Người đời đều nước mắt mặn, nhưng miệng nó ngọt như mật đường. Ngon quá! Hóa cảm giác ăn no đến thế.

Người mà nó chọn trúng, là con trai duy nhất của nhà Khúc tú tài. Nói là Khúc tú tài, chẳng qua là cách gọi tôn trọng của bà con láng giềng dành cho cha Khúc. Nghĩ năm đó, ông mười năm đèn sách, nhưng thi rớt đó, chẳng mảy may giành chút công danh nào. khắp cả huyện thành, ông cũng coi là "nhai văn nhá chữ" nhất. Hơn bốn mươi tuổi mới con trai, trong cơn vui mừng khôn xiết, ông đặt tên con là "Phục Lai". "Thiên kim phục lai" (ngàn vàng trở ) "công danh phục lai" (công danh trở ) đều , tóm , Lão Khúc đem tất cả hy vọng vãn hồi tiếc nuối giao phó hết cho Tiểu Khúc.

Tiểu Khúc ban đầu hề phụ lòng kỳ vọng tha thiết của cha . Chưa đầy bốn tuổi thể ngâm thuộc hàng trăm bài thơ, chữ cũng dáng, thậm chí còn hơn nhiều lớn tuổi. Khi đó, hễ ai đến nhà họ Khúc, “tiết mục" khoe khoang lớn nhất của Lão Khúc là để Tiểu Khúc dùng giọng non nớt ngâm nga hết bài "Tương Tiến Tửu" hoặc "Trường Hận Ca", đó tận hưởng cảm giác thỏa mãn của một " cha con thần đồng" trong ánh mắt ghen tị của .

Lúc đó, nó hoặc là vai Tiểu Khúc ngủ gật, hoặc là nhàm chán dài đống giấy mực bút nghiên của mà ngẩn . Rõ ràng là một ngày trời, ngoài cửa là tiếng la hét vui sướng của những đứa trẻ khác, nhưng Tiểu Khúc chỉ thể ngoan ngoãn ở trong phòng, thơ từ ca phú hết đến khác tụng , bài mẫu thư pháp hết đến khác chép. Chỉ như mới phạt quỳ, buổi tối mới ăn ngon. Cậu cũng từng lén chạy ngoài, nhưng Lão Khúc bắt về. Cậu tưởng phen ít nhất cũng ăn mấy cây thước, nhưng Lão Khúc đ.á.n.h . Ông kéo cùng quỳ bài vị tổ tiên, đ.á.n.h mắng, chỉ ông cũng nhốt Tiểu Khúc ở nhà, nhưng nếu cứ để giống như những đứa trẻ bình thường khác, lãng phí thời gian trong vui chơi, thì tương lai thể nổi bật giữa bọn họ, tương lai xán lạn? Nói , ông ... Tiểu Khúc nước mắt và mái tóc điểm sương của cha, đột nhiên cảm thấy còn khó chịu hơn cả đánh.

"Quân bất kiến, cao đường minh kính bi bạch phát, triêu như thanh ti mộ thành tuyết"

*Chú thích: Dịch là Nào thấy chăng, gương lầu cao buồn tóc bạc, sớm còn tơ xanh chiều tuyết.

Tiểu Khúc non nớt đầu tiên tìm thấy "thơ" trong cuộc sống.

Đối mặt với hai cha con họ, kẻ tiếc nuối nhất là nó. Tại sinh sớm mấy chục năm cơ chứ?! Rõ ràng chọn Lão Khúc mới là chính đạo. Nhìn ông kìa, động một chút là , tâm sự với với con trai cũng , uống rượu say cũng , thơ cảm động cũng , tự dưng cũng ... Còn Tiểu Khúc, từ lúc sinh đến giờ thật sự một nào. Có lẽ là vì nhận quá nhiều lời khen ngợi, hoặc là bẩm sinh da dày thịt béo, phạt quỳ còn đủ tàn nhẫn, tóm đứa trẻ dường như từng lúc nào quá đau lòng. Lần duy nhất là con ch.ó nhỏ nuôi c.h.ế.t, đỏ hoe mắt chôn nó, đang chuẩn thì một con mèo trèo qua đầu tường, bèn lập tức nín , chạy đuổi mèo chơi. Haizz, trẻ con mau quên, cũng chuyện .

Từ lúc đó, nó mơ hồ dự cảm tương lai của sẽ thoải mái.

