Bách Yêu Phổ 3 - Chương 3: Giáng Quân 3

Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:38:10
Lượt xem: 32

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Những ngày mới đặt chân đến nhân giới, từng trốn ở nơi thâm sơn cùng cốc, chốn phố chợ phồn hoa. Đến cuối cùng vẫn là quyết định sống ở nhân giới, cứ sống hình dạng của một sợi dây mãi cũng . Hắn từng nghĩ đến việc sẽ giống như những lão yêu quái tu luyện thành hình , nhưng như thế mất thời gian quá, hơn nữa hiểu mấy pháp môn đó. Suy nghĩ lâu, đó khi vô tình đến một nhà bếp của nhân gian bèn ngộ . Hắn vốn là Giáng Quân, bản lĩnh của khả năng kết dính mạnh. Bản lĩnh cộng thêm tiên pháp của Nguyệt lão, đến nhân duyên của con còn kết dính . Có năng lực thì dùng bột mì để một thể , thúc đẩy yêu khí và tiên khí , biến thành một con cũng khó.

Thực cũng đầu như thế, ít thuật sĩ dùng bùn đất, hoa sen gỗ cây để thành hình , nhưng dùng bột mì thì... lẽ nhiều .

, hôm đó bận rộn cả buổi tối, cuối cùng khi trời sáng, nặn một hình nhân đàn ông, thuận tiện còn lấy một bộ áo quần của nhà khoác lên . May mà lúc đó nhà ai, nếu thì cảnh tượng bột mì bay tán loạn đó biến thành hình đó sẽ đáng sợ đến mức nào.

Từ đó trở thành . Thân thể còn kết dính lắm, từng mảng, mà là từng hạt bột mì đều dính chặt . Đại khái là dính thêm tiên khí nên dáng vẻ cũng coi như là tuấn.

Hắn cứ tưởng một cuộc sống mới sẽ vui vẻ bắt đầu, nhưng bài học đầu đời mà "cuộc đời" dành tặng đến từ một đám sơn tặc. Hắn chỉ đến sống ở một nơi phồn hoa huyên náo, nửa đường sơn tặc đ.á.n.h cho gần c.h.ế.t, bởi vì nửa văn tiền. Tuy rằng thể bằng bột mì, nhưng ít nhiều cũng cảm giác đau đớn, cộng thêm thao tác đối với thể vẫn quá thành thục. Hắn gần như thể tìm cơ hội để phản kích. Đám sơn tặc khi đ.á.n.h xong vẫn đủ giải hận, một chân đá xuống vực.

Tình huống nếu như trong tay của một giỏi truyện thì hết tám chín phần là sẽ thành một công tử gặp nạn c.h.ế.t, gặp cao nhân cứu mạng, đó truyền cho một võ công, nếu thì sẽ gặp tiểu thư nhà nào đó đưa tay cứu giúp, từ đó kết thành mối lương duyên. Đáng tiếc, quả thực là khác cứu, nhưng là cao nhân tiểu thư xinh của nhà nào đó, mà là một bà béo qua tuổi năm mươi.

Hôm đó, xui xẻo rơi xuống ngay phía chuồng gà nhà của bà , còn may đè c.h.ế.t một con gà mái sắp đẻ trứng.

Bà béo tiếc c.h.ế.t, là cứu , còn là kiên quyết cho c.h.ế.t, nếu ai bồi thường con gà mái đó cho bà.

Còn yêu quái nào xui hơn nữa ?

Tiền thì , bà béo đất lóc t.h.ả.m thương, cũng tiền.

"Không tiền?" Bà béo chùi nước mắt nước mũi, dậy chỉ mũi : "Không tiền thì bỏ sức ."

Nói từ đầu xuống chân một lượt, cuối cùng chằm chằm mặt : "Dáng vẻ cũng tồi, cùng áp hôn . Người khác hỏi thì cứ ngươi là cháu , thu tiền thể thu hai phần, đó đưa hết cho , coi như là tiền ngươi bồi thường."