Lão Khúc cũng thật sự "thoải mái" lên . Bởi vì kỹ năng thần đồng của Tiểu Khúc hề tỏa sáng hơn theo tuổi tác. Những bài thơ thể thuộc lúc bốn tuổi còn nhiều hơn lúc mười bốn tuổi. Chữ cũng tiến bộ bao nhiêu, thơ càng tầm thường. Cái danh "thần đồng" của Tiểu Khúc dần dần thời gian mài mòn sạch sẽ. Lão Khúc vấn đề , rõ ràng vẫn luôn sách, vẫn luôn ngoan, "linh khí" hồi nhỏ mất là mất luôn .

Bản Tiểu Khúc thì cả. Cảnh tượng mặt bà con bạn bè ngâm thơ lâu lắm xuất hiện. Thực tế là ngay cả khách đến nhà cũng ít . Mọi dường như đều bận rộn. Cậu vẫn sách, vẫn luyện tập chữ vẽ tranh, nhưng ngoài những việc đó , còn nhiều việc khác thể . Ví dụ như thế nào để cây đào trong sân sâu, thế nào để cải tiến cái nón lá ở nhà để nó dột khi trời mưa to, quần áo dính mực thì giặt thế nào mới sạch , dùng chìa khóa để mở một cái ổ khóa đồng, thế nào để dán lồng đèn với nhiều hình dạng khác , vân vân. Cuộc sống chỉ thơ từ ca phú.

Sức khỏe của Lão Khúc ngày càng sa sút. Mỗi thấy con trai xắn tay áo gõ gõ đập đập, giặt giặt rửa rửa, ông đột nhiên nhận , Phục Lai... Phục Lai... cái gì cũng "phục lai" (trở ) nữa ... Đó là mệnh chăng?

thỉnh thoảng Lão Khúc cũng tự an ủi , thôi bỏ , cho dù con trai vẫn luôn là thần đồng thì ? Ngay cả đế quốc thịnh vượng từng huy hoàng một thời còn sụp đổ trong phút chốc, những con sống như loài kiến hôi như họ ở chốn , còn thể ảo tưởng về công danh lợi lộc, nhà vàng nhà bạc trong cái thời đại chiến loạn tứ phân ngũ liệt .

thể... Ngay cả sống sót thôi cũng trở nên vô cùng khó khăn.

Hoàng đế trẻ tuổi ngoài tuổi trẻ thì gì cả. Ngôi báu và lãnh thổ sớm ngoại địch nhòm ngó. Ăn chơi hưởng lạc thể ngăn cản hàng vạn thiết kỵ. Giang sơn Thục Trung cuối cùng cũng trở thành vật trong túi kẻ khác. Thê t.h.ả.m nhất là, ngay cả hoàng đế cũng c.h.é.m đầu.

Năm hoàng đế mất đầu, Lão Khúc cũng bệnh c.h.ế.t. Vốn dĩ sức khỏe , thêm cú sốc nước mất nhà tan.

Tiểu Khúc mười ba tuổi bên giường bệnh của cha già, nắm chặt đôi bàn tay già nua lạnh ngắt, một lời.

Lão Khúc cũng di ngôn gì để dặn dò. Trong nhà còn bao nhiêu tiền, chỉ một căn nhà cũ nát, cũng còn nào. Mẹ của Tiểu Khúc mất vì bệnh khi đầy một tuổi. Vú nuôi chăm sóc cũng về quê dưỡng lão năm ngoái. Có một tên hầu việc vặt cũng vì mấy tháng nhận tiền công mà bỏ . Vì , thứ đáng giá nhất trong nhà họ Khúc, là Tiểu Khúc.

"Con... thể tự chăm sóc ... đúng ?" Lão Khúc khi nhắm mắt, thở yếu ớt hỏi.

"Ổ khóa cổng chính đều là do con sửa đó." Khuôn mặt Tiểu Khúc ánh nến cố nặn một nụ .

Lão Khúc mà cũng bật . Bệnh đến hồ đồ , cứ ngỡ con trai vẫn là đứa bé ngâm thơ bằng giọng non nớt ngày nào. Nó bản lĩnh lắm, trèo nhà dỡ ngói, xuống sông bắt cá, chuyện gì cũng từng .

"Đợi con con ... vẫn cho nó sách nhiều ." Lão Khúc thở một thật dài.