Khi thể bước xuống giường , mỗi một chữ mà bà béo đều thể hiểu , chỉ cảm thấy đè c.h.ế.t gà của bà thì quả thực nên bồi thường mới .

"Giúp đại nương gì cũng , nhưng g.i.ế.c phóng hỏa thì ." Hắn dù cũng từ thiên giới xuống, cho dù là lúc ở núi Cô Quán, tộc của quanh năm đều vùi tuyết, khác gì một loại cây trồng, từng ác.

Bà béo trợn mắt: "Áp hôn thôi mà, gì cần đến g.i.ế.c ."

"Áp hôn? Đây là nghề gì thế?"

"Cho dù là hôn ước thì cũng chuyện nửa đường hối hận, nam cưới, nữ gả. Nếu như hai bên đều chắc chắn kết hôn thì cần mấy áp hôn như chúng tay." Bà đắc ý vỗ ngực: "Ta nghề ba mươi năm, hôn nhân do áp, mối nào là thành."

Hắn đột nhiên cảm thấy thú vị, ngoài bảy mươi hai nghề nghiệp của nhân giới, thế mà còn nghề .

Vì thế bèn ở đây lâu dài. Bà béo họ Hồng, bắt gọi một tiếng Hồng cô cô. Hỏi tên của , nghĩ một hồi bèn họ Hồng, tên chỉ một chữ Thăng. Hồng cô cô ha hả hai họ thế mà cũng duyên, dù cái gì cũng theo lời bà, trả đủ tiền của con gà mái thì .

Cứ như thế đưa quyết định.

Hắn từng nghĩ đến cuộc sống mới ở nhân giới của sẽ muôn hình muôn vẻ , chỉ nghĩ đến bản vô tình trở thành một " áp hôn". Phía là chốn giang hồ gió tanh mưa máu, cũng là cuộc sống thường ngày ở phố chợ phồn hoa, mà là từng ngọn nến, từng cây pháo hoa và hỷ phục chói mắt của từng hôn lễ.

Đáng thương cho đến việc thích một còn , thế mà cả ngày cứ theo Hồng cô cô giải quyết hết hôn lễ thuận lợi đến hôn lễ thuận lợi khác.

Hóa những tình huống như nửa đường hối hận, đối phương kết hôn thật sự nhiều. Hoặc là công tử nọ chê tiểu thư đủ , hoặc là vị tiểu thư trong lòng thương cho nên gả , hoặc là chắc chắn vợ là con dâu của nhà . Chỉ cần tìm đến Hồng cô cô thì tất cả những thứ thuận lợi đều sẽ hóa thuận lợi.

Đi với Hồng cô cô bao nhiêu , phát hiện chiêu của Hồng cô cô cơ bản đều giống . Trước tiên kêu khách lấy sinh thần bát tự của hai bên nam nữ, khi xem xong đặt trong bát đốt , lầm bầm niệm chú, cuối cùng lấy từ trong hộp một thứ đồ từa tựa muối mà bà thường đem theo rắc lên, để đầy nửa chén, chia đôi hai bình, kêu vị khách cầm nghĩ cách đưa cho tân lang và tân nương uống .

Nói cũng kỳ lạ, khi dùng cách đó, đương sự vốn kiên quyết gả cưới về đều đổi tâm ý. Tuy đến mức vui vẻ tiếp nhận mối lương duyên , nhưng cũng phản đối, giống như đột nhiên nghĩ thông suốt , cuối cùng vẫn thuận lợi bái đường.

Mà điều mà Hồng cô cô cảm thấy phấn khởi nhất là đây chỉ một , thù lao cũng tính là hậu hĩnh, ngày nay thêm một đứa "cháu", tuy rằng chỉ việc vặt trong khi bà "niệm chú thi pháp", như giả vờ giả vịt hộ pháp, nhưng bên cạnh càng cảm thấy thật ghê gớm, thù lao tự nhiên cũng chuẩn nhiều hơn.

Thời gian trôi qua như chớp mắt, bất tri bất giác ở cùng chỗ Hồng cô cô hơn hai năm. Đông đến hạ , giúp Hồng cô "áp" hôn cũng hơn mấy mươi mối , bản lĩnh giả vờ giả vịt cũng càng ngày càng thành thạo. Hồng cô cô đối xử với tồi, tuy miệng lúc nào cũng mấy lời thô tục, nhưng lúc ngang chợ cũng sẽ tỉ mỉ mua quần áo nhất cho ; lúc còn chê giày chợ bán chắc chắn, đó tự thắp đèn may giày cho tận mấy đêm, tuy bằng mấy đôi bên ngoài, nhưng quả thực chắc chắn; Tết Nguyên Tiêu Hồng cô cô sẽ tự nấu cho một bát bánh trôi nước, miệng thì lỡ tay nấu nhiều hơn một phần, nhưng nhân bánh là nhân đường đỏ hoa quế mà thích nhất. Chỉ là từng đưa tiền cho , cho dù thù lao nhiều đến cũng cho.

Có lúc nghĩ, tiền của con gà mái lẽ sớm trả đủ .

từng nhắc đến chuyện rời . Ở chung với Hồng cô cô quen , trong nhà mỗi một đồ dùng bao gồm cả giường ngủ, mỗi cái cây ngọn cỏ, mỗi con vật trong vườn đều khắc sâu trong lòng . Chưa từng nghĩ đến những ngày tháng rời sẽ thế nào. So với quê hương tuyết rơi đầy trời và thiên giới thích thì tùy tiện vứt trong lò lửa , nơi đây hơn nhiều, vì .

Hồng cô cô trừ việc thích tiền thích uống rượu thì tật gì.

Hắn chỉ một thấy Hồng cô cô ghế trúc ôm bình rượu uống lúc nửa đêm. Vừa trời uống, hiếm nữ nhân nào mà tửu lượng như Hồng cô cô. vài còn tưởng hoa mắt, bởi vì thấy ở khóe mắt Hồng cô cô gì đó lấp lánh, dường như bà đang ?

một vốn "mạnh mẽ" hơn như bà, nên vô duyên với hai từ nước mắt mới ?

Hắn hỏi, cũng hỏi thì Hồng cô cô cũng trả lời.

Những ngày tháng đến nhân giới, ít nhiều cũng hiểu thói quen sinh hoạt của đại đa nhân loại, là đem hết những tâm sự thể với khác, tự giải tỏa trong giấc mộng hoặc men rượu đêm hôm khuya khoắt.

Hắn uống rượu, cảm thấy ngon, đêm tối chỉ vùi trong chăn đệm ấm áp, thấy ác mộng mới là thoải mái nhất, thể giống như con lợn, ăn xong ngủ một giấc đến trời sáng.

Chẳng qua, cũng từng tò mò Hồng cô cô dùng tuyệt kỹ gì thể giúp cho mấy si nam oán nữ đó thuận lợi thành hôn như thế, cũng thứ bột phấn giống như muối trong hộp đen rốt cuộc là gì. Hồng cô cô từ lúc nào cũng phòng như phòng tặc, chịu tiết lộ một chút gì.

Đại khái là sợ bí mật đó sẽ tự riêng.

Chẳng qua cũng cảm thấy . Hắn chỉ cần một cuộc sống an thôi. Một yêu quái ép đến mức rời xa nơi thuộc về, đại đa chỉ mong mà thôi. Họ ít khi dã tâm tu luyện để xưng bá tam giới gì đó, chỉ giống như những con bình thường, lưu lạc đây đó, một cuộc đời an về , về nơi mà bất cứ lúc nào cũng chê bỏ và tùy ý xử trí .

ngờ cuối cùng vẫn chê.

Tô Thắng là chê bai .