Tiểu Khúc gật đầu: "Vâng ạ."

Lão Khúc hài lòng thở phào một , đôi mắt vẩn đục lên trần nhà: "Phục Lai... Thiên kim tán tận phục lai..."

Tiểu Khúc nắm tay cha già chặt hơn một chút, mới thể ngăn những lời trong lòng buột : "Thứ bao giờ , thì lấy mà ‘phục lai’ (trở )..." dám , sợ cha c.h.ế.t nhanh hơn.

Canh ba, Lão Khúc hết cuộc đời .

Nó vẫn chút buồn bã, dẫu thì Lão Khúc cũng xuất hiện liên tục mười ba năm trong sinh mệnh hạn của nó. vui mừng còn nhiều hơn. Lần Tiểu Khúc chắc chắn sẽ một trận đời đây! Tạ ơn trời đất, cuối cùng nó cũng thể ăn một bữa no nê! Mười ba năm , cứ ăn muối mãi thật sự mùi vị gì, khó chịu lắm.

Thế nhưng nó thất vọng. Tiểu Khúc, cái đứa trẻ c.h.ế.t bầm , từ lúc Lão Khúc nhắm mắt cho đến khi chôn cất, rơi một giọt nước mắt nào. Lúc đốt giấy tiền mộ Lão Khúc, nó Tiểu Khúc ngâm hết những bài thơ từ nhỏ đến lớn mặt bà con bạn bè một lượt. Đọc từ lúc trời sáng cho đến khi trời sáng hôm , mới lết cái chân tê cứng rời .

Nó đoán, Tiểu Khúc lẽ bao giờ hận Lão Khúc. Nếu , nhớ Lão Khúc vui vẻ nhất là quãng thời gian nào.

Trên đường về, nó thấy dùng sức dụi dụi mắt, dụi đến đỏ bừng, nhưng vẫn rơi giọt nước mắt mà nó mong chờ.

Một cơn đói kéo dài năm sáu năm nữa. Kẻ nước mắt là nó.

Thiên hạ chia năm xẻ bảy cải thiện gì. Con lẽ quen với những năm tháng chiến hỏa liên miên. Hoàng đế hôm nay thành con quỷ lưỡi đao ngày mai, cũng còn là chuyện hiếm lạ gì. Giang sơn tích góp thời thịnh vượng, hủy quả thực dễ dàng. Người loạn thế xuất hùng, nhưng hùng thì quá ít, phàm nhân quá nhiều. Hào tình tráng chí xưng bá thiên hạ chôn vùi trong khát vọng sinh tồn bình thường, chôn vùi quá sâu, liệu ngày thấy ánh mặt trời , ai .

Tiểu Khúc lừa Lão Khúc, thể tự chăm sóc . Dù thời thế loạn lạc đến , vẫn sống khỏe mạnh lành lặn. Cậu từng chép sách thuê, cũng từng học tính toán với kế toán, còn từng chân chạy vặt trong tiệm đồ sứ. Công việc lâu nhất là giúp trồng trọt ở nông thôn, tiện thể giúp những dân quê chữ thư, thư. Số tiền kiếm linh tinh cộng cũng đủ ăn no, thỉnh thoảng còn dư để tiết kiệm.

Tiểu Khúc mười chín tuổi chỉ cao lên nhiều, mà mày râu cũng trở nên ngay ngắn. Tuy thể tuấn, nhưng điều hiếm tính tình vui vẻ, , lúc nào cũng mang vẻ mặt sầu muộn là gì, ít nhiều cũng khiến yêu mến. Thúy Nhi, cô nương thường đến giặt quần áo bên bờ sông nhỏ ở đầu làng, là một thích . Cậu dạy nàng nghiền nát một loại cỏ dại tên trong làng, lấy nước cốt cho nước, quần áo giặt sạch phai màu. Khi nàng rảnh rỗi, còn lấy đá cuội chữ đất dạy nàng. Không tự lúc nào, Thúy Nhi trở thành nhiều chữ nhất trong làng. Cậu kể cho nàng đủ trải nghiệm của ở bên ngoài, thường xuyên chọc nàng ha hả. Mỗi khi trong làng lễ hội gì, Thúy Nhi luôn là đầu tiên báo cho . Tết Trung thu, Tết Đoan ngọ, Tết Nguyên tiêu, họ ngày càng quen với thời gian chỉ hai bên , bưng đậu nành rang bỏ thêm một chút muối đồ ăn vặt, bờ ruộng thảo luận mặt trăng Hằng Nga . Họ lén lút trèo lên đỉnh núi hoang lúc nửa đêm, giống như một cặp đôi ngốc trong gió lạnh vù vù chờ mặt trời mọc. Thỉnh thoảng, cũng nhạo tay nghề của Thúy Nhi quá kém, giày cho mà hai chiếc bằng .