Tô Thắng cũng tính là hàng xóm của , nhà ở ngay chân núi cách nhà Hồng cô cô xa. So với nhà của Hồng cô cô thì oai phong hơn, cổng lớn treo một tấm biển "Tiêu Cục Chấn Đình", vẻ dọa , nhưng thực tế khách đến nhờ vận chuyển hàng hóa ít đến đáng thương, cửa vô cùng vắng vẻ, nhờ việc Tô Thắng thường đưa những tiêu sư thuộc hạ giúp khác sửa nhà xây cầu mới kiếm chút tiền.

Nghe Tiêu Cục Chấn Đình đây ăn vô cùng huy hoàng, đó là lúc mà cha của Tô Thắng vẫn còn. Sau khi ông qua đời, tiêu cục bèn rơi tay của Tô Thắng.

Tô Thắng vốn tên , mà tên là Tô Thắng Tuyết. , nàng là một nữ nhân. Sau khi tiếp quản tiêu cục, nàng bèn bỏ chữ Tuyết , là như thế thuận miệng hơn.

cho dù như tên của đàn ông, nhưng ánh mắt của thế tục vẫn xếp nàng vị trí vô cùng gượng gạo. Không bao nhiêu thể yên tâm giao đồ của cho một nữ tiêu đầu, cho dù nàng trông vô cùng dũng cảm và chân thành. Hậu quả là từng vị khách cũ lượt rời , khách mới cũng dám đến nhờ, các tiêu sư bên sợ việc , cũng dần dần rời . Những còn hôm nay đều là những vị thúc thúc bá bá ở tại Tô gia từ đầu, nàng dần trưởng thành, nỡ rời . thời gian về lâu về dài, Tiêu Cục Chấn Đình giải tán cũng là chuyện sớm muộn mà thôi.

điều là những gì Hồng cô cô kể cho buổi dư tửu hậu. Bởi vì mỗi Tô Thắng mang theo thuộc hạ kiếm việc đều sẽ ngang qua nhà của Hồng cô cô. Mỗi như thế Hồng cô cô đều nàng cho đến khi bọn họ khuất mới liên tục lắc đầu, một cô nương thế cứ công việc , nếu như ai khuyên nàng từ bỏ gia nghiệp, sớm tìm một lang quân như ý để nương tựa thì sẽ mắng cho m.á.u ch.ó ướt đầu. Có trời mới cô nương đó ăn sắt thép lớn lên , cứ níu giữ thứ gia nghiệp thể nào chống đỡ nổi đó .

Bà cảm thấy Tô Thắng bệnh, Tô Thắng đồng thời cũng họ thuận mắt. Mỗi ngang qua, khi bốn mắt , lúc nào cũng thấy ánh mắt khinh miệt đó cố ý lảng sang chỗ khác của nàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-3/chuong-3-giang-quan-3.html.]

Hỏi Hồng cô cô, bà rằng trong mắt Tô Thắng chỉ tiêu cục bọn họ mới là công việc chính đáng.

Tất nhiên thích công việc dựa việc kết nối nhân duyên để kiếm tiền như chúng , vì cảm thấy công việc của chúng là một nghề đàng hoàng.

Ngẫm thì hơn phân nửa là nguyên nhân , dù thì trong bảy mươi hai nghề, từng đến nghề áp hôn .

Nếu như hôm đó Hồng cô cô sai lên chợ mua rượu thì thể cả đời và Tô Thắng cũng thể giao lưu với , mà chỉ thể giới hạn trong việc bóng dáng cao ngạo để mắt của nàng mỗi khi ngang qua.

Hôm đó thời tiết se lạnh, còn mưa rơi. Đủ loại ô với những màu sắc khác bước nhanh trong màn mưa. Hắn một tay cầm ô một tay xách bình rượu của Hồng cô cô, chỉ nhanh chóng về nhà. Dưới đất nhiều vũng nước, đôi giày mới giặt hôm gặp nạn . Mới ngẩng đầu lên thì thấy cách đó xa trong màn mưa lộ một bóng cô độc.