Tóm , Tiểu Khúc cảm thấy cuộc sống tương lai lẽ sẽ thêm một . Bây giờ việc cần là cố gắng kiếm thật nhiều tiền, mới thể chính thức đến nhà Thúy Nhi dạm hỏi.

Những ngày tháng tràn đầy sức sống và hy vọng thật khiến vui vẻ.

Kẻ duy nhất cảm thấy tức c.h.ế.t chỉ nó... Tên nhóc sa lưới tình... Nghe chuyện yêu đương khiến tâm trạng con thoải mái. Vậy thì càng sẽ nữa ? Tức c.h.ế.t! Tức c.h.ế.t ! Chẳng lẽ nó nhịn đói bầu bạn với cả đời ?? Rõ ràng là một thời đại dễ khiến như , tên nhóc may mắn thế?!

Nửa năm Thúy Nhi xuất giá. Tân lang là con trai của một gia đình khá giả ở trấn bên cạnh.

Trước khi hôn sự định đoạt, Thúy Nhi từng lóc tìm Tiểu Khúc, gả, bảo mau đến nhà dạm hỏi.

Tiểu Khúc đếm tiền giấu gầm giường. Thật cũng cần đếm, vì quá ít.

Cậu vẫn đến nhà Thúy Nhi. Tiền đủ thì lấy can đảm bù . Cậu thật lòng thích Thúy Nhi, đó là đầu tiên trong gần hai mươi năm cuộc đời, nảy sinh xúc động đem phần đời còn của giao phó.

Thế nhưng, can đảm và xúc động thất bại t.h.ả.m hại một đống sính lễ hậu hĩnh. Bất kể bày tỏ chân tình ý thiết đến , kết quả vẫn là Thúy Nhi cầm chổi đ.á.n.h ngoài, đ.á.n.h mắng: "Cái thằng nhà quê ngay cả nuôi sống bản còn khó khăn, mà dám liên lụy con gái bà? Cha nó ăn thua lỗ, chủ nợ ngày nào cũng đến đòi, mày giúp bọn tao trả giúp bọn tao c.h.ế.t? Còn dám đến tìm Thúy Nhi, bà già đ.á.n.h c.h.ế.t mày!"

Trong nhà, cha Thúy Nhi mặt đen như đ.í.t nồi, ho sù sụ. Thúy Nhi ban đầu còn lóc cãi , thậm chí chỉ trích cha căn bản nên học đòi buôn bán trong cái thời buổi . Mẹ nàng mắng nàng bất hiếu, nàng tức sột ruột nên lời. Mãi cho đến khi cha nàng ho một ngụm máu, cuộc công kích lẫn của cả nhà mới dừng , đó cả nhà già trẻ ôm đầu rống.

Cậu thế nào để an ủi gia đình . hình như đ.á.n.h rõ ràng là , ai đến an ủi đây?

Không ai.

Cậu lặng lẽ rời khỏi nhà Thúy Nhi.

Thúy Nhi mấy ngày liền xuất hiện, cũng tìm nàng.

Lại mấy ngày nữa trôi qua, Thúy Nhi mặt với đôi mắt đỏ hoe. Khi đó gần chạng vạng, lạnh nặng, con ở bên ngoài, từ đầu đến chân tìm thấy nửa điểm ấm.

Bên ngoài bức tường đất trơ trụi, hai nên lời. Thúy Nhi dám , chỉ cúi gằm mặt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-3/chuong-3-ham-thu-3.html.]

Gió bắc gào thét. Nơi tầm mắt thể chạm tới chỉ hai sinh vật sống là họ. Thế giới khoảnh khắc dường như tìm thấy chút sức sống nào.

"Sau cứ sống cho thật ." Cậu cần cô , câu trả lời sớm trong lòng. Cậu chỉ lấy một thứ chuẩn từ lâu trong ngực, đó là chiếc túi thơm mà Thúy Nhi từng cho , đôi uyên ương thêu đó trông như con vịt. Cậu nhét tay nàng: "Cũng mua gì quà mừng. Nàng tự cầm lấy, thấy thích cái gì thì tự mua."

Tay Thúy Nhi cứng đờ như gỗ, đẩy túi thơm cho , sức lắc đầu.

Cậu nhận, đẩy về: "Có thể gả một nơi là chuyện . Trời lạnh, mau về ."

Nước mắt Thúy Nhi chảy càng lúc càng dữ dội, nghẹn ngào gì đó, nhưng cuối cùng vẫn thốt một chữ.

Không cần xin , cũng oán hận. Cậu xoa xoa đầu nàng, tiễn nàng đến ngã rẽ của con đường . Chỉ thể tiễn đến đây thôi. Con đường , nàng cùng khác .

Cậu mỉm vẫy tay chào nàng, dõi mắt cô rời .

xổm vai thở dài, thất tình, mà là vì phán đoán từ vẻ mặt của , nó vẫn gì để ăn. Cái gã , rốt cuộc cái gì mới thể khiến đây?

Đang nghĩ ngợi, một giọt nước mắt lấp lánh đột nhiên rơi xuống mặt nó. Nó kinh ngạc, vội vàng lao xuống nuốt chửng lấy, ngẩng đầu lên. Cậu đang bất lực dựa cây xù xì, xám đen. Bộ quần áo xám đen gần như hòa một với cái cây sắp c.h.ế.t khô .

Giọt nước mắt thứ hai còn kịp chảy dùng sức lau . khóe miệng vẫn treo một nụ , như thể chỉ cần để lộ vẻ mặt đau buồn thì sẽ đau buồn .

Nó thỏa mãn ợ một cái, bay đến mặt , hôn chụt lên má một cái: "Cuối cùng ngươi cũng !" Nó thậm chí còn mong lập tức yêu thêm một cô nương khác sắp gả cho khác nữa, như nó cả đời lo ăn uống.

Tóm , ngày hôm đó, Tiểu Khúc một về như thế nào. Dĩ nhiên càng bên cạnh một con yêu quái đang phấn khích đến mức chỉ thiếu nước gõ la gõ trống.

Sau khi Thúy Nhi xuất giá lâu, Tiểu Khúc rời khỏi nơi .

Quê nhà là thể về . Nhà tổ chiến hỏa thiêu rụi quá nửa, bây giờ lẽ sập . Ban đầu ngoài mưu sinh, còn nghĩ đợi khi nào dành dụm đủ tiền, thiên hạ cũng thái bình, khi đó thể trở về xây nhà cửa, cưới vợ sinh con, dạy con sách chữ, nhưng cần nó thuộc làu làu tất cả thơ từ, càng cần nó trở thành thần đồng.

Thế nhưng vật lộn bao nhiêu năm như , tiền sửa nhà còn xa mới đủ, thiên hạ cũng thái bình, mà còn ngày càng loạn lạc hơn.

Hai mươi tuổi, ba mươi tuổi, bốn mươi tuổi... Chỉ tuổi tác là tăng lên mà tốn chút sức lực nào.

Trong quá trình từ Tiểu Khúc đến một Lão Khúc khác, còn từng lính đ.á.n.h trận. Trong quân đội ít nhất cũng ăn no. dám g.i.ế.c . Đao nặng hơn bút quá nhiều, cầm lúc nào cũng vững. Hơn nữa chiến trường quá đáng sợ. Cả đời bao giờ thấy nhiều m.á.u như , nhiều tay chân lìa khỏi cơ thể như . Người c.h.ế.t, thương chồng chất lên , mạng ở trong đó rẻ mạt còn bằng một tờ giấy lộn. Cuối cùng một ngày, bỏ trốn. Cũng hẳn là sợ c.h.ế.t, chỉ cảm thấy đang một việc vô nghĩa, thể gồng gánh thêm nữa. Lúc bỏ trốn còn mang theo một lính nhỏ thương, mới mười mấy tuổi, là đứa trẻ thấy m.á.u còn sợ đến bật . Cả đường nơm nớp lo sợ trốn tránh, lúc thật sự gì ăn, nhân lúc đêm tối vườn cây ăn quả của hái trộm. Cuối cùng kẻ trộm, bèn để giấy nợ, là mượn bao nhiêu quả, nhất định sẽ trả, còn ký cả tên họ của .