Đó là một cánh cổng lớn của một cửa tiệm chất đầy hàng hóa, việc ăn vẻ lớn. Tô Thắng trực tiếp đẩy ngoài. May nàng vẫn một ít quyền cước mới miễn cưỡng vững . Sau đó là một đống quà gói tinh tế cũng vứt ngoài, rơi trong vũng nước, chỉ trong chớp mắt ướt hết.

"Ông chủ Lưu, thành ý, hàng của ông giao cho đảm bảo sẽ tổn thất, cầu xin ông hãy cho chúng một cơ hội ! Giá tiền chỉ lấy bằng một nửa tiền của tiêu cục khác thôi."

Hắn quen với khí chất cao ngạo mỗi khi nàng ngang qua cổng nhà , vẻ mặt nàng bây giờ là tươi , thái độ thấp hèn kiên trì với một đang dùng thái độ vô cùng bất lịch sự với .

"Đã cần nhà ngươi , ngươi cũng đừng đến nữa, cũng đừng tặng mấy thứ đồ chơi đáng tiền nữa." Dưới mái hiên hai đang . Người đầu là một đàn ông trung niên béo đến mức trông như một cái màn thầu, thật lo bộ đồ mắc tiền hình béo ú đó rách . Bên cạnh là một tên sai vặt thấp hèn đột nhiên tìm cơ hội để cao hơn một tấc, theo với chủ nhân nhà : "Ngươi cũng xem tiêu cục nhà các ngươi ngày hôm nay thành như thế nào. Không thử ngươi là ai, ai sẽ tìm một nữ nhân áp tiêu chứ, sẽ thành trò cho khác ."

Nàng nắm chặt tay, mỗi một cọng tóc đều nước mưa rũ xuống, nhưng vẫn cố giữ khuôn mặt tươi , với hai : "Vẫn mong ông chủ Lưu nể mặt cha , cho một cơ hội, chúng chắc chắn..."

"Nếu nể mặt cha ngươi thì đến cơ hội gặp cũng ." Tên béo nhịn ngắt lời nàng, hai mắt đ.á.n.h giá nàng từ xuống mấy lượt, : "Ta thấy dáng vẻ của ngươi cũng đoan chính, chỉ cho ngươi một con đường đúng đắn để nhé. Quay về giải tán tiêu cục đó, nhân lúc bản vẫn già, tìm một chồng để gả . Nếu như con gái thì đừng cứ một mực nên sự nghiệp gì đó giống đàn ông nữa. Ngươi mà còn kéo dài nữa thì coi chừng cô độc đến già, c.h.ế.t ở đầu đường xó chợ, đến lúc đó ngươi thể chịu nổi ." Nói , khuôn mặt lộ nụ ngả ngớn: "Gần đây đang ý nạp , nể tình cũng chút giao tình với cha ngươi, là..."

"Cáo từ!" Nàng thể nữa, phất tay áo rời .

Mưa càng lúc càng dày, nàng cầm ô thật nhanh, suy nghĩ xem phía .

"Mưa lớn, đường cẩn thận một chút." Lúc lướt qua nàng, bèn kéo cánh tay nàng lôi nàng đến ô của : "Cô nương cầm ô ."

Nàng lúc mới chú ý đến sự tồn tại của , nhưng chẳng thèm nhướng mí mắt mà đẩy ý của : "Không cần."

Sau đó quả quyết vòng qua , dứt khoát chạy , nhanh biến mất trong màn mưa.

Hắn đuổi theo, vì đuổi theo cũng kịp. Chỉ đến cửa tiệm lúc nãy, lấy hết đống quà trong nước, hất nước , cẩn thận dịch tán ô, nhanh chóng rời ánh mắt kỳ lạ của tên béo và gã sai vặt.

Cứ tưởng về đến nhà mới thể trả cho nàng, nào ngờ mới nửa đường gặp nàng.