Sống sót dễ dàng, lính nhỏ thương hiểu chuyện. Giữa đường mấy bảo đừng lo cho nữa. Cậu cũng mấy d.a.o động. Mang theo một thương binh chạy nạn thật sự khó khăn. cuối cùng, nào cũng "Thôi đưa ngươi thêm một đoạn nữa ", nhưng cứ đưa hết đoạn đến đoạn khác. Đi thêm một đoạn là thể gần quê nhà của lính nhỏ thêm một đoạn. Cậu lính nhỏ trong nhà vẫn còn và em gái, núi non quanh làng bốn mùa xanh , hoa quả đầy đất, còn thể bắt thỏ rừng béo mập, mơ cũng về. Cậu mà thấy vui lây, thậm chí cảm thấy đó chỉ là ngôi nhà mà lính nhỏ về, mà cũng là nơi đến.

Tiếc là kết quả cuối cùng là ai trong họ thể đến quê hương trong mơ đó.

Cậu lính nhỏ c.h.ế.t đường . Trước khi c.h.ế.t, mơ màng la lên: "Mẹ ơi, con mặc quần áo mới."

Cậu tìm thấy giấy tiền, đành xé lá khô thành hình quần áo, đốt ngôi mộ mới đắp giữa vùng đất hoang.

Chiến trường là nơi sẽ bao giờ nữa. Mặc dù quê nhà còn cũng còn bạn bè, vẫn lén lút trở về. Mấy năm gặp, căn nhà tổ đang chờ sửa chữa, ngay cả bức tường cuối cùng cũng sụp đổ. Ngôi thành nhỏ từng huyên náo giờ cỏ dại mọc um tùm. Người thể đều hết, những già yếu, đàn bà trẻ con còn thì tranh cãi ỏm tỏi vì một túi gạo nhỏ.

Cậu cửa nhà hoang tàn cả đêm. Sáng sớm hôm , rời khỏi tòa thành nhỏ. Lúc , chỉ mang theo ổ khóa đồng cổng chính. Đó là bằng chứng dùng để chứng minh với cha lúc lâm chung rằng thể tự chăm sóc bản .

Biết sách, chữ, trồng trọt, sửa khóa, thể c.h.ế.t đói .

Cậu đến những thành phố lớn đông . Ngoài trộm cắp, cướp giật, lừa đảo là , thì việc gì cũng qua. Mưu sinh thời loạn lạc tuy vất vả, nhưng cũng may là dành dụm chút tiền. Cậu học buôn bán nhỏ, rõ ràng phân tích và chuẩn đầy đủ, nhưng thua lỗ đến tan nát. Có ăn tầm , vận may. Cậu bèn luôn nghĩ hào quang thời thơ ấu dùng hết vận may của cả đời . Sau đó, chỉ trong gương mà : Nhất định là ! Chấp nhận sự thật !

Không vận may, thì vẫn còn sức lực mà. Đã hứa với cha già là sẽ chăm sóc cho , thể nuốt lời.

Bất kể là giúp tính sổ trong quán nhỏ là tắm ngựa trong chuồng ngựa, đều tin rằng thời thế sớm muộn gì cũng sẽ định trở . Khi đó, thứ sẽ hơn.

Cũng từng gặp một hai cô nương ý. Có lẽ là do duyên phận đủ, cuối cùng đều đến . Cậu bao giờ phủ nhận sự yếu thế của . Chăm sóc bản là vất vả, nếu còn kéo thêm một khác cuộc đời , đó là hại .

Thoắt cái mười mấy năm nữa trôi qua. Thiên hạ chia năm xẻ bảy, chiến hỏa càng bùng lên dữ dội hơn, dường như cháy đến cực điểm. Cục diện biến ảo khôn lường chỉ chờ một nhân vật định mệnh vung đao quyết đoán.

Mà “ qua tuổi bốn mươi, là một đàn ông trung niên . Lúc soi gương thường xuyên phát hiện mấy sợi tóc bạc lòa xòa bên thái dương.

Hắn sớm còn cố chấp một nơi ở cố định. Thiên hạ bất định, đến cũng là bất định.

Hôm đó là đêm ba mươi. Hắn từ trong miếu hoang chợ, đường cứu một đứa bé sẩy chân rơi xuống sông. Đứa bé còn nhỏ, rõ cha . Trời đông giá rét, đành ôm đứa bé về miếu hoang, nhóm lửa sưởi ấm. Nào ngờ, ở trong miếu, họa từ trời giáng xuống. Một đám dân làng hiểu lầm thế nào xông . Một đàn bà trong đó xông lên giật lấy đứa bé, rống lên. Đứa bé cũng ôm lấy đàn bà gọi "Mẹ ơi". Hắn định mở miệng, những khác một lời xông lên đ.á.n.h một trận, đ.á.n.h mắng: "Thằng bắt cóc c.h.ế.t tử tế!" Còn lôi gặp quan.

Kẻ bắt cóc? Hắn dở dở . giải thích thế nào cũng vô dụng, nắm đ.ấ.m và cú đá chút khách khí giáng xuống .

Cuối cùng vẫn là đứa trẻ hét lên "Dừng tay!", rằng con tìm thấy , đ.á.n.h một trận đuổi , cần gây thêm rắc rối.

Sau đó, mấy gã đàn ông xốc nách lôi , ném khỏi miếu hoang, cảnh cáo cút ngay khỏi địa phận của họ, còn dám đến làng bắt cóc trẻ con nữa là thật sự đ.á.n.h c.h.ế.t.

Hắn nén đau bò dậy từ mặt đất, chùi vết m.á.u bên khóe miệng, bóng lưng đám xa, thở dài một , vô tội: "Ta thật sự kẻ bắt cóc mà, các chứ."

là một đêm ba mươi tồi tệ.

Hắn quả thực dám về phía đám nữa. Tiếc mạng.

Hắn cà nhắc đến khu chợ, một quán nhỏ, gọi một bình rượu, một đĩa thịt kho nhỏ.

Khu chợ khi trời tối vẫn còn náo nhiệt. Dù cũng là Tết mà. Nơi gần Lạc Dương, dân cư đông đúc hơn những nơi khác. Cửa , cửa sổ của các cửa tiệm và nhà dân đều dán chữ "Xuân" màu đỏ may mắn và đủ loại hoa văn cắt giấy. Trẻ con mặc quần áo mới nhảy nhót la hét đường. Những bận rộn cả năm cuối cùng cũng tìm một ngày để buông gánh nặng, thở phào một . Hầu hết đều dắt vợ dắt con vội vã về nhà. Trong quán nhỏ chỉ một . Tiểu nhị thỉnh thoảng nhắc nhở hôm nay sẽ đóng cửa sớm.

Trời tối, ôm bình rượu uống hết và đĩa thịt kho ăn dè sẻn vẫn hết, con đường vắng tanh. Xa xa gần gần đều là tiếng pháo và tiếng pháo hoa.

Hắn nâng ly rượu lên, hì hì tự với : "Cung hỉ phát tài."

Một cạn sạch.

Nó vẫn vai , ngáp một cái.

Bốn mươi năm . Tưởng là chọn nhầm , nhưng va va vấp vấp sống bốn mươi năm cũng lỗ. Chỉ là ngày mai đến mới trộm muối ăn đây.

nhanh xác định là cần trộm muối nữa. Bởi vì ... Vừa nhai thịt kho .

Bao nhiêu năm chứ...

Cuối cùng!

cái gì ? Không còn cố chấp, còn đau buồn vì bất cứ chuyện gì ? Bốn mươi tuổi , sóng to gió lớn gì mà thấy qua chứ.

Hắn uống, mỗi một ngụm nhỏ. Tiếc là tửu lượng quá kém, vẫn say.

Trong cơn mơ màng, chỉ thấy phía một ánh đèn, loạng choạng tới. Mới phát hiện là một ngôi chùa nhỏ. rách nát, mà còn hương khói thoang thoảng.

Hắn xuống bậc cửa, dốc những giọt rượu cuối cùng miệng.

Bình rượu lăn lộc cộc sang một bên. Hắn cũng nghiêng , dựa cửa chùa.

"Bốn mươi tuổi ... ngay cả một 'Tân xuân đại cát' với cũng ... Ha ha..." Trước khi say gục , năng lộn xộn.

Nó đáp xuống đùi , ngẩng đầu đàn ông mà nó theo bốn mươi năm, đột nhiên "hừ" một tiếng khinh khỉnh: "Chẳng chỉ là một câu 'Tân xuân đại cát' thôi ."

 

Loading...