Đó là con đường núi buộc qua để về nhà. Trên đường đám hoa dại một năm bốn mùa hoa nở, mùa đông cũng ngoại lệ, chỉ là mùa đông hoa nở nhiều, màu sắc cũng đơn điệu, chỉ còn mấy loại hoa màu trắng, từ xa giống như là bông tuyết, cũng là loài hoa nào, chỉ chúng quật cường, mùa đông cũng chịu nhàn tản.

Nàng một một tảng đá ven đường, về phía mà ngẩn .

Mưa tạnh , nhưng nàng vẫn ướt như chuột lột.

Hắn đến nơi cách nàng mấy bước chân, nhỏ giọng : "Tô tiêu đầu, ngươi mau trở về quần áo , trời lạnh thế dễ bệnh lắm."

Nàng đờ , nhưng cũng đầu : "Ta thấy trong tay ngươi cầm rượu?"

"Có!" lập tức đưa bình rượu qua cho nàng: "Ngươi uống ? Cũng đúng, rượu thể chống lạnh, ngươi uống hai ngụm để ấm ."

Nàng hề do dự cầm lấy bình rượu nốc một , đó suýt chút nữa nôn hết một nửa rượu mới uống , ho đến chảy nước mắt, nhè lưỡi : "C..cay quá..."

"Hóa ngươi uống rượu ." Hắn dáng vẻ của nàng chọc .

Bình rượu quăng cho , nàng chùi miệng, giống như tự nhạo : "Vì thế đến việc mượn rượu giải sầu cũng tư cách, bỏ , uống cũng ."

"Dáng vẻ của cô nương khi sặc rượu đáng yêu ghê, haha, khác với dáng vẻ bình thường." Hắn cũng như thế, nhưng là cảm thấy dáng vẻ lúc nãy của nàng khác gì với những cô bé đang hờn dỗi.

Mặt nàng đỏ, đại khái là do sặc, vui : "Ta bình thường như thế nào, bây giờ vẫn là như thế đó, áp tiêu thì lấy đáng yêu đáng yêu chứ."

"Cũng đúng, nếu như tiêu sư đáng yêu quá thì chừng sẽ kẻ cướp cướp về áp trại phu nhân mất." Hắn nghiêm túc ngẫm nghĩ: "Cô nương vẫn đừng nên uống rượu nữa."

"Ta sẽ học." Nàng trừng mắt với : "Đi trong giang thì chút tửu chứ.”

"Một lòng níu giữ gia nghiệp ?" Hắn hỏi, thở dài: "Như ngươi thấy đấy, con đường mắt dễ chút nào."

Nàng ngẩn , đột nhiên bật : "Cha khác với khác, ông hề cảm thấy tiếc nuối đối với việc chỉ một đưa con gái như . Quyền cước công phu của đều là do chính cha dạy, nhưng ông cũng tìm tú nương dạy nữ công thêu thùa, cũng từng trễ nải việc sách chữ. Có cha rảnh rỗi, con gái thì sớm muộn gì chả gả , chút việc nhà là , cần gì tốn nhiều tâm tư như thế." Nàng : "Ngươi cha thế nào ?"

Hắn lắc đầu.

"Ông , cũng giống như việc áp tiêu, mục đích duy nhất của chúng là đảm bảo cho hàng hóa an trong suốt chặng đường . Con gái cũng thế, nó chỉ cần an trưởng thành thì mục đích của ông đạt , còn về việc con đường nào thì tùy thuộc ý nguyện của nó chứ là giới tính của nó." Màn đêm dần buông xuống, rơi hết trong đôi mắt nàng: "Người khác cứ tưởng cha chắc chắn c.h.ế.t oanh oanh liệt liệt. Tiêu sư mà, trong gió táp mưa sa, đao thương huyết kiếm là tránh . ông c.h.ế.t trong lúc chiến đấu với đám sơn tặc, cũng đắc tội nào nên ám sát. Ông nhiều năm bôn ba lao lực bên ngoài, dần dần tích tụ nhiều bệnh. Trong công việc áp tiêu, ông lúc nào cũng uy tín trễ nãi, những đảm bảo hàng hóa an còn nghĩ đến tâm trạng gấp gáp của khách, cho dù trời giáng đao xuống cũng thể lỡ hành trình . Ông tiêu đầu nhiều năm, một đơn hàng nào lỡ hẹn, tiền bạc cũng tính rõ ràng, nên lấy bao nhiêu thù lao thì lấy bấy nhiêu, nên lấy thì một cắc cũng tham, nên lấy thì một phân cũng bớt." Nàng : "Là một tiêu sư, cả đời cha thực bình đạm, bao nhiêu việc đáng để nhắc đến, nhưng danh tiếng của Tiêu Cục Chấn Đình vẫn . Khách hàng khen gì nhiều, chỉ hai từ 'yên tâm'. Ta cảm thấy, chỉ cần tiêu cục còn đó thì cha sẽ vẫn luôn ở đó. Ta liều mạng chống tất cả thứ ngăn cản , cũng là đang cho ai xem, nhưng là do , là rời khỏi tiêu cục. Ta cảm thấy chỉ cần còn cố gắng thì Tiêu Cục Chấn Đình sẽ sụp đổ."

Có lẽ lâu nàng từng với ai những lời dài như thế, mỗi một chữ đều là những lời cất trong lòng lâu?

Hắn lặng lẽ lắng , nghĩ một hồi mới : "Hay là thắp hương , cầu xin thần tiên phù hộ cho tiêu cục của các ăn hưng thịnh?"

Nàng bật , trợn mắt với : "Ta cứ tưởng ngươi sẽ cho ý kiến gì cao siêu lắm cơ." Nàng hít sâu một , dậy : "Nhà thì sẽ nhà khác, họ Lưu đó , còn họ Triệu, họ Tiền, họ Tôn, họ Lý. Ta tìm từng nhà từng nhà, cũng sẽ cơ hội thôi."

"Vậy... cô nương cố lên!" Hắn đ.á.n.h giá nàng một hồi. Tên Lưu béo lúc nãy sai, tuy rằng mặc đồ giống như con gái, nhưng nàng dù cũng là một cô nương quá khó coi. Ngũ quan tuy kinh diễm nhưng ánh mắt một sự kiên định lạ thường, đến việc xem thường khác cũng quang minh chính đại. Tuy rằng quá thiết với nàng, nhưng một cô nương thế mà cô độc đến già, c.h.ế.t ở đầu đường xó chợ thì quả thực lắm. Hắn nhịn : "Nếu như ngày nào đó ngươi trong lòng, cho dù bằng lòng , chỉ cần ngươi thích, đảm bảo sẽ áp giải đến mặt ngươi, cả đời chia lìa."

Nghe , nàng cau mày vui : "Bớt đem mấy chiêu trò áp hôn của mấy khoác lên . Nói thật lòng, thật sự quá coi trọng các . Chuyện hôn nhân đại sự vốn dĩ là tự nguyện, các ngươi cứ một mực ép buộc hai ở bên , còn dùng việc đó để kiếm tiền, thực sự là nên."

Hắn gượng gạo gãi đầu: "Ta là ý mà."

"Không cần ." Nàng hừ một tiếng, rời , khi còn vứt một câu: "Sau thứ gì mà nơi đây thì cứ với một tiếng, lúc áp tiêu ở bên ngoài thể đem về giúp ngươi."

Hắn sững , thế nghĩa là nàng thực cũng ghét ?

"Nè nè, quà của ngươi nè! Ta nhặt về , đừng lãng phí!"

"Không cần nữa, tặng ngươi đó."

Từ xa truyền đến giọng của nàng, hình như hồi phục tinh thần như lúc đầu .

 

Loading